Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Tác Giả: hiepsichimung
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 24:
An ngồi một mình, im lặng quan sát cho đến khi bóng dáng của Tùng và các cô gái hoàn toàn khuất dạng sau tảng đá lớn. Nàng khẽ mỉnh cười khi nghe thấy tiếng cười khúc khích, tiếng nước té vẳng lại xa xăm.
Rồi nàng ngửa đầu ra sau, tựa vào phiến đá nhẵn thín, nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng cơ thể, để làn nước ấm nóng mơn man trên da. Ngực nàng phập phồng nhẹ nhàng theo từng nhịp thở, nửa nổi nửa chìm trên mặt nước.
Ở phía bên kia, bốn người đàn ông cũng im lặng, sự hiện diện nặng trĩu trong không gian. Rồi họ bắt đầu nói chuyện, giọng điệu không hề che giấu, cố tình nói đủ lớn để nàng nghe thấy.
“Công nhận thằng Tùng sướng thật,” Sơn là người bắt đầu, “Một mình nó hốt trọn cả dàn ‘hoa tươi’ của đoàn.”
“Đúng đấy,” Dũng hùa theo, “Phen này anh em mình mất cả chì lẫn chài rồi. Kiểu này tối về chắc chỉ có ‘sóc lọ chéo cánh’ cho nhau thôi quá.”
Ông Tuấn cũng cất tiếng, giọng khàn khàn. “Tao thì chỉ tiếc con bé Hiền. Mới lớn, ‘nước non’ đang dồi dào nhất. Rơi vào tay thằng Tùng thì cũng phí.”
“Thôi than cái gì,” Hoàng chốt lại, “Chồng người ta đi với ‘hàng’ của mình, giờ vợ người ta ngồi đây một mình. Tình hình này xem ra cũng thú vị đấy chứ.”
“Thú vị gì đâu,” Sơn đáp lại Hoàng. “Tôi chỉ thấy ‘vợ người ta’ đang nằm thư giãn thôi, chắc chẳng để ý gì đến anh em mình đâu.”
Bầu không khí im lặng trở lại, nhưng giờ đây đầy tính toán và chờ đợi. Bốn cặp mắt dán vào An, cố gắng đọc vị từng chuyển động nhỏ nhất sau lời khiêu khích. Họ chờ đợi một dấu hiệu, một cái cau mày, một sự dịch chuyển khó chịu, một tiếng thở dài bực bội… Bất cứ điều gì để chứng tỏ rằng nàng đã nghe thấy, đã bị ảnh hưởng.
Nhưng An không làm gì cả.
Nàng vẫn nằm đó, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Dường như nàng đã thực sự ngủ thiếp đi, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, phớt lờ hoàn toàn sự tồn tại của họ. Làn hơi nước vẫn bốc lên, bao bọc lấy nàng, tạo ra một cảm giác xa cách, không thể chạm tới.
Sự im lặng kéo dài. Một phút. Hai phút. Năm phút trôi qua.
Sự mong chờ của những gã đàn ông dần biến thành sự hụt hẫng, rồi đến bực bội. Con mồi mà họ tưởng đã nằm trong tầm tay lại hoàn toàn không có phản ứng. Trò chơi của họ đã thất bại.
Cuối cùng, Hoàng, người mất kiên nhẫn đầu tiên, tặc lưỡi một cái rõ to, đầy vẻ chán nản. Hắn vỗ vào mặt nước, phá vỡ sự im lặng.
“Thôi, dẹp!” giọng hắn vang lên, không còn chút ẩn ý nào mà chỉ còn bực bội. “Anh em mình lên bờ uống rượu đi. Ngồi đây chờ ‘người đẹp’ ngủ thì đến sáng mai. Chán ngắt!”
Nói rồi, hắn quay người, định bơi về phía mấy chai rượu vang đặt trên tảng đá. Dũng và Sơn cũng có vẻ đồng tình, bắt đầu uể oải cử động.
Và rồi nàng chỉ khẽ thở dài một tiếng, gần như một tiếng rên rỉ, vừa đủ để níu chân Hoàng lại. Rồi từ từ mở mắt, ánh mắt mơ màng, như vừa bị đánh thức khỏi một giấc mộng.
An quay đầu lại nhìn họ, nụ cười tinh quái và đầy vẻ ngây thơ giả tạo hiện lên trên môi. “Ủa, các anh định đi đâu đấy?” Nàng hỏi, giọng ngơ ngác.
Hoàng khựng lại, quay người nhìn nàng. “Bọn anh tưởng em ngủ rồi. Định lên bờ giải sầu thôi.”
An lại cười khẽ, tiếng cười giễu cợt không che giấu. Nàng vươn người, duỗi hai cánh tay lên trời uể oải, gợi cảm. Khi vươn vai, cơ thể nàng được đẩy lên cao hơn khỏi mặt nước, để lộ ra gần như toàn bộ cặp ngực căng tròn, lấp lánh nước.
“Thế à?” nàng nói, giọng hờn dỗi như một cô gái đang bị bỏ rơi. “Em cứ tưởng sáng nay các anh còn hùng hổ đòi ‘thắt chặt tình cảm’ với em cơ mà. Sao mới có vài tiếng, đã nản chí đòi đi ‘sóc lọ chéo cánh’ cho nhau rồi?”
Sau một giây chết lặng, Hoàng là người phá lên cười đầu tiên. Một tràng cười đầy phấn khích. Hắn biết mình đã tìm thấy một đối thủ thực sự. Trò chơi đã quay trở lại, và còn thú vị hơn gấp bội.
An lại cười, nụ cười của một cô bé ranh mãnh sắp bày ra một trò nghịch ngợm. “Vậy thì… cơ hội đây.” Nàng nhìn họ, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta chơi một trò chơi đi,” nàng nói, “để xem ai là người thực sự có thể ‘thắt chặt tình cảm’ với em đây.”
“Chơi gì, chơi gì?” Dũng là người hưởng ứng đầu tiên, giọng hắn đầy hưng phấn và không chút kiên nhẫn, người hơi nhổm về phía trước như thể sắp lao tới.
An lại mỉm cười. Nàng nhúng người xuống, làn nước ấm nóng lại bao bọc lấy cơ thể đến ngang vai. Rồi nàng vốc một vốc nước, hắt nhẹ về phía họ, hành động vừa tinh nghịch vừa đầy khiêu khích. Những giọt nước lấp lánh như pha lê dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, bắn lên ngực trần của Sơn và Hoàng.
“Chơi trò đuổi bắt đi,” An nói, giọng đầy mời gọi. “Em làm ‘con mồi’, còn các anh, là những người đang muốn ‘thắt chặt tình cảm’. Ai bắt được em, chứng tỏ được ‘tình cảm’ của mình trước khi em lên bờ bên kia…” Nàng hất đầu về phía bờ suối có bãi cỏ phẳng lặng xanh mướt, ánh mắt nàng dừng lại ở Hoàng, một sự thách thức không lời, “…thì sẽ có thưởng.”
Nàng không đợi họ trả lời, khẽ bật ra một tiếng cười khúc khích, trong trẻo và lẳng lơ, rồi đột ngột quay người, bắt đầu lội nhanh qua làn nước ấm về phía bờ. Cặp mông tròn trịa của nàng nhấp nhô dưới mặt nước, tạo thành những gợn sóng lan tỏa, một hình ảnh mời gọi đầy chết chóc.
Hành động của nàng như một phát súng lệnh.
“Bắt lấy ‘tình cảm’ đi anh em!” Hoàng gầm lên, giọng khàn đặc vì ham muốn, và cuộc “đi săn” chính thức bắt đầu.
Khung cảnh trở nên hỗn loạn. Tiếng nước bị khuấy động vang lên ầm ĩ. Ban đầu, họ vẫn còn giữ kẽ, vờn đuổi nhẹ nhàng, giữ sức. Tiếng cười đùa tục tĩu vang lên khắp nơi.
Sơn là người nhanh nhất. Gã bơi lướt qua phía sau An như một con cá kình, nhanh và bất ngờ. Bàn tay rắn chắc của hắn nhắm thẳng vào một bên mông căng tròn của nàng và bóp mạnh một cái. Lực bóp đủ để lại một cảm giác nhói nhẹ và khiến cả cơ thể An khựng lại một giây.
Nàng ngoảnh lại lườm, một cái lườm sắc lẻm, trong đôi mắt lại ánh lên vẻ thích thú thay vì tức giận.
“Mới thế mà đã đòi ‘thân thiết’ à?” nàng la lên, giọng thách thức.
Sơn chỉ cười khoái trá từ xa. Nhưng An không bơi đi ngay. Nàng bất ngờ lặn xuống làn nước ấm, cơ thể uyển chuyển như một con rái cá, rồi trồi lên ngay trước mặt Sơn, khiến hắn giật mình. Trước khi hắn kịp phản ứng, tay nàng đã lướt nhanh xuống, tóm lấy thứ đang căng phồng trong chiếc quần bơi và bóp mạnh. Cảm nhận rõ ràng nó giật nảy lên trong lòng bàn tay mình.
Sơn hít vào một hơi sâu, kêu lên một tiếng “Ái!” vừa đau vừa sướng, khuôn mặt nhăn lại.
An nhếch mép, tay vẫn chưa buông. Nàng ghé sát vào hắn, gần đến mức hai chóp mũi gần như chạm vào nhau, thì thầm chỉ đủ cho hắn nghe. “Độ cứng này… vẫn chưa đủ ‘khăng khít’ đâu nhé.”
Nói rồi, nàng đẩy hắn ra, nhanh nhẹn bơi đi, để lại Sơn đứng sững sờ, hai tay ôm lấy hạ bộ, khuôn mặt vừa đau đớn vừa ngỡ ngàng, nhưng dương vật lại càng cương cứng hơn.
Hành động phản đòn táo bạo đó của An như một lời tuyên chiến. Cả đám đàn ông còn lại, chứng kiến toàn bộ sự việc, phá lên cười ồ, đầy thán phục và càng thêm phấn khích. Chúng nhìn nhau.
Không ai bảo ai, đồng loạt cởi bỏ những chiếc quần bơi vướng víu, ném lên bờ.
Những “thành ý” trần trụi, cương cứng và đầy kích cỡ khác nhau của họ sẵn sàng cho một cuộc chiến thực sự, không còn che đậy.
Bầu không khí thay đổi hoàn toàn. Sự trêu chọc biến mất, thay vào đó là ham muốn nguyên thủy không một chút giấu giếm. An, đang bơi ở phía trước, cảm nhận được sự thay đổi đó. Một cảm.giác nguy hiểm chạy dọc sống lưng, nhưng thay vì sợ hãi, nàng lại cảm thấy một sự phấn khích tột độ.
Dũng, với năng lượng dồi dào của tuổi trẻ là người lao đến đầu tiên. Hắn không cố vờn bắt nữa, mà bơi thẳng đến chặn đường An. Hắn dang hai tay ra như một gọng kìm, cố tình ép An vào người mình trong không gian chật hẹp. An khéo léo lách qua, nhưng không thể tránh hoàn toàn. Ngực nàng sượt qua lồng ngực rắn chắc, lấm tấm lông của hắn. Dương vật trần trụi, nóng hổi, cứng đến mức An có thể cảm nhận rõ hình dạng của nó, cọ mạnh một đường dài từ hông xuống giữa đùi nàng. Một cảm giác nóng rẫy, xa lạ và đầy sức sống.
“Thế ‘thành ý’ của em thế này đã đủ chưa chị?” Dũng la lên, hơi thở hổn hển, giọng nói run rẩy vì phấn khích khi cảm nhận được sự mềm mại của da thịt An lướt qua.
Khi An vừa thoát khỏi Dũng, Sơn và ông Tuấn đã âm thầm tiếp cận từ hai phía, bắt đầu một cuộc vây bắt thực sự. An, như một con cá lanh lợi, liên tục luồn lách giữa họ. Nàng di chuyển về phía mực nước ngang eo, nơi nàng vẫn còn chút lợi thế. Tiếng cười của nàng giờ đây không còn trong trẻo mà đã xen lẫn tiếng thở dốc, âm thanh vừa thể hiện mệt mỏi vừa đầy kích thích.
Khi nàng đang cố lách qua ông Tuấn, lão già đã dùng sự khôn ranh của mình.
Bàn tay sần sùi của lão nhanh như chớp, không chạm vào người nàng mà chuẩn xác nắm lấy nút buộc ở bên hông quần bikini và giật tung nó ra.
“Á!” An kêu lên. Theo phản xạ, nàng vội vàng dùng một tay giữ chặt mảnh vải phía trước, tốc độ bị chậm lại, mất đi một tay phòng thủ.
Nàng lườm lão, nhưng chỉ nhận lại một nụ cười khoái trá, đầy kinh nghiệm. Phòng tuyến của nàng đã xuất hiện kẽ hở đầu tiên. Tốc độ di chuyển của nàng chậm lại đáng kể, và nàng đã mất đi một tay để phòng thủ.
Lợi dụng khoảnh khắc An mất cảnh giác, Hoàng lướt tới từ sau, nhanh và êm ái. Hắn chộp lấy sợi dây áo bikini đang vắt qua vai nàng. Với một cú giật mạnh, hắn rút phăng sợi dây, khiến phần vải che ngực tuột xuống một bên. Ngay lập tức, một bên ngực căng tròn, trắng nõn của nàng hoàn toàn lộ ra, nảy lên theo nhịp thở dốc, đầu vú săn lại vì dòng nước..
“Phải ‘cởi mở’ hết lòng với nhau, ‘tình cảm’ mới bền chặt được chứ!” Hoàng thì thầm khi bơi lướt qua, hơi thở nóng rực của hắn phả vào gáy nàng, một lời chế nhạo đầy thỏa mãn.
Lớp bảo vệ cuối cùng đã bị phá vỡ. Chiếc áo lót chỉ còn hờ hững vướng trên một bên vai, che đi một nửa và để lộ ra một nửa, một hình ảnh còn khiêu khích hơn cả trần trụi. Nàng vừa phải dùng một tay giữ quần, vừa phải đối mặt với một chiếc áo sắp tuột. Nàng đã bị dồn vào thế yếu.
An “ối” lên một tiếng, nhưng rồi, thay vì cố gắng níu kéo trong vô vọng, nàng bật cười. Một tiếng cười giải thoát, hoang dại và đầy thách thức. Được thôi. Chơi tới cùng.
Nàng đột ngột buông tay khỏi chiếc quần bikini đang giữ hờ. Đồng thời, nàng nhún vai, để chiếc áo lót hoàn toàn rớt khỏi bầu ngực, để chúng trôi tuột khỏi cơ thể, từ từ chìm dần trong làn nước trong vắt.
Giờ đây, nàng hoàn toàn trần trụi. Làn da trắng sứ của nàng phát sáng giữa hồ, tương phản với mái tóc đen nhánh ướt đẫm và vùng tam giác bí ẩn được cắt tỉa gọn gàng. Nàng đứng đó, giữa vòng vây của bốn người đàn ông khỏa thân, như một nữ thần sắc dục trỗi dậy từ dòng suối, không một chút sợ hãi.
Mọi luật lệ của trò chơi biến mất. Bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng.
Sơn lao tới đầu tiên. Hắn không còn vờn đuổi, mà tóm chặt lấy cổ tay An, kéo giật nàng vào người mình một cách chiếm hữu. Cơ thể trần trụi, trơn trượt của họ áp sáp vào nhau.
“Bắt được rồi nhé!” hắn gầm lên, giọng khàn đặc. Bàn tay còn lại của hắn không chút do dự, bao trọn lấy một bên bầu ngực căng tròn của nàng. Những ngón tay thô ráp của hắn day miết, se nhẹ đầu vú đã cương cứng. An rên lên một tiếng khe khẽ, cơ thể mềm nhũn đi vì cú tấn công đột ngột.
Nhưng rồi, ngay khi nàng vừa nhắm mắt lại để tận hưởng cảm giác đó, Sơn đột ngột buông ra, đẩy nhẹ nàng về phía trung tâm của vòng vây, nơi những con sói khác đang chờ đợi.
“Thả mồi ra cho anh em khác còn ‘kết nối’ nữa chứ!” hắn cười, lùi lại một bước, ánh mắt vẫn dán chặt vào cơ thể nàng.
An chưa kịp định thần, Dũng đã ở ngay phía sau. Cậu ta không ôm ghì mà chỉ lướt sát qua. Toàn bộ chiều dài dương vật nóng rực của hắn cọ vào cặp mông nàng. Cùng lúc đó, một bàn tay hắn trượt xuống dưới, những ngón tay non nớt nhưng đầy táo bạo luồn vào khe mông, lướt một đường dọc theo khe âm đạo đang ướt đẫm của An và dừng lại ngay cửa mình. Sau đó hắn cũng nhanh chóng rút lui, để lại một cảm giác bỏng rát và hụt hẫng.
“Ướt hết cả rồi này chị ơi!” Dũng thì thầm khi lướt qua, giọng đầy vẻ đắc thắng.
Chưa hết. An vừa quay người lại, đã đối mặt với ông Tuấn. Lão không dùng tay. Lão kéo hông nàng lại gần, hai bàn tay già nua nhưng đầy sức mạnh ôm trọn lấy cặp mông, ghì chặt An vào người lão. Rồi lão cúi xuống, dùng miệng mút mạnh vào một bên ngực của nàng, chiếc lưỡi thô ráp xoáy tròn quanh đầu vú.
Bị tấn công liên tục từ nhiều hướng, cơ thể An hoàn toàn bị động, mềm nhũn ra. Nàng thở hổn hển, chân gần như không còn đứng vững, chỉ có thể dựa vào dòng nước và những cú chạm liên tiếp để khỏi ngã.
Giữa vòng vây đang siết lại, cơ thể rã rời vì những đợt khoái cảm đứt quãng, An bám víu vào luật chơi cuối cùng do chính mình đặt ra.
Bờ. Lên được bờ là thắng.
Nàng nhìn về phía trước, nơi lối thoát duy nhất không bị chặn bởi vòng vây. Hoàng đang đứng ở đó, ngay mép nước cạn, khoanh tay trước ngực. Hắn đã không tham gia màn “nếm thử”. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một vị vua đang xem những kẻ bề tôi của mình kiểm tra vật phẩm cống nạp. Hắn là đích đến cuối cùng.
Khi An vừa đến gần, khi nàng nghĩ rằng mình sắp thắng, hắn mới hành động. Chộp lấy hai cổ tay mảnh dẻ của nàng, kéo nàng lại đối mặt. Cơ thể họ áp sáp vào nhau, dương vật to bè, cứng rắn của hắn ép chặt vào vùng bụng dưới mềm mại của nàng.
“Đi đâu mà vội thế, em dâu?” Hoàng thì thầm
An ngẩng lên, thở hổn hển, cố gắng tìm lại chút quyền uy cuối cùng. ”
Thắng… thì mới được thưởng,” nàng nói, giọng hụt hơi.
Hoàng cười, một nụ cười của kẻ nắm trọn ván cờ. Hắn siết nhẹ cổ tay nàng, khẳng định lại luật chơi theo ý mình.
“Anh em đã vất vả ‘thắt chặt tình cảm’ với em nãy giờ,” hắn nói, ánh mắt lướt qua ba người đàn ông đang tiến lại gần phía sau lưng An. “Em chưa ‘đáp lễ’ mà đã đòi thắng là sao?”
An thở hổn hển, nhìn người đàn ông đang tiến lại về phía mình, ánh mắt đầy ham muốn.
Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅
Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng
Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!
Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!
Mấy truyện vậy đọc bị cuốn
hay quá, tiếp đi ad ơi