Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 27:

Chuyến đi từ sân bay về nhà vẫn lặng im. An tựa đầu vào cửa kính mát lạnh, nhìn những vệt đèn đường của Sài Gòn lướt qua thành một dòng sông ánh sáng mờ ảo. Nàng không nghĩ về công việc, không nghĩ về bất cứ điều gì cụ thể. Cơ thể nàng mỏi nhừ, nhưng đó là một cảm giác ê ẩm dễ chịu. Cảm giác cơn đói đã được lấp đầy đến tận cùng. Nàng liếc mắt sang Tùng. Anh cũng đang im lặng, mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng nàng có thể thấy rõ những thớ cơ đang căng lên ở quai hàm.

Anh đang chờ đợi.

Cánh cửa căn penthouse vừa khép lại, thế giới bên ngoài ngay lập tức biến mất. An thậm chí còn chưa kịp tháo giày. Nàng vừa quay người lại, định nói một câu gì đó, thì đã bị Tùng ép sát vào chính cánh cửa.

Anh không nói một lời. Bàn tay anh giữ chặt lấy gáy nàng, những ngón tay luồn vào mái tóc còn vương mùi khói bụi của chuyến đi. Tay kia siết mạnh lấy eo, kéo cơ thể nàng ép chặt vào người anh.

An không chống cự. Nàng cũng cần điều này. Nàng cần sự quen thuộc mãnh liệt này để neo mình lại sau cơn bão. Miệng lưỡi họ quấn lấy nhau, vừa quen thuộc vừa hoang dã.

Quần áo bị lột bỏ một cách vội vã, áo phông của An bị xé toạc, cúc áo sơ mi của Tùng văng ra sàn. Họ ngã xuống tấm thảm len dày giữa phòng khách.

Tùng tiến vào một cách mạnh bạo, một cú thúc sâu và dứt khoát, chỉ có ham muốn chiếm hữu trần trụi. An cong người lên, một tiếng rên bật ra từ cổ họng.

Sau nhiều ngày phải đóng kịch, phải gồng mình, cuối cùng nàng cũng được là chính mình, trong vòng tay của người đàn ông duy nhất trên đời hiểu được con người thật của nàng. Anh di chuyển bên trong nàng, mạnh mẽ và dồn dập, như thể đang cố gắng xóa đi, ghi đè lên những dấu vết của những kẻ khác.

Khi dư âm của cơn cực khoái đầu tiên vẫn còn lẩn quất, họ nằm đó, thở hổn hển, da thịt dính bết mồ hôi.

Tay anh bắt đầu vuốt ve tấm lưng trần của vợ, những cái vuốt ve dài, chậm rãi. Rồi, giọng Tùng trầm xuống, khàn đặc vì ghen tuông và một sự tò mò bệnh hoạn không thể che giấu, phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Kể anh nghe đi.”

An không hỏi lại. Nàng biết anh muốn nghe gì. Nàng ngẩng lên một chút, nhìn thẳng vào mắt chồng
“Bốn thằng đó… thế nào? Em thích chim của thằng nào nhất?”

An không hề né tránh hay tỏ ra xấu hổ. Nàng nhìn anh, một nụ cười tinh quái và đầy thách thức từ từ nở trên môi. Nàng tận hưởng khoảnh khắc này.

“Hừm… để em nghĩ xem nào,” nàng nói, giọng lả lơi như một chuyên gia đang đánh giá sản phẩm. Nàng đưa ngón tay trỏ lên môi, giả vờ đăm chiêu. “Thằng cu Dũng nhìn thì được, body cũng ngon, nhưng yếu sinh lý quá. Vừa vào đã ra, chán chết.”

Tùng bật cười khẽ, một tiếng cười khàn khàn trong cổ họng. “Anh đã biết mà. Tiếp đi.”

“Anh Hoàng thì to thật đấy,” An tiếp tục, mắt nàng nhìn vào một điểm xa xăm như đang hồi tưởng. “Công nhận là to, nhưng lại ngắn cũn. Dùng không đã tí nào. Anh Sơn thì… bình thường, chẳng có gì đặc biệt để mà nhớ cả. Còn bác Tuấn thì… già rồi, nói làm gì cho mệt.”

Nàng dừng lại, đưa ngón tay trỏ của mình xuống, vẽ những vòng tròn vô định trên ngực Tùng. Rồi nàng ngước lên, kết luận một cách đầy giễu cợt.

“Bạn anh toàn hàng kém chất lượng. Chán thật. Thôi thì… trong cái đám đó, tạm chọn anh Minh vậy. Haha.”
Tùng cười phá lên, một tiếng cười sảng khoái, vang vọng khắp căn phòng. Anh ôm ghì lấy An, lật nàng xuống dưới thân mình. Anh thích thú, anh phấn khích trước sự táo bạo và trần trụi của vợ.

“Ối giời! Thế thì chết. Vợ anh khó tính quá. Xem ra sau này phải kiếm thêm vài mối nữa cho vợ mình ‘kiểm định chất lượng’ rồi.”

Anh ngừng cười, ánh mắt trở nên sâu hơn, anh kéo cằm nàng lại gần, nhìn sâu vào mắt nàng.
“Nhưng mà này…”
An nhìn lên, chờ đợi.
“…chim nào thì cũng không thể bằng trái tim của chồng em được, đúng không?”
“Đương nhiên rồi,” An đáp, giọng nàng mềm đi. Nàng vòng tay qua cổ anh. “Lúc nào cũng chỉ có anh thôi.”

Nàng rướn người lên, đặt lên môi anh một nụ hôn sâu, nồng nàn.

_________________________________________

Những ngày sau, sự phấn khích của chuyến đi Hà Giang vẫn còn âm ỉ, khiến An lao vào công việc nhưng tâm trí lại không ngừng trôi dạt.

Tối thứ ba, sau khi tắm xong, An khoác lên mình chiếc váy ngủ bằng lụa satin mỏng manh. Nàng bước ra phòng khách, thấy Tùng đang ngồi trên sofa, không xem TV mà lại chăm chú đọc tài liệu trên máy tính bảng. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, tạo ra một vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn thường ngày.

Khi An bước đến gần, định vòng ra sau lưng để ôm anh, mắt nàng vô tình lướt qua màn hình. Nàng thấy logo của tập đoàn K&L và một biểu đồ tài chính phức tạp. Rồi khi Tùng cuộn trang xuống, một bức ảnh chân dung nhỏ hiện ra ở góc tài liệu, bên cạnh tiểu sử nhân sự.

Ngay khoảnh khắc đó, Tùng cảm nhận được sự hiện diện của An. Anh ngẩng lên, nụ cười ấm áp ngay lập tức thay thế cho vẻ mặt đăm chiêu. Anh nhanh chóng nhưng rất mượt mà tắt màn hình máy tính bảng, đặt nó xuống bàn.

“Xong việc rồi à, chiến binh của anh?”

An hơi khựng lại. Một tia suy nghĩ thoáng qua trong đầu nàng. K&L… là tập đoàn của ông Long mình gặp ở Nha Trang mà. Sao anh ấy lại xem tài liệu về họ? Hình ảnh người đàn ông trong bức chân dung vừa rồi có nét gì đó quen thuộc, nhưng nàng chỉ kịp lướt qua.

Nàng không hỏi thêm. Chuyện công việc của Tùng, nàng vốn không can thiệp. Nàng uể oải nằm xuống, gối đầu lên đùi Tùng, cầm điện thoại lên lướt mạng xã hội cho qua chuyện.

Một lúc sau, mắt nàng chợt dừng lại ở một bài đăng trên Facebook. Đó là một album ảnh mới của My. “Another day in paradise #Thailand”, dòng caption ngắn gọn kèm theo những bức ảnh My đang tạo dáng nóng bỏng trên một du thuyền sang trọng ở Phuket.

“Chán thế,” An buột miệng thở dài, huých nhẹ vào người Tùng.

Tùng cúi xuống, nhìn vào màn hình điện thoại của vợ. Anh bật cười. “Thế à? Thèm đi biển à hay là thèm cái khác?”

Anh vuốt nhẹ mái tóc An, giọng đầy hứa hẹn. “Thôi được rồi. Để bao giờ vợ chồng nhà đó về, anh sẽ đòi họ một buổi ‘báo cáo công tác’ thật chi tiết nhé.”

An cười, sự thất vọng vơi đi phần nào. Nàng ngửa mặt lên nhìn Tùng, sự mong chờ lại trỗi dậy. Giọng nói nàng trở nên khiêu khích.

“Nói thật đi, vú chị ấy to thế, thế lồn thì sao? Có làm anh sướng không?”

Tùng nhếch mép cười, một nụ cười đầy thỏa mãn. Anh không hề né tránh. Tay anh bắt đầu không yên phận, luồn vào trong lớp váy ngủ lụa của nàng, bóp nhẹ một bên mông.

“Sướng lắm chứ,” anh đáp, giọng cũng trầm xuống, đầy vẻ hồi tưởng. “Vừa nhiều nước, vừa không có cọng lông nào. Mịn màng lắm. Anh mới nhấp có tí mà đã suýt ra rồi.”

Một cơn ghen tuông nhỏ, quen thuộc và có phần dễ chịu khẽ trỗi dậy trong lòng An. Nàng bĩu môi, giọng có chút dỗi hờn.
“Èo, thế sướng hơn cả em à?”

Tùng bật cười khẽ. Anh ghé sát xuống, hơi thở nóng rực, và lời thì thầm tiếp theo của anh mới là một liều thuốc độc ngọt ngào nhất.
“À, còn nữa. Nó chỉ sướng khi anh thấy một thằng khác đang địt vợ anh thôi.”

Câu nói đó như một dòng điện chạy dọc sống lưng An. Mọi sự ghen tuông tan biến, thay vào đó là một sự phấn khích bệnh hoạn không thể che giấu. Hạ bộ nàng khẽ co thắt lại.

“Eo ơi… đồ biến thái,” nàng rên rỉ, nhưng giọng nói lại đầy vẻ thích thú. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng vật mềm oặt đang kê dưới đầu mình bỗng dưng cựa quậy, cứng dần lên.

“Chính em làm anh biến thái đấy,” Tùng nói, giọng đã khàn đi vì ham muốn. Anh đột ngột ngồi dậy, bế thốc nàng lên một cách dễ dàng. “Em hư quá rồi. Dám trêu anh. Phải phạt thôi.”

Anh bế nàng vào phòng ngủ. Rồi trói hai tay nàng vào thành giường bằng chiếc cà vạt lụa của mình. Anh không vội vàng xâm nhập, mà từ từ tra tấn nàng bằng miệng và những ngón tay, đẩy nàng đến bờ vực của cơn cực khoái rồi lại kéo lại, lặp đi lặp lại.

“Xin anh… Tùng…” An rên rỉ, cơ thể quằn quại trong bất lực.

“Xin gì nào?” Tùng ngẩng lên, khóe môi bóng loáng, nụ cười đầy vẻ thống trị. “Em muốn anh, hay muốn thằng Minh?”
Câu hỏi đó, thay vì làm nàng tức giận, lại khiến hạ bộ nàng co thắt một cách điên cuồng.

“Em muốn anh,” nàng nức nở. “Em chỉ muốn anh thôi…”

Đó là câu trả lời mà anh muốn nghe. Anh mỉm cười, cuối cùng cũng ban phát cho nàng sự giải thoát mà nàng đang cầu xin, mãnh liệt và kéo dài đến tận khuya.

_________________________________

Nỗi mong chờ cho ngày vợ chồng Minh My trở về trở thành một niềm vui nhỏ trong cuộc sống thường ngày của An. Nàng làm việc hiệu quả hơn, quyết đoán hơn, như thể viễn cảnh về một đêm buông thả sắp tới đã tiếp thêm cho nàng một nguồn năng lượng bí mật.

Hôm sau, tại văn phòng, Mai bưng hai ly trà sữa vào. Sau khi đảm bảo cửa phòng đã khép kín, cô nàng ngồi phịch xuống ghế đối diện An, bắt đầu múa mồm.

“Sếp ơi kể cho em nghe đi,” Mai hào hứng. “Nhìn chuyến đi Hà Giang của hai sếp trông phê quá! Em xem ảnh mà ghen tị chết đi được.”

An mỉm cười, nhấp một ngụm trà. Nàng kể lể một cách có chủ đích, tô vẽ cho chuyến đi một màu sắc lãng mạn hoàn hảo, giấu nhẹm đi màn thác loạn ở cuối.

“Thích lắm em ạ. Không khí trong lành, cảnh thì hùng vĩ. Ôm Tùng từ phía sau, cảm nhận gió lùa qua tóc… đúng là không còn gì bằng.”

Vẻ mặt mơ màng của An khiến Mai càng thêm chạnh lòng. Cô nàng thở dài thườn thượt, vẻ mặt ủ rũ như một bông hoa thiếu nắng.

“Sếp thì lãng mạn, còn em thì chán phèo! Tuần rồi em đi bar quen được hai anh, đẹp trai sáu múi cả, mà lúc lên giường thì…” Mai lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng. “Chán phèo! Một thằng thì yếu xìu, thằng kia thì thô lỗ. Chả có cảm giác gì sếp ạ. Không một ai được như anh Minh. To, khỏe, kỹ thuật thì đỉnh cao, lại còn rất biết cách làm phụ nữ sung sướng.”
Mai chồm người về phía trước, hai mắt long lananh nhìn An như một con cún con.

“Sếp ơi… sếp với anh Minh ‘thân’ như thế, sếp nói giúp em một câu với anh ấy đi. Dù gì thì anh ấy cũng đều là ‘người thứ hai’ của cả em và sếp mà.”

Câu nói vừa ngây thơ vừa trần trụi đó khiến An bật cười. Nàng gõ nhẹ vào trán Mai.
“Kìa cái mồm.”

Mai không hề sợ, ngược lại còn được đà lấn tới. Cô nàng kéo tay An, ghé sát vào tai giọng thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe thấy, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nàng.

“Hay là… sếp rủ anh Minh đi, rồi tụi mình lại mặc đồ sexy như hồi ở Nha Trang ấy. Em nói thật đấy, em mê body của chị lắm… Hoặc là… sếp rủ thêm cả chồng sếp nữa đi, cho em thử cảm giác hai cái cùng lúc xem thế nào.”

Lần này, câu nói táo bạo đến mức bệnh hoạn đó khiến An phải bật cười lớn. Nàng lại gõ vào đầu Mai một cái nữa, mạnh hơn một chút.

“Nói linh tinh.”

Nàng không hề tỏ ra ghê tởm hay khó chịu trước sự tôn sùng méo mó của cô nhân viên. Ngược lại, nàng thấy nó thú vị. Nàng nhìn sâu vào mắt Mai, rồi nói khẽ, giọng vừa như một lời hứa hẹn vừa như một mệnh lệnh.
“Ngoan đi, rồi sẽ có quà.”

Cái nháy mắt đi kèm câu nói đó như một liều thuốc an thần. Mai ngay lập tức vui vẻ trở lại.
“Dạ! Em chờ quà của sếp!”

An dành phần còn lại của ngày làm việc trong tâm thế dễ chịu. Nàng nghĩ về buổi tiệc sắp tới. Nàng nghĩ đến Minh, đến cảm giác căng tức đến nghẹt thở đó. Nàng nghĩ đến My, và kế hoạch “phục thù” của mình, trong đó Mai sẽ là một yếu tố bất ngờ, một quả bom nổ chậm mà nàng sẽ châm ngòi đúng lúc. Viễn cảnh đó khiến nàng thích thú.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi