Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Tác Giả: hiepsichimung
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 35:
Tối hôm sau, đứng trước tủ quần áo, An hoàn toàn không còn nghĩ đến những bộ đồ công sở bình thường nữa. Tâm trí nàng chỉ lặp đi lặp lại câu nói: “một bức tranh ta đã vẽ mẹ cháu”. Nàng sẽ đối diện với điều gì? Hình ảnh mẹ nàng qua đôi mắt của một người tình.
Nàng cần một thứ gì đó tương xứng.
Tay nàng lướt qua những chiếc váy thanh lịch, rồi dừng lại. Chiếc váy hai dây bằng lụa satin màu đỏ rượu. Nó mỏng manh như một lớp da thứ hai. Chất liệu lụa mát lạnh trượt trên da nàng khi nàng mặc thử. Nó không quá hở hang, nhưng nó ôm trọn lấy cơ thể, phác họa rõ nét cặp ngực không mặc áo lót và đường cong tròn trịa của cặp mông. Mỗi chuyển động, lớp lụa lại khẽ ánh lên dưới ánh đèn, vừa sang trọng, vừa đầy tội lỗi.
Nàng nhìn mình trong gương. Gương mặt vẫn là của nàng, nhưng cơ thể này, trong chiếc váy này, lại như đang thuộc về một người phụ nữ khác. Một người phụ nữ táo bạo hơn, sẵn sàng đối mặt với quá khứ.
“Chỉ là… một buổi tiệc nghệ thuật thôi,” nàng thì thầm với chính mình, nhưng nàng biết đó là lời nói dối. Đêm nay, nàng không chỉ đến để xem tranh.
Căn penthouse của Ông Long giống như một viện bảo tàng nghệ thuật thu nhỏ, nhưng đêm nay, nó còn sống động hơn bởi tiếng cười nói của những vị khách tinh hoa. An cầm ly rượu vang đỏ, khéo léo di chuyển giữa các nhóm người, gật đầu mỉm cười, lắng nghe những câu chuyện về nghệ thuật, về tài chính. Bề ngoài, nàng là một vị khách hoàn hảo, hòa nhập và thanh lịch. Nhưng bên trong, một sự bồn chồn không tên cứ lớn dần. Bức tranh. Ông ấy vẫn chưa nhắc gì đến nó.
Thi thoảng, ánh mắt nàng lại vô tình giao với ánh mắt của chủ nhà. Ông Long bận rộn tiếp đãi khách, nhưng mỗi lần nhìn thấy An, ông lại khẽ gật đầu, một nụ cười gần như không nhận thấy hiện lên nơi khóe môi. Một sự ra hiệu ngầm, hay chỉ là nàng đang tưởng tượng?
Thời gian trôi đi, bữa tiệc dần tàn. Vị khách đầu tiên đứng dậy cáo từ. Tim An khẽ hẫng một nhịp. Sắp kết thúc rồi sao?
“Cảm ơn anh Long vì buổi tối tuyệt vời.”
“Không có gì, về cẩn thận nhé.”
Rồi cặp đôi tiếp theo. Mỗi khi có ai đó nói lời tạm biệt, An lại cảm thấy một chút thất vọng, nhưng rồi lại là một sự hồi hộp mong chờ. Nàng cố tình đi chậm lại, giả vờ như đang mải mê ngắm một bức tượng nhỏ, tìm một lý do để mình là người cuối cùng. Bụng dưới nàng khẽ thắt lại. Nàng đang chờ đợi. Chờ đợi điều gì chính nàng cũng không rõ.
Cuối cùng, vị khách cuối cùng cũng bước vào thang máy. Cánh cửa thép bóng loáng từ từ khép lại, mang theo những âm thanh cuối cùng của buổi tiệc, trả lại cho căn penthouse một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng nhạc cổ điển êm dịu. Và chỉ còn hai người.
Không khí đột ngột thay đổi. Sự im lặng không hề ngượng ngùng, mà nặng trĩu một sự chờ đợi. An đứng đó, tay vẫn cầm ly rượu đã cạn từ lúc nào. Nàng không nói gì. Nàng chờ ông lên tiếng trước.
Ông Long quay người lại từ phía cửa, nhìn An đang đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn. Một nụ cười hiện lên trên môi ông, một nụ cười dường như đã biết trước tất cả.
“Ta đã nghĩ cháu sẽ về cùng họ.”
An khẽ lắc đầu, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Cháu… vẫn chưa được xem bức tranh.”
Ông Long bật cười, một tiếng cười trầm và ấm. “Ta biết mà.” Ông ra hiệu. “Đi theo ta.”
Ông không đợi câu trả lời, chỉ quay người bước đi về phía hành lang. An hít một hơi thật sâu, đặt ly rượu xuống bàn rồi đi theo ông, gót giày của nàng gõ những tiếng lộc cộc nhỏ và khô khốc trên sàn đá cẩm thạch. Ông dẫn nàng đến trước cánh cửa gỗ lớn cuối hành lang và mở nó ra.
Đó là phòng ngủ của ông. An ngập ngừng một chút ở ngưỡng cửa. Không gian bên trong không hề xa hoa lạnh lẽo. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, mùi tinh dầu đàn hương thoang thoảng tạo cảm giác thư thái đến lạ. Căn phòng rất rộng, với một chiếc giường lớn và một ban công nhìn ra thành phố về đêm đã thưa thớt ánh đèn.
Tim An bắt đầu đập mạnh hơn. Đây là không gian riêng tư nhất của ông ta, là “thánh địa” của ông ta.
Ông Long dường như không để ý đến sự ngập ngừng của nàng. Ông bước tới một bức tường, nơi có một bức tranh lớn được che phủ bởi một tấm rèm nhung đỏ sẫm.
“Nó đây rồi,” ông nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự rung động kỳ lạ.
An bước lại gần, hồi hộp nín thở. Bàn tay ông chạm vào tấm rèm, rồi từ từ kéo nó sang một bên.
Nàng sững người lại, hai mắt mở to.
Trên tấm toan lớn là hình ảnh một người phụ nữ trẻ đang nằm nghiêng trên một bãi cát trắng, hoàn toàn khỏa thân. Nàng không nhìn thẳng vào người xem mà ngửa đầu ra sau, mái tóc dài xõa tung, đôi mắt nhắm lại như đang tận hưởng làn gió biển. Ánh nắng hoàng hôn bao phủ lấy cơ thể nàng, khiến từng đường cong hiện lên vừa mềm mại vừa đầy sức sống. Bức tranh toát ra một vẻ đẹp hoang dại, tự do, một sự mãnh liệt không hề bị gò bó. Gương mặt đó, không thể nhầm lẫn được, chính là gương mặt của mẹ nàng.
“Đó là mẹ cháu,” giọng Ông Long vang lên bên tai nàng, gần như thì thầm, đầy ám ảnh. “Một người phụ nữ mà ta không thể nào quên.”
An chỉ biết gật đầu, vẫn không thể rời mắt khỏi bức tranh. Toàn bộ câu chuyện ông kể, toàn bộ nỗi ám ảnh, giờ đây hiện ra bằng xương bằng thịt trên tấm toan này.
Ông Long khẽ quay sang nhìn An. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ngủ, ánh mắt ông sâu thẳm và cháy rực.
“Ta đã tưởng mình sẽ không bao giờ có thể quên được Thanh,” ông nói, giọng gần như đứt quãng. “Cho đến khi ta gặp một người phụ nữ khác. Một người tuy có gương mặt giống hệt bà ấy, nhưng lại rất, rất khác.”
An nín thở. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại. Cả người nàng nóng ran, bụng dưới khẽ thắt lại. Nàng biết mình không nên hỏi, nhưng câu hỏi cứ như một lời thì thầm tự nó bật ra khỏi môi.
“Khác… như thế nào ạ?”
Ông Long không trả lời. Ông chỉ khẽ bước tới gần hơn, đến mức An có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực ông. Một bàn tay ông nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình, vào ngọn lửa đang bùng cháy trong đó.
“Ta sẽ chỉ cho cháu thấy,” ông nói.
Và rồi ông cúi xuống, hôn lên môi nàng.
Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅
Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng
Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!
Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!
Mấy truyện vậy đọc bị cuốn
hay quá, tiếp đi ad ơi