Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 3: 

Lan đã về nhà từ sáng hôm qua. Cô vẫn duy trì lịch làm việc bình thường, sáng đi sớm, tối về muộn. Ban ngày căn biệt thự chỉ còn lại Minh và bà Hương, nhưng không khí không còn tự do như ba ngày trước nữa.

Buổi sáng, ba người ăn sáng cùng nhau. Lan vui vẻ kể về chuyến công tác, Minh cười đáp lại một cách gượng gạo. Bà Hương ngồi yên lặng, ít nói hơn thường lệ. Khi Lan vô tình đưa tay vuốt tóc mẹ, bà Hương khẽ run, ánh mắt lén nhìn Minh một thoáng rồi nhanh chóng cúi xuống.

Sau khi Lan đi làm, căn nhà trở nên im ắng đến khó chịu.

Bà Hương dọn bàn ăn mà không nhìn Minh. “Hôm nay mẹ ở trên phòng nhiều một chút. Con làm việc đi.”

Minh gật đầu, nhưng cả hai đều biết rằng khoảng cách này chỉ là giả tạo. Sự kiềm chế bắt đầu ngay từ giây phút này.

Minh ngồi trong phòng làm việc tầng dưới, cố tập trung vào công việc. Nhưng đầu óc anh liên tục trôi dạt. Anh nhớ da thịt mềm mại của bà Hương, nhớ hơi thở run rẩy khi họ hôn nhau, nhớ lời thì thầm đầy tội lỗi của bà. Sự thiếu vắng những cái chạm khiến anh bồn chồn, khó chịu. Con cặc anh thỉnh thoảng lại cương lên vô cớ chỉ vì nghĩ đến bà.

Đến giữa buổi sáng, bà Hương xuống bếp lấy nước. Minh cũng ra đúng lúc. Hai người chạm mặt ở hành lang.

Không ai lên tiếng trước. Bà Hương cúi đầu, định đi qua. Nhưng khi vai hai người suýt chạm nhau, bà dừng lại. Minh cũng dừng.

“Minh…” Bà thì thầm, giọng rất khẽ. “Chúng ta phải dừng lại. Lan đã về rồi.”

“Con biết.” Minh siết chặt tay. “Nhưng mẹ… con đang chịu không nổi. Càng cố kiềm chế, con càng chỉ muốn…”

Bà Hương cắn môi mạnh. Đôi mắt bà đỏ hoe. “Mẹ cũng vậy. Đêm qua mẹ nằm một mình mà cứ nghĩ về con. Mẹ tự tát vào mặt mình vì xấu hổ. Con là chồng của con gái mẹ… mà mẹ lại…”

Giọng bà nghẹn lại. Bà vội quay người đi lên cầu thang. Minh đứng đó, tim đập thình thịch, dục vọng bị dồn nén khiến anh nóng ran cả người.

Suốt cả ngày, họ cố gắng tránh mặt nhau. Bà Hương ở trong phòng hầu hết thời gian. Minh ra sân sau ngồi, nhưng không làm được việc gì. Mỗi lần nghe tiếng bước chân trên cầu thang là một lần anh phải kiềm lòng. Sự kìm nén này không làm dục vọng nguôi ngoai, ngược lại, nó như đổ thêm dầu vào lửa.

Chiều muộn, bà Hương gọi Minh lên sân thượng lấy giúp ít đồ khô. Khi anh đưa đồ cho bà, tay hai người chạm nhau. Lần này, ngón tay bà khẽ siết nhẹ ngón tay anh một giây trước khi buông ra.

“Minh… mẹ sợ mình sẽ không chịu nổi đâu con.” Bà nói nhỏ, gần như chỉ đủ hai người nghe.

“Con cũng đang cố lắm mẹ ạ.” Minh nhìn sâu vào mắt bà. “Nhưng càng kiềm, con càng thèm mẹ kinh khủng.”

Bà Hương quay mặt đi, mắt long lanh. Bà không nói thêm gì và nhanh chóng trở vào nhà.

Tối đó, bữa cơm gia đình diễn ra bình thường. Lan ngồi giữa, nói cười. Minh và bà Hương đều diễn xuất tốt. Nhưng dưới gầm bàn, chân Minh cố tình chạm nhẹ vào chân bà Hương. Bà giật mình, nhưng không rút chân lại ngay. Hai chân họ cọ nhẹ nhau trong im lặng, đầy tội lỗi và kích thích.

Đêm khuya, sau khi Lan ngủ say trong phòng ngủ chung của vợ chồng, Minh nằm thao thức. Anh nhìn vợ nằm bên cạnh, lòng đầy day dứt. “Mình đang nghĩ gì vậy? Lan không có lỗi gì…” Nhưng càng nghĩ, anh càng không ngủ được. Dục vọng hướng về bà Hương càng lúc càng mạnh.

Khoảng 2 giờ sáng, Minh lén đứng dậy. Anh nhẹ nhàng ra khỏi phòng, đi dọc hành lang đến phòng bà Hương.

Cửa không khóa. Bà Hương vẫn còn thức, đang ngồi dựa đầu giường, ánh đèn ngủ mờ mờ. Khi thấy Minh đẩy cửa bước vào, bà hoảng hốt nhưng không la lên.

“Minh… con điên rồi! Lan ngủ ngay phòng bên kia!” Bà thì thầm, giọng run rẩy.

Minh đóng cửa lại, quỳ xuống bên mép giường. “Con không ngủ được… Con chỉ muốn nhìn mẹ một chút.”

Bà Hương thở dốc, nước mắt lăn dài. Bà đưa tay vuốt tóc anh, động tác vừa trìu mến vừa đầy dục vọng. Minh tựa đầu vào đùi bà, hít sâu mùi da thịt quen thuộc qua lớp áo ngủ mỏng.

Họ không dám làm gì lớn. Chỉ có những cái chạm run rẩy, nụ hôn kín đáo trên cổ, trên vai, và những lời thì thầm đầy day dứt.

“Mẹ muốn con… nhưng không được…” Bà Hương khóc thầm khi Minh hôn lên bụng bà qua lớp vải. “Mẹ là đồ tồi tệ…”

“Con cũng đang phát điên vì kiềm chế đây mẹ ạ.” Minh thì thầm, tay anh vuốt ve đùi bà nhưng không dám đi quá xa.

Họ chỉ dám ở bên nhau khoảng mười lăm phút. Trước khi Minh trở về phòng, bà Hương nắm tay anh lần cuối:

“Con phải kiềm chế… Chúng ta không thể tiếp tục như vậy.”

Nhưng ánh mắt bà lại nói ngược hoàn toàn.

Minh trở về phòng, nằm bên Lan mà lòng đầy hỗn loạn. Bên kia hành lang, bà Hương cũng nằm thao thức, nước mắt lặng lẽ rơi.

Sự kìm nén càng ngày càng mạnh, và cả hai đều cảm nhận rõ: nó không thể kéo dài mãi được.

4 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Pínoi

Tiếp đi