Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 1: 

Mưa Sài Gòn tháng Sáu rơi không ngớt, từng hạt đập vào mái ngói biệt thự tạo nên âm thanh đều đều, buồn bã. Minh ngồi trong phòng khách, tay cầm cốc cà phê đã nguội, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân tối om. Lan đi công tác Đà Nẵng từ sáng sớm, ba ngày liền. Đây không phải lần đầu vợ anh vắng nhà, nhưng lần này Minh lại cảm thấy một nỗi bất an lạ lùng.

Anh 28 tuổi, đã kết hôn hai năm. Cuộc sống hôn nhân với Lan khá ổn – cô là cô gái dịu dàng, chu đáo, công việc ổn định. Thế nhưng, Minh ngày càng nhận ra khoảng trống trong lòng mình. Những đêm gần đây, khi ân ái với vợ, anh thường phải nhắm mắt tưởng tượng điều gì đó mạnh mẽ hơn, mãnh liệt hơn. Cơ thể Lan mảnh mai, e ấp, không đủ khơi dậy ngọn lửa mà anh cần.

Và ngọn lửa ấy dường như luôn âm ỉ mỗi khi bà Hương – mẹ vợ anh – xuất hiện.

Bà Hương năm nay 48 tuổi. Một người phụ nữ góa chồng đã hơn mười hai năm. Dáng người bà vẫn đầy đặn, quyến rũ theo cách chín muồi của một người phụ nữ thực thụ. Vòng một vẫn săn chắc dù năm tháng qua đi, eo thon, hông rộng, đôi chân dài trắng muốt. Khuôn mặt bà mang vẻ đẹp dịu dàng, đôi mắt sâu thẳm thường mang chút buồn man mác. Bà ít trang điểm, hay búi tóc cao, mặc những bộ đồ rộng rãi khi ở nhà, nhưng chính sự giản dị ấy lại vô tình làm nổi bật đường cong cơ thể.

Minh đã nhiều lần tự trách mình vì những suy nghĩ không nên có. “Đó là mẹ vợ. Mẹ ruột của Lan. Mày điên rồi sao?” – anh thường tự nhắc nhở như vậy mỗi khi ánh mắt vô tình dừng lại trên bầu ngực bà hay đường cong mông khi bà cúi xuống lau nhà.

Tiếng bước chân nhẹ vang lên từ cầu thang. Bà Hương chậm rãi bước xuống, mặc chiếc áo sơ mi cotton dài tay màu kem cũ kỹ và chiếc quần lửng cotton mỏng. Tóc bà còn ướt sau khi tắm, vài giọt nước lăn dài trên cổ.

“Minh, con chưa ngủ à? Trời mưa thế này, con nên nghỉ sớm đi.” Giọng bà ấm áp, mang chút lo lắng của người mẹ.

Minh ngẩng lên, cố giữ giọng bình thường: “Dạ, con đang ngồi xem mưa. Mẹ cũng chưa ngủ sao ạ?”

Bà Hương mỉm cười nhẹ, ngồi xuống chiếc ghế sofa cách anh một khoảng. Bà khoanh tay trước ngực vô thức, nhưng động tác ấy lại vô tình làm áo sơ mi căng hơn, phác họa rõ đường cong bầu ngực đầy đặn.

“Mẹ ngủ không ngon. Một mình trong căn nhà to thế này, mưa rơi suốt… lại nhớ ngày xưa.” Bà nói khẽ, ánh mắt nhìn ra khoảng sân tối.

Minh im lặng nghe. Bà Hương hiếm khi kể về quá khứ. Hôm nay bà dường như đang mở lòng. Bà kể về những năm tháng khó khăn khi chồng mất sớm, một mình nuôi Lan khôn lớn. Giọng bà trầm ấm, xen lẫn nỗi buồn. Minh lắng nghe, nhưng trong đầu anh lại hiện lên những hình ảnh không nên có: bà nằm một mình trên giường lớn, cơ thể nóng bỏng, khao khát một cái chạm.

“Con thấy mẹ… còn rất trẻ và đẹp ạ.” Minh nói mà không kịp suy nghĩ.

Bà Hương ngạc nhiên, quay sang nhìn anh. Đôi má bà hơi ửng hồng dưới ánh đèn vàng.

“Con nói đùa thôi. Mẹ già rồi, con ơi. So với các cô gái trẻ bây giờ, mẹ chỉ là bà già.”

“Không đâu mẹ. Con nói thật lòng.” Minh nhìn thẳng vào mắt bà, giọng khàn khàn hơn một chút.

Không khí giữa hai người đột nhiên thay đổi. Bà Hương cúi xuống, tay siết chặt mép áo. Minh nhận ra bà đang run nhẹ. Anh dịch người lại gần hơn một chút, vờ như vô tình.

“Mẹ cô đơn lắm phải không ạ?” Anh hỏi khẽ.

Bà Hương ngẩng lên, đôi mắt long lanh. “Cô đơn… thì cũng quen rồi. Mẹ chỉ sợ… mình sẽ làm phiền hạnh phúc của con và Lan.”

Minh nuốt nước bọt. Tim anh đập mạnh. Tay anh vô thức đặt lên sofa, cách tay bà chỉ vài centimet. Bà không rút tay lại.

Đêm ấy, họ ngồi nói chuyện đến khuya. Chủ đề từ chuyện gia đình chuyển sang những nỗi lòng thầm kín. Bà Hương thừa nhận bà chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương ai sau khi chồng mất. Minh thì kể về áp lực công việc, về những lúc anh cảm thấy mệt mỏi trong hôn nhân.

Khi đồng hồ điểm 12 giờ, bà Hương đứng dậy: “Thôi, muộn rồi. Mẹ lên phòng đây. Con cũng đi ngủ đi.”

Nhưng khi bà đi ngang qua, Minh đứng dậy theo phản xạ. Hai người đứng gần nhau đến mức anh ngửi rõ mùi xà phòng trên da bà. Bà ngẩng mặt nhìn anh, hơi thở hơi gấp.

“Minh… con đừng nhìn mẹ như vậy.” Bà thì thầm, giọng run run.

“Nhìn như thế nào ạ?” Minh hỏi, giọng anh cũng lạc đi.

“Nhìn… như con đang muốn ăn tươi nuốt sống mẹ ấy.” Bà nói xong thì che miệng, như hối hận vì lời nói buột miệng.

Khoảnh khắc ấy, Minh không kiềm được. Anh đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay bà. Da bà nóng ran. Bà run mạnh nhưng không đẩy ra. Họ đứng như vậy một lúc lâu, chỉ nghe tiếng mưa rơi và nhịp tim đập thình thịch.

“Chúng ta… không nên.” Bà Hương nói khẽ, nhưng chân bà lại không di chuyển.

Minh gật đầu: “Con biết. Nhưng con… không thể ngừng nghĩ về mẹ từ lâu rồi.”

Lời thú nhận nhẹ nhàng nhưng nặng ký khiến bà Hương đứng sững. Nước mắt bà lăn dài trên má. Bà quay người, bước nhanh lên cầu thang mà không nói thêm lời nào.

Minh đứng lại một mình, con cặc trong quần đang cương cứng đau nhức. Anh biết, ranh giới đã bắt đầu bị xói mòn.

Đêm đó, Minh nằm trong phòng ngủ, không tài nào chợp mắt. Anh tưởng tượng bà Hương đang nằm cách anh chỉ một tầng nhà, cũng đang trằn trọc. Anh tự sục, nhưng khoái cảm không đủ. Anh cần bà.

Sáng hôm sau, bà Hương xuống bếp muộn hơn thường lệ. Bà mặc chiếc váy lụa mỏng màu xanh nhạt, mái tóc búi lỏng. Khi bà cúi xuống lấy chảo, Minh đứng sau lưng nhìn rõ đường cong mông đầy đặn.

Hai mẹ con ăn sáng trong im lặng. Không khí ngột ngạt nhưng đầy điện.

“Mẹ… hôm qua con nói thật lòng.” Minh lên tiếng trước.

Bà Hương dừng đũa, không nhìn anh: “Mẹ biết. Nhưng Minh ạ, chúng ta là người lớn. Phải biết kiềm chế. Lan là con gái mẹ… là vợ con.”

Dù nói vậy, giọng bà lại không kiên quyết. Minh nhận ra sự đấu tranh nội tâm dữ dội trong bà.

Cả ngày hôm đó, họ tránh nhau. Bà Hương ở trong phòng, Minh ra sân sau ngồi. Nhưng càng tránh, dục vọng càng lớn. Tới chiều, khi trời mưa to trở lại, bà Hương gọi anh vào nhà.

“Minh, con vào đây với mẹ một chút. Mẹ… muốn nói chuyện.”

Họ ngồi trong phòng khách, cách nhau xa hơn hôm qua. Nhưng ánh mắt thì không ngừng tìm kiếm nhau.

Bà Hương thở dài: “Mẹ già rồi, Minh. Con còn trẻ, tương lai dài. Đừng vì một phút nông nổi mà hủy hoại tất cả.”

Minh nhìn bà: “Còn mẹ thì sao? Mẹ có muốn tiếp tục cô đơn đến hết đời không?”

Câu hỏi chạm đúng vào nỗi đau sâu thẳm của bà. Bà Hương khóc. Minh tiến lại, ôm bà vào lòng – một cái ôm ban đầu chỉ là an ủi. Nhưng khi bà dựa đầu vào ngực anh, hai bầu vú mềm mại ép sát, Minh không còn kiểm soát được.

Anh hôn nhẹ lên tóc bà. Bà run rẩy nhưng không đẩy ra.

Cái hôn đầu tiên diễn ra chậm rãi, đầy do dự. Môi hai người chạm nhau nhẹ nhàng, rồi dần sâu hơn. Bà Hương rên khẽ trong cổ họng, nước mắt vẫn rơi.

Khi tách ra, bà thì thầm: “Chỉ một lần thôi… rồi chúng ta quên đi được không?”

Minh không trả lời. Anh biết, không ai trong hai người tin vào lời ấy.

Họ chưa đi xa hơn trong đêm ấy. Chỉ có những nụ hôn nóng bỏng, những cái chạm run rẩy, và những lời thì thầm day dứt về tội lỗi, về khao khát, về nỗi cô đơn.

4.1 15 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Pínoi

Tiếp đi