Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 28:

Buổi tối cuối tuần hôm đó nhẹ nhàng trôi qua. An, sau cả tuần quần quật với các bản kế hoạch cuối năm, đang uể oải nằm dài trên sofa, đọc dở một cuốn tạp chí về thiết kế nội thất. Chiếc váy ngủ lụa màu kem mềm mại bao bọc lấy cơ thể, mang lại cảm giác dễ chịu. Tiếng Tùng lách cách pha chế thứ gì đó ngoài quầy bar, tiếng nhạc jazz du dương, tất cả tạo nên một không khí thư giãn hoàn hảo.

“Em yêu,” Tùng bước tới, tay bưng một ly trà gừng mật ong ấm nóng đặt lên bàn. “Thấy dạo này em làm việc căng thẳng quá, vai gáy chắc mỏi nhừ. Anh có một món quà bất ngờ cho em đây.”

An ngồi dậy, có chút ngạc nhiên. “Quà gì thế anh?”

“Anh mới được một đối tác giới thiệu dịch vụ này,” Tùng nói, giọng đầy hào hứng. “Massage trị liệu tại nhà, của một trung tâm rất uy tín. Nghe nói kỹ thuật của họ đỉnh lắm, chuyên dành cho giới thượng lưu.” Anh ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua ôm eo nàng. “Anh đặt lịch cho cả hai đứa mình tối nay rồi. Sẽ có hai nhân viên đến.”

“Tại nhà luôn à?” An có chút hứng thú. Ý nghĩ không phải đi đâu xa mà vẫn được thư giãn khiến nàng khá hài lòng. “Thế thì tốt quá.”

Tùng mỉm cười, rồi như thể sực nhớ ra một chi tiết thú vị, anh nói thêm: “À, có điểm này đặc biệt lắm nhé. Nhân viên của trung tâm này đều là người khiếm thị được đào tạo bài bản. Vừa chuyên nghiệp, vừa đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.”

“Ồ, hay vậy,” An gật gù, hoàn toàn bị thuyết phục. Ý nghĩ đó khiến nàng cảm thấy rất thoải mái. Nàng có thể hoàn toàn thư giãn mà không phải lo lắng về ánh mắt của người lạ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. “Chắc họ đến rồi đó,” Tùng vui vẻ đứng dậy ra mở cửa.

Tuy nhiên, khi anh quay vào, chỉ có một người đàn ông đi theo sau. Anh ta nhỏ người, mặc bộ đồng phục gọn gàng, dáng vẻ có phần khắc khổ nhưng trông rất sạch sẽ. Trên mắt là một cặp kính râm đen kịt.

An ngơ ngác ngồi thẳng dậy. “Ơ, em tưởng hai người cơ mà?”

Tùng quay lại, vẻ mặt có chút bối rối và tiếc nuối thực sự. “Họ vừa gọi cho anh, một nhân viên đột nhiên bị ốm không đi được. Chán thật.” Anh tặc lưỡi một cái, rồi quay sang cười với An. “Thôi thì, anh nhường vợ yêu trước vậy. Coi như hôm nay anh ‘hi sinh’.” Anh quay sang người đàn ông. “Anh vào đi ạ. Xin lỗi vì sự bất tiện này.”

Người đàn ông chỉ lẳng lặng gật đầu và bắt đầu chuẩn bị đồ nghề của mình một cách chuyên nghiệp. Thấy vậy, An mới kéo nhẹ tay áo Tùng lại, thì thầm vào tai anh, giọng có chút ái ngại. “Eo, ngại ghê. Người ta là đàn ông, lại massage cả người em, có kỳ không anh?”

Tùng bật cười khẽ trước sự lo lắng có phần ngây thơ của vợ. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng, rồi ghé sát vào tai, giọng thì thầm đầy vẻ trêu chọc tinh quái. “Em lo gì chứ. Dịch vụ chuyên nghiệp mà, họ làm việc cho cả nam lẫn nữ.” Anh ngừng lại một nhịp, rồi nói tiếp với nụ cười không thể giấu nổi. “Với lại, người ta chỉ massage trị liệu thôi, chứ có đòi ‘thắt chặt tình cảm’ với em đâu mà sợ.”

“Nói linh tinh!” An đỏ mặt, theo phản xạ đánh “bốp” một cái vào ngực chồng, vừa ngượng vừa buồn cười.

Anh cười lớn, bắt lấy bàn tay đang “tấn công” mình. “Thôi được rồi, anh không trêu nữa. Yên tâm đi. Anh hỏi kỹ rồi, họ là người khiếm thị thật, không thấy rõ chi tiết đâu. Chuyên nghiệp lắm, rất nhiều người nổi tiếng cũng dùng dịch vụ của họ rồi. Em cứ thư giãn đi.”

Những lời giải thích của Tùng, mặc dù có xen lẫn câu đùa cợt, cùng với phong thái điềm tĩnh và chuyên nghiệp của người đàn ông kia, cuối cùng cũng xua tan đi sự ngập ngừng của An. Nàng thở ra một hơi, gật đầu chấp nhận. Dù sao thì cũng chỉ là một buổi massage thư giãn để giảm bớt mệt mỏi, không có gì phải suy nghĩ nhiều.

“Vậy để anh chuẩn bị nhé, xong em nằm lên nhé” Tùng nói.

“Vào phòng ngủ ạ?” An hơi ngập ngừng. Dù sao thì đó cũng là không gian riêng tư nhất của hai vợ chồng, nàng không thực sự muốn một người lạ bước vào.

Như đọc được suy nghĩ của vợ, Tùng xua tay. “Không không, ai lại vào phòng mình. Mình dùng giường xếp cho khách thôi.” Nói rồi, anh lật đật đi vào kho chứa đồ, kéo ra một chiếc giường xếp đơn còn mới và đặt nó ngay ngắn giữa phòng khách. Anh trải lên một tấm ga sạch sẽ.

Người massage, tên Quân, lúc này mới lên tiếng. “Nếu được, hai vị có thể giúp tôi giảm bớt ánh sáng đèn và thắp vài ngọn nến thơm không ạ? Không gian tối và hương thơm sẽ giúp khách hàng dễ dàng thư giãn sâu hơn.”

“Ồ, được chứ,” Tùng tỏ ra rất nhiệt tình. Anh nhanh chóng tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn cây ở góc phòng, rồi tự tay thắp vài ngọn nến có mùi sả chanh mà An yêu thích. Trong khi đó, anh Quân lấy từ trong túi đồ nghề ra một lọ tinh dầu nhỏ, xịt nhẹ vài lần lên mặt ga giường, mùi oải hương dịu nhẹ lan tỏa.

Trong một thoáng, phòng khách sang trọng của họ bỗng chốc biến thành một không gian spa mini, mờ ảo và đầy thư thái.
“Được rồi đó em, mời Nữ hoàng lên giường an tọa nào,” Tùng nói, giọng đầy vẻ chiều chuộng.

An bật cười, cảm giác ngượng ngùng ban đầu đã vơi đi nhiều. Nàng bước tới, nằm sấp xuống chiếc giường xếp. Lớp ga mát lạnh và mùi hương tinh dầu dễ chịu ngay lập tức bao bọc lấy nàng. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một buổi trị liệu thực sự.

“Xin phép cô cho tôi bắt đầu.” Giọng anh ta trầm và đều, không có một gợn cảm xúc, chỉ đơn thuần là một lời thông báo chuyên nghiệp.

“Vâng, anh cứ tự nhiên,” An đáp lại, giọng nàng hơi nghẹn lại trong cổ họng.

Ban đầu, nàng vẫn còn hơi phòng thủ, cả người căng cứng lại theo phản xạ. Nhưng ngay khoảnh khắc đôi bàn tay của Quân đặt lên tấm lưng, qua lớp áo thun mỏng, mọi sự đề phòng tan biến. Một cảm giác ấm áp, vững chãi lan tỏa.

Đôi tay ấy cứng, có phần chai sần, nhưng lại di chuyển một cách điêu luyện và đầy hiểu biết. Chúng không ve vuốt, không mơn trớn. Chúng làm việc.

Từng ngón tay như có mắt, chúng tìm đến và day ấn chính xác vào những huyệt đạo, những bó cơ đang căng cứng và đau nhức vì cả tuần An ngồi lì trước máy tính. Cảm giác vừa đau buốt khi cơ bị tác động, vừa tê dại sung sướng khi sự tắc nghẽn được giải tỏa. Quân không nói thêm một lời nào, chỉ tập trung vào công việc của mình.

Tiếng nhạc thiền du dương, mùi hương tinh dầu dịu nhẹ và đôi bàn tay tài tình của anh ta dần đưa An vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Nàng khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, phó mặc cho chuyên gia.

Sau khi massage xong phần lưng, vai và chân qua lớp quần áo, Quân dừng lại. Anh ta dùng một chiếc khăn ấm lau nhẹ đi lớp dầu massage thấm qua áo, rồi cất tiếng, giọng vẫn bình thản.

“Thưa cô, tôi đã làm xong phần cơ bản qua lớp vải. Nhưng để có thể trị liệu sâu hơn vào các bó cơ ở hông và đùi trong, nơi bị ảnh hưởng nhiều nhất do tư thế ngồi, nếu được… cô có thể cởi bỏ quần áo được không ạ? Như vậy tay tôi sẽ tiếp xúc trực tiếp và dầu trị liệu cũng sẽ thẩm thấu tốt hơn. Dù sao thì, tôi cũng không nhìn thấy gì đâu ạ.”

Câu đề nghị, dù được nói ra một cách hoàn toàn chuyên nghiệp, vẫn khiến An hơi giật mình thoát khỏi trạng thái mơ màng. Cởi hết đồ ra trước mặt một người đàn ông lạ mặt? Dù anh ta có bị khiếm thị đi nữa, cảm giác vẫn rất… kỳ lạ. Nàng ngập ngừng, khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Tùng như một câu hỏi câm lặng.

Tùng ngay lập tức bắt được tín hiệu. Anh đứng dậy, bước lại gần, giọng anh ta vang lên, có một chút gì đó hồi hộp và phấn khích.

“Ừ, em cởi ra cho thoải mái đi. Dù sao cũng là trị liệu mà, phải tin tưởng chuyên gia chứ.”

Được chồng “bảo kê”, An cũng thấy lý do của Quân rất hợp lý. Nàng từ từ ngồi dậy, quay lưng lại với anh ta để có chút riêng tư, và bắt đầu cởi bỏ bộ đồ thun. Khi chỉ còn lại bộ đồ lót đơn giản trên người, sự ngượng ngùng lại ùa về. Nàng quay sang hỏi, giọng có chút ngập ngừng: “Thế… có cần cởi nốt cái này không?”

“Nếu được thì tốt nhất ạ,” Quân đáp, giọng vẫn không đổi. “Khi không có gì che chắn, tôi sẽ dễ dàng cảm nhận dòng chảy năng lượng và di chuyển các ngón tay hơn thôi ạ. Nhưng quyết định là ở cô.”

An cắn nhẹ môi dưới. Tùng đã nói anh ta mù, chính mình cũng thấy anh ta không có phản ứng gì. Chắc là không sao. Nghĩ vậy, nàng cũng lật đật cởi nốt. Nàng đứng đó một giây, cảm nhận không khí mát lạnh lướt trên làn da trần trụi của mình, rồi vội vàng nằm sấp xuống giường.

Để chắc chắn một lần nữa, An tinh nghịch quay đầu lại, giơ bàn tay lên và vẫy vẫy vài cái ngay trước cặp kính râm đen kịt của Quân.

Người đàn ông bỗng lên tiếng, phá vỡ màn thử nghiệm của nàng. “À… tôi vẫn cảm nhận được có một bóng mờ đang chuyển động trước mặt, nên cô không cần thử đâu ạ.”

“Phụt!” Tùng không thể nhịn được, tiếng cười của anh bật ra sảng khoái. “Hahaha! Vợ tôi ơi là vợ tôi!”

Mặt An đỏ bừng lên như gấc. Ngượng chín mặt, cô vội vàng úp mặt xuống giường, chỉ mong có cái hố để chui xuống. Cả người nóng ran vì xấu hổ.

“Và để cho thực sự hoàn toàn có thể cảm nhận được thì cô có thể đeo thêm thứ này vào nữa” Nói xong, anh ta đưa cho An một chiếc che mắt “Nếu cô không muốn thì hoàn toàn không phải đeo”.

An nhìn sang phía chồng, Tùng gật đầu ánh mắt như nói lên “Có sao đâu em, anh vẫn ở đây mà”

Yên tâm, An liền đeo băng che mắt và nằm sấp xuống.

Quân bắt đầu massage tiếp. Bàn tay anh ta đặt lên tấm lưng trần của An. Lần này, An phải thầm thừa nhận, cảm giác khác hẳn. Từng ngón tay chai sần giờ đây lướt trực tiếp trên da thịt, ấm nóng và đầy sinh lực. Lớp dầu massage trơn mượt khiến mỗi cú di chuyển của anh ta trở nên êm ái hơn.

Lần này chúng di chuyển xuống phần thắt lưng, day miết vào hai hõm lưng, rồi lướt xuống cặp mông căng tròn, xoa bóp những thớ cơ lớn ở đó một cách mạnh mẽ nhưng hoàn toàn không dung tục. An khẽ rùng mình, nhưng đó là một cảm giác thư giãn tuyệt đối. Cô thầm nghĩ: “Đúng là chuyên nghiệp thật.”

Quân cực kỳ chuẩn mực, tay anh ta không hề phạm vào bất cứ ranh giới nhạy cảm nào.

Ngay lúc An đang chìm đắm trong cảm giác thư giãn đó và sự đề phòng đã hoàn toàn biến mất, giọng Tùng đột nhiên vang lên, có chút gấp gáp.

“Chết thật, anh có điện thoại của đối tác quan trọng từ Mỹ gọi. Chắc anh phải ra ngoài ban công nghe một chút cho yên tĩnh.” Anh đứng dậy, bước về phía cửa kính. Trước khi đi, anh còn quay lại nói với Quân: “Anh cứ massage tiếp cho vợ em nhé, không phải ngại.”

“Vâng, anh cứ tự nhiên,” Quân đáp.

Tiếng cửa kính lùa kéo ra rồi đóng lại. An vẫn nằm đó, mắt nhắm nghiền. Trong nhận thức của nàng, giờ đây trong phòng chỉ còn nàng, hoàn toàn trần trụi, và người đàn ông mù. Không gian dường như trở nên tĩnh lặng và thân mật hơn. Nàng cảm thấy một sự hồi hộp nhẹ bắt đầu len lỏi.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi