Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Tác Giả: hiepsichimung
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 34:
Đã mấy ngày trôi qua kể từ bữa trưa với Ông Long.
Buổi tối, căn penthouse yên tĩnh đến lạ. An nằm dài trên sofa, tay cầm hờ một quyển sách nhưng mắt thì lại nhìn vô định vào bức tường trắng đối diện. Nàng không đọc được một chữ nào. Trong đầu chỉ quay cuồng hình ảnh của người đàn ông đó và câu chuyện ông ta kể. “Mẹ…” Lần đầu tiên trong đời, từ đó không còn là một khái niệm xa vời. Nó có một gương mặt, một câu chuyện tình dang dở, một quá khứ đầy bí ẩn mà nàng khao khát được biết. Những cuộc vui thể xác ồn ào trước đây, những khoái cảm mà nàng từng theo đuổi, giờ đây có vẻ thật nhạt nhẽo và phù phiếm.
Tùng bước ra từ phòng tắm, quấn chiếc khăn ngang hông, mái tóc còn ẩm nước. Anh ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua eo An, hôn nhẹ lên gáy nàng, hơi thở ấm nóng phả vào da thịt.
“Cuối tuần này mình “vui vẻ” không em?” Anh thì thầm, bàn tay bắt đầu lướt nhẹ lên sườn nàng, một thói quen mời gọi quen thuộc.
Bàn tay anh trượt xuống thấp hơn, nhưng An chỉ khẽ cựa mình. Nàng không quay lại, vẫn hướng mắt vào khoảng không vô định.
“Thôi anh,” giọng nàng có chút xa cách, điều mà nàng không hề cố ý. “Dạo này em hơi mệt. Không có hứng.”
Tùng ngạc nhiên. Tay anh khựng lại. Đây là lần đầu tiên An từ chối anh như vậy. Anh xoay người An lại đối diện với mình.
“Em sao thế? Mấy hôm nay anh thấy em cứ là lạ.”
An nhìn vào mắt Tùng, nhưng rồi lại lảng đi. Nàng không thể chia sẻ chuyện này. Chưa thể. Nó quá cá nhân, quá mơ hồ.
“Không có gì đâu anh,” nàng nói. “Chỉ là… hơi nhiều việc ở công ty thôi.”
Tùng biết An không nói thật, nhưng anh không hỏi thêm. Anh chỉ im lặng siết nhẹ vòng tay an ủi rồi đứng dậy, đi vào phòng ngủ. “Vậy em nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
An ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, cảm thấy một sự thôi thúc không thể kiềm chế. Cứ ngồi đây đoán mò sẽ chẳng giải quyết được gì. Nàng cần câu trả lời. Nàng cần phải biết thêm.
Sáng hôm sau tại công ty, An ngồi bất động trong văn phòng riêng suốt cả tiếng đồng hồ. Ly cà phê trước mặt đã nguội ngắt. Sự tò mò cháy bỏng như một ngọn lửa, thiêu đốt mọi sự tập trung. Cuối cùng, nàng thở ra một hơi, đưa ra quyết định. Nàng cầm ống nghe điện thoại lên, bấm dãy số trên tấm danh thiếp mà thư ký của Ông Long đã đưa cho nàng.
Sau một hồi chuông, giọng một người phụ nữ trẻ, chuyên nghiệp vang lên.
“A lô, văn phòng Chủ tịch Trương, xin nghe.”
An hắng giọng, cố gắng để giọng mình bình tĩnh, ra vẻ như một đối tác đang gọi điện.
“Chào chị, tôi là An, giám đốc marketing của SW. Tôi… tôi muốn xin một cuộc hẹn với Chủ tịch Long ạ.”
“À, cô An ạ?” Giọng cô thư ký ở đầu dây bên kia dường như đã biết trước tên nàng. “Dạ vâng. Chủ tịch có dặn trước là nếu cô gọi thì cứ ưu tiên sắp xếp ạ. Không biết cô An rảnh vào lúc nào?”
An sững người lại. “Dặn trước?” Cảm giác bất ngờ thoáng qua, rồi nhanh chóng bị một sự tò mò lớn hơn lấn át. Hóa ra không chỉ mình nàng. Hóa ra ông ấy cũng đang đợi cuộc gọi này.
“Cuối tuần này được không ạ?” Nàng hỏi. “Lúc nào tiện cho Chủ tịch.”
“Để tôi xem lại lịch ạ… Dạ, trưa thứ Bảy này Chủ tịch có một khoảng trống. 12 giờ trưa có được không cô?”
“Được ạ,” An đáp ngay, giọng đầy quyết tâm. “Cảm ơn chị.”
Sau khi cúp máy, An ngồi tựa lưng vào ghế, tay vẫn nắm chặt ống nghe. Cơn bứt rứt, khó chịu mấy ngày nay đã tan biến. Nàng không nghĩ gì đến những cuộc vui thể xác. Giờ đây, có một bí ẩn lớn hơn, hấp dẫn hơn nhiều đang chờ đợi nàng. Nàng sắp được nghe thêm những câu chuyện về mẹ, về quá khứ của chính mình.
Cuộc gặp đầu tiên diễn ra tại một quán cà phê sân vườn yên tĩnh, nép mình sau tán lá của một cây trứng cá cổ thụ. An chọn một bộ vest công sở màu be, thanh lịch, kín đáo. Nàng đến đây chỉ với một mục đích: để nghe. Và Ông Long đã không làm nàng thất vọng.
Ông không hỏi gì về nàng. Ông chỉ kể, chậm rãi, về một cô gái tên Thanh. Giọng ông trầm ấm, chất chứa một nỗi hoài niệm không hề giả tạo. Ông kể về cách mẹ nàng có thể ngồi hàng giờ đọc sách mà không biết chán, về việc bà hay cắn nhẹ môi dưới khi đọc đến một đoạn tâm đắc. An chăm chú lắng nghe, cố gắng hình dung ra hình ảnh của một người mẹ mà nàng chưa từng biết. Một cảm giác vui vẻ, thuần khiết dâng lên trong lòng. Lần đầu tiên, mẹ không phải là một cái tên trên di ảnh, mà là một cô gái trẻ trung, sống động với những thói quen đáng yêu. Nàng thấy mình mỉm cười mà không hề hay biết.
Một tuần sau, họ gặp lại. Lần này là ở một phòng trà cổ điển, ánh đèn vàng ấm áp và tiếng dương cầm du dương. Nàng chọn một chiếc váy lụa màu kem, mềm mại hơn, dịu dàng hơn. Hôm nay, An không chỉ để ý đến những câu chuyện. Nàng bắt đầu để ý đến người kể chuyện. Nàng nhìn cách khoé mắt ông hằn lên những nếp nhăn khi mỉm cười nhớ về một kỷ niệm vui, nhìn cách bàn tay ông khẽ siết lại khi kể đến đoạn mẹ nàng bướng bỉnh tranh cãi. Có một nỗi buồn dịu dàng trong ánh mắt ông, nhưng trên hết, là một niềm hạnh phúc lấp lánh khi nhắc về quá khứ. Lòng An khẽ rung động. Sự hấp dẫn không phải đến từ quyền lực, mà từ sự chân thành trong nỗi nhớ của một người đàn ông.
Khi ông đặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đàn hương lên bàn.
“Mẹ cháu ngày xưa rất thích mùi hương này,” ông nói. “Ta giữ nó cũng đã gần ba mươi năm.”
Lúc An đưa tay ra nhận lấy, đầu ngón tay ông khẽ lướt qua mu bàn tay nàng. Chỉ một cái chạm rất nhẹ. Nhưng tim nàng hẫng đi một nhịp. Một cảm giác ấm áp xa lạ.
Cuối tuần đó, họ cùng nhau đến một buổi triển lãm tranh. Không gian vắng vẻ và tao nhã. Đứng trước tủ quần áo, tay An vô thức chọn một chiếc váy lụa đen, cổ khoét hình chữ V, ôm sát lấy eo và nổi bật vòng ba, táo bạo hơn một chút so với thường ngày. “Cho hợp với không khí nghệ thuật thôi,” nàng tự nhủ.
An vẫn chìm đắm trong những câu chuyện về mẹ, về những bức tranh mà bà từng yêu thích. Nhưng cơ thể nàng thì không. Nó đã nhạy cảm hơn. Mỗi khi ông đứng gần hơn một chút, nàng có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người ông, ngửi thấy mùi nước hoa nam tính, trầm ấm, pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt. Nó khiến nàng bối rối.
Khi một nhóm khách đi ngang qua hơi ồn ào, ông tự nhiên đặt tay lên hõm eo của An, kéo nàng sát lại để tránh va chạm.
Cả người An như có một luồng điện chạy qua.
Bàn tay ông vững chãi, nóng hổi, sức nóng xuyên thẳng qua lớp vải lụa mỏng manh, áp vào da thịt nàng. Đầu óc nàng vẫn còn đang nghe về những nét vẽ của người hoạ sĩ, nhưng cả cơ thể nàng đã phản ứng lại với cái chạm đó. Bụng dưới khẽ thắt lại, một cơn rạo rực không mời mà đến bất ngờ trỗi dậy. Bàn tay ông chỉ đặt ở đó vài giây, nhưng đối với An, nó giống như một dấu ấn vừa được đóng lên người.
Khi ông rút tay lại, tiếp tục câu chuyện như không có gì xảy ra, An không còn nghe được nữa. Tai nàng ù đi. Trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Nàng vẫn gật đầu, vẫn mỉm cười, nhưng tâm trí nàng đã hoàn toàn bị chiếm lĩnh bởi cảm giác bỏng rát còn sót lại nơi eo mình.
Cuối buổi xem triển lãm, khi họ cùng nhau bước ra ngoài sảnh, không khí chiều tà đã bắt đầu buông xuống. An vẫn còn chìm đắm trong những câu chuyện và cảm giác bỏng rát nơi eo lưng. Nàng thấy mình gần gũi với người đàn ông này hơn chỉ sau vài tuần, hơn bất kỳ ai khác ngoài Tùng. Vì ông, là cây cầu duy nhất nối nàng với một quá khứ xa lạ.
“Cảm ơn chú vì hôm nay,” An nói, giọng có chút nuối tiếc khi họ dừng lại bên cạnh chiếc xe của nàng. “Cháu đã biết thêm rất nhiều điều.”‘
Ông Long không trả lời ngay. Ông nhìn nàng, một ánh mắt sâu thẳm, chất chứa thứ gì đó mà nàng không thể đọc được.
“Những gì ta kể,” ông nói, giọng trầm ấm, “vẫn chưa là gì cả. Lời nói không thể nào tả hết được con người của Thanh. Có những thứ… phải thấy tận mắt mới cảm nhận được.”
Ông dừng lại một nhịp, như thể đang cân nhắc.
“Tối mai, ta có một buổi tiệc nhỏ ở nhà. Toàn người quen trong giới nghệ thuật. Ta nghĩ cháu sẽ thích.”
An định tìm một lý do lịch sự để từ chối, nhưng ông nói tiếp, và câu nói tiếp theo đã khóa chặt mọi ý định của nàng.
“Hơn nữa… có một thứ ta muốn cháu xem. Một bức tranh ta đã vẽ mẹ cháu, từ rất lâu rồi.”
An sững người lại. Ông ấy… vẽ mẹ? Nàng có thể tưởng tượng ra những bức tranh bà yêu thích, nhưng một bức tranh do chính người đàn ông này vẽ… nó hoàn toàn khác. Nó mang tính cá nhân, thân mật và ám ảnh. Mọi sự phòng thủ trong lòng An sụp đổ trước một lời mời gọi không thể cưỡng lại này.
“Dạ,” nàng chỉ có thể lí nhí đáp lại. “Mấy giờ cháu đến được ạ?”
Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅
Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng
Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!
Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!
Mấy truyện vậy đọc bị cuốn
hay quá, tiếp đi ad ơi