Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4
Tác Giả: Dâm đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, thôi miên, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Vũ năm nay mười tám tuổi, học sinh năm cuối của lớp 12A10 – một lớp học nổi tiếng vì thành tích luôn đội sổ và được mệnh danh là “đáy xã hội” tại cái trường cấp ba vốn dĩ cũng đã nằm chót bảng xếp hạng toàn thành phố này. Trong khi đám bạn xung quanh hắn đứa nào cũng phải vắt chân lên cổ, cắm đầu vào sách vở ôn luyện cho kì thi Đại học đang đến gần, thì Vũ lại chọn lối đi riêng. Cuộc sống hằng ngày của hắn chỉ xoay quanh hai thứ duy nhất: cày Liên Minh thâu đêm suốt sáng, và vùi đầu vào những bộ truyện sex, những trang hentai nặng đô, bệnh hoạn trên các diễn đàn web đen.
Đằng sau cặp kính cận dày cộp, mờ đục bám đầy vân tay là đôi mắt luôn trong tình trạng lờ đờ, thiếu ngủ. Mái tóc rễ tre bù xù lâu ngày không cắt tỉa, bộ đồng phục nhàu nhĩ xộc xệch cùng cái điệu bộ lầm lì, thu mình khiến Vũ nghiễm nhiên bị cả lớp gán cho cái mác “kẻ lập dị”. Chẳng ai buồn bắt chuyện hay chơi cùng hắn, và hắn cũng chẳng thiết tha gì việc giao du với ai. Như lúc này đây, giữa cái nắng trưa hè oi ả như đổ lửa dội thẳng xuống mái tôn xập xệ, Vũ đang gục mặt xuống bàn ở tít góc cuối lớp. Không khí ngột ngạt, tiếng mấy chiếc quạt trần “cọt kẹt” lờ đờ quay trên đỉnh đầu chẳng những không xua đi được hơi nóng, mà còn như đang cổ vũ hắn ngủ ngon hơn.
“Kìa mày, nhìn xem, thằng Vũ lại ngủ chảy cả dãi ra bàn kìa,” tiếng xì xào vang lên từ bàn trên.
“Haha, kệ xác nó đi,” kế tiếp là tiếng cười rúc rích, giọng đầy vẻ coi thường. “Đằng nào thì cái thứ như nó chả trượt đại học. Hạng như nó sau này chắc chỉ có đi hót rác hoặc làm bảo vệ. Nhìn cái mặt đần đần bẩn bẩn, gớm chết đi được!”
Những lời bàn tán ác ý lọt vào tai Vũ nhưng hắn chỉ khẽ nhíu mày rồi lại nhắm mắt. Ba năm qua hắn đã quá quen quen với sự khinh bỉ của bọn bạn trong lớp, chúng chẳng làm Vũ bận tâm bằng việc tối qua vừa xem được một bộ phim sex về chủ đề loạn luân rất hợp gu.
Nhưng sự yên bình giả tạo ấy chẳng kéo dài lâu. Tiết Văn của cô giáo chủ nhiệm – cô Hằng, bắt đầu. Cô Hằng nổi tiếng là một bà cô khó tính, nghiêm khắc và cực kỳ ghét những học sinh cá biệt như Vũ. Đang giảng bài về một tác phẩm văn học nước ngoài, ánh mắt sắc lẹm của cô quét qua lớp và khựng lại ở góc cuối. Vũ không ngủ mà thay vào đó hắn đang để cuốn sách giáo khoa dựng đứng, hai tay giấu dưới gầm bàn, mắt dán chặt vào màn hình chiếc điện thoại đang phát sáng. Ngón tay hắn liên tục vuốt màn hình, thỉnh thoảng lại liếm môi, hơi thở có phần gấp gáp.
Cô Hằng nhíu mày, ngừng giảng. Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc, cảm nhận được luồng sát khí tỏa ra từ bục giảng. Cô bước những bước dài, gót giày gõ cộp cộp xuống nền gạch, tiến thẳng về phía Vũ. Hắn đang mải mê đọc đoạn miêu tả cảnh ân ái trần trụi, ướt át đến mức không hề hay biết tử thần đang đứng ngay trên đỉnh đầu.
“Bộp!”
Một bàn tay lạnh toát đập mạnh xuống bàn, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay Vũ. Hắn giật bắn mình, ngẩng phắt lên, mặt cắt không còn một giọt máu khi bắt gặp ánh mắt nảy lửa của cô Hằng.
Cô giáo định lớn tiếng quát mắng về tội sử dụng điện thoại trong giờ, nhưng khi ánh mắt liếc xuống màn hình, giọng cô bỗng nghẹn lại. Trên màn hình là những dòng chữ miêu tả thô tục, chi tiết đến trần trụi về các bộ phận nhạy cảm, về những tư thế giao cấu bệnh hoạn. Khuôn mặt nghiêm nghị của cô Hằng lập tức đỏ bừng lên, từ hai gò má lan tận xuống cổ. Cô cắn chặt môi, tay cầm điện thoại hơi run lên vì vừa sốc, vừa xấu hổ, vừa tức giận tột độ.
“Vũ! Em… em… cái đồ mất dạy!” Cô Hằng gằn giọng, cố gắng không để bọn học sinh xung quanh nhìn thấy nội dung trên màn hình. Cô vội vàng bấm tắt nguồn chiếc điện thoại, ném ánh mắt ghê tởm về phía hắn. “Trong giờ học của tôi mà em dám xem cái thứ văn hóa phẩm đồi trụy, rác rưởi này sao? Em không còn chút liêm sỉ nào à?”
Cả lớp ồ lên, những tiếng cười khúc khích, những ánh mắt tò mò, khinh bỉ đổ dồn về phía Vũ. Hắn cúi gằm mặt, hai tai đỏ nhừ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo sơ mi.
“Tôi hết cách với loại học sinh như em rồi! Chiều nay, ngay sau khi tan làm, tôi sẽ đích thân đến tận nhà gặp phụ huynh em! Để xem bố mẹ em ở nhà dạy dỗ em cái kiểu gì mà lại sinh ra một đứa bệnh hoạn thế này!” Cô Hằng đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn hắn, quay ngoắt người bước lên bục giảng, ngực phập phồng vì tức giận.
Lời đe dọa của cô chủ nhiệm như một tiếng sét đánh ngang tai. Vũ sững sờ, tay chân bủn rủn. Gặp phụ huynh? Chiều nay? Chết mẹ rồi! Nếu để mẹ hắn biết chuyện hắn đọc truyện sex trong giờ học đến mức cô giáo phải đến tận nhà, bà ấy chắc chắn sẽ lột da hắn, băm vằm hắn ra mất.
Trưa hôm đó, Vũ lết những bước chân nặng nhọc về nhà. Căn nhà cũ kỹ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở ngoại ô thành phố. Vừa bước qua cánh cửa, mùi thức ăn xào nấu đã sực nức. Mẹ hắn – bà Mai, đang loay hoay trong bếp. Vũ chẳng buồn chào, lầm lũi đi thẳng lên căn gác xép chật chội của mình. Hắn ném cặp sách vào góc, ngả lưng xuống chiếc giường nệm đã xẹp lép, gác một chân lên tường, thở dài thườn thượt.
Cảm giác chán nản và lo âu về buổi chiều cứ bám lấy tâm trí. Để trốn tránh thực tại, Vũ theo thói quen rút chiếc điện thoại trong túi quần ra, định bụng mở vài ván game leo rank cho khuây khỏa. Nhưng khi ngón tay hắn vừa lướt qua màn hình chính, mắt hắn chợt khựng lại.
Nằm chễm chệ ở góc màn hình, ngay cạnh ứng dụng game quen thuộc, là một icon kỳ lạ mà hắn thề là mình chưa từng nhìn thấy bao giờ. Đó là một ứng dụng có tên “Lewd Cam”, biểu tượng của nó là một chiếc máy ảnh với ống kính được cách điệu thành một trái tim màu hồng rực rỡ, toát lên vẻ gì đó vừa mờ ám vừa mời gọi.
“Quái lạ, mình có tải cái của nợ này đâu nhỉ?” Vũ lẩm bẩm, lông mày nhíu lại. “Hay là hôm qua bấm nhầm vào mấy cái link quảng cáo trên web sex nên dính virus rồi?”
Sự tò mò của chiến thắng sự cẩn trọng. Hắn chép miệng, nhấn ngón tay vào biểu tượng trái tim màu hồng đó. Ứng dụng mở ra rất nhanh. Giao diện ban đầu trông chẳng khác gì một ứng dụng camera chụp ảnh bình thường trên điện thoại, chỉ khác là tông màu chủ đạo có chút ánh hồng nhạt. Vũ đưa điện thoại lên, thử chĩa vào bức tường, vào cái quạt trần, mọi thứ hiển thị trên màn hình đều sắc nét.
“Tưởng thế nào, rác rưởi,” Vũ tặc lưỡi, định vuốt để thoát ra ngoài và gỡ cài đặt.
Nhưng ngay khi hắn vừa định thoát, màn hình đột nhiên tối đen lại trong một tích tắc, sau đó hiện lên một bảng hướng dẫn sử dụng.
[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI LEWD CAMERA – PHIÊN BẢN TRẢI NGHIỆM THỰC TẠI TỐI THƯỢNG]
[Đây không phải là một chiếc máy ảnh bình thường. Lewd Camera sở hữu quyền năng vô hạn trong việc thao túng tâm trí và bóp méo thực tại của đối tượng được chụp.
Cách thức hoạt động:
Chụp ảnh một người bất kỳ (phải rõ khuôn mặt).
Mở bức ảnh đó trong thư viện của ứng dụng.
Nhập một mã lệnh vào phần ghi chú của bức ảnh.
Ngay lập tức, mã lệnh đó sẽ trở thành sự thật. Ứng dụng sẽ thay đổi suy nghĩ, nhận thức và toàn bộ thực tại xung quanh người đó để phù hợp với mệnh lệnh của bạn, mà không một ai – kể cả đối tượng – nhận ra sự bất thường.
Ví dụ: Bạn chụp một người phụ nữ đang đi trên phố. Bạn mở ảnh và ghi lệnh: “Hãy cởi sạch quần áo ra”. Ngay lập tức, người phụ nữ đó ở ngoài đời thực sẽ tự động lột sạch quần áo cho đến khi trần truồng. Cô ấy sẽ tiếp tục đi dạo, làm việc, nói chuyện một cách hoàn toàn bình thường như thể việc khỏa thân là chân lý hiển nhiên. Những người xung quanh nhìn thấy cô ấy cũng sẽ bị bẻ cong nhận thức, họ sẽ coi việc cô ấy trần truồng là một điều hết sức bình thường, không ai tò mò, không ai phán xét. Bạn là kẻ duy nhất nắm giữ sự thật và quyền lực bẻ cong thế giới này.]
[LƯU Ý QUAN TRỌNG: Đây là phiên bản Free (Miễn phí). Bạn chỉ có quyền sử dụng ứng dụng này lên DUY NHẤT 1 NGƯỜI. Hãy lựa chọn mục tiêu thật kỹ lưỡng. Một khi đã khóa mục tiêu, bạn có thể nhập vô số lệnh lên người đó, nhưng khi muốn đổi sang người khác thì phải xoá người cũ đi.]
Đọc xong những dòng chữ dài ngoằng, Vũ ngớ người ra một lúc rồi bật cười thành tiếng đầy vẻ chế giễu.
“Mẹ bọn điên! Thời đại nào rồi mà còn viết ba cái lăng nhăng, hoang tưởng này để lừa trẻ con? Thao túng thực tại cơ đấy, lột đồ cơ đấy. Chắc lại là mấy cái app rác rưởi câu view quảng cáo hoặc ăn cắp dữ liệu đây mà.”
Hắn lắc đầu, ngón tay cái vươn lên định nhấn vào nút [Xóa ứng dụng]. Hắn không có thời gian cho mấy trò đùa nhạt nhẽo này, nỗi lo về bà cô chủ nhiệm đang như tảng đá đè nặng trong ngực.
Nhưng ngón tay hắn chưa kịp chạm vào màn hình thì…
“Phạch!”
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, đập vào tường tạo nên một tiếng động lớn. Vũ giật thót tim, chiếc điện thoại suýt nữa thì tuột khỏi tay. Hắn ngẩng đầu lên, nuốt nước bọt cái ực.
Đứng ở ngưỡng cửa là mẹ hắn – bà Mai.
Năm nay bà Mai ba mươi chín tuổi, nhưng nhờ biết cách chăm sóc bản thân nên khuôn mặt bà vẫn còn giữ được nét mặn mà, trẻ trung của người phụ nữ chưa bước qua tuổi tứ tuần. Bà làm nhân viên văn phòng cho một công ty tư nhân trên thành phố, lương tháng loanh quanh bảy, tám triệu, cộng thêm chút tiền trợ cấp từ người chồng đã ly hôn nhiều năm trước nên cuộc sống hai mẹ con chỉ dừng ở mức tạm bợ qua ngày, chẳng lấy gì làm khá giả.
Nhưng thứ khiến người ta luôn phải ngoái nhìn bà Mai không phải là khuôn mặt, mà là thân hình. Bà có một vóc dáng đẫy đà, múp míp, mang đậm nét phồn thực của một người đàn bà đang ở độ tuổi hồi xuân. Đặc biệt là bộ ngực của bà – nó to một cách khủng khiếp. Có lẽ đó là bộ ngực đồ sộ nhất, nặng nề nhất trong số tất cả những người phụ nữ mà Vũ từng gặp ngoài đời.
Lúc này, bà Mai đang mặc bộ đồng phục công sở: một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc chân váy bút chì màu đen. Chiếc áo sơ mi trắng dường như quá chật chội so với vòng một ngoại cỡ của bà. Những chiếc cúc áo bị kéo căng đến mức tưởng chừng như có thể đứt tung ra bất cứ lúc nào, để lộ ra những khe hở hắt hiu cảnh sắc bên trong. Lớp vải mỏng manh căng phồng lên, in hằn rõ đường nét của chiếc áo lót ren màu đen bên dưới, nâng đỡ hai bầu vú nặng trĩu đang phập phồng theo từng nhịp thở đầy tức giận của bà.
Vòng eo của bà Mai không hề thon thả như những cô người mẫu trên mạng. Nó hơi phì ra, đầy đặn những ngấn mỡ mềm mại của phụ nữ tuổi trung niên, nhưng lại tạo nên một đường cong gắt gao nối liền với vòng ba đồ sộ. Chiếc váy bút chì bó sát lấy cặp mông cong mẩy, to bè và cặp đùi ếch ăm ắp thịt, khiến mỗi bước đi của bà đều tạo ra những gợn sóng rung rinh đầy nhục dục.
Bà Mai đứng đó, hai tay chống lên cái hông đầy đặn, khuôn mặt hằm hằm sát khí nhìn đứa con trai đang nằm ườn trên giường. Bà vươn tay ra, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay Vũ.
“Mấy giờ rồi hả cái thằng kia?!” Giọng bà Mai the thé vang lên, sắc lẹm. “Đi học về không biết đường thay quần áo, xuống phụ mẹ dọn mâm bát mà cứ nằm ườn ra đấy bấm điện thoại! Anh định để tôi bưng mâm cơm lên tận giường hầu anh hay sao hả? Lớn đầu rồi mà lúc nào cũng như cái thằng vô tích sự!”
Vũ rúm ró người lại, lắp bắp: “Dạ… dạ… con xuống ngay đây…”
“Nhanh cái chân lên! Lề mề tôi đập tan cái điện thoại này đi bây giờ!” Bà Mai trừng mắt, cặp nhũ hoa khổng lồ rung lên bần bật theo nhịp gắt gỏng. Bà ném trả chiếc điện thoại lên giường rồi xoay người đi xuống cầu thang.
Vũ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm trán. Hắn vội vàng nhặt điện thoại lên, nhét vào túi quần rồi ba chân bốn cẳng chuồn vào nhà vệ sinh.
Ra thêm đi, viết hay quá ạ
ra thêm đi tác