Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 32:

Màn đêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng sóng vỗ về từ xa. An đứng ở cửa, tim đập thình thịch. Nàng không còn bị giày vò bởi những ký ức chồng chéo nữa. Giờ đây, chỉ còn một nỗi lo lắng thuần túy.

“Bảo?”

Giọng nàng thì thầm, khẽ đến mức gần như hòa vào tiếng gió.

Bóng lưng đó giật mình, nhưng không quay lại.

“Em xin lỗi,” giọng cậu ta vang lên, khàn đặc và lạc đi. “Em không nên ở đây. Em đi ngay.”

Cậu ta đứng dậy, định bước qua nàng để rời đi.

“Đứng lại.”

Giọng An không lớn, nhưng có một sự quyết đoán khiến Bảo phải dừng bước. Cậu ta đứng đó, lưng vẫn quay về phía An, hai vai khẽ run lên.

An bước vào trong, khép hờ cánh cửa lại. Ánh trăng lờ mờ đủ để nàng nhìn thấy sự hỗn loạn trong căn phòng. Chiếc nắp thúng và cây sào tre nằm lăn lóc trên sàn, như thể vừa bị ném đi một cách giận dữ.

Nàng hít một hơi thật sâu. “Bảo, chị xin lỗi chuyện sáng nay. Là lỗi của chị…”

Bảo không đáp lại lời xin lỗi. Cậu ta từ từ quay người lại. Dưới ánh trăng, An thấy mắt cậu ta đỏ hoe. Cậu ta nhìn nàng, không phải bằng ánh mắt tôn sùng như mọi khi, mà đầy tuyệt vọng. Giọng cậu ta run rẩy, nhưng đầy sự quyết tâm.

“Em… Em muốn dùng điều ước của mình, được không chị?”

An sững lại. “Điều ước?”

“Vâng,” cậu ta gật đầu, ánh mắt không rời khỏi nàng. “Em muốn… làm tình với chị. Một lần thôi. Ngay tại đây.”

Khoảnh khắc đó, thời gian như đông cứng. An đứng bất động, như thể những từ vừa rồi không lọt vào tai nàng. Gió biển thổi qua khe cửa sổ, mang theo mùi muối và hơi lạnh, nhưng An lại cảm thấy nóng rát sau gáy. Trong đầu nàng vang lên duy nhất một câu hỏi:

Nó vừa nói gì với mình vậy?

Lồng ngực nàng thắt lại, không phải vì sốc, mà vì cảm giác như ai đó vừa kéo sụp chiếc cột trụ duy nhất còn sót lại trong ký ức tuổi thơ của họ. Một thoáng lạnh gáy chạy dọc sống lưng. Mọi sự lo lắng, áy náy trong nàng tan biến, thay vào đó là một cơn giận dữ lạnh lẽo và một sự kinh tởm tột độ.

Hiệp sĩ với chả đức vua.
Thì ra mày cũng chỉ muốn địt tao thôi, đúng không?
Sáng nay mày mò vào phòng cũng là có chủ đích, phải không? Chứ không phải lo lắng gì hết. Thì ra là vậy.
Mày cũng chỉ là một thằng nhóc bẩn thỉu, dơ dáy, dám có những suy nghĩ đó với tao.
Mày nghĩ mày là ai mà có thể chạm vào người tao?

Những luồng suy nghĩ độc địa, đầy phán xét cuộn trào trong đầu An. Nàng đứng yên, khuôn mặt trở nên vô cảm. Được thôi. Nàng sẽ cho nó biết vị trí của nó. Nàng sẽ dập tắt cái ý nghĩ ngu xuẩn này ngay lập tức. Nàng cất tiếng, giọng nói lạnh lùng, không một chút cảm xúc, mỗi từ như một nhát dao.

“Thì ra đó là điều em muốn. Nhưng…”

An chưa kịp nói hết câu, thì Bảo, vẫn đang chìm trong nỗi tuyệt vọng của chính mình, không hề nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của An, đã cắt lời. Cậu nói như thể sợ rằng nếu không nói ra, cậu ta sẽ không bao giờ còn cơ hội.

“… em biết là em sẽ không còn mặt mũi nào nhìn chị nữa. Nhưng em không quan tâm. Thật ra… chị là mối tình đầu của em. Từ nhỏ đến lớn, em chưa bao giờ quên chị. Em biết chị đã có anh Tùng, em biết em không có cơ hội. Em chỉ muốn… quên đi được.”

An khựng lại, trân trối nhìn Bảo. Cơn giận và sự khinh bỉ trong nàng đột nhiên biến mất như chưa từng tồn tại. Hai vai cậu ta run rẩy, không phải vì ham muốn, mà vì đau đớn. An nhìn thấy đôi bàn tay Bảo đang siết chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Mặt cậu ta cúi gằm, không dám ngẩng lên.

Như thể nếu nhìn vào mắt An, cậu sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Đầu óc nàng quay cuồng.

Nàng chợt nhận ra sự vô tư đến tàn nhẫn của mình. Nàng đã luôn coi Bảo là một “thằng nhóc”, một “hiệp sĩ” trung thành vĩnh viễn thuộc về vương quốc tuổi thơ của mình. Nhưng trước mặt nàng lúc này là một người đàn ông, với cảm xúc thật và nỗi đau thật.

Nàng nhận ra sự vô tâm của chính mình. Nàng đã rời khỏi nơi này, rời khỏi “vương quốc” của họ, lao vào thế giới người lớn hào nhoáng không một lần ngoảnh lại. Nàng đã quên mất sự tồn tại của cậu, quên mất “hiệp sĩ” duy nhất của mình, để cậu ta một mình lớn lên cùng với những ký ức.

Và rồi, cau nhiều năm xa cách, cuối cùng cũng được gặp lại người con gái mình thầm yêu từ thuở nhỏ. Và điều đầu tiên người con gái đó làm là gì?

Ngồi lên dương vật của cậu ta.

Nàng hiểu ra rồi. Nàng hiểu tất cả. Nàng hiểu tại sao cậu ta lại tránh mặt cả ngày. Và nàng hiểu tại sao, cuối cùng, cậu ta lại phải lấy hết can đảm để đưa ra một “điều ước” tuyệt vọng và trần trụi như vậy.

Đó không phải là một đòi hỏi nhục dục. Mà là một lời từ biệt. Là cách duy nhất mà một chàng trai mới lớn biết làm để kết thúc mối tình đơn phương vô vọng của mình.

Một nỗi niềm thương cảm sâu sắc trào dâng, lấp đầy sự trống rỗng trong lòng nàng. Lỗi không phải ở cậu ta. Lỗi là ở nàng.

Nàng hít một hơi thật sâu, rồi bước tới, giọng nói trở nên dịu dàng nhưng đầy trang trọng.

“Chị sẽ thực hiện điều ước của em. Từ giờ đến lúc kết thúc, chị sẽ là người tình của Bảo.”

Nàng im lặng một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngỡ ngàng của cậu ta, rồi nói tiếp, như một lời phán quyết cuối cùng.

“Nhưng sau đêm nay, em sẽ trở thành đức vua của chính mình. Hãy tự tìm thần dân mới cho em. Chị sẽ không còn là đức vua của em nữa.”

Bảo đứng im, sững sờ trước lời nói của An. Cậu ta dường như không thể hiểu hết ý nghĩa của nó, chỉ biết rằng người con gái cậu ta tôn thờ đang đứng trước mặt, và đã cho phép.

An không để cậu ta có thêm thời gian để suy nghĩ. Nàng bước tới, đặt tay lên má Bảo, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn chưa khô. Rồi nàng nhón chân, chủ động hôn lên môi cậu ta.

Nụ hôn của An đầy dịu dàng, như một lời an ủi, một sự cho phép. Bàn tay nàng vẫn áp trên má Bảo, cảm nhận được sự run rẩy của cậu. Khi nàng dứt ra, nàng nhìn sâu vào đôi mắt vẫn còn đang ngỡ ngàng và đỏ hoe của cậu ta. Đêm nay, trăng sáng lạ thường. Ánh trăng lạnh lẽo lọt qua khung cửa sổ không có rèm che, rọi thẳng vào giữa căn phòng, biến chiếc phản gỗ đen bóng.

“Đi nào,” nàng thì thầm, rồi nắm lấy tay cậu, kéo cậu đứng cạnh chiếc phản gỗ, ngay trong vệt sáng của ánh trăng.

Bảo đứng đó, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, không dám cử động. Cậu giống như một bị cáo đang chờ đợi phán quyết. An nhìn cậu, một nụ cười buồn khẽ nở trên môi. Nàng quỳ xuống sàn nhà mát lạnh, ngay trước mặt cậu ta, cơ thể nàng được ánh trăng viền lên một quầng sáng bạc. Tư thế đó, sự hạ mình đó, khiến Bảo càng thêm hoảng hốt.

“Chị An… chị đừng làm vậy…”

An không trả lời. Nàng đặt một ngón tay lên môi cậu, ra hiệu im lặng.

“Để chị giúp em nhé.”

Giọng nàng thì thầm, ma mị trong không gian tĩnh lặng. Nàng không nhìn vào mắt cậu nữa. Ánh mắt nàng từ từ hạ xuống. Nàng dùng hai tay, nắm lấy cạp quần rồi từ từ kéo nó xuống. Chiếc quần jean thô ráp trượt qua cặp đùi rắn chắc, để lộ ra chiếc quần lót tam giác màu xám đơn giản. Và ngay cả qua lớp vải mỏng đó, An vẫn có thể thấy rõ hình dáng của vật đang cương cứng đến cực đại, gồ lên một cách đầy sức sống.

Bảo nín thở, toàn thân cứng đờ. An ngước lên nhìn cậu ta một thoáng, rồi lại cúi xuống, kéo nốt chiếc quần lót xuống.
Nó bật ra, phơi bày hoàn toàn dưới ánh trăng.

Dương vật của Bảo, lần đầu tiên An được nhìn rõ đến vậy. Nó có một vẻ đẹp nguyên sơ, đầy sinh lực. Thân hình không quá dài, nhưng dày và chắc nịch, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt dưới làn da căng bóng. Phần đầu khấc bè rộng, hồng sẫm, đang rỉ ra một chút dịch trong suốt, lấp lánh như một giọt sương dưới ánh trăng.

An không do dự. Nàng khẽ vươn người tới, đầu lưỡi mềm mại, ấm nóng, khẽ liếm lên giọt dịch long lanh đó.
Bảo giật nảy mình, một tiếng “hự” tắc nghẹn bật ra từ cổ họng.

An mỉm cười. Nàng bắt đầu “bài học” của mình. Nàng không vồ vập. Nàng dùng miệng một cách dịu dàng, từ tốn, chỉ bao lấy phần đầu khấc, mút nhẹ, rồi lại nhả ra. Nàng dùng lưỡi vẽ những vòng tròn quanh đầu khấc, cảm nhận được từng thớ thịt của cậu ta đang co giật theo mỗi cái chạm. Bảo thở dốc, hai tay bấu chặt vào mép phản gỗ, những ngón tay trắng bệch. Cậu ta đang cố gắng chịu đựng một cảm giác quá sức tưởng tượng.

Thấy vậy, An quyết định tăng tốc. Nàng ngậm sâu hơn, nuốt trọn lấy nó. Cảm giác đầy đặn trong khoang miệng khiến nàng có chút ngạc nhiên. Nàng bắt đầu di chuyển đầu lên xuống, nhịp nhàng, mái tóc dài của nàng cọ vào bên trong đùi non của cậu ta. Nàng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ bị dồn nén của Bảo, những âm thanh đứt quãng, đầy bất lực.

Sau một lúc, khi cảm thấy cậu ta sắp không chịu nổi nữa, An dừng lại. Nàng ngẩng lên, khóe môi bóng loáng, nhìn vào khuôn mặt đang đỏ bừng, đẫm mồ hôi của Bảo. Nàng nhìn xuống “thành quả” của mình, thứ vũ khí non nớt nhưng đầy uy lực đó, đang run rẩy và căng cứng hơn bao giờ hết dưới ánh trăng.

“Trời…” nàng cười, giọng khàn đi. “Hiệp sĩ của chị… lớn quá.”

Bảo đỏ mặt, lắp bắp không nói nên lời, chỉ biết thở hổn hển.

An đứng dậy, bóng của nàng đổ dài trên sàn nhà. Nàng bước vào vệt sáng của ánh trăng, đứng đối diện cậu ta.
“Giờ thì đến lượt em,” nàng ra lệnh, giọng đầy quyền uy nhưng cũng vô cùng ngọt ngào. “Giúp chị cởi đồ đi.”

Bảo nuốt khan, rụt rè đứng dậy. Dưới ánh trăng bạc, cơ thể trần trụi của cậu trai mười tám tuổi hiện ra, rắn rỏi và đầy sức sống, nhưng hành động lại vô cùng lúng túng. Cậu bước tới, đứng trước mặt An, đôi tay run rẩy không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Cởi áo cho chị trước đi,” An thì thầm, giọng nàng như một lời dẫn dắt.

Bảo gật đầu. Những ngón tay thô ráp của cậu vụng về lần đến gấu chiếc áo phông của Tùng mà An đang mặc. Cậu ta từ từ kéo nó lên. Lớp vải áo trượt trên làn da nóng hổi của nàng, để lộ ra vùng eo thon, rồi đến chiếc áo lót ren đen tuyền. Khi chiếc áo được kéo qua khỏi đầu, mái tóc An khẽ rối lên. Bảo sững người. Cậu chưa bao giờ thấy một thứ gì đẹp và tinh xảo đến vậy.
“Cởi tiếp đi em,” An nói, giọng không một chút ngượng ngùng.

Bảo như bừng tỉnh. Cậu ta vòng ra sau lưng An. Nàng cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu phả vào gáy. Những ngón tay cậu run rẩy chạm vào phần móc cài của chiếc áo lót. Cậu ta loay hoay một lúc lâu với những chiếc móc cài nhỏ xíu, sự lóng ngóng đó khiến An bật cười khẽ. Cuối cùng, một tiếng “tách” nhẹ vang lên. Dây áo lót lỏng ra. An cảm nhận hai bầu ngực căng tròn của mình được giải thoát, nảy nhẹ ra phía trước.

Bảo vòng lại phía trước, kéo tuột hai dây áo lót xuống. Cậu ta không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu, tiếp tục công việc của mình với chiếc quần jean. Tiếng cúc quần được mở ra, rồi tiếng khóa kéo “xoẹt” một tiếng dứt khoát. Cậu ta quỳ xuống, từ từ kéo chiếc quần jean xuống khỏi hông An. Làn da trắng sứ của nàng dần dần hiện ra, tương phản với lớp vải jean bạc màu. Khi chiếc quần được kéo xuống tận mắt cá chân, chỉ còn lại mảnh quần lót ren đen nhỏ xíu, gần như trong suốt, che hờ vùng tam giác bí ẩn.

Bảo ngẩng lên, và lần này, cậu ta không thể rời mắt. Ánh trăng chiếu rọi, xuyên qua lớp ren mỏng, làm hiện lên mờ ảo hình dáng của những cánh môi đang khép hờ, vùng lông mu được cắt tỉa gọn gàng và gò mu cao kiêu hãnh. Cậu ta nuốt khan, yết hầu chuyển động.

“Chị… đẹp quá…” cậu ta thốt lên, giọng nói gần như là một tiếng rên rỉ.

An mỉm cười trước sự tôn sùng đó. Nàng nằm ngửa ra phản gỗ. Tấm phản lạnh lẽo áp vào lưng trần khiến nàng khẽ rùng mình, hai đầu vú lập tức săn lại, cương cứng lên.

“Vậy thì…” giọng An trở nên khàn đặc, đầy mời gọi, “em hãy làm chị sướng đi.”

Mệnh lệnh đó như một sự cho phép cuối cùng. Bảo bò lại gần, quỳ giữa hai chân đang khép hờ của nàng. Cậu ta run rẩy, cởi quần lót ra. Cửa mình của An hoàn toàn phơi bày. Nó sưng mọng, hồng hào, và đang rịn ra một lớp dịch trong suốt, lấp lánh dưới ánh trăng.

Bảo cúi xuống.

Chiếc lưỡi đầu tiên của cậu ta vụng về và có phần thô ráp. Nó không liếm một cách điêu luyện, mà chỉ đơn giản là áp vào, cảm nhận, nếm thử. Sự non nớt đó, sự thành thật không một chút kỹ thuật đó, lại đánh thẳng vào những dây thần kinh của An. Nàng cong người lên, một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ răng. Như được khích lệ, cậu ta trở nên táo bạo hơn, bắt đầu dùng lưỡi một cách bản năng, mút lấy hạt vật đang sưng lên, rồi lại liếm dọc theo khe thịt mềm mại. Cái vụng về đó, sự không biết phải làm gì đó, lại khiến lưỡi cậu ta chạm vào những điểm mà chưa ai từng chạm tới.

An không chịu nổi nữa. Cơn khoái cảm nguyên thủy này quá khác biệt. Nàng vươn tay, luồn vào mái tóc dày của Bảo, kéo cậu ta trườn lên trên người mình, rồi chiếm lấy đôi môi bằng một nụ hôn sâu, ướt át và chiếm hữu. Dương vật đang cương cứng đến cực đại của giờ đây đang ép chặt vào bụng dưới nàng, nóng hổi và rắn chắc.

An buông môi cậu ta ra, thở hổn hển. Nàng khẽ trượt người xuống một chút, để cửa mình đang ướt sũng của mình thẳng hàng với gốc dương vật của cậu ta.

“Vào đi em…” nàng thì thầm.

Bảo, vẫn còn đang choáng váng vì nụ hôn và cơn khoái cảm của chính mình, nhìn xuống, thấy dương vật của mình đang kề sát nơi thiên đường. Cậu ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt lại đỏ bừng lên.

“Chị An… như thế này… em… em xin phép…”

An bật cười khẽ, một tiếng cười trong trẻo và đầy trêu chọc.

“Lúc sáng nay thì có thèm xin phép người ta đâu.” Nàng vừa nói, vừa khẽ ưỡn hông lên, cho phép.

Lời trêu chọc và hành động của An như một mệnh lệnh cuối cùng. Bảo không còn do dự nữa. Cậu ta ưỡn người, từ từ tiến vào.
An khẽ hít vào một hơi. Cảm giác đầu khấc bè rộng đang từ từ tách hai mép thịt mềm mại của nàng ra, căng tức và đầy đặn. Nó khác với Tùng, khác với Minh. Nó có một sự vừa vặn thô ráp, một sự lấp đầy nguyên sơ. Khi cậu ta đã vào hết, An vòng hai chân qua, quắp chặt lấy hông cậu ta, kéo cậu ta lại gần hơn. Họ mặt đối mặt, trán chạm vào nhau, hơi thở hòa làm một.

Bảo bắt đầu di chuyển, những cú thúc đầu tiên còn có phần ngập ngừng, thăm dò. An ôm lấy lưng cậu, những ngón tay miết dọc theo những thớ cơ rắn chắc, rồi nàng hôn lên môi cậu ta, một nụ hôn sâu, đắm đuối. Nụ hôn đó như một lời dẫn dắt. Bảo, được khích lệ, trở nên mạnh mẽ hơn. Những cú thúc của cậu ta trở nên sâu hơn, dứt khoát hơn, đầy bản năng của một chàng trai trẻ. Tiếng da thịt va chạm bành bạch, ẩm ướt vang lên, hòa cùng tiếng kẽo kẹt đều đặn của chiếc phản gỗ.

Sau một lúc, khi nhịp độ đang dần trở nên gấp gáp, An bất ngờ đẩy nhẹ Bảo ra. Cậu ta nhìn nàng, ánh mắt có chút hụt hẫng và hoang mang. An không nói gì, chỉ mỉm cười rồi tự mình ngồi dậy. Nàng xoay người, khéo léo chuyển sang tư thế cưỡi ngựa, đối mặt với Bảo.

Dương vật của cậu ta một lần nữa lấp đầy nàng, nhưng lần này, An là người hoàn toàn kiểm soát.

Nàng chống hai tay ra sau, ngả người, mái tóc dài xõa xuống chạm vào ngực Bảo. Dưới ánh trăng, cơ thể nàng hiện lên tuyệt đẹp, hai bầu ngực căng tròn khẽ rung lên theo từng nhịp thở. Nàng bắt đầu nhún, những chuyển động chậm rãi, tròn trịa và đầy khiêu khích, tái hiện lại cảnh tượng buổi sáng trong cơn mê của nàng.

Nàng nhìn sâu vào mắt Bảo hỏi cậu ta.

“Lúc sáng chị làm như thế này… em thấy thế nào?”

Bảo thở dốc, mắt không rời khỏi khuôn mặt và cơ thể của người con gái cậu ta tôn thờ. Cậu ta chỉ biết lắp bắp.

“Dạ… em sướng… sướng lắm ạ…”

Câu trả lời đó, đầy thành thật và tôn sùng, khiến An mỉm cười. Nàng cúi người về phía trước, hai tay chống lên ngực Bảo, tăng tốc độ. Nàng nhấp hông nhanh hơn, mạnh hơn, cảm nhận dương vật của cậu ta đang căng lên đến cực hạn bên trong mình. Nàng có thể thấy rõ sự sung sướng và cố gắng kìm nén trên khuôn mặt cậu ta.

Sắp rồi. Nàng nghĩ.

Và rồi, nàng thực hiện cú dứt điểm của mình. Giữa một nhịp nhún sâu, An đột ngột siết chặt cơ âm đạo lại một cái.

Đó là quá sức chịu đựng đối với một chàng trai trẻ.

Cơ thể Bảo giật nảy lên. “Ơ… ơ… đừng chị ơi…” cậu ta thốt lên, giọng đầy bất lực.

Nhưng đã quá muộn. Toàn thân cậu ta run lên bần bật, và An có thể cảm nhận rõ ràng từng dòng tinh dịch nóng hổi, dồi dào được bắn mạnh vào sâu bên trong tử cung mình, từng đợt, từng đợt.

An ngửa đầu ra sau, thở hắt ra một hơi dài, cảm nhận sự ấm nóng đang lan tỏa bên trong

Bảo nằm đó, thở hổn hển, toàn thân mềm nhũn sau cơn cực khoái bất ngờ. Khuôn mặt cậu ta vẫn còn đỏ bừng, một vẻ ngượng ngùng xen lẫn thỏa mãn tột độ. An vẫn ngồi trên người cậu ta. Cảm nhận dương vật của Bảo vẫn còn ở sâu bên trong mình, nửa cứng nửa mềm, khẽ co giật xả từng đợt tinh nóng hổi.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi