Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 33:

Chiếc xe lướt đi êm ru trên cao tốc. Ánh hoàng hôn cuối ngày nhuộm tím cả một khoảng trời. Bên trong xe, không gian tĩnh lặng một cách lạ thường. An không bật nhạc, chỉ có tiếng động cơ đều đều và tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa. Nàng đang một mình lái xe trở về Sài Gòn.

Tay nàng siết chặt vô lăng bọc da mát lạnh. Nàng không cố gắng xua đuổi, nhưng hình ảnh của hôm trước cứ tự động hiện về. Cái cảm giác bị vây hãm trong chiếc tủ áo chật chội. Cảm giác non nớt nhưng căng cứng của Bảo bên trong nàng. Cả cái cách cậu nhóc run lên khi nàng tự mình ban phát “điều ước” trong căn nhà gỗ cũ.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Không phải tội lỗi, không phải ghê tởm. Ngược lại, nàng cảm thấy như thể mình vừa trút bỏ được một thứ gì đó vô hình, một lớp vỏ bọc nặng nề mà nàng thậm chí không biết là nó tồn tại. Một cơn cồn cào quen thuộc bắt đầu râm ran từ bụng dưới, nhưng lần này nó không phải sự bứt rứt khó chịu. Nó là một sự háo hức trần trụi, một cơn đói đang gầm lên đòi được cho ăn.

Nàng cầm điện thoại lên, bấm vào cái tên ‘Chồng yêu'”

Chỉ vài giây sau, giọng Tùng vang lên từ loa xe, trầm ấm và đầy quan tâm.
“Em à? Về tới đâu rồi? Lái xe cẩn thận nhé.”

An khẽ nhếch môi cười, giọng điệu đột ngột chuyển sang ngọt ngào, đầy vẻ nũng nịu
“Chồng à, em đang về đây. Nhưng mà em có chuyện này muốn nói với anh.”

“Chuyện gì thế?” Tùng hỏi.

“Anh hẹn anh Minh với chị My được không? Ngay ngày mai đi. Em muốn gặp họ.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi tiếng cười trầm của Tùng vang lên, đầy ý trêu chọc.
“Sao thế? Mới ốm dậy xong mà đã hừng hực rồi à?”

An cười phá lên, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp khoang xe. Nàng nghiêng đầu, mắt vẫn nhìn thẳng về phía con đường thênh thang phía trước.
“Tại ai đó về thăm em, xong lại đi sớm quá, làm em ở quê buồn chết đi được, chẳng có gì để mà giải trí.”

Trong đầu nàng chợt lóe lên hình ảnh dương vật non nớt nhưng cương cứng của Bảo. Nàng khẽ cắn môi.

“Ra là thế,” Tùng cười lớn, giọng anh ta đầy vẻ thích thú bệnh hoạn. “Lỗi của anh, lỗi của anh. Thế thì phải gọi Minh phục vụ vợ yêu thôi. Để anh gọi hẹn họ cuối tuần này nhé.”

“Vâng,” An đáp, giọng ngọt như mật. “À mà lần này em cũng có quà bí mật cho anh yêu đấy, anh chờ nhé. Còn giờ em tập trung lái xe đã.”

“Trời, anh mong đợi quà của vợ yêu lắm, lái xe cẩn thận nhé.” Tùng vui vẻ đáp

An ngắt máy, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt. “Quà bí mật”, nàng nghĩ. Nàng lướt đến danh bạ, tìm tên “Mai”. Những ngón tay thon dài của nàng gõ nhanh một tin nhắn ngắn gọn.

Cuối tuần này, đi với chị. Chị có quà cho em đó.

Gửi tin nhắn xong, nàng ném điện thoại sang ghế phụ, tay đặt lại vô lăng, nhấn nhẹ chân ga. Cảm giác háo hức đã át đi mọi thứ khác. Ánh đèn của Sài Gòn đã bắt đầu lấp lánh ở phía xa, như một lời hứa hẹn về những đêm không ngủ.

Chiếc xe tiếp tục lao vun vút về phía thành phố.

_____________________

Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng cười khàn đục lấp đầy không gian phòng ngủ sang trọng của vợ chồng Minh My. Căn phòng đặc quánh mùi rượu, mồ hôi và dục vọng. Đã gần nửa năm trôi qua kể từ ngày An trở về từ quê, những cuộc gặp gỡ như thế này đã trở thành một thông lệ.

An đang bị kẹp giữa. Minh đang thúc từ phía sau, Tùng thì lo phần miệng. Mọi thứ đều quen thuộc. Từng cú thúc mạnh mẽ, từng cái chạm điêu luyện. An nhắm mắt lại, dốc hết sức mình để chìm đắm vào cơ thể, cố gắng tận hưởng trọn vẹn từng con sóng khoái cảm đang ập đến. Nàng liếc mắt sang, thấy Mai đang rên rỉ dưới những ngón tay của My. Khuôn mặt ngây thơ đó, méo mó đi vì một khoái cảm .

Một cơn co giật mạnh mẽ chạy dọc sống lưng. Nàng đã lên đỉnh. Mạnh mẽ, không thể chối cãi. Nhưng khi nó qua đi, thay vì cảm giác thỏa mãn kéo dài, nó lại lắng xuống hơi nhanh, để lại một sự tĩnh lặng đến sớm hơn thường lệ.

Tùng buông An ra. Minh cũng vỗ nhẹ vào mông nàng rồi rút lui. Cả hai người đàn ông ngay lập tức chuyển hướng, cùng nhau vờn quanh Mai. Tiếng cười đùa và rên rỉ của họ vẫn tiếp tục, nhưng An không còn là tâm điểm nữa.

Nàng nằm đó một mình, hơi thở dần đều trở lại. Khoái cảm vẫn còn râm ran trên từng thớ thịt. Vẫn rất sướng. Nhưng cái cảm giác bùng nổ đến choáng váng như đêm ở con suối, hay cảm giác nghẹt thở trong tủ áo, dường như đã không còn mãnh liệt như trước. Nàng tự hỏi: “Chỉ thế này thôi sao?”

Chậm rãi, An lẳng lặng ngồi dậy, khoác chiếc áo choàng lụa lên người rồi bước ra ngoài ban công. Mình cần một chút không khí mát mẻ.

Nàng đứng đó không lâu thì cánh cửa kính khẽ mở. Là My. Cô cũng đã khoác áo choàng, trên tay cầm hai ly rượu vang.

“Người đẹp có vẻ đang suy tư nhỉ,” My nói, giọng bình thản, bước tới đưa cho An một ly.

An chỉ khẽ cười rồi nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm.

My cũng tựa vào lan can, ánh mắt nhìn vào trong phòng. “Nhìn con bé kìa,” My khẽ nói, “lúc nào cũng phấn khích. Thích thật.” Cô quay sang An, ánh mắt sâu hơn, như đọc được suy nghĩ của nàng. “Còn em, em đã trải nghiệm những cái khác rồi, nên bây giờ cứ theo một công thức dễ đoán như này, lại thấy quen quen, đúng không?”

Câu nói đó khiến An hơi bất ngờ. “Ý chị là sao?”

My nháy mắt một cái đầy ẩn ý. “Anh Minh có kể cho chị nghe về Khang và Linh rồi.” Cô dừng lại một chút. “Còn màn Hà Giang,” cô cười, “thì là do anh Tùng lỡ lời thôi, nhưng chị xâu chuỗi lại thì cũng đoán ra được. Vợ chồng các em ‘sáng tạo’ thật đấy.”

An sững lại, rồi bật cười thành tiếng. Một tiếng cười thực sự thoải mái. Thì ra là vậy. “Anh Tùng đúng là không giữ được mồm miệng gì cả.”

“Thế nên chị mới nói,” My tiếp tục, “khi những bữa tiệc quen thuộc này bắt đầu cảm thấy… không đủ bất ngờ nữa, thì phải tìm đến một sân chơi khác.”

Cô rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị một trang web có giao diện kín đáo, với cái tên “Câu Lạc Bộ Lãng Mạn Sài Gòn”.

“Ở đây có luật chơi, có thử thách. Mọi người ở đây đều rất thú vị và có đẳng cấp riêng. Nó không an toàn như ở nhà mình, nhưng chị đảm bảo, em sẽ thấy rất vui đó.”

My tắt điện thoại, cất đi. “Chị không rủ em. Chị chỉ cho em biết là nó có tồn tại. Khi nào thấy mấy bữa tiệc này, ngay cả có thêm vài người mới, mà vẫn thấy thiếu thiếu một chút gì đó… thì tự tìm đến nó.”

Nói rồi, My vỗ nhẹ vào vai An. “Thôi, chị vào lại xem sao. Cứ để hai ông tướng đấy ‘hành hạ’ cô bé nhân viên của em thì cũng tội.”

Cô quay người bước vào, hòa mình lại vào bữa tiệc, để lại An một mình trên ban công.

_________________________________

Vài ngày sau, tại văn phòng của An, không khí làm việc vẫn hối hả như thường lệ. An đang tập trung duyệt lại bản kế hoạch cho quý tới thì điện thoại bàn reo lên.

“Chị An, có cuộc gọi từ thư ký của Chủ tịch Tập đoàn K&L ạ,” giọng cô trợ lý vang lên.

An hơi nhíu mày. K&L? Đó là tập đoàn lớn mà nàng từng chạm mặt ở sự kiện Nha Trang. Nàng chỉnh lại tư thế ngồi, hắng giọng để lấy lại vẻ chuyên nghiệp.

“Nối máy đi em.”

“Chào cô An,” một giọng nữ ngọt ngào vang lên. “Tôi gọi từ văn phòng Chủ tịch Trương Gia Long. Ngài Chủ tịch có ấn tượng rất tốt với phần trình bày và phong thái làm việc của cô tại hội nghị ở Nha Trang vừa qua. Hiện tại, tập đoàn chúng tôi đang có một vài định hướng phát triển mới và ngài Chủ tịch rất muốn được lắng nghe ý kiến từ một chuyên gia trẻ tuổi như cô. Không biết cô An có thể sắp xếp một buổi gặp mặt riêng tư vào trưa mai được không?”

Đối với nàng, đây quả là là một cơ hội lớn để mở rộng quan hệ đối tác. Nàng đồng ý ngay lập tức.

Trưa hôm sau, An chọn cho mình một bộ váy công sở kín đáo nhưng được cắt may tinh tế, khéo léo tôn lên những đường cong cơ thể. Nàng tự nhủ mình cần phải trông thật chuyên nghiệp nhưng cũng đủ tự tin trước một nhân vật tầm cỡ như ông Long.
Nhà hàng nằm trên tầng thượng của một trong những tòa nhà chọc trời ở trung tâm quận 1. An bước ra khỏi thang máy, tiếng nhạc jazz du dương và mùi thơm tinh tế của món ăn đắt tiền bao bọc lấy nàng. Ông Long đã ngồi đợi sẵn trong một phòng riêng, có tầm nhìn bao quát cả thành phố đang hối hả bên dưới. Ông mặc một chiếc sơ mi xám tro, không cà vạt, toát ra một sự điềm tĩnh và quyền lực.

“Chào ngài,” An nói, kéo ghế ngồi xuống. Nàng cảm thấy hơi hồi hộp, giống như một cuộc phỏng vấn quan trọng.

“Chào cô An,” ông đáp, môi chỉ khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như không có. “Cảm ơn cô đã dành thời gian.”

Sau khi nhân viên phục vụ nhận order và cánh cửa phòng riêng khép lại, không gian trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Ông Long không vòng vo. Ông đặt dao nĩa xuống, nhìn An với một ánh mắt hoàn toàn khác, không còn là ánh mắt của một Chủ tịch tập đoàn.

“Cô An, xin lỗi nếu tôi hơi đường đột. Nhưng có một chuyện tôi cứ băn khoăn mãi từ lần gặp ở Nha Trang. Nhìn cô, tôi lại nhớ đến một người bạn cũ. Một người rất quan trọng. Tên là Thanh.”

An khựng lại. Nàng đang cầm ly nước, bàn tay khựng lại giữa không trung. Có quá nhiều người tên Thanh, nhưng giọng điệu của ông khiến nàng cảm thấy đây không phải một sự trùng hợp.

“Dạ?”

“Trịnh Ngọc Thanh. Có phải… là mẹ của cô không?”

Bụp. Một tiếng động vang lên trong đầu An. “Mẹ…?” Nàng lắp bắp, sự chuyên nghiệp biến mất, chỉ còn lại sự sững sờ tuyệt đối. Nàng chỉ biết nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, đầu óc trống rỗng.

“Sao… sao chú lại biết tên mẹ tôi?”

Ông Long khẽ cười, một nụ cười buồn bã. Ánh mắt ông dường như nhìn xuyên qua nàng, vào một nơi xa xăm nào đó.
“Ta và bà ấy từng là bạn rất thân. Lâu lắm rồi, từ hồi còn trẻ. Mấy chục năm nay không có tin tức gì. Dạo này bà ấy… vẫn khỏe chứ?”

Câu hỏi thăm chân thành đó như một nhát dao vô hình. An cúi đầu xuống, giọng nói lí nhí, vỡ vụn.
“Dạ… Mẹ cháu… mất lâu rồi ạ.”

Sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Nàng ngẩng lên và nhìn thấy điều đó. Một sự sững sờ thực sự trên gương mặt người đàn ông quyền lực. Vẻ điềm tĩnh biến mất, chỉ còn lại nét đau đớn không thể che giấu.

“Mất rồi sao…” Giọng ông khàn đi. “Ta xin lỗi. Ta thực sự không biết. Lần cuối cùng ta gặp mẹ cháu là vào… mùa hè năm 98. Khi bà ấy rời đi, đã để lại một lỗ hổng rất lớn trong lòng ta. Suốt những năm qua, ta đã luôn hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại… Cháu có thể cho ta biết… bà ấy mất khi nào, và đang được an táng ở đâu không? Nếu được, ta muốn đến thắp một nén nhang.”

Trước nỗi đau khổ gần như sờ thấy được đó, mọi sự phòng bị của An tan biến. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
“Thật ra… cháu cũng chưa bao giờ thực sự nhớ về mẹ. Ông bà kể lại, mẹ và ba cháu mất trong một vụ tai nạn giao thông.”

“Tai nạn…” Ông Long nhíu mày, sự bối rối hiện rõ. “Lúc con mấy tuổi?”

“Dạ, năm con chưa tròn 1 tuổi” An đáp.

“Vậy là bà ấy mất năm 98 sao…” ông lẩm bẩm. “Là năm bà ấy rời bỏ ta…”

An gật đầu, cố gắng ghép nối những mốc thời gian.
“Ra vậy ạ. Nhưng mà thật ra… khoảng hơn một năm sau mẹ mới sinh ra cháu.”

“Hơn một năm?” Ông Long hỏi lại, giọng ông có chút gì đó rất lạ.

An không nhận ra. Nàng vẫn đang chìm trong câu chuyện của chính mình.
“Dạ. Cháu sinh tháng 11 năm 1999.”

Nàng thấy ông khựng lại một nhịp. Ông im lặng, rồi khẽ ngả người ra sau ghế, cầm ly rượu lên uống một ngụm thật chậm. Một sự thay đổi tinh vi vừa diễn ra. Bầu không khí căng thẳng, nặng trĩu dường như đã được dỡ bỏ. Ông đặt ly rượu xuống, vẻ đau khổ ban nãy đã vơi đi nhiều.

“Ta hiểu rồi,” ông nói, giọng đã trở lại vẻ bình thản. “Cảm ơn cháu đã chia sẻ. Vậy là… ta cũng đã không còn cơ hội để nói lời xin lỗi rồi.”

Bữa ăn tiếp tục trong một không khí kỳ lạ. Ông Long nhanh chóng lấy lại phong thái, chuyển chủ đề sang công việc. Lão nói về những dự định, những cơ hội, nhưng An cảm thấy ánh mắt ông nhìn mình đã khác. Không còn là sự căng thẳng, nó trở nên thư giãn, thoải mái hơn.

Khi bữa ăn kết thúc, lúc họ đứng dậy, ông đặt nhẹ tay lên vai An.
“Cảm ơn cháu vì bữa trưa. Gặp được con gái của Thanh, ta thấy như được gặp lại một phần ký ức của mình.”

Rồi ông ghé sát lại gần hơn một chút, giọng trầm xuống, mùi rượu thoảng qua, chỉ đủ để An nghe.
“Mẹ cháu ngày xưa rất kiêu hãnh. Nhưng cái kiêu hãnh đó, khi bị chinh phục… là thứ đẹp nhất trên đời. Ở cháu, ta còn nhìn thấy một thứ còn mạnh mẽ hơn thế. Hy vọng ta sẽ có cơ hội được ‘khám phá’ nó.”

Ông mỉm cười rồi quay người bước đi, để lại An đứng sững tại chỗ, hoàn toàn bối rối. Nàng không hiểu ý nghĩa của câu nói cuối. Đầu óc nàng chỉ ngập tràn những thông tin về mẹ, về người đàn ông vừa mang đến một phần quá khứ mà nàng chưa từng biết đến.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi