Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hương – Mẹ Vợ – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 2: Ranh Giới Mong Manh

Sáng hôm sau, mưa vẫn rơi không ngớt. Minh thức dậy với cảm giác đầu óc hỗn loạn. Nụ hôn đêm qua vẫn còn đọng lại trên môi anh – vị ngọt của bà Hương, hơi thở run rẩy của bà, và nước mắt lăn dài trên má bà. Anh ngồi dậy, tự hỏi mình đã làm gì. “Mình là đồ khốn nạn. Đó là mẹ vợ. Mẹ của Lan.” Nhưng dù tự trách, cơ thể anh lại phản bội bằng một cơn cương cứng đau nhức khi nhớ lại cảm giác hai bầu ngực mềm mại ép sát vào ngực mình.

Anh xuống bếp muộn. Bà Hương đã ở đó, đang đứng pha cà phê. Bà mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình màu xám nhạt và quần lửng cotton. Tóc búi cao, để lộ chiếc cổ thon dài. Khi nghe tiếng bước chân Minh, bà khẽ run, không quay lại ngay.

“Minh… con dậy rồi à?” Giọng bà bình thường, nhưng Minh nghe ra sự gượng ép.

“Dạ…” Anh trả lời ngắn gọn, ngồi xuống bàn ăn.

Không khí bữa sáng nặng nề. Hai người hầu như không nhìn nhau. Bà Hương đặt tách cà phê trước mặt anh, tay bà vô tình chạm nhẹ vào tay anh. Khoảnh khắc chạm ấy khiến cả hai cùng giật mình. Bà rút tay lại nhanh chóng, như bị bỏng.

“Về chuyện tối qua…” Bà Hương lên tiếng trước, giọng nhỏ nhẹ. “Chúng ta… không nên nhắc đến nữa. Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều. Đó là sai lầm. Mẹ không muốn phá hủy gia đình của con và Lan.”

Minh nhìn bà. Khuôn mặt bà hơi tái, quầng thâm dưới mắt cho thấy bà cũng không ngủ được. Anh cảm nhận rõ nỗi day dứt trong bà – tình mẫu tử đang giằng xé với khát khao của một người phụ nữ đã cô đơn quá lâu.

“Con hiểu ạ.” Minh nói, nhưng anh không tin chính lời mình. “Con xin lỗi vì đã làm mẹ khó xử.”

Bà Hương mỉm cười buồn, ngồi xuống đối diện anh. “Mẹ cũng không vô tội. Mẹ… đã không đẩy con ra. Mẹ thậm chí còn… đáp lại.” Bà che miệng, nước mắt lại lưng tròng. “Mẹ xấu hổ lắm, Minh ạ. Mẹ là mẹ vợ, là người lớn tuổi hơn con. Mẹ không hiểu sao mình lại để mọi thứ đi xa đến vậy.”

Minh im lặng. Anh muốn nói rằng anh cũng đang đấu tranh tương tự. Anh yêu Lan, nhưng anh lại bị bà Hương cuốn hút một cách nguy hiểm. Sự cấm kỵ ấy khiến anh nghiện. Càng nghĩ đến việc không được phép, anh càng muốn.

Cả ngày hôm đó, hai người cố gắng giữ khoảng cách. Bà Hương ở trong phòng riêng phần lớn thời gian. Minh ra sân sau ngồi nghe mưa, cố làm việc trên laptop. Nhưng đầu óc anh cứ trôi về bà. Anh tưởng tượng bà đang nằm trên giường, cũng đang nghĩ về anh. Tội lỗi và dục vọng đan xen, khiến anh đau đầu.

Chiều muộn, trời mưa to hơn. Bà Hương gọi anh từ phòng khách:

“Minh, con vào đây một chút. Mẹ… lạnh quá. Mẹ muốn nói chuyện.”

Minh bước vào. Bà Hương ngồi co ro trên sofa, khoác thêm chiếc khăn mỏng. Anh ngồi cách bà một khoảng, nhưng không khí vẫn ngột ngạt.

“Mẹ sợ lắm.” Bà Hương thì thầm. “Sợ mình không kiểm soát được. Sợ Lan biết. Sợ… mẹ sẽ nghiện cảm giác này.”

Lời bà nói khiến Minh ngẩng phắt lên. “Mẹ cũng… nghĩ về con à?”

Bà Hương gật đầu chậm rãi, không dám nhìn anh. “Từ lâu rồi. Mỗi lần con và Lan về thăm, mẹ phải cố gắng không nhìn con. Mẹ tự nhủ mình là đồ điên. Nhưng đêm qua… khi con hôn mẹ, mẹ cảm thấy mình sống lại. Mẹ ghét bản thân vì điều đó.”

Minh dịch lại gần hơn. Lần này bà không né tránh. Anh nắm nhẹ tay bà. Tay bà lạnh ngắt.

“Con cũng vậy mẹ ạ. Con không muốn làm tổn thương Lan. Nhưng con không thể ngừng nghĩ về mẹ. Về cơ thể mẹ… về mùi hương của mẹ…”

Bà Hương run mạnh. Bà để tay mình trong tay anh. Họ ngồi im lặng rất lâu, chỉ nghe tiếng mưa. Rồi bà khẽ nghiêng người, tựa đầu vào vai Minh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa.

“Chỉ ôm thôi… được không?” Bà thì thầm.

Minh ôm bà vào lòng. Cái ôm ban đầu nhẹ nhàng, an ủi. Nhưng dần dần, hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp. Minh vuốt ve lưng bà qua lớp áo mỏng. Bà Hương rên khẽ, siết chặt áo anh.

Họ hôn nhau lần thứ hai. Lần này chậm rãi hơn, sâu lắng hơn. Lưỡi họ chạm nhau nhẹ nhàng, khám phá. Bà Hương thở mạnh vào miệng anh, tay bà luồn lên ôm cổ anh. Minh dám hơn một chút, bàn tay anh vuốt ve eo bà, rồi chậm rãi trượt lên, chạm vào bên dưới bầu ngực.

Bà Hương giật mình, nhưng không đẩy ra. “Minh… đừng vội…” Bà thì thầm giữa những nụ hôn.

Anh dừng lại, tôn trọng. Họ chỉ dừng ở những cái hôn và những cái vuốt ve qua lớp vải. Minh cảm nhận rõ bà đang kiềm chế mạnh mẽ. Bà muốn nhiều hơn, nhưng lương tâm không cho phép.

Đêm ấy, họ ngủ riêng. Nhưng Minh nghe thấy tiếng bà trở mình trong phòng. Anh cũng vậy. Cả hai đều đang chịu đựng một cuộc chiến nội tâm khốc liệt.

Ngày thứ hai, căng thẳng tăng lên. Bà Hương chủ động hơn một chút. Bà mặc chiếc váy lụa mỏng hơn, để lộ đường cong cơ thể rõ ràng hơn. Khi hai người cùng xem ti vi, bà ngồi sát anh. Vai kề vai. Chân chạm chân.

“Minh, con có hối hận không?” Bà hỏi khẽ.

“Không ạ. Chỉ là… con sợ mất kiểm soát.”

Bà Hương gật đầu. “Mẹ cũng vậy. Mẹ muốn dừng lại, nhưng mỗi khi con ở gần, mẹ lại muốn gần hơn.”

Họ hôn nhau nhiều hơn. Minh dám luồn tay vào trong áo bà, chạm trực tiếp lên da bụng mềm mại. Bà rên khẽ, ngực phập phồng. Anh vuốt ve chậm rãi lên bầu ngực, nhưng chưa chạm vào núm vú. Bà Hương cắn môi, mắt nhắm nghiền, vừa khoái cảm vừa day dứt.

“Con làm mẹ… tội lỗi quá…” Bà thì thầm, nhưng chân bà lại khẽ tách ra một chút.

Minh dừng lại đúng lúc, không ép. Anh biết phải chậm. Sự chờ đợi này càng làm dục vọng thêm mãnh liệt.

Đến tối ngày thứ ba, trước khi Lan về vào sáng hôm sau, ranh giới cuối cùng bị xé toạc một cách nhẹ nhàng.

Họ nằm trên sofa. Áo bà Hương đã cởi ra, để lộ chiếc áo ngực ren màu đen. Minh hôn xuống cổ bà, xuống xương quai xanh, rồi xuống khe ngực sâu thẳm. Bà Hương ôm đầu anh, thở dốc.

“Minh… nếu chúng ta làm thật… thì sau này sao?” Bà hỏi, giọng lạc đi vì dục vọng.

“Con không biết. Nhưng con không muốn dừng lại nữa, mẹ ạ.”

Bà Hương im lặng một lúc dài. Rồi bà tự tay cởi nút áo ngực, để lộ hai bầu ngực đầy đặn, trắng muốt, núm vú sẫm màu đã cứng lại.

“Chỉ hôm nay thôi…” Bà thì thầm, nước mắt lăn dài. “Và chúng ta phải giấu kín.”

Minh cúi xuống, bú nhẹ một bên núm vú. Bà Hương cong người, rên lên khẽ. Tay bà luồn xuống, chạm vào quần anh, vuốt ve con cặc đang cương cứng qua lớp vải.

Họ chưa quan hệ hoàn toàn. Nhưng những cái chạm da thịt, những nụ hôn cuồng nhiệt, và sự vuốt ve nhau đã khiến cả hai đạt khoái cảm. Minh xuất tinh trong tay bà. Bà Hương run rẩy đạt cực khoái chỉ bằng những ngón tay anh vuốt ve qua lớp quần lót.

Sau đó, hai người nằm ôm nhau, mồ hôi nhễ nhại, thở dốc.

“Mẹ yêu con…” Bà Hương thì thầm trong nước mắt. “Nhưng mẹ cũng ghét chính mình.”

Minh hôn lên trán bà: “Con cũng vậy. Nhưng con không thể buông tay nữa.”

4 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Pínoi

Tiếp đi