Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 23:

An thức dậy khi những tia nắng đầu tiên vừa kịp xuyên qua lớp rèm vải mỏng. Nàng nhẹ nhàng rời khỏi giường tiến vào nhà vệ sinh, bình thản gột rửa đi mọi dấu vết của đêm qua dưới dòng nước lạnh. Khi trở lại, nàng dành nhiều thời gian hơn để trang điểm, kỹ lưỡng che đi quầng thâm dưới mắt bằng một lớp kem nền hoàn hảo. Nàng chọn một chiếc áo phông cổ trễ hơn một chút so với thường ngày.

Bữa sáng được dọn ra trên một chiếc bàn gỗ dài ngoài hiên nhà sàn. Nắng sớm xuyên qua tán lá cây mận, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mấy bát xôi nếp nương bốc khói và những đĩa trứng ốp la vàng ươm, cháy cạnh. Không khí buổi sớm vùng cao trong lành, mát rượi, nhưng xung quanh chiếc bàn này, nó đã bắt đầu đặc quánh lại bởi những ánh nhìn và sự mong chờ không che giấu.

An ngồi đó, bình thản và tao nhã một cách lạc lõng, như một nữ hoàng vô tình lạc vào giữa một bộ lạc hoang dã. Khi Tùng đứng dậy, cầm điện thoại đi ra ngoài hành lang để tìm sóng, mọi tiếng cười đùa im bặt. Một sự tĩnh lặng đầy chủ đích bao trùm lấy không gian. “Bầy sói” đã đánh hơi thấy con mồi bị bỏ lại một mình, tách ra khỏi sự bảo vệ của con đực đầu đàn.
Sự im lặng kéo dài đúng ba giây.

Sơn, gã đàn ông có cặp mắt gian xảo nhất, là kẻ nổ phát súng đầu tiên. Hắn ngồi đối diện, nhếch một bên mép cười, ánh mắt gian xảo liếc xuống dưới gầm bàn, nơi An thừa biết tay hắn đang không yên phận, lần mò trên cặp đùi căng mẩy bọc trong chiếc quần short ngắn cũn của Diệp.

“Hôm qua đi cả ngày chắc mệt lắm nhỉ An?, Đã hết say xe chưa?” Giọng hắn đầy ẩn ý, như một câu hỏi thăm nhưng thực chất là một sự dò xét.

Ngồi cạnh Sơn, Diệp khúc khích cười, bờ vai run lên một cách cố tình, như thể vừa bị cù vào một chỗ nhạy cảm, ánh mắt lả lơi nhìn An.

An không vội trả lời. Nàng tao nhã dùng dĩa xắn một miếng trứng ốp la, cố tình để phần lòng đào ứa ra, vàng óng và sền sệt. Nàng đưa lên miệng, chậm rãi thưởng thức, đôi môi hồng khẽ mút nhẹ chiếc dĩa kim loại một cách mời gọi, mắt vẫn không nhìn Sơn. Chỉ sau khi đã nuốt xong, nàng mới ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vừa lười biếng vừa đầy thách thức.

“Cũng hơi mỏi người,” nàng nói, giọng như đang ngái ngủ. “Nhưng mà chắc không mỏi bằng anh đâu nhỉ? Hình như đêm qua anh còn ‘hoạt động’ cùng em Hiền đến khuya mà.”

Câu đáp trả sắc lẹm và trực diện của nàng khiến mọi ánh mắt trên bàn dồn về phía Hiền. Cô bé đang cố gắng húp miếng cháo nóng, nghe vậy liền sặc sụa, ho lụ khụ, mặt mũi đỏ bừng lên như quả gấc chín, không dám ngẩng đầu lên. Sơn khựng lại một giây trước khi phá lên cười ha hả, sảng khoái, vỗ đùi đen đét.

“Haha, em dâu cũng tinh phết nhỉ! Đúng là vợ thằng Tùng có khác! Cái gì cũng nhạy bén.” Hắn cố tình nhấn mạnh từ cuối, liếc nhìn xuống ngực nàng.

Hoàng, ngồi ngay cạnh An, chớp lấy cơ hội. Hắn khẽ dịch người lại gần, gần đến mức đầu gối của hắn chạm nhẹ vào đùi nàng. Mùi nước hoa nam nồng nặc xộc thẳng vào mũi An, lấn át hương trà thoang thoảng.

“Chắc tối qua được chồng ‘xoa bóp’ kỹ càng rồi nên sáng nay mới tươi thế này chứ gì?” Hắn thì thầm, giọng khàn khàn, cố tình để hơi thở lướt qua vành tai nàng. “Anh em ở đây nhìn mà thấy thèm theo.”

An không lùi lại. Nàng chỉ liếc mắt sang Hoàng, mang theo một tia khiêu khích.

“Chồng em thì cũng nhiệt tình lắm,” nàng đáp, giọng cũng hạ thấp xuống thì thầm. “Nhưng em nghe nói ‘kỹ thuật’ của anh Hoàng mới là đỉnh cao. Không biết có đúng không nhỉ?”

Dũng, chàng thiếu gia trẻ tuổi, cứ chờ đến lượt mình nói xong không thể kiềm chế nữa. Hắn nhìn An không hề che giấu, ánh mắt háo hức trần trụi lướt từ khuôn ngực đang lấp ló của An xuống cặp mông tròn trịa. Cậu ta nuốt nước bọt một cách lộ liễu.

“Ôi thôi! Nhìn chị An ngon thế này, nếu không phải vợ anh Tùng thì thật sự là em không để yên được đâu,” cậu ta nói, giọng bốc đồng. “Nhưng mà… nếu chị cho phép, thì ‘thằng em’ của em luôn sẵn sàng phục vụ ạ.”

An bật cười, một tiếng cười trong trẻo đầy vẻ trịch thượng, hướng về phía Dũng. “Em còn trẻ thế này, khéo lại không đủ ‘kinh nghiệm’ đâu. Sợ làm chị mất hứng.”

Câu chê bai công khai khiến mặt Dũng đỏ lên, nhưng lại làm đám đàn ông còn lại cười khoái trá. Sơn, thấy Dũng bị “dìm hàng”, liền lên tiếng.

“Nó trẻ người nhưng không non dạ đâu em dâu. ‘Đồ nghề’ của nó cũng không phải dạng vừa đâu,” Sơn cười nham nhở, đưa mắt nhìn xuống đũng quần Dũng. “Em cứ thử ‘cưỡi’ một lần xem, khéo lại nghiện không dứt ra được ấy chứ.”

Không khí đã trở nên hoàn toàn trần trụi. Ngay cả ông Tuấn, người từ đầu vẫn tỏ ra trầm lắng, cũng lên tiếng. Lão đặt ly trà xuống bàn cộp một tiếng, giọng khàn khàn đầy uy lực, ánh mắt lão dán vào khe ngực lấp ló của An.

“Nếu nói về kinh nghiệm,” lão nói, “thì mấy thằng này còn phải gọi tao bằng cụ nhé. Em cứ yên tâm, anh biết cách làm cho phụ nữ ‘ra nước’ như thế nào. Anh sẽ không làm em mất hứng đâu.”

Bầu không khí giờ đây đã biến thành một màn chào hàng công khai. Bốn người đàn ông, bốn lời đề nghị. Ánh mắt họ dán vào An, chờ đợi.

Hoàng, với vai trò thủ lĩnh, quyết định chốt hạ. Hắn nhìn An, rồi lại nhìn ba người đàn ông còn lại, giọng đầy vẻ tính toán.

“Công nhận,” hắn gật gù, “em An nhà mình ‘nước nôi’ dồi dào thế này, lại còn ‘khỏe’ nữa, khéo đêm nay phải cả bốn anh em mình hợp sức lại mới đủ ‘tưới’ cho em ấy ấy nhỉ?”

Lời đề nghị thô thiển đã được tung ra chỉ chờ người đáp.

An không cười ngay. Nàng chỉ tao nhã nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, một tiếng “cách” nhỏ vang lên trong sự tĩnh lặng. Đôi mắt nàng lướt qua bốn người đàn ông một cách chậm rãi, đánh giá từ Hoàng tự mãn, Sơn gian xảo, Dũng hừng hực, cho đến ông Tuấn già dặn, rồi nở một nụ cười vừa ngọt ngào vừa có phần coi thường.

“Chỉ sợ,” nàng nói, giọng nhẹ như không, nhưng từng từ lại sắc lẹm, “bốn người mà lại không bằng một người nhà em, thì lại mất công em ‘hướng dẫn’ từ đầu.”

Nàng ngừng lại một nhịp, từng lời ngấm vào không khí. Rồi, nàng cầm tách trà lên lần nữa, ánh mắt trở nên mơ màng, đầy ẩn ý.

“Nhưng mà,” nàng nói tiếp, giọng lả lơi, “em thấy ‘tình cảm’ chưa được ‘thắt chặt lắm’, nên giờ em cũng không có hứng ‘hướng dẫn’ đâu.”

Nói xong, nàng nhấp thêm một ngụm trà, mắt nhìn ra xa xăm, hoàn toàn phớt lờ sự căng thẳng mà mình vừa tạo ra.

Câu trả lời đầy ẩn ý đó, như một quả bom nổ tung giữa bàn tiệc. Sau một giây sững sờ, cả bốn người đàn ông đồng loạt phá lên cười, một tràng cười lớn đầy phấn khích, thán phục và ham muốn.

Hoàng là người cười to nhất, hắn vỗ mạnh lên bàn. “Haha! Được! Rất được! Công nhận vợ thằng Tùng lợi hại thật!”

Hắn quay sang ba người còn lại, giọng đầy vẻ hào hứng. “Nghe chưa anh em? Muốn được ‘hướng dẫn’ thì phải cố gắng lấy lòng vợ chồng nhà nó đấy! Tối nay anh em mình phải thể hiện hết mình thôi!”

Đúng lúc đó, Tùng quay trở lại. Anh vừa đi vừa nói: “Xin lỗi mọi người, có chút việc đột xuất.” Thấy không khí đang vui vẻ lạ thường, anh ngạc nhiên hỏi. “Có chuyện gì mà vui thế?”

Cả nhóm im bặt rồi lại phá lên cười đầy bí ẩn. Hoàng là người lên tiếng, giọng đầy vẻ trêu chọc. “Không có gì. Bọn tao chỉ đang ‘thẩm định’ giúp mày xem vợ mày có đủ tiêu chuẩn để tham gia hội không thôi. Công nhận vợ mày lợi hại thật đấy Tùng ạ!”
Tùng không hiểu gì, chỉ cười theo, ánh mắt nhìn vợ đầy dò hỏi.

An đứng dậy, bước tới bên cạnh Tùng, khoác tay anh một cách đầy tình cảm. Nàng quay lại nhìn cả nhóm, đặc biệt là bốn người đàn ông, rồi nở một nụ cười của người chiến thắng.

“Em chỉ nói với mọi người là,” nàng nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy sự khẳng định, “kinh nghiệm của các anh có ‘điêu luyện’ thế nào, thì cũng không thể bằng chồng em được đâu.”

Câu nói đó, vừa như một lời “chốt hạ” câu chuyện vừa rồi. Tùng nghe vậy, nở một nụ cười mãn nguyện và tự hào, chẳng hề hay biết về cơn bão ngầm vừa lướt qua.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi