Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chiếc điện thoại thần kỳ – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Hơi thở của Vũ trở nên nặng nề dồn dập. Không khí trong phòng bếp đặc quánh lại, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi da thịt đàn bà xộc thẳng vào mũi hắn. Miệng Vũ khô khốc, hắn cố nuốt trôi miếng cơm đang nghẹn trong cổ họng, ánh mắt dán chặt vào hai khối thịt mềm mại núc nỉu phập phồng ngay trước mắt. Máu nóng trong người dâng lên, hắn không thể chịu đựng thêm được nữa. Bàn tay hắn run rẩy từ từ vươn ra hướng thẳng về phía bầu vú bên phải đang trĩu nặng ép xuống mặt bàn của mẹ mình. Trong đầu hắn bây giờ chỉ còn duy nhất một điều: phải chạm vào nó, phải bóp thử xem cái khối thịt vĩ đại kia mềm mại đến mức nào.

Nhưng ngay khi bàn tay hắn cách quầng vú thâm đen vài cm, thì đột nhiên…

“Bốp!”

Một cái tát nảy lửa giáng mạnh xuống mu bàn tay Vũ làm hắn đau đớn vội rụt tay lại. Vũ sợ hãi ngẩng mặt lên.

Bà Mai đã ngừng nhai cơm, đôi đũa trên tay khựng lại giữa không trung. Khuôn mặt bà tối sầm lại, đôi lông mày nhíu chặt, cặp mắt sắc lẹm trừng lên nhìn Vũ. Hai bầu vú khổng lồ rung lên từng đợt dữ dội theo nhịp thở gấp gáp vì tức giận.

“Cái thằng ranh con này! Mày to gan gớm nhỉ?” Giọng bà Mai mang theo uy quyền tuyệt đối của một người mẹ nghiêm khắc. “Dám cả gan vươn tay ra định chạm vào ngực mẹ cơ đấy? Mày học cái thói mất dạy ấy ở đâu ra hả? Hay là dạo này mẹ hiền quá, không đánh đòn nên mày thèm ăn đòn phải không? Có tin tao vả cho rụng răng không hả thằng trời đánh!”

Vũ ngồi á khẩu, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn ngơ ngác nhìn mẹ, rồi lại nhìn xuống hai bầu vú vẫn đang phơi bày trần trụi trước mắt mình. Đầu óc hắn quay cuồng không hiểu gì cả, rõ ràng là mẹ đã cởi trần cho mình ngắm vú rồi cơ mà? Rõ ràng mẹ đã coi việc phơi ngực trần trước mặt con trai là bình thường rồi cơ mà? Vậy tại sao… tại sao mình định chạm vào thì lại bị đánh, bị chửi như thế này? Chẳng lẽ ứng dụng đột ngột hết hiệu lực?

Nghĩ tới việc ứng dụng hết hiệu lực làm tim hắn đập thình thịch nhưng nhanh chóng lắc đầu. Không đúng, nếu hết hiệu lực thì mẹ không thể nào vẫn cởi trần thản nhiên như kia được. Vậy tại sao… Đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu Vũ. Hắn vỗ vỗ trán chửi thề một tiếng.

“Mẹ kiếp, mình ngu thật!” Vũ thầm nghĩ, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. “Lúc nãy mình chỉ nhập là ‘mẹ hãy cởi áo sơ mi ra, cởi cả áo sịp nữa và tiếp tục ăn cơm’. Điều đó có nghĩa là đối với mẹ hiện tại thì việc cởi trần ngồi ăn cơm cũng hoàn toàn bình thường giống hệt như việc mặc áo vậy! Nó chỉ thay đổi định nghĩa về ‘trang phục’ chứ không hề thay đổi định nghĩa về ‘sự đụng chạm’. Bảo sao khi mình vươn tay định bóp vú mẹ, thì trong mắt mẹ nó chẳng khác đéo gì việc ngày xưa mình định thò tay bóp vú lúc bả đang mặc đầy đủ quần áo cả! Bị chửi hay ăn đòn là cái chắc rồi!”

Nghĩ thông suốt được logic quái gở này, Vũ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ứng dụng không hề hỏng, chỉ là hắn chưa biết cách khai thác triệt để sức mạnh của nó mà thôi. Hắn vội vàng cười gượng gạo, gãi gãi đầu, làm bộ dạng hối lỗi nhất có thể.

“Dạ… dạ… con xin lỗi mẹ… con… con trượt tay ạ…” Vũ ấp úng, cố gắng tìm một cái cớ nghe có vẻ hợp lý nhất. “Tại con thấy… thấy có con muỗi nó bay qua… nên con định đập…”

Không biết bà Mai có tin hay không, chỉ thấy bà vẫn tiếp tục lườm hắn, cặp nhũ hoa khổng lồ nảy lên bần bật theo từng hơi thở. Bà hừ lạnh một tiếng, tiếp tục và cơm vào miệng, vừa nhai vừa dằn mặt:

“Anh liệu cái hồn anh đấy! Đừng có tưởng tôi không biết anh đang nghĩ cái gì trong đầu. Dạo này lên mạng xem mấy cái thứ linh tinh, đồi trụy cho lắm vào rồi đầu óc lú lẫn, hành động như thằng bệnh hoạn! Có ngày tôi tịch thu luôn cái điện thoại, cắt internet cho anh hết đường lên mạng xem bậy bạ. Chiều nay ở nhà lo mà học hành đi, lát cô giáo đến nhà mà nói ra cái tội gì tày đình của anh thì anh xác định nhừ đòn với tôi!”

“Vâng… vâng… con biết rồi ạ…” Vũ mỉm cười xun xoe, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Trong khi miệng liên tục vâng dạ, hai tay Vũ ở dưới gầm bàn đã nhanh chóng mở khoá điện thoại. Màn hình ứng dụng Lewd Camera vẫn đang sáng. Bức ảnh chụp bà Mai đang chồm người tới với khuôn mặt giận dữ vẫn nằm đó. Ngón tay cái của Vũ thoăn thoắt gõ từng chữ lên bàn phím ảo. Lần này hắn suy nghĩ cực kỳ cẩn thận, đảm bảo không có bất kỳ kẽ hở nào.

[Bất kì hành động nào của tôi, mẹ cũng đều coi là bình thường]

Hắn nở nụ cười thích thú, hít một hơi thật sâu rồi bấm nút [Thực thi], từ từ ngẩng đầu lên xem xét tình hình. Bà Mai vẫn thản nhiên và từng ngụm cơm nhỏ khiến hai bầu vú vĩ đại đung đưa nhịp nhàng. Khuôn mặt bà bình thản, không có bất kỳ biểu hiện gì khác lạ hay đau đớn.

“Phải thử mới biết được…” Vũ lẩm bẩm rồi đằng hắng giọng, rụt rè hỏi: “Mẹ ơi… mẹ có cảm thấy gì không ạ?”

Bà Mai ngừng đũa, nhíu mày nhìn Vũ với vẻ kỳ lạ khó hiểu: “Con nói linh tinh gì vậy? Thấy gì là thấy gì? Đang ăn cơm tự nhiên hỏi vớ hỏi vẩn! Có ăn nhanh lên không mẹ còn dọn!”

Vũ cắn môi, câu trả lời của mẹ khiến hắn cũng không dám xác định bà đã bị thôi miên thành công hay chưa. Nhưng hiệu quả của lần thôi miên trước vẫn sờ sờ ra đó làm hắn vững lòng hơn một chút, hắn quyết định phải thử nghiệm thêm một bước nữa để chắc chắn 100%.

Hắn cầm bát canh rau muống lên giả vờ trượt tay.

“Xoảng!”

Bát canh rơi xuống mặt bàn vỡ toang, nước canh lênh láng chảy tràn ra mâm, làm ướt sũng cả đĩa cá rán và bắn tung toé ra mặt bàn.

Nếu là mọi ngày, một hành động hậu đậu phá hoại như thế này chắc chắn sẽ khiến bà Mai nổi trận lôi đình. Bà sẽ chửi bới ỏm củ tỏi, vác chổi lông gà ra vụt cho Vũ mấy phát vì tội ăn hại.

Thế nhưng lần này điều kỳ diệu đã xảy ra. Bà Mai chỉ hơi giật mình vì tiếng động mạnh. Bà liếc nhìn đống bừa bộn trên bàn một cái rồi thản nhiên rút một tờ giấy ăn lau những giọt nước canh bắn lên tay mình. Khuôn mặt bà không hề có một tia tức giận. Bà gắp một miếng cá đã ướt sũng nước canh cho vào miệng cắn, giọng điệu nhạt nhẽo như thể không có chuyện gì xảy ra: “Đổ canh rồi thì thôi vậy, để đấy tí mẹ lau cho.”

Vũ mừng rỡ hét lên trong lòng. “Ngon rồi! Thành công rực rỡ rồi! Bây giờ, dù mình có làm cái trò gì đi nữa cũng ô sờ kê hết!!”

Quyền lực tuyệt đối khiến Vũ tự tin hơn. Hắn từ từ đứng dậy khỏi ghế, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt người mẹ đang nhai cơm. Bao nhiêu năm qua hắn đã phải sống trong sự kìm kẹp chửi rủa, những lời đay nghiến than vãn không ngớt từ cái miệng đang nhai kia. Những trận đòn đau quắn đít để trút giận vì người chồng tệ bạc, những cái tát nảy đom đóm mắt vì điểm kém, vì chơi game… tất cả những uất ức đó dồn nén lại, lúc này bùng cháy hừng hực.

Vũ đi vòng qua mép bàn tiến sát lại gần chỗ bà Mai đang ngồi. Hắn đứng ngay bên cạnh bà hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột vung tay lên cao, giáng hết sức bình sinh một cái tát nảy lửa in thẳng vào má trái của mẹ mình.

“BỐP!”

Tiếng bốp vang lên giòn tan, lực tát quá mạnh khiến đầu bà Mai chúi hẳn sang một bên, mái tóc búi rối bung ra rũ rượi. Năm ngón tay của Vũ in hằn rõ nét đỏ ửng trên làn da má trắng trẻo của bà. Nước mắt sinh lý từ khóe mắt bà ứa ra theo bản năng trước cơn đau đột ngột. Cú tát này mang theo toàn bộ sự phẫn nộ, sự trả thù kìm kẹp trong suốt bao tháng ngày bị chửi mắng, nên nó không hề nhẹ chút nào. Đến mức bàn tay hắn cũng thấy tê dại.

Tát xong, Vũ đứng im, tim đập thình thịch chờ đợi phản ứng của mẹ. Dù biết lệnh đã được thực thi, nhưng tận tay tát mẹ đẻ một cú đau điếng vẫn khiến hắn có chút sợ sệt theo bản năng.

Bà Mai từ từ ngồi thẳng người dậy đưa bàn tay lên gạt đi giọt nước mắt vừa trào ra ở khóe mi, rồi xoa xoa má trái đang tấy đỏ sưng vù.

“A~aa… uiii… đau quá…” Bà Mai khẽ nhăn mặt xuýt xoa, lầm bầm kêu đau.

Và rồi… bà tiếp tục cầm đũa lên và cơm cho vào miệng. Lần này bà nhai một cách trệu trạo khổ sở vì bên má đang sưng đau, nhưng tuyệt nhiên không hề ngước nhìn Vũ lấy một cái, cũng không hề có nửa lời oán trách hay chửi bới. Thái độ của bà dửng dưng cứ như thể việc đứa con trai tát lật mặt mình là một thói quen sinh hoạt thường ngày, giống như việc đánh răng rửa mặt buổi sáng vậy.

Chứng kiến cảnh tượng điên rồ này, sự sợ hãi cuối cùng trong lòng Vũ tan biến sạch sành sanh, nhường chỗ cho một cảm giác khoái trá, đê mê đến tột đỉnh. Hắn ngửa cổ lên trời cười sằng sặc đầy vẻ đắc thắng và thích thú.

“Ha ha ha! Bình thường mọi ngày mẹ mắng chửi con ác lắm cơ mà? Đánh con không trượt phát nào cơ mà? Không ngờ cũng có ngày này đúng không? Ha ha ha!” Vũ cười nhăn nhở, ánh mắt dâm dê thèm khát nhìn chằm chằm vào hai khối thịt vĩ đại đang đung đưa trước mặt.

Không chần chừ thêm một giây nào nữa, Vũ bước tới dang hai chân ra ngồi phịch xuống ngay trên đùi bà Mai. Cảm giác da thịt chạm vào nhau qua lớp vải mỏng manh khiến thằng nhỏ của hắn giật nảy lên, cương cứng đến mức đau nhức. Bà Mai đang ngồi ăn cơm đột nhiên bị một thằng thanh niên to xác ngồi đè lên đùi, theo phản xạ tự nhiên vội đưa hai tay ra đỡ lấy hông con trai, ôm hắn vào lòng để giữ thăng bằng.

Tư thế lúc này vô cùng ám muội kích thích. Vũ ngồi gọn trong lòng mẹ, đối diện trực tiếp với hai bầu vú khổng lồ trần trụi đang áp sát vào ngực mình. Mùi mồ hôi đàn bà ngầy ngậy xộc thẳng vào mũi khiến hắn phát điên.

Hắn vươn hai bàn tay ra thô bạo chụp lấy cặp vú căng tròn khổng lồ của mẹ mình. Trời ơi, cảm giác thật tuyệt vời! Lòng bàn tay hắn ngập chìm trong sự mềm mại, ấm nóng và núc nỉu của những thớ thịt mỡ màng. Hai bầu vú quá to, to đến mức hai bàn tay của Vũ không thể nào ôm trọn được, thịt vú tràn ra qua những kẽ ngón tay của hắn.

Vũ bắt đầu ra sức nắn bóp. Hắn nhào nặn hai khối thịt vĩ đại ấy như nhào bột, ép chúng dồn lại với nhau tạo thành một khe ngực sâu hun hút, rồi lại đẩy chúng dạt ra hai bên đủ mọi hình dạng. Bàn tay hắn trượt trên làn da trắng trẻo lấm tấm mồ hôi. Hai ngón tay cái của Vũ tìm đến hai cái núm vú thâm đen, săn cứng đang vểnh lên. Hắn dùng móng tay vân vê, cào nhẹ lên bề mặt sần sùi của chúng, rồi kẹp chặt lấy núm vú mà nhéo nhéo, kéo lên kéo xuống một cách đầy hả hê.

Bà Mai vừa phải xốc lại tư thế để đỡ thằng con trai to xác ngồi trên đùi, vừa phải ôm lấy eo hắn để hắn tự do đùa nghịch, chà đạp lên hai bầu vú của mình, vừa phải cố gắng và nốt bát cơm đang ăn dở. Sự vướng víu cộng thêm cảm giác tê dại kỳ lạ truyền đến từ ngực khiến bà nhăn mặt, có chút khó khăn phàn nàn:

“Vũ à, con nghịch quá sao mẹ ăn cơm được?” Bà Mai nhíu mày, giọng điệu có chút trách móc nhưng không hề có vẻ gì là tức giận hay nhục nhã. Bà vỗ vỗ nhẹ vào lưng Vũ, dỗ dành như đang nói chuyện với một đứa trẻ lên ba đòi đồ chơi. “Hay là đợi mẹ ăn xong rồi mẹ cho con nghịch được không? Ngoan, để mẹ và nốt bát cơm rồi dọn dẹp, chiều mẹ còn đi làm nữa chứ.”

Vũ nghe mẹ nói vậy, trong lòng càng thêm đắc ý. Hắn ngước lên nhìn khuôn mặt bình thản của mẹ, rồi lại cúi xuống nhìn hai quả tạ thịt vĩ đại đang nằm gọn trong tay mình. Một nụ cười ranh mãnh nở trên môi.

“Thì mẹ cứ ăn đi, còn con ăn cái khác,” Vũ nhếch mép cười, giọng điệu nhão nhoét đầy sự thèm thuồng.

Nói đoạn, hắn không chờ bà Mai đồng ý, lập tức cúi gầm mặt xuống, há to miệng ngậm trọn lấy một bên vú vĩ đại của bà.

“Chùn chụt… chùn chụt…”

Tiếng mút mát vang lên ướt át giữa buổi trưa tĩnh lặng. Khoang miệng Vũ nóng hổi, ướt đẫm nước bọt bao trọn lấy cái quầng vú thâm đen to bè. Đầu lưỡi hắn linh hoạt như một con rắn, điên cuồng liếm láp, quét vòng quanh lớp da sần sùi của quầng vú, rồi tập trung tấn công vào cái núm vú đang cương cứng. Hắn mút mạnh bạo, dùng răng nanh cắn cắn, day day nhẹ lên đầu ti khiến nó càng lúc càng sưng tấy, đỏ ửng lên.

Tay trái của Vũ cũng không nghỉ ngơi tiếp tục nhào nặn, bóp nghẹt bầu vú bên kia. Hắn luồn những ngón tay vào sâu dưới đáy ngực, nâng bổng khối thịt nặng trĩu ấy lên rồi lại thả xuống, tạo ra những tiếng “bạch bạch” khe khẽ khi bầu vú va chạm vào thành ngực. Thỉnh thoảng, hắn lại dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp chặt lấy núm vú bên trái mà kéo căng ra, vê tròn cho đến khi nó cứng ngắc như một hạt đỗ.

Bà Mai bị đứa con trai to xác ngồi đè lên đùi, cúi đầu bú mút ngực mình một cách thô bạo, khiến tư thế ăn của bà trở nên vô cùng khó khăn. Bà phải ngửa cổ ra sau, tay cầm bát vòng qua ôm lấy cổ Vũ để giữ thăng bằng, tay kia cầm đũa cố gắng xúc từng miếng cơm cuối cùng trong bát cho vào miệng. Cảm giác tê dại sung sướng mãnh liệt từ hai bầu vú liên tục truyền về não khiến bà không tài nào tập trung ăn uống được. Cảm giác ướt át nóng hổi từ miệng lưỡi của con trai cộng với lực mút mạnh bạo và những cái cắn nhẹ lên đầu ti khiến cơ thể người đàn bà hồi xuân như bị thiêu đốt.

Bà Mai bắt đầu thở dốc. Miếng cơm trong miệng nhai mãi không nuốt trôi. Hai má bà ửng hồng lên như thiếu nữ, đôi mắt lờ đờ ướt át. Những tiếng rên rỉ trong vô thức hòa lẫn với tiếng nhai cơm trệu trạo.

“Ư… ư… Vũ ơi… con… ngoan nào…” Bà Mai rên rỉ, giọng đã lạc đi vì sướng. “Đừng… đừng đùa nữa… aa… mạnh quá… ưm…”

Bà cố gắng gắp một miếng cá nhưng bàn tay run rẩy làm rơi tọt xuống mâm. Cơn sướng từ ngực dội lên từng cơn dồn dập khiến bà không thể kiểm soát được cơ thể mình. Bà ưỡn cong người lên, đẩy hai bầu vú vĩ đại về phía trước, sâu hơn vào miệng Vũ như một bản năng nguyên thủy.

“Á… á… đừng cắn ti mẹ… mẹ đau… á… nhẹ thôi con…” Bà Mai kêu lên oai oái mỗi khi hàm răng của Vũ siết mạnh lên cái núm vú nhạy cảm. Bà đưa tay lên vỗ vỗ vào đầu Vũ, cố gắng đẩy hắn ra nhưng lực lại yếu ớt, giống như đang vuốt ve cổ vũ hắn hơn là ngăn cản.

Nghe những tiếng rên rỉ dâm đãng, lẳng lơ phát ra từ chính miệng người mẹ luôn nghiêm khắc chửi mắng mình hàng ngày, Vũ như bị tiêm một liều thuốc kích thích cực mạnh. Máu nóng dồn hết lên não, hắn càng bú hăng, mút chùn chụt bên này một lúc khiến bầu vú bà Mai móp lại, rồi lại nhả ra cái “póc”, chuyển sang tấn công bầu vú bên kia. Nước bọt dính nhớp nháp kéo thành từng sợi chỉ bạc lấp lánh nối liền giữa miệng hắn và cặp nhũ hoa của mẹ.

Chẳng mấy chốc hai bầu vú khổng lồ, trắng ngần của bà Mai đã đẫm nước bọt bóng nhẫy lên. Những vết đỏ tấy do bị cắn mút in hằn trên làn da mỏng manh. Hai cái núm vú thâm đen giờ đây đã sưng to, cương cứng tột độ, đỏ ửng lên vì bị chà đạp không thương tiếc. Bà Mai ngửa hẳn cổ ra sau thành ghế, đặt đôi đũa và cái bát trống xuống mâm, hai mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc, phó mặc hoàn toàn cơ thể mình cho đứa con trai mặc sức đùa giỡn, bú mút ngay giữa bữa cơm trưa.

4.5 11 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hehe

Ra thêm đi, viết hay quá ạ

LOL

ra thêm đi tác