Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4
Tác Giả: Dâm đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, thôi miên, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Bữa trưa diễn ra trong không khí ngột ngạt căng thẳng. Trên bàn ăn là mâm cơm đạm bạc đến nhạt nhẽo: một đĩa cá rán cháy xém, một bát canh rau muống luộc và bát nước mắm tỏi ớt. Tiếng quạt trần cọt kẹt đều đặn cũng chẳng thể xua đi cái nóng hầm hập của buổi trưa hè, cũng chẳng thể làm dịu đi cơn thịnh nộ đang chực chờ tuôn trào của bà Mai.
Vũ cúi gằm mặt, và vội miếng cơm nhai trệu trạo như nhai rơm. Lỗ tai hắn đang phải hứng chịu những lời ca cẩm, mắng nhiếc không ngớt từ người mẹ ngồi đối diện.
“Anh xem anh sống thế có được không hả Vũ?” Bà Mai gắt lên, đôi đũa gõ cộc cộc xuống mép bát. “Sáng nay cô giáo chủ nhiệm của anh vừa gọi điện cho tôi xong! Cô ấy nói chiều nay sau khi tan trường sẽ đến tận nhà để nói chuyện! Anh lại nghịch ngợm cái trò gì trên lớp thế hả? Năm nay là năm cuối cấp rồi, người ta thì đâm đầu vào học ngày học đêm, học thêm học nếm để cố đỗ vào một cái trường Đại học tử tế, còn anh thì sao? Suốt ngày để cô giáo phải gọi điện réo tên phụ huynh! Anh không thấy nhục à?”
Bà Mai ngừng lại một nhịp để thở, bộ ngực đồ sộ phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi trắng chật chội. Những chiếc cúc áo phải gồng mình hết cỡ để không bị bung ra trước sức ép của hai bầu vú vĩ đại đang rung lên bần bật theo từng hơi thở.
“Nhà mình thì giàu có gì cho cam!” Bà Mai tiếp tục bài ca muôn thuở, giọng điệu chuyển sang chua chát. “Lương tôi ba cọc ba đồng, tháng nào cũng phải làm quần quật mới đủ tiền lo cho anh ăn học. Giờ công ty lại đang cắt giảm biên chế, khó khăn chồng chất, nay mai mà tôi mất việc thì mẹ con ra đường mà ở! Thế mà anh không biết thương mẹ, chỉ biết cắm mặt vào mấy cái trò chơi điện tử linh tinh, lười biếng, vô tích sự! Anh định làm tôi tức chết mới vừa lòng đấy à?”
Vũ cố nuốt cục cơm nghẹn ứ ở cổ họng. Những lời mắng mỏ của mẹ như hàng ngàn mũi kim đâm vào tai hắn. Hắn cảm thấy vô cùng chán nản, mệt mỏi, và trên hết là sợ hãi tột độ về buổi gặp mặt chiều nay. Nếu cô Hằng nói toẹt ra chuyện hắn xem truyện sex trong giờ, chắc chắn mẹ hắn không chỉ dừng lại ở việc chửi mắng suông thế này.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, ánh mắt Vũ vô tình chạm phải chiếc điện thoại đang nằm úp trên mặt bàn. Biểu tượng trái tim màu hồng rực rỡ của ứng dụng “Lewd Cam” bỗng chốc hiện lên trong tâm trí hắn. Lời giới thiệu nghe có vẻ điên rồ về khả năng “thao túng tâm trí”, “bóp méo thực tại” cứ văng vẳng trong đầu.
“Thao túng tâm trí sao?” Vũ nghĩ thầm, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua đầu hắn. “Không biết những gì mình đọc được lúc nãy có phải là thật không nhỉ? Nhỡ đâu… nhỡ đâu nó là thật thì sao? Chẳng lẽ trên đời này lại có thứ phép thuật viễn tưởng như vậy? Nhưng nếu… nếu nó có thể khiến mẹ quên đi chuyện chiều nay, hoặc ít nhất là ngừng càu nhàu… thì sao?”
Sự tò mò và khao khát thoát khỏi tình cảnh hiện tại đã chiến thắng lý trí thông thường. “Hay là thử một tí nhỉ? Dù sao cũng chẳng mất gì, cùng lắm thì lại dính virus mà thôi. Đằng nào máy mình có cái éo gì để hack đâu?” Vũ cắn môi, quyết định đánh liều.
Hắn từ từ cầm chiếc điện thoại lên, mở khóa màn hình. Ứng dụng Lewd Cam vẫn đang ở chế độ chờ. Hình ảnh bà Mai đang nhăn nhó, hé miệng chuẩn bị tuôn ra một tràng mắng nhiếc tiếp theo hiện lên qua camera của ứng dụng.
Vũ giơ điện thoại lên cao, chĩa thẳng ống kính về phía mẹ mình.
Hành động bất thường của hắn ngay lập tức lọt vào mắt bà Mai. Bà trợn mắt, cơn giận bùng lên dữ dội.
“Cái thằng ranh con này! Mày đang làm cái quái gì thế hả?” Bà Mai quát lớn, giọng lạc đi vì tức giận. “Tao đang nói rát cả cổ mà mày không thèm nghe, lại còn dám giơ điện thoại ra nghịch ngợm chụp ảnh à? Mày coi thường lời nói của tao đến thế cơ à? Đưa ngay cái điện thoại đây! Tao đập tan cái máy này ra xem mày còn nghịch kiểu gì!”
Nói rồi, bà Mai chồm người lên trước, vươn tay về phía Vũ, những ngón tay sơn móng đỏ chót chực chờ giật lấy chiếc điện thoại. Cổ áo sơ mi trễ xuống lộ ra khe ngực sâu hoắm quyến rũ, hai bầu ngực khổng lồ ép chặt vào nhau.
Nếu như là lúc khác, Vũ sẽ rất hưng phấn mà thưởng thức, còn ngay lúc này đây thì hắn vô cùng hoảng hốt, tim đập thót từng nhịp. Nhưng bản năng sinh tồn khiến hắn phản xạ nhanh hơn. Hắn vội vàng rụt tay lại, ngón cái điên cuồng bấm vào nút chụp trên màn hình.
“Tách!”
Âm thanh chụp thành công vang lên, hình ảnh bà Mai đang chồm tới với khuôn mặt giận dữ đóng băng trên màn hình. Giao diện ứng dụng lập tức chuyển sang phần thư viện, bên dưới bức ảnh hiện ra một ô trống với dòng chữ mờ: “Nhập mã lệnh thực tại…”.
Bà Mai đã nhoài người qua nửa cái bàn, ngón tay của bà chỉ còn cách chiếc điện thoại vài cm. Vũ không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn chỉ kịp gõ thật nhanh hai chữ vào ô trống:
[Đứng im]
Vừa gõ, Vũ vừa cầu nguyện trong vô vọng: “Xin mày đấy, làm ơn là sự thật đi! Nếu không thì từ nay về sau tạm biệt cái điện thoại, tạm biệt sự nghiệp leo rank, tạm biệt cả cái mạng nhỏ này của tao luôn!”
Hắn run rẩy nhấn nút [Thực thi].
Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào màn hình, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Vũ cảm thấy đầu ngón tay mình hơi tê rần lên, như bị một dòng điện siêu nhỏ xẹt qua. Cùng lúc đó, chiếc điện thoại dường như tỏa ra một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo một sắc hồng nhạt mờ ảo, quét qua không gian phòng ăn trong tích tắc rồi biến mất.
Mọi thứ bỗng chốc chìm vào im lặng tuyệt đối. Tiếng quát mắng của bà Mai bị ngắt giữa chừng.
Vũ từ từ mở hé mắt ra, nín thở nhìn về phía trước. Cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn há hốc mồm, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.
Bà Mai đang đứng hoàn toàn bất động, giữ nguyên tư thế chồm người qua bàn, một tay chống lên mặt bàn, tay kia vươn dài về phía Vũ, những ngón tay xòe ra cứng đờ. Khuôn mặt bà vẫn in hằn nếp nhăn của sự tức giận, đôi mắt mở to trợn trừng, miệng hơi há ra nhưng không có một âm thanh nào thoát ra. Cả cơ thể bà như một bức tượng sáp được tạc vô cùng sống động. Ngay cả lọn tóc vương trên trán cũng lơ lửng giữa không trung, không hề nhúc nhích.
“Trời… trời đất ơi…” Vũ lắp bắp, tay run bần bật. Hắn vẫy vẫy tay trước mặt mẹ, không có phản ứng. Hắn mạnh dạn đưa ngón tay chọc nhẹ vào cánh tay đang vươn ra của bà. Cảm giác da thịt ấm nóng mềm mại vẫn còn đó, nhưng cơ thể bà thì không hề phản kháng.
“Là thật… Nó là thật! Ứng dụng này thật sự có phép thuật!!!”
Một luồng điện hưng phấn tột độ chạy dọc sống lưng Vũ, quét sạch mọi sự sợ hãi. Cảm giác nắm giữ quyền lực tuyệt đối lên một con người, mà lại chính là người mẹ luôn chửi mắng hắn, khiến máu trong người hắn sôi sục.
Hắn liếm môi nhìn xuống màn hình điện thoại, xóa dòng lệnh cũ đi và gõ một mệnh lệnh mới, dài hơn:
[Hãy ngồi xuống ăn cơm và không nói gì về tôi nữa]
Vũ nhấn nút [Thực thi]. Lại một luồng sóng xung kích hồng nhạt vô hình tỏa ra.
Bà Mai đột nhiên rùng mình một cái thật mạnh như vừa thoát khỏi cơn ác mộng. Bà chớp chớp mắt, khuôn mặt giận dữ bỗng chốc giãn ra, thay vào đó là vẻ ngơ ngác, bối rối tột độ. Bà từ từ thu tay lại, nhìn xuống bàn tay mình rồi lẩm bẩm:
“Quái lạ… mình đang làm cái gì thế này nhỉ? Sao tự nhiên lại rướn người lên thế này?”
Bà Mai lắc lắc đầu, đưa tay vuốt lại mái tóc rồi từ từ ngồi xuống ghế, cầm đũa gắp một miếng cá bỏ vào bát rồi đưa lên miệng cắn. Khuôn mặt bà bình thản như thể cơn thịnh nộ vừa rồi chưa từng tồn tại. Bà cứ thế lẳng lặng ăn, hoàn toàn không hé miệng nói thêm một lời nào về chuyện học hành của Vũ, cũng chẳng đả động gì đến vụ cô giáo chủ nhiệm gọi điện.
Vũ ngồi đối diện há hốc mồm nhìn mẹ. Hiệu quả của ứng dụng quá kinh khủng, quá hoàn hảo. Nó không chỉ điều khiển hành động mà còn thực sự “bóp méo thực tại”, xóa sạch những suy nghĩ, những ký ức không phù hợp với mệnh lệnh trong đầu đối tượng. Đối với bà Mai lúc này, việc bà ngồi im lặng ăn cơm là một điều hết sức tự nhiên, hợp lý.
“Số mình đỏ vãi lồn rồi!” Vũ nghĩ thầm, nhịp tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn nhìn chằm chằm vào người mẹ đang ngồi trước mặt. Ánh mắt hắn bắt đầu dời từ khuôn mặt mẹ mình xuống vùng cổ, và dừng lại ở vòng một đồ sộ đang bị ép chặt trong chiếc áo sơ mi trắng. Những hình ảnh dâm dục, bệnh hoạn từ những bộ truyện hentai mà hắn hay đọc bỗng chốc ùa về, lấp đầy tâm trí. Một ý nghĩ đen tối táo bạo trỗi dậy.
Tay Vũ run run, ngón tay cái lướt trên bàn phím ảo gõ từng chữ một cách cẩn trọng, nhịp thở trở nên gấp gáp nặng nề:
[Mẹ hãy cởi áo sơ mi ra, cởi cả áo lót nữa và tiếp tục ăn cơm]
Hắn nín thở, nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Sự kích thích đan xen với một chút cảm giác tội lỗi nhưng dục vọng đã hoàn toàn làm mờ lý trí. Hắn chớp mắt một cái, dứt khoát nhấn nút [Thực thi]. Sóng xung kích tỏa ra, thực tại một lần nữa bị bẻ cong.
Vũ chống cằm mở to mắt, hồi hộp chờ đợi.
Bà Mai đang nhai dở miếng cơm bỗng nhiên đặt đôi đũa xuống mâm. Bà ngước lên nhìn Vũ và nở một nụ cười hiền hậu đến mức Vũ phải rùng mình vì chưa bao giờ thấy mẹ cười như vậy đối với mình.
“Ôi thôi chết, xin lỗi con nhé, mẹ đãng trí quá,” Bà Mai khẽ cười, ánh mắt mang theo sự áy náy. “Trời đánh còn tránh miếng ăn, thế mà mẹ lại quên mất không cởi áo ra cho thoải mái. Cứ mặc nguyên cái bộ đồ công sở chật chội này ăn cơm bảo sao nãy giờ mẹ thấy ngột ngạt quá!”
Nói rồi, bà Mai từ từ đưa hai tay lên cổ áo. Những ngón tay thon dài, được sơn cẩn thận bắt đầu luồn vào chiếc cúc áo bằng nhựa trên cùng.
“Tách.”
Cúc áo đầu tiên được mở ra, giải phóng một phần vùng cổ trắng ngần rịn mồ hôi. Vũ nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc, hai mắt dán chặt vào từng cử động của mẹ mình không dám chớp.
Bà Mai tiếp tục mở cúc thứ hai, rồi thứ ba một cách chậm rãi. Chiếc áo sơ mi trắng vốn dĩ đã phải căng lên chịu đựng sức ép từ vòng một ngoại cỡ, nay được giải phóng lập tức banh rộng ra hai bên. Dưới lớp áo sơ mi là cơ thể phụ nữ tuổi trung niên mang đậm nét phồn thực, đẫy đà. Làn da bà không còn độ săn chắc mơn mởn như thiếu nữ mà có phần mềm mại, mỡ màng ăm ắp thịt. Vòng eo lộ ra những ngấn mỡ bụng xếp thành hai lớp, trắng ngần. Hai bầu vú khổng lồ nặng trĩu được nâng đỡ bởi chiếc áo lót ren màu đen, viền đăng ten mỏng manh. Chiếc áo lót này dường như quá nhỏ bé chật chội so với kích thước bộ ngực của bà. Hai bầu vú trắng trẻo tràn trề trào cả ra khỏi cúp ngực tạo thành một khe suối sâu hun hút, ép chặt vào nhau. Từng đường gân xanh mờ ảo in trên lớp da mỏng manh, căng mọng, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.
Bà Mai thản nhiên tuột hai bên tay áo sơ mi ra khỏi vai vứt sang chiếc ghế trống bên cạnh. Nửa thân trên của bà giờ đây chỉ còn lại chiếc áo lót ren đen bó sát, tôn lên vẻ dâm đãng, mời gọi mê người. Bà tiếp tục vươn người tới trước, đưa hai tay ra sau lưng. Tiếng móc khóa kim loại lách cách vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
“Phập!”
Chiếc móc khóa được gỡ bỏ. Lực căng khủng khiếp từ hai bầu vú hất tung chiếc áo lót về phía trước. Bà Mai kéo hai sợi dây vai xuống, lột hẳn chiếc áo lót thấm đẫm mồ hôi ra và ném nó lên mặt bàn, rơi ngay cạnh đĩa cá rán.
“Baooong!”
Khi không còn bất cứ lớp vải nào kìm kẹp hay nâng đỡ, hai bầu vú vĩ đại của mẹ hắn lập tức bật nảy tưng tưng, rung lên từng đợt sóng thịt liên hồi trước khi trĩu nặng xuống.
Trời đất ơi! Chúng to lớn một cách kinh khủng! To hơn bất cứ thứ gì Vũ từng tưởng tượng, đẹp hơn cả những diễn viên phim sex ngực khủng, siêu vòng một mà hắn hay lén lút xem hàng đêm. Bầu vú căng tròn đẫy đà rủ xuống tận gần nếp gấp của bụng mỡ. Làn da trắng ngần, điểm xuyết vài vết rạn mờ nhạt của thời gian và sinh nở càng làm tăng thêm vẻ phồn thực, nhục dục của một người đàn bà từng trải.
Nhưng điểm nhấn chết người lại nằm ở chính giữa. Hai quầng vú thâm đen, to bằng cỡ cái chén nổi bật trên nền da trắng. Ở giữa là hai núm vú sẫm màu to bằng đầu ngón tay cái vểnh lên cao, cương cứng và sần sùi.
Vũ trợn tròn mắt, con ngươi như muốn rớt ra khỏi tròng. Hắn nhìn chằm chằm vào hai bầu vú trần trụi của mẹ mình, hơi thở trở nên nặng nề, máu nóng dồn hết xuống thân dưới. Thằng nhỏ trong quần hắn vốn dĩ đang ngủ yên bỗng chốc bừng tỉnh, cương cứng tột độ, căng phồng lên cọ xát vào lớp vải quần đồng phục thô ráp gây ra cảm giác đau tức nhưng lại sung sướng đến tê dại.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được nhìn thấy vú mẹ trần trụi ở cự ly gần thế này. Một cảm giác tội lỗi cấm kỵ đan xen với sự kích thích đê tiện, bệnh hoạn dâng trào mạnh mẽ trong tâm trí hắn, lấn át mọi thứ.
Sau khi lột sạch phần thân trên, phô bày toàn bộ cơ thể trần trụi ngồn ngộn thịt mỡ và cặp vú khổng lồ trước mặt đứa con trai, bà Mai tỏ ra vô cùng thỏa mãn. Bà thở ra nhẹ nhõm, vươn vai một cái khiến hai quả tạ thịt lại được dịp rung lắc dữ dội.
Bà cầm đôi đũa lên, tiếp tục gắp rau, và cơm vào miệng nhai một cách ngon lành. Mỗi lần bà cử động cánh tay hay cúi xuống gắp thức ăn, hai bầu vú khổng lồ lại đung đưa cọ xát vào nhau, núm vú thâm đen nảy lên nảy xuống nhịp nhàng.
Vũ nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, thử dò xét mẹ hắn:
“Mẹ… mẹ ơi…”
“Sao thế con?” Bà Mai ngẩng đầu lên, miệng vẫn đang nhai dở miếng cơm. Hai bầu vú rung lên bần bật theo chuyển động của bà.
“Mẹ… mẹ cởi trần ăn cơm thế này… có thấy gì không ạ? Mẹ không thấy lạnh hay… ngại à?” Vũ rụt rè hỏi, hai mắt vẫn dán chặt vào núm vú đang vểnh lên chĩa thẳng về phía mình. Hắn muốn chắc chắn xem mẹ đã bị thao túng hoàn toàn chưa.
Bà Mai nhíu mày nhìn Vũ với ánh mắt khó hiểu, như thể hắn vừa hỏi một câu cực kỳ ngu ngốc.
“Con nói cái gì lạ vậy Vũ?” Bà Mai chép miệng, giọng thản nhiên. “Mẹ cởi trần ăn cơm thì làm sao? Nóng nực thế này thì cởi ra cho mát, lúc nãy mẹ quên cởi đã thấy ngột ngạt lắm rồi. Hôm nào ở nhà ăn cơm mẹ chẳng cởi trần như vậy cho thoải mái, có gì mà ngại mới chả lạnh?”
Bà gắp một miếng cá bỏ vào bát Vũ, cằn nhằn: “Đừng có hỏi linh tinh vớ vẩn nữa! Ăn nhanh lên cho xong bữa đi. Mẹ còn dọn dẹp mâm bát sau đó phải chợp mắt một lúc rồi đi làm ca chiều nữa. Công ty dạo này ép doanh số, sếp thì khó tính, mẹ không rảnh đâu mà ngồi nghe con nói linh tinh. Đã vậy chiều nay còn phải thu xếp về sớm để nghe cô chủ nhiệm cằn nhằn về tội trạng của con nữa. Rõ khổ!”
Bà Mai vừa nói vừa rướn người về phía trước để gắp thêm gắp rau. Động tác rướn người ấy khiến hai bầu vú khổng lồ bị ép chặt vào mép bàn, đẩy hai cái núm vú thâm đen, sần sùi chĩa thẳng về phía mặt Vũ. Mỗi nhịp nhai cơm của bà là một nhịp hai quả tạ thịt ấy rung lên bần bật, cọ xát vào mặt bàn tạo ra những âm thanh sột soạt khe khẽ.
Vũ nghe mẹ mình nói với vẻ bình thản như vậy khiến đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Sự kích thích khiến hắn như phát điên, cảm giác tội lỗi cấm kỵ ban đầu đã bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi hoàn toàn. Hắn nhìn chằm chằm vào rãnh ngực sâu hút ngập ngụa mồ hôi rồi lại nhìn lên khuôn mặt đang thản nhiên nhai cơm của mẹ.
“Trời ơi… điên mất… thế này thì điên mất thôi…” Vũ thầm nghĩ trong đầu. Bên dưới con cặc của hắn đã cương cứng đến mức đau nhức, giật thon thót từng hồi. Quy đầu rỉ ra một dòng tinh dịch nhờn nhầy, ướt đẫm cả một mảng quần lót. Chỉ cần nhìn mẹ mình cởi trần phô bày cặp vú vĩ đại và nghe những lời dâm dục toát ra từ cái miệng hằng ngày vẫn mắng chửi mình, Vũ đã kích thích tới mức suýt bắn tinh tại chỗ. Hắn phải gồng cứng cơ đùi, cắn chặt môi để kìm nén cơn nứng đang chực chờ bùng nổ.
Ra thêm đi, viết hay quá ạ
ra thêm đi tác