Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Tác Giả: hiepsichimung
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 26:
Không có chuông báo thức. An tỉnh dậy bởi một cảm giác đau nhức ê ẩm lan tỏa từ thắt lưng xuống đến từng thớ thịt. Nàng khẽ cựa mình trên tấm nệm cứng. Bên cạnh, Tùng vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh của buổi sớm vùng cao.
Nàng nằm im một lúc lâu, mắt mở to nhìn vào trần nhà bằng gỗ. Ký ức về đêm qua ùa về, sắc nét và trần trụi. Cảm giác da thịt mình trên nền cỏ ẩm. Cảm giác của vô số bàn tay xa lạ. Và cảm giác được lấp đầy, hết lần này đến lần khác, đến mức kiệt quệ.
Nàng gỡ tay Tùng ra, nhẹ nhàng ngồi dậy. Một cơn đau nhói từ hạ bộ khiến nàng khẽ nhăn mặt. Nàng lảo đảo bước về phía nhà vệ sinh. Khi thay đồ, nàng thấy tấm lưng mình hằn lên vài vết cào mờ đỏ, và hai bên bắp đùi trong có những vết bầm nhạt. Bằng chứng của một trận chiến.
Nàng đứng dưới vòi hoa sen, để mặc dòng nước lạnh buốt xối lên người. Cảm giác lạnh giá giúp đầu óc nàng tỉnh táo. Nàng nhìn xuống. Một dòng dịch lỏng, trắng đục và dính đặc, vẫn đang từ từ chảy ra khỏi cơ thể, hòa vào dòng nước trong rồi tan đi. Dấu vết của bốn người đàn ông. Nàng chỉ bình thản đứng đó, để dòng nước cuốn trôi tất cả. Tâm trí nàng trống rỗng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Khi An và Tùng bước ra, cả nhóm đã ngồi đầy đủ ở chiếc bàn dài bằng gỗ ngoài hiên. Nắng sớm xuyên qua tán lá, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên sàn. Mùi cà phê mới pha và mùi xôi nếp nương thơm lừng. Bầu không khí hoàn toàn khác. Không còn là sự trêu chọc dò xét, mà là một sự chào đón, sự công nhận của những người trong cùng một “bộ lạc”.
Sơn là người đầu tiên lên tiếng khi thấy An, anh ta cười lớn, vừa vỗ vai Tùng. “Mẹ kiếp Tùng ạ! Tao phải nói thật. Vợ mày… kinh thật đấy! Đêm qua làm anh em tao mệt phờ râu.”
Hoàng nhấp ngụm cà phê, ánh mắt anh ta dán chặt vào An không hề che giấu, một sự pha trộn giữa ngưỡng mộ và thèm khát. “Em dâu, hôm qua em làm bọn anh sốc thật. Cứ tưởng gái nhà lành, ai ngờ lại là ‘chiến mã’. Kỹ năng không đùa được đâu.”
An chỉ khẽ mỉm cười trước những lời “khen ngợi” đó. Nàng ngồi xuống sát bên Tùng, rót cho mình một tách trà nóng. “Cảm ơn các anh. Vui là được rồi.” Nàng ngừng lại, giọng điệu vẫn bình thản nhưng đầy trêu chọc “Mà em nghĩ, em còn có thể làm các anh bất ngờ hơn nữa cơ. Càng về sau thì em càng ‘bót’ hơn đấy.”
Tùng nãy giờ chỉ im lặng, ánh mắt không rời khỏi vợ mình, trên môi anh là một nụ cười khó đoán, đầy vẻ tự hào.
Câu nói vừa khoe khoang vừa đầy hứa hẹn đó khiến cả đám ồ lên. Dũng, người trông có vẻ mệt mỏi nhất, lập tức tỉnh táo. “Thật á chị? Thế thì đêm nay ở lại rồi mình làm tăng hai đi chị! Em vẫn chưa đã đâu!”
“Đúng đấy!” Sơn cũng hùa vào. “Đêm qua đang lúc cao trào thì bị cắt ngang. Hôm nay về lại nhà sàn làm một trận ‘chất lượng’ đến sáng luôn!”
Đối mặt với những lời đề nghị trần trụi, An không hề nao núng. Nàng đặt tách trà xuống, khẽ thở dài, khuôn mặt bỗng trở nên có chút đăm chiêu, đầy vẻ “thất vọng”.
“Tăng hai à?” Nàng nói, giọng trầm ngâm. “Cảm ơn các anh, nhưng em nghĩ là thôi ạ.”
“Sao thế?” Hoàng hỏi ngay, có chút bất ngờ. “Có vẻ đêm qua không được như em mong đợi à?”
An ngước lên, nhìn thẳng vào Hoàng, rồi lướt mắt qua những người còn lại. Nàng không trả lời thẳng vào câu hỏi. Thay vào đó, nàng nở một nụ cười có phần lịch sự nhưng xa cách.
“Không ạ. Đêm qua cũng vui,” nàng nói, giọng đều đều. “Chỉ là… em vốn nghĩ một trải nghiệm đặc biệt như vậy thì nó phải để lại một ấn tượng gì đó sâu sắc hơn. Nhưng sáng nay tỉnh dậy, em lại thấy… mọi thứ cũng bình thường thôi.”
“Bình thường thôi.” Ba từ đó, thốt ra một cách nhẹ bẫng, khiến mọi người sững lại
Hoàng là người đầu tiên phá lên cười để hóa giải không khí ngượng ngùng. “Được! Rất thẳng thắn. Coi như đây là lời thách đấu của em dâu.” Anh ta nhìn An, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hẹn em chuyến đi năm sau. Anh hứa sẽ mang lại cho em một trải nghiệm ‘sâu sắc’ đến mức em không bao giờ quên được.”
Đúng lúc đó, Diệp mới lên tiếng, mắt liếc Tùng đầy ngưỡng mộ. “Các anh chỉ biết có chị An thôi. Anh Tùng hôm qua mới là đỉnh cao đấy nhé.” Cả ba cô gái còn lại cũng hùa theo. “Đúng đấy,” Lan nói. “Một mình ảnh mà ‘xử’ hết cả bốn đứa bọn em. Bọn em còn cùng trực tiếp xem vợ ảnh bị như thế, vậy mà anh ấy vẫn không chịu ra.” Hiền cũng lí nhí đáp theo, “Công nhận… khỏe thật.”
Nghe vậy, An mỉm cười, bàn tay đang đặt trên đùi Tùng khẽ siết nhẹ. Tùng không nói một lời. Anh chỉ ngồi đó, tận hưởng, thi thoảng lại liếc nhìn vợ mình đang tựa đầu vào vai, trong mắt anh tràn ngập sự yêu thương và tự hào.
Hoàng nâng ly. “Ok! Chuyến đi năm nay kết thúc quá mỹ mãn. Tất cả những gì xảy ra ở Hà Giang, sẽ ở lại Hà Giang. Đây sẽ là bí mật tuyệt vời nhất của chúng ta. Hy vọng, năm sau An sẽ ‘có hứng’ để tham gia cùng bọn anh.” Cả nhóm cùng nâng ly, tiếng cười lại rộn rã.
Chiếc xe bán tải lao đi trên đường cao tốc, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Trong xe chỉ có An và Tùng. An không đủ sức để ngồi motor nữa. Nàng tựa đầu vào cửa kính, im lặng nhìn những cánh đồng lúa đang vào mùa, xanh mướt, trải dài tít tắp lướt qua.
Sau một lúc lâu, Tùng mới là người lên tiếng, giọng anh chỉ có một sự tò mò không thể che giấu.
“Thế nào? Trải nghiệm ‘hết mình’ lần đầu… cảm giác ra sao?”
An không quay lại ngay. Nàng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Tâm trí nàng lướt qua những mảnh vỡ của chuyến đi: Cảm giác bị giam cầm trong chiếc xe bán tải. Nỗi sợ hãi trong bóng tối. Cảm giác được giải thoát bởi “lời xá tội” vô tình. Và cơn bão nhục dục hủy diệt ở con suối đêm qua. Tất cả những cảm xúc đó xoáy vào nhau, không còn là hỗn loạn, mà dần kết tinh thành một sự thật rõ ràng.
Nàng đã thấy con thú bên trong mình. Và nàng cũng đã thấy nó bên trong người đàn ông ngồi cạnh.
Nàng từ từ quay lại, nhìn thẳng vào mắt chồng mình, ánh mắt bình thản đến lạ thường
“Em hiểu bản thân mình hơn rồi,” nàng nói, giọng đều đều, không dao động. “Và em cũng hiểu… chúng ta hơn rồi.”
Nàng ngừng lại một chút, để cho những lời đó ngấm vào không gian giữa hai người. Rồi, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên trong ngày.
“Em yêu anh.”
Tùng sững người. Câu “Em yêu anh” đó, được thốt ra ngay sau mọi chuyện, lại mang một sức nặng và sự chân thành hơn bất kỳ lời yêu nào trước đây. Anh hiểu. Anh hiểu tất cả. Nàng không còn yêu phiên bản hoàn hảo mà anh đã xây dựng. Nàng đang yêu con người thật của anh, con người với những khao khát bệnh hoạn nhất.
Anh không nói thêm lời nào. Anh chỉ đưa tay qua, nắm lấy tay An và siết chặt.
Họ nắm tay nhau trong im lặng. Chuyến đi Hà Giang đã kết thúc.
Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅
Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng
Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!
Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!
Mấy truyện vậy đọc bị cuốn
hay quá, tiếp đi ad ơi