Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

 

Chương 1: Gia tộc quyền quý

 

 

Ánh chiều tà buông xuống chậm rãi sau những cây thông cao vút ngoài hàng rào bằng đá trắng của biệt thự.

 

Cả khu hoa viên rộng lớn chìm trong thứ ánh sáng vàng nhạt như mật ong, dịu dàng phủ lên từng lối đi lát đá cẩm thạch uốn quanh hồ nước nhân tạo tuyệt đẹp.

 

Những bụi hồng ngoại nhập được cắt tỉa công phu đang vào mùa nở rộ, từng đóa đỏ thẫm rung rinh trong gió nhẹ, tản ra mùi hương thanh tao quyện cùng hương lan treo dọc mái hiên.

 

Xa hơn một chút là dãy tử đằng tím nhạt buông thành từng màn hoa mềm mại, phủ xuống giàn gỗ lim bên cạnh chiếc đình nghỉ chân kiểu cổ điển.

 

Tiếng nước róc rách từ đài phun trung tâm hòa cùng tiếng chim hoàng yến trong lồng bạc treo dưới mái vòm, tạo nên khung cảnh yên bình đến mức khó tin giữa thành phố Sài Gòn hoa lệ.

 

Lão Sơn ngồi lặng trên chiếc ghế gỗ mun bên cạnh bàn trà nhỏ. Ông đã gần 70 tuổi, mái tóc bạc gần hết, dáng người rất cao, khung xương lớn, nhưng hiện tại bởi vì tuổi già mà có chút tiêu điều, gầy gò.

 

Bộ y phục cư sĩ tại gia màu xám tro mặc trên người được may đo tinh tế, càng làm nổi bật khí chất điềm tĩnh của một doanh nhân đang đứng trên đỉnh cao quyền lực.

 

Đôi tay ông đặt hờ lên đầu gậy chống bằng gỗ tử đàn, các ngón tay gầy nhưng rắn rỏi, nổi rõ những đường gân xanh của thời gian.

 

Gương mặt lão Sơn có nhiều nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh mắt vẫn sâu và sáng, giống như người đã nhìn thấu quá nhiều biến động của cuộc đời.

 

Trước mặt ông là một hoa viên trải dài hơn ngàn mét vuông. Hàng cây phong Nhật được trồng dọc theo lối đi đang chuyển màu đỏ sẫm dưới ánh hoàng hôn.

 

Hồ cá koi phản chiếu bầu trời cuối ngày, mặt nước gợn sóng nhẹ mỗi khi đàn cá lớn lượn qua. Thi thoảng, vài chiếc lá vàng chậm rãi rơi xuống mặt hồ rồi xoay tròn theo dòng nước.

 

Không gian ấy đẹp đến mức như một bức tranh tĩnh lặng, nhưng trong lòng lão Sơn lại không hề bình yên như cảnh vật xung quanh.

 

Ông nhấp một ngụm trà Thái Nguyên còn nóng, ánh mắt xa xăm hướng về phía dãy nhà kính trồng lan quý cuối hoa viên. Trong đầu ông lúc này không phải là tiếng chim hay hương hoa, mà là những bản báo cáo tài chính, những cái tên nhân sự cấp cao và hàng loạt quyết định có thể ảnh hưởng đến cả công ty tài chính trong nhiều năm tới.

 

Bốn mươi lăm năm trước, Sơn chỉ là một thanh niên tay trắng bước lên thành phố bằng đôi giày sờn cũ, trải qua vô vàn khó khăn trong biến động của thời cuộc và lịch sử dân tộc.

 

Ông từng ngủ trong kho hàng, bị lính quốc gia coi là biệt động mà đánh đập, khi khởi nghiệp thì bị đám người Hoa ở khu Chợ Lớn lắm mưu mô lừa gạt, chèn ép, từng phải vay nóng, thậm chí là… trộm cướp để trả lương cho nhân viên vào giai đoạn khó khăn nhất.

 

Nhưng rồi bằng sự nhẫn nại cùng đầu óc sắc bén, ông dựng nên một đế chế tài chính trải rộng từ bất động sản, logistics cho đến công nghệ và năng lượng…

 

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hào quang của thành công, thấy biệt thự xa hoa, thấy những buổi ký kết hàng trăm nghìn tỷ, nhưng chỉ có lão Sơn hiểu, càng đứng cao thì mỗi quyết định lại càng nặng nề, muốn giữ gia nghiệp to lớn này cũng càng khó…

 

Một cơn gió thổi qua, làm mặt nước hồ lay động, ông khẽ chau mày nhớ đến cuộc họp hội đồng quản trị sáng hôm qua. Vị trí giám đốc Hedge Fund (quỹ phòng hộ) sắp bỏ trống sau khi ông Khải, bạn chí cốt từ lúc lập nghiệp với ông nghỉ hưu vì lớn tuổi cùng bệnh tật.

 

Có ba ứng viên nổi bật, nhưng chẳng ai khiến lão Sơn hoàn toàn yên tâm.

 

Dũng là người trẻ tuổi, quyết đoán, giỏi xoay chuyển thị trường và rất được lòng các quỹ đầu tư nước ngoài. Nhưng quá trẻ cũng đồng nghĩa với tham vọng lớn.

 

Lão Sơn từng nhìn thấy ánh mắt ấy ở rất nhiều người, ánh mắt muốn tiến nhanh đến mức sẵn sàng đánh đổi mọi thứ. Nếu giao quyền quá lớn, liệu đối phương có giữ được sự ổn định cho công ty, hay sẽ liều lĩnh lao vào những thương vụ mạo hiểm?

 

Cần phải biết mảng Hedge Fund là mảng máu chiến nhất trong thị trường tài chính vì tính giao dịch cực nhanh, dùng đòn bẩy tài chính, mua bán liên tục, và có thể kiếm tiền cả khi thị trường tăng lẫn giảm.

 

Người thứ hai là Trọng, một kẻ kỳ cựu trong ngành tài chính, tuổi đã hơn 50, kín kẽ và chắc chắn. Nhưng chính sự chắc chắn ấy đôi lúc lại khiến công ty bỏ lỡ cơ hội. Thị trường hiện tại biến động liên tục, đặc biệt là mảng công nghệ xanh mà ông đang muốn đẩy mạnh đầu tư.

 

Một người quá cẩn trọng có thể giữ được nền móng, nhưng chưa chắc đủ sức mở ra thời đại mới.

 

Còn người cuối cùng… lão Sơn khẽ thở dài.

 

Đó là Minh Châu, em dâu của ông.

 

Năng lực rất mạnh, kinh nghiệm phong phú, hiểu cách vận hành của cả hệ thống, hơn nữa còn là người thân.

 

Nhưng…

 

Tiếng lá cây xào xạc vang lên bên tai, lão Sơn tựa lưng vào ghế, ánh mắt dần trầm xuống.

 

Ông bắt đầu cảm nhận rõ sự nặng nề của tuổi tác, nhất là sau lần tai nạn ở 17 năm trước, ngày đứa con trai út trai út ra đời…

 

Khi còn trẻ, ông tin rằng chỉ cần đủ tài giỏi thì có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng càng già, ông càng hiểu điều khó nhất không phải kiếm tiền, mà là chọn đúng người để giao lại quyền lực.

 

Một người quản lý giỏi có thể giúp công ty tăng trưởng vài năm.

 

Một lãnh đạo sai lầm có thể phá hỏng thành quả của vài thập kỷ.

 

Ngoài hàng rào biệt thự, ánh đèn thành phố đã bắt đầu sáng lên như những dải sao kéo dài vô tận. Xa xa vọng lại tiếng xe cộ mơ hồ, nhưng khu hoa viên vẫn giữ được vẻ tách biệt yên tĩnh.

 

Người làm trong nhà không ai dám đến quấy rầy lão Sơn vào khoảng thời gian này. Họ đều biết đây là lúc ông thích ngồi một mình suy nghĩ.

 

Ánh mắt lão nhân chậm rãi dừng lại trên cây tùng cổ thụ giữa sân. Cây ấy được ông mang từ Nhật về hơn mười năm trước, giá trị gần bằng một căn biệt thự nhỏ. Thân cây sần sùi, uốn lượn đầy khí chất, trải qua bao mùa mưa gió vẫn đứng vững giữa hoa viên rộng lớn, lão Sơn nhìn nó thật lâu rồi bất giác cười nhạt.

 

Con người đôi khi còn không vững vàng bằng một cái cây.

 

Ông nhớ đến dự án cảng biển mà công ty quỹ đầu tư của mình đang chuẩn bị rót vốn. Một thương vụ cực lớn, liên quan đến đối tác nước ngoài và cả các quỹ đầu tư ở Trung Đông.

 

Nếu thành công, giá trị công ty sẽ tăng lên thêm một tầng cao mới. Nhưng nếu thất bại, lượng vốn chôn vào đó đủ khiến toàn bộ hệ thống lao đao vài năm. Các giám đốc chia thành hai phe tranh cãi suốt nhiều tháng qua. Người muốn tiến công mạnh tay, kẻ muốn tiếp tục phòng thủ chờ thời điểm tốt hơn.

 

Sơn hiểu rõ, thị trường chưa bao giờ chờ đợi ai.

 

Do dự quá lâu đồng nghĩa với mất cơ hội.

 

Nhưng hấp tấp cũng đồng nghĩa với tự đẩy mình xuống vực sâu.

 

Ông đặt chén trà xuống bàn đá, ngón tay khẽ gõ nhịp chậm rãi lên mặt bàn. Đôi mắt già nua phản chiếu ánh đèn vàng trong hoa viên, mang theo vẻ suy tư sâu nặng của một người đã quen gánh cả cơ nghiệp trên vai.

 

Ở tuổi này, điều khiến ông trăn trở không còn là tiền bạc. Tài sản hiện tại của ông đủ để nhiều thế hệ sau sống trong nhung lụa.

 

Thứ ông quan tâm là tương lai của tập đoàn sau khi mình rời đi.

 

Liệu mấy đứa con kế nhiệm có giữ được cơ nghiệp mà ông đã dùng máu và nước mắt gây dựng hay không?

 

Liệu chúng có làm cơ nghiệp của ông tan rã vì tranh giành quyền lực không?

 

Ngay cả khi ông còn sống, mà đấu đá đã càng lúc càng kịch liệt rồi.

 

Một con bướm trắng bay ngang qua giàn hoa tử đằng rồi mất hút trong ánh chiều nhập nhoạng. Lão Sơn lặng người nhìn theo, chợt nhớ đến lời người vợ quá cố từng nói với ông nhiều năm trước:

 

“Anh lúc nào cũng lo cho sự nghiệp, nhưng chưa bao giờ chịu nghỉ ngơi cho bản thân.”

 

Khi ấy ông chỉ cười bỏ qua.

 

Đến tận bây giờ, giữa khu hoa viên rộng lớn và xa hoa này, ông mới cảm nhận được sự cô độc của người đứng ở vị trí quá cao. Xung quanh có hàng ngàn nhân viên, hàng chục cộng sự thân cận, cũng đã có vợ mới, trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn… nhưng người thật sự có thể khiến ông nói hết lòng mình lại chẳng còn nữa.

 

Ngoài cửa biệt thự có tiếng ô tô chạy vào, không cần nhìn ông cũng biết là ai về giờ này.

 

Lão Sơn vẫn ngồi đó.

 

Giữa biển hoa rực rỡ và ánh đèn vàng sang trọng của biệt thự, bóng dáng ông hiện lên vừa uy nghi vừa cô độc. Ánh mắt sâu xa vẫn dõi về khoảng trời tối dần phía thành phố, như đang nhìn xuyên qua những tòa cao ốc và dòng người tấp nập để tính toán từng bước đi cuối cùng của cuộc đời mình trên thương trường rộng lớn.

 

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi