Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 22: Tận Mắt Chứng Kiến Vợ Ngoại Tình 3

Như một con rối bị giật dây, vừa nghe thấy tiếng trống bỏi quen thuộc, cơ thể Khánh Linh lại giật thót lên một cái bần bật. Cú giật mình mạnh đến mức khiến cho nửa thân dưới của chú Toản đang lơ lửng trên không cũng bị xóc lên xóc xuống theo. Đã kéo căng đến mức này rồi, treo lơ lửng cả người lên rồi, vậy mà cái đầu khấc của chú Toản vẫn cắm rễ vững chắc bên trong lồn của Khánh Linh, tuyệt nhiên không hề có dấu hiệu tuột ra. Là do lồn của Khánh Linh quá sức khít khao, sức cắn quá mạnh, hay là do cái đầu khấc của chú Toản to đến mức phi lý? Nhìn cái cảnh hai bộ phận sinh dục dính lẹo vào nhau chặt cứng thế này, tôi bất chợt liên tưởng đến cảnh những con chó hoang giao phối ngoài đường. Một khi con đực đã cắm vào, thì cái gai sinh dục sẽ phình to ra, khóa chặt hai cơ thể lại với nhau, muốn gỡ ra cũng không được, trừ phi con đực xuất tinh xong và xìu xuống thì mới tự động tách ra được. Chẳng lẽ tình trạng của Khánh Linh và chú Toản bây giờ cũng y hệt như loài súc sinh ấy sao?

Nghe tiếng trống bỏi dồn dập, Khánh Linh lại từ từ ngoảnh mặt xuống nhìn chú Toản. Lần này cô ấy quay mặt về phía sau, nên từ góc độ của tôi, tôi chỉ có thể nhìn thấy một góc rất nhỏ của khuôn mặt nhìn nghiêng. Tuy nhiên, qua sự chuyển động nhẹ nhàng của cơ mặt, và độ cong của khóe môi, tôi dư sức nhận ra rằng Khánh Linh đang nở một nụ cười cực kỳ thỏa mãn và tà dâm với chú Toản.

“Lạch cạch… lạch cạch… lạch cạch…” Ánh mắt chú Toản khóa chặt lấy ánh mắt của Khánh Linh. Tay chú ấy vẫn run rẩy lắc liên hồi cái trống bỏi đồ chơi, vẻ mặt toát lên sự đau đớn pha lẫn nét đáng thương, cam chịu. Nhìn bộ dạng khép nép, khúm núm của chú ấy lúc này, có lẽ nào chú ấy đang xuống nước cầu xin Khánh Linh nhẹ tay lại chăng? Thấy cái vẻ mặt cầu tài của chú Toản, nụ cười trên môi Khánh Linh càng trở nên rõ nét và đắc ý hơn. Sau đó, cô ấy vẫn giữ nguyên ánh mắt giao lưu với chú Toản, hai chân từ từ dạng rộng ra thêm một chút, rồi chầm chậm, chầm chậm hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống.

“Á á…” Khi phần lưng dưới và mông của chú Toản được thả lỏng, chạm trở lại mặt băng ghế nệm, chú ấy lập tức phát ra một tiếng rên dài đầy sảng khoái, như thể vừa trút được một gánh nặng ngàn cân. Nét mặt đau đớn, nhăn nhó lúc nãy biến mất tăm, thay vào đó, chú Toản tay vẫn nắm chặt cái trống bỏi, đôi mắt lim dim mơ màng, biểu cảm trên mặt toát lên một sự phê pha, sung sướng đến tột đỉnh.

Khánh Linh dạng chân ra đến một khoảng cách nhất định, sau đó từ từ khuỵu gối xuống, cặp mông cong vút cũng theo đó mà hạ thấp dần, thấp dần. Theo từng nhịp đi xuống của cơ thể cô ấy, con cặc dính đầy dâm thủy của chú Toản lại bắt đầu bị cái lồn đói khát kia nuốt chửng vào trong. Một phân, hai phân, rồi ba phân… Lúc này đây, cửa lồn của Khánh Linh chẳng khác nào cái mồm háu đói của một con trăn khổng lồ. Cấu tạo sinh học của loài trăn cho phép chúng há miệng to gấp nhiều lần kích thước thật để nuốt chửng những con mồi to lớn hơn chúng gấp bội. Và cái lồn của Khánh Linh cũng đang biểu diễn một màn ảo thuật tương tự. Con cặc của chú Toản rõ ràng là thô thiển, khổng lồ là vậy, thế nhưng cái lồn nhỏ bé kia vẫn kiên nhẫn co bóp, từ từ, từ từ nuốt trọn toàn bộ chiều dài khủng khiếp ấy vào tận sâu bên trong tử cung.

Khi cái lồn của Khánh Linh vừa nuốt được một nửa con cặc, chú Toản bỗng nhiên rùng mình, hít một hơi thật sâu đến mức không khí rít qua kẽ răng. Lồn của Khánh Linh thực sự quá chật hẹp, sức kẹp vô cùng khủng khiếp, bên trong lại trơn tuột, ướt nhẹp và nóng hầm hập. Những thớ thịt mềm mại, nhạy cảm bên trong lồn đang thi nhau co bóp, bám chặt lấy và mút mát điên cuồng lên từng đường gân nổi cộm của thân cặc. Cái cảm giác bị vắt kiệt sung sướng ấy, chú Toản đang trực tiếp trải nghiệm, và thân là một thằng đàn ông, tôi cũng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra nó tuyệt vời đến nhường nào. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao chú Toản lại có cái biểu cảm phê pha, đê mê đến mức quên cả trời đất như vậy.

Cùng lúc đó, dọc theo thân cặc của chú Toản đang lấp lánh thứ dịch nhờn nhầy nhụa, có những giọt dịch nhầy đặc quánh đang rỉ ra, trượt dài xuống tận gốc. Dưới ánh đèn màu hồng phấn lờ mờ của phòng gym, thứ dịch trắng đục ấy phản chiếu ánh sáng bóng nhẫy, ướt át. Tuy nhiên, do ánh sáng quá tối tăm nên tôi không thể căng mắt ra để xác định xem rốt cuộc chú Toản có đeo bao cao su hay không. Để giải đáp thắc mắc này, tôi cố gắng chuyển hướng ánh nhìn xuống tận gốc cặc của chú ấy. Nhưng xui xẻo thay, phần gốc lại bị che khuất bởi đám lông mu rậm rạp, xơ xác. Thấp thoáng quanh khu vực đó, tôi có thấy một vòng màu trắng đục. Nhưng cái vòng trắng ấy là viền cuộn của chiếc bao cao su, hay chỉ đơn thuần là bọt dãi tinh dịch do hai bộ phận sinh dục cọ xát mạnh bạo tạo thành thì tôi chịu chết, không tài nào nhìn rõ được.

Ngay lúc này, tôi đứng chết trân phía ngoài, cách đôi nam nữ đang làm chuyện đồi bại chỉ một cánh cửa kính mỏng manh. Cửa thậm chí không chốt, chỉ cần vươn tay đẩy nhẹ là mọi thứ sẽ phơi bày, bức màn nhơ nhuốc bị xé toạc. Thế nhưng đôi bàn tay tôi nặng trĩu, tê dại, hoàn toàn không tuân theo lý trí. Cơ thể tôi như đóng băng, chẳng còn nổi dũng khí để đẩy tung cánh cửa ấy ra.

Dù bị ngăn cách bởi lớp kính, nhưng ở khoảng cách chưa đầy hai mét, tôi nghe rõ mồn một từng nhịp thở dốc nặng nhọc và tiếng rên rỉ đầy nhục dục của Khánh Linh và ông Toản. Thậm chí, tôi còn ngửi thấy mùi hương ngai ngái, tanh nồng lọt qua khe cửa. Đó là mùi đặc trưng của dịch nhờn sinh dục quyện lẫn mồ hôi khi nam nữ giao hoan. Mùi hương dâm đãng ấy quá đỗi quen thuộc, bởi mỗi lần vợ chồng tôi ân ái, trong chăn đệm cũng nồng nặc vị này. Chỉ cay đắng là giờ đây, chủ nhân của những âm thanh và mùi vị ấy không phải tôi, mà là vợ tôi và người chú họ điên dại.

Thì ra là vậy! Hóa ra ngay từ cái giây phút đầu tiên tôi bước vào và nhìn thấy hai cơ thể họ chồng lên nhau, bộ phận sinh dục của họ đã gắn chặt vào nhau rồi. Lúc đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng Khánh Linh đang vểnh mông ngồi lên đùi chú Toản để giữ chân giúp chú ấy gập bụng. Nhưng sự thật kinh tởm là ngay tại cái khoảnh khắc tôi còn đang ngây thơ ấy, con cặc khổng lồ của chú Toản đã cắm ngập lút cán vào sâu tận cùng cái lồn xinh đẹp của vợ tôi rồi. Có khi cái đầu khấc sưng tấy của chú ấy còn đang điên cuồng cọ xát, nong rộng cả cổ tử cung của vợ tôi nữa cơ.

Mọi mảnh ghép giờ đây đã được kết nối lại. Tôi đã hiểu lý do vì sao lúc chú Toản hì hục gập bụng, toàn thân Khánh Linh lại giật nảy lên, run rẩy từng cơn. Lúc đầu, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng do cô ấy giữ tạ lâu nên cơ bắp bị mỏi. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã rõ như ban ngày: mỗi lần chú Toản rướn người gập bụng, phần hông của chú ấy cũng phải chuyển động theo, đồng nghĩa với việc con cặc khổng lồ đang cắm chặt bên trong lồn Khánh Linh cũng bị rút ra đâm vào một đoạn ngắn. Cái sự ma sát liên tục, dồn dập ấy ở một nơi nhạy cảm nhất đã mang đến những đợt sóng khoái cảm dồn dập, kích thích trực tiếp vào điểm G, khiến cho Khánh Linh sướng đến mức mặt mày đỏ lựng, hơi thở rối loạn, cơ thể không thể tự chủ mà co giật liên hồi. Cứ thử tưởng tượng xem, có người phụ nữ nào lại không sướng đến phát điên, chân tay rụng rời khi bên trong cô bé của mình đang ngậm trọn một con cặc to như cái phích nước, cứng như sắt thép liên tục khuấy đảo cơ chứ?

Về phần chú Toản thì khỏi phải bàn. Con cặc khổng lồ của chú ấy đang được bao bọc, ủ ấm bên trong cái lồn khít rịt, trơn tuột của một người đẹp bốc lửa, vòng nào ra vòng nấy. Từng thớ thịt bên trong cứ liên tục co bóp, mút mát, chèn ép lấy thân cặc. Đã thế lại còn phải chia sức ra để gồng mình gập bụng mấy chục cái liền, bảo sao chú ấy lại không thở hồng hộc, miệng rên la “đứt hơi rồi, không nổi nữa đâu”. Việc chỉ được nhấp nháp, cọ xát nhẹ nhàng theo từng nhịp gập bụng đối với chú ấy lúc đó chắc chắn là một sự tra tấn đầy bức bối, chẳng khác nào gãi ngứa ngoài giày. Nếu đổi lại là một thằng đàn ông bình thường khỏe mạnh, có lẽ hắn ta đã phát điên lên mà đè ngửa Khánh Linh ra, thúc điên cuồng vào cái lồn ướt át ấy rồi chứ chẳng chịu nhẫn nhịn như vậy đâu. Rồi cả cái đoạn chú Toản nằm bẹp vì kiệt sức ban nãy, Khánh Linh vẫn chưa chịu buông tha, cứ ườn cái mông cong vút ra cọ xát, ngoáy qua ngoáy lại ngay trên háng chú ấy. Hành động lẳng lơ đó thực chất là cô ấy đang chủ động dùng cái lồn của mình để ôm lấy con cặc của chú Toản, tự mình nhún nhảy, ngoáy đảo để tự thỏa mãn cơn nứng tình đang hừng hực trong người.

“Ưm…” Đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, từ bên trong phòng tập bỗng vang lên một tiếng rên rỉ lả lơi, kéo dài đầy ma mị. Khánh Linh khẽ ngửa cổ ra phía sau, chiếc cằm thanh tú vểnh lên kiêu kỳ, mái tóc đen dài rũ rượi tuôn xõa. Dù không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng tôi dư sức tưởng tượng ra cái biểu cảm đê mê, dâm đãng, đắm chìm trong bể tình dục đến mức không lối thoát của cô ấy lúc này. Cùng lúc với tiếng rên ma quái ấy, phần hạ bộ của Khánh Linh lại một lần nữa giáng mạnh xuống, áp sát sàn sạt vào háng chú Toản. Nguyên cả một con cặc khủng bố dài hơn hai mươi lăm phân lại bị cái lồn đói khát ấy nuốt chửng không còn một mẩu. Con cặc lút cán tận gốc, không còn khe hở, chỉ còn lại hai đám lông mu đen xì, rậm rạp của hai kẻ loạn luân đan xen, cọ xát cuồng nhiệt vào nhau. Chứng kiến cái cảnh lên xuống nhịp nhàng ấy, một ý nghĩ chua chát và nực cười bỗng lóe lên trong đầu tôi: cái chuỗi động tác nhấc lên hạ xuống dâm dục này của Khánh Linh, nhìn từ một góc độ nào đó, lại giống y chang một bài tập Squat vô cùng chuẩn mực và hoàn hảo của dân thể hình.

Lúc này, bấu víu vào chút hy vọng mong manh cuối cùng, tôi vẫn thầm cầu nguyện rằng chú Toản có đeo bao cao su. Tôi tự lừa mình dối người rằng, chỉ cần có một lớp cao su mỏng tang ngăn cách giữa lồn Khánh Linh và cặc chú Toản, thì đó không được tính là sự giao cấu trần trụi, thân xác họ không thực sự chạm vào nhau. Sự ngụy biện thảm hại ấy có lẽ sẽ giúp tôi vơi bớt đi phần nào nỗi nhục nhã ê chề đang gặm nhấm tâm can.

“Lạch cạch… lạch cạch…” Ngay khi Khánh Linh vừa ấn mông ngồi phịch xuống, lút cán con cặc, chú Toản lại tiếp tục vung tay lắc chiếc trống bỏi đồ chơi. Lệnh đã ban, con rối Khánh Linh lập tức tuân phục. Cô ấy lắc lư cái mông tròn lẳn vài cái trên háng chú Toản để lấy trớn, rồi lại từ từ nhón chân, nhấc bổng mông lên cao, kéo theo con cặc đang cắm ngập bên trong dần dần tuột ra. Động tác nhấc mông của cô ấy giống hệt như hoạt động của một chiếc máy bơm công suất lớn, cứ mỗi nhịp kéo cặc ra, nó lại hút theo từng luồng dịch nhờn trong vắt, ướt đẫm từ sâu trong cái lồn đẹp trào ra ngoài. Thứ dâm thủy nhớp nháp ấy trượt dọc theo thân cặc đen ngòm, khiến cho lớp da sần sùi của chú Toản trở nên bóng loáng, nhầy nhụa đến phát gớm.

Khi con cặc đã tuột ra đến đoạn cuối cùng, chỉ còn cái đầu khấc mắc kẹt lại ở cửa lồn, Khánh Linh lại chầm chậm buông lỏng cơ đùi, hạ thấp mông xuống. Con cặc thô bạo lại một lần nữa thọc sâu vào, đâm lút cán. Hai mép âm hộ sưng tấy, bóng nhẫy dâm thủy của Khánh Linh bám chặt lấy thân cặc, trượt lên trượt xuống. Cứ mỗi nhịp đâm vào rút ra, hai miếng thịt lồn mềm nhũn ấy lại khéo léo vét sạch sành sanh lớp tinh dịch và dâm thủy bám trên thân cặc, dồn cục lại thành một mảng bọt dãi trắng xóa dính đầy dưới gốc cặc, quyện vào đám lông mu rậm rạp, và cuối cùng bị hai bầu mông nẩy nở của Khánh Linh che khuất hoàn toàn.

Tiếng trống bỏi trong tay chú Toản càng lúc càng dồn dập, nhịp độ lắc càng lúc càng nhanh. Và như một cỗ máy được lập trình sẵn, tốc độ nhấp mông lên xuống của Khánh Linh cũng tăng tốc theo một cách chóng mặt. Rõ ràng là nhịp độ nhấp nảy, dập dồn của Khánh Linh hoàn toàn tuân theo sự điều khiển từ nhịp điệu của tiếng trống. Chú Toản đang dùng cái thứ đồ chơi trẻ con rẻ tiền ấy để làm chiếc gậy chỉ huy, thao túng và điều khiển người đàn bà tuyệt sắc đang cưỡi trên người mình.

“Lạch cạch… lạch cạch… lạch cạch…” Đoạn cuối cùng, tiếng trống bỏi vang lên liên hồi kỳ trận, nhanh như súng liên thanh. Chú Toản lắc tay điên cuồng, không còn một nhịp nghỉ nào.

“Bạch… bạch… bạch…” Hòa quyện cùng tiếng trống dồn dập là những âm thanh va đập da thịt chát chúa, thô thiển. Dưới tác động của chiếc quần tập bó sát, cặp mông của Khánh Linh càng trở nên căng cứng, nẩy tưng tưng theo từng nhịp dập. Hai khối thịt mông đầy đặn giáng những cú đập như búa tạ xuống phần bụng dưới của chú Toản, tạo ra những tiếng “bạch bạch” trầm đục, vang vọng khắp căn phòng.

Con cặc khổng lồ của chú Toản ra sức cày cuốc, thọc sâu rồi lại rút ra với tốc độ kinh hoàng bên trong cái lồn ướt át của Khánh Linh. “Nhép… nhép… nhép…” Cứ mỗi nhịp rút ra, vô số những sợi tơ dâm thủy trong suốt lại kéo dài ra, nối liền giữa lồn và cặc. Do cường độ cọ xát quá mãnh liệt, những sợi tơ trong vắt ấy dần bị đánh tơi ra, chuyển sang màu trắng đục lờ lờ, và cuối cùng biến thành một lớp bọt mép nhão nhoét, trào ra quanh miệng lồn. Tốc độ nhấp càng nhanh, tiếng lép nhép của dịch nhờn ma sát lại càng trở nên dâm đãng, ướt át đến điếc tai.

“Phập… phập… phập…” Con cặc kích thước khủng của chú Toản cứ thế đóng cọc điên cuồng vào cửa mình nhỏ bé của Khánh Linh, khuấy đảo mọi ngóc ngách bên trong lồn. Nhờ kích thước quá khổ, con cặc ấy đã nhồi nhét chật ních cái lồn khít rịt, không chừa lại một khe hở nào. Thỉnh thoảng, trong lúc rút cặc ra, một lượng không khí nhỏ bị cuốn vào trong lồn, và khi con cặc đâm mạnh vào lần nữa, lượng không khí ấy bị ép mạnh ra ngoài, tạo ra những tiếng “phập phập” thô thiển, tục tĩu.

“Hộc… hộc… hộc…” Chú Toản nằm dưới, miệng ngáp cá ngoáp, thở hồng hộc như trâu bò, tay vẫn điên cuồng lắc chiếc trống bỏi. Vòng hông của Khánh Linh cũng chuyển động điên cuồng, dập lên dập xuống không ngừng nghỉ để bắt kịp nhịp điệu của tiếng trống. Cảnh tượng lúc này, Khánh Linh giống như một vũ công đang biểu diễn một điệu nhảy dâm ô, còn tiếng trống bỏi của chú Toản chính là khúc nhạc nền. Đáng sợ thay, từng động tác uốn éo, nhấp nảy của cô vũ công lại ăn khớp hoàn hảo với nhịp điệu của bản nhạc một cách không thể sai lệch.

“Két… két… két…” Phần chân đế của chiếc ghế tập tạ bị cọ xát mạnh xuống sàn nhà, phát ra những tiếng kêu ken két chói tai. Sức nặng từ cặp mông của Khánh Linh liên tục giáng xuống phần bụng chú Toản, tạo ra một lực xung kích khổng lồ, khiến cho toàn bộ chiếc ghế rung bần bật, va đập mạnh xuống mặt sàn. Tổng hợp trọng lượng của hai người, cộng thêm lực giáng từ những cú nhấp cuồng nhiệt của Khánh Linh, và cả sức nặng của hai quả tạ đơn trên tay cô ấy, tất cả dồn ép lên chiếc ghế tập, khiến nó phát ra những tiếng rên rỉ “két két” như sắp gãy sập.

“Ưm… ưm… ưm…” Ban đầu, khi mới bắt đầu màn nhún nhảy, Khánh Linh chỉ phát ra những tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng. Chắc hẳn cô ấy đang cắn chặt môi dưới, cố gắng điều hòa hơi thở qua đường mũi. Tôi có thể nghe thấy nhịp thở của cô ấy qua tiếng rên rất đều đặn, có quy luật. Xuất thân là con nhà võ, lại đam mê thể hình, Khánh Linh sở hữu một kỹ thuật điều hòa nhịp thở cực kỳ chuyên nghiệp. Chắc mẩm đó là cái thuật “thổ nạp” mà dân luyện võ hay dùng để duy trì thể lực. Thật nực cười và mỉa mai làm sao, cô ấy lại đem cái tuyệt kỹ võ thuật cao siêu ấy ra để áp dụng vào cuộc mây mưa, giao cấu đê tiện với một gã tâm thần.

Đến nước này thì sức chịu đựng của tôi đã quá giới hạn. Cảnh tượng Khánh Linh và chú Toản đang đụ nhau, loạn luân ngay trong phòng tập gym là sự thật không thể chối cãi. Vợ tôi đã đổ đốn, cắm sừng tôi để lên giường với chính người chú ruột. Cơ thể của Khánh Linh đáng lý chỉ thuộc về một mình tôi. Hình ảnh giọt máu đỏ trên tấm ga giường đêm tân hôn vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi như một sự khẳng định về sự trong trắng của cô ấy.

“Ông xã à, anh đã cứu mạng em, vậy thì cả phần đời còn lại, thể xác lẫn linh hồn này đều chỉ thuộc về một mình anh…” Lời thề ngày ấy vang lại bên tai. Trong ngày cưới, khi tôi lồng chiếc nhẫn vào tay Khánh Linh, cô ấy mặc bộ váy cưới trắng lộng lẫy. Tôi vẫn nhớ đôi mắt ngấn lệ của cô ấy khi nói “Em đồng ý”.

“Ưm… ưm… á… á…” Cuộc loạn luân trong phòng tập bước sang giai đoạn cuồng nhiệt hơn. Những tiếng rên rỉ nũng nịu của Khánh Linh dần trở nên dâm đãng và méo mó vì khoái cảm. Cùng lúc đó, tiếng thở dốc của chú Toản cũng gấp gáp, nhịp gõ trống bỏi bắt đầu loạn xạ, mất kiểm soát.

“Á á á á á…” Âm thanh xé lòng từ phòng gym kéo tôi về với hiện tại phũ phàng. Lúc này đây, Khánh Linh đã hoàn toàn vứt bỏ sự đoan trang, buông thả toàn bộ bản năng thú tính. Cô ấy không còn cắn môi kìm nén nữa, mà há to chiếc miệng đỏ chót, rống lên những tiếng rên la thất thanh, dâm đãng vang dội khắp phòng. Mái tóc dài đen nhánh bay tung tóe sau mỗi nhịp dập. Hai tay vẫn nắm chặt quả tạ, cái lồn ướt nhẹp, khít rịt của cô ấy điên cuồng nhấp lên hạ xuống, nuốt trọn rồi lại nhả ra con cặc khổng lồ của chú Toản. Những cú va đập chan chát giữa hai khối thịt mông và vùng bụng dưới của chú Toản vang lên giòn giã, thô bạo đến mức tôi có cảm giác chiếc ghế tập tạ có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

Cái tông giọng rên rỉ lả lơi này tôi nghe rất quen. Tôi từng nghe nó khi bắt quả tang cô ấy tự sướng bằng dưa leo, và nó cũng từng xuất hiện trong những giấc mộng của tôi. Thế nhưng, tiếng rên hiện tại hoàn toàn khác. Nó to, gấp gáp và dâm đãng hơn hẳn. Điều này chứng tỏ khoái cảm mà con cặc của chú Toản mang lại cho Khánh Linh mãnh liệt hơn nhiều so với việc cô ấy tự thỏa mãn. Một con cặc bằng xương bằng thịt, nóng hổi và cứng… quả dưa leo lạnh lẽo sao có thể sánh bằng?

Mới mười mấy ngày trước, chính miệng Khánh Linh còn thỏ thẻ đề nghị tống khứ chú Toản ra khỏi nhà.

“Ông xã à, anh tính xem có đưa chú Toản sang căn nhà mới của bố em ở tạm được không? Cứ để chú ấy ở chung thế này, bạn bè người quen đến chơi ngại lắm, nhỡ ảnh hưởng đến các mối quan hệ xã giao của anh thì sao…”

Vậy mà bây giờ…

“Hộc… hộc… mệt quá rồi…”

Đang lúc đầu óc tôi quay cuồng, thì âm thanh nhục dục bên trong đột nhiên im bặt. Tôi ngẩng đầu dòm vào. Khánh Linh vẫn giữ nguyên tư thế dang tay cầm tạ, mông dán chặt vào háng chú Toản. Cả người cô ấy đầm đìa mồ hôi, bộ đồ tập bó sát ướt sũng. Việc duy trì tư thế đó, tay nâng tạ, lại dập điên cuồng trong thời gian dài chứng tỏ thể lực của Khánh Linh rất tốt.

Cô ấy quay ngoắt đầu lại phía chú Toản nói nhỏ, mặt hướng thẳng về phía cánh cửa tôi đang nhìn trộm. Khuôn mặt Khánh Linh đỏ lựng, đôi mắt khép hờ lờ đờ, đầy dục vọng. Đôi mắt ấy vẫn là của Khánh Linh, nhưng sự dâm đãng hừng hực trong đó khiến tôi cảm thấy xa lạ và ghê tởm.

“Phải tập luyện thêm… sức chịu đựng của tay và lưng đi nhé…”

Khánh Linh thì thào với chú Toản, rồi lại quay lưng lại, tiếp tục ngồi vắt vẻo trên hạ bộ của chú ấy, dường như đang chờ đợi một hiệu lệnh tiếp theo.

Tập luyện sức chịu đựng của tay và lưng cho chú Toản á? Thế này mà gọi là tập gym sao?

“Tập gym mệt lắm… nhưng mà sướng…”, câu nói ngây ngô của chú Toản bỗng dội về. Tôi dường như vừa xâu chuỗi được một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp. Với tình trạng dính lẹo vào nhau thế này, chú Toản định tập luyện tay và lưng kiểu gì?

Sự giằng xé trong tôi đã lên đến đỉnh điểm. Liệu tôi có đủ can đảm đứng đây chứng kiến đến cùng màn loạn luân này không? Liệu tôi có chịu đựng nổi cảnh Khánh Linh bị con cặc thô thiển của chú Toản giã cho lên đỉnh, rên la sung sướng?

Tôi có thể trơ mắt nhìn chú Toản bơm đầy tinh dịch nhơ nhuốc vào sâu trong tử cung vợ mình, bất kể là bắn vào bao cao su hay bắn thẳng vào trong không?

Không! Tôi không đủ bản lĩnh. Tôi hèn nhát và phải chạy trốn khỏi cái chốn nhơ nhuốc này. Trong đầu tôi lúc này chỉ văng vẳng một chữ: CHẠY. Thế nhưng, đôi chân chưa kịp nhấc lên thì đèn vụt tắt, tiếng nhạc im bặt – mất điện! Khu biệt thự cao cấp này cả năm chẳng mấy khi mất điện, thế mà lại cúp đúng lúc này. Là ông trời không muốn tôi phải tiếp tục chứng kiến cảnh tượng ấy sao?

Nhưng trước khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ, hình ảnh cuối cùng in hằn trong võng mạc tôi là cảnh tượng chú Toản thẳng tay vứt toẹt chiếc trống bỏi xuống sàn, rồi vươn hai bàn tay thô ráp, chai sạn của mình, bấu chặt lấy hai bờ mông cong vút, nẩy nở của Khánh Linh…

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy