Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 20: Tận Mắt Chứng Kiến Vợ Ngoại Tình

***Cửu Long: Tôi đây. Tới đây chắc quý độc giả sẽ thắc mắc tại sao không viết những sự việc dẫn đến ngoại tình của Khánh Linh? Bắt đầu từ đâu, tình huống nào… Các bạn yên tâm, chắc chắn sẽ có, bởi vì hiện tại mạch truyện đang đi theo lời kể của Thế Quân, mà những sự việc đó thì anh không được chứng kiến, thế nên là vài chương sau thôi, khi anh bình tĩnh và xem lại camera giấu kín ở nhà thì đầu đuôi mới lộ rõ, từ những ngày đầu tiên khi anh vắng nhà, nằm viện rồi đi công tác… Làm thế nào mà ban đầu chỉ ngồi đối diện chú Toản mà Khánh Linh đã buồn nôn, mà bây giờ lại có thể tiến triển đến mức phệch nhau như thế này…

———-

Bởi vì cái khe hở chật hẹp giữa mép giấy dán tường và khung cửa kính quá mức nhỏ bé, tầm nhìn của tôi bị hạn chế nghiêm trọng. Tôi đành phải rón rén nhích người, cẩn thận thay đổi tư thế, cố gắng áp sát mặt vào kính hơn nữa để tìm một góc độ quan sát thuận lợi. Mãi một lúc sau, tôi mới có thể thu vào tầm mắt toàn bộ khu vực nửa thân dưới của chú Toản. Lúc này, chú ấy đang nằm ngửa, lưng áp chặt xuống mặt ghế tập tạ phẳng phiu, hai chân dạng rộng sang hai bên, lòng bàn chân đạp vững chãi xuống nền nhà trải thảm cao su. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc đến mức trố cả mắt ra chính là khu vực từ thắt lưng trở xuống của chú ấy. Ngay tại vị trí nhạy cảm ấy, lại đang bị đè nặng bởi một vật thể hình tròn to tướng, căng mẩy.

Do hệ thống ánh sáng trong phòng gym lúc này đã được điều chỉnh xuống mức khá tối tăm, mờ ảo, lại cộng thêm cái thứ ánh sáng màu hồng phấn mờ nhạt hắt ra từ mấy ngọn đèn trang trí, nên thị lực của tôi cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Cố gắng nheo mắt nhìn thật kỹ, tôi nhận ra cái khối tròn trịa màu đen ấy có hình dáng không mấy hoàn hảo, hơi bầu dục một chút. Bề mặt của nó đan xen giữa hai mảng màu đen và hồng nhạt của ánh đèn hắt vào. Đáng chú ý nhất, chia đôi cái khối tròn trịa ấy là một rãnh nứt chạy dọc xuống dưới, hằn lên khá rõ nét.

Tôi nín thở, ép sát mặt vào lớp cửa kính cường lực lạnh ngắt, hai mắt mở to hết cỡ để xác định xem cái thứ kỳ quái kia rốt cuộc là cái gì. Và rồi, khi tầm nhìn cuối cùng cũng trở nên rõ ràng, não tôi như bị giật điện. Trời đất quỷ thần ơi, đó rõ ràng là một cặp mông đàn bà to tròn, cong vút và nảy nở đến mức khó tin. Cặp mông ấy được bọc gọn ghẽ trong một chiếc quần tập gym chuyên dụng bó sát sàn sạt, chất liệu vải co giãn ôm khít lấy từng đường cong, khiến cho hai bầu mông vốn đã đẫy đà nay lại càng bị ép chặt lại, nhô cao lên hệt như hai quả bóng tròn xoe căng phồng sắp nứt. Và giờ phút này đây, cái cặp mông tuyệt mỹ ấy đang an tọa vững chãi, đè nghiến lấy toàn bộ khu vực nhạy cảm bên dưới của chú Toản. Sức nặng của cơ thể người phụ nữ ép chặt xuống khiến chú ấy gần như bị khóa chặt tại chỗ, không thể nhúc nhích. Cái rãnh nứt chạy dọc chia đôi khối tròn mà tôi nhìn thấy ban nãy thực chất chính là khe mông sâu hút. Chỉ có điều, dưới sức ép của chiếc quần tập bó sát, cái khe ấy không hiện ra quá rõ ràng, lồ lộ như lúc trần truồng mà thôi. Người phụ nữ ấy đang ngồi dang chân trên người chú Toản, tư thế hơi đổ người về phía trước, phần mông vểnh cao về phía sau. Đó cũng là lý do vì sao đập vào mắt tôi đầu tiên lại là cặp mông căng tròn ấy, chứ không phải là vòng eo hay tấm lưng trần.

Đôi chân thon dài của người phụ nữ cũng dạng rộng ra hai bên thành ghế tập tạ, đôi giày thể thao màu trắng tinh giẫm chắc chắn xuống mặt sàn. Nhìn từ góc độ này, mũi chân của chú Toản hướng về phía trước, còn mũi chân của người phụ nữ hướng về phía sau, hai đôi chân đan xen, đặt song song nhau trên mặt đất một cách đầy ẩn ý. Khi tôi điều chỉnh lại tầm nhìn, cố gắng lia mắt xuống thấp hơn một chút, vượt qua khu vực nhạy cảm của chú Toản, tôi mới lờ mờ nhận ra vòng eo thon gọn, đường cong mềm mại của tấm lưng và cặp đùi săn chắc của người phụ nữ. Đáng tiếc là cái góc khuất chết tiệt này chỉ cho phép tôi nhìn được đến ngang lưng, hoàn toàn không có cách nào soi rõ được khuôn mặt của cô ta.

Mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng từ vóc dáng, đường cong cho đến bộ đồ tập quen thuộc, trực giác của một thằng đàn ông mách bảo tôi, người phụ nữ đang ngồi trên người chú Toản kia chắc chắn một trăm phần trăm là Khánh Linh – vợ tôi. Nhưng cái tình cảnh kỳ quái đang bày ra trước mắt này khiến đầu óc tôi rối tung rối mù. Rốt cuộc thì Khánh Linh đang làm cái trò quái quỷ gì khi ngồi dạng háng trên người chú Toản thế kia? Lẽ nào cô ấy đang làm “bao cát” sống để giúp chú ấy giữ cố định phần thân dưới trong lúc gập bụng sao? Bất kỳ ai từng tập tành cũng thừa biết, nguyên lý cơ bản của bài tập gập bụng là phải khóa chặt đôi chân và nửa thân dưới lại. Chỉ khi phần thân dưới bất động, cơ bụng và cơ lưng dưới mới được ép hoạt động tối đa. Thế nhưng, để phục vụ cho mục đích cố định chân, trên cái ghế tập tạ kia vốn dĩ đã có sẵn bộ phận móc chân bọc nệm mút êm ái đàng hoàng cơ mà. Tại sao Khánh Linh không hướng dẫn chú ấy dùng cái móc chân đó, mà lại phải tự mình leo lên ngồi đè hẳn lên phần thân dưới của người đàn ông để giúp sức? Lại thêm một điểm vô lý nữa, cái ghế tập tạ này vốn có thể điều chỉnh độ cao thấp, nhưng hiện tại nó đang được hạ xuống mức thấp nhất, không hề phù hợp với chiều cao của chú Toản khi gập bụng.

Ngay lúc này đây, trong đầu tôi chẳng còn đủ minh mẫn để suy luận sâu xa thêm điều gì nữa. Lồng ngực tôi bắt đầu phập phồng, nhịp tim đập loạn nhịp, một cảm giác hoang mang, bồn chồn khó tả len lỏi khắp các nơ-ron thần kinh. Và rồi, một thứ cảm xúc trần trụi, chua loét mà tôi chẳng hề muốn thừa nhận bắt đầu dâng trào: tôi đang ghen. Lý do thì quá đỗi rõ ràng và trực quan. Cái tư thế Khánh Linh đang ngồi đè lên ngay đúng vị trí hạ bộ nhạy cảm của chú Toản thế kia, dù cho cả hai người họ vẫn đang mặc quần áo tập chỉnh tề, nhưng cái sự thật là phần đáy chậu của Khánh Linh đang áp sát sạt, cọ xát trực tiếp với con cặc khổng lồ của chú Toản qua lớp vải mỏng manh là điều không thể chối cãi. Một tư thế quá mức nhạy cảm, quá đỗi khiếm nhã, thậm chí có thể nói là đi quá giới hạn cho phép giữa những người mang danh nghĩa là người thân trong nhà. Trừ phi cái móc chân của ghế tập tạ bị hỏng bất thình lình, buộc Khánh Linh phải dùng hạ sách này để giúp chú Toản tập, bằng không, chẳng có lý do gì có thể bao biện cho hành động chướng mắt này.

Qua khe hở hẹp, tôi thấy chú Toản đang vòng tay ôm lấy quả tạ trước ngực, hì hục gập người ngồi dậy rồi lại từ từ ngả lưng xuống. Từng nhịp thở của chú ấy nặng nhọc, đứt quãng, tiếng hổn hển vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Khuôn mặt đen nhẻm, nhăn nheo của chú ấy lúc này đã đỏ lựng lên vì gắng sức, những giọt mồ hôi bằng hạt đậu túa ra đầm đìa trên trán. Bài tập này rõ ràng là quá sức với một người đàn ông lớn tuổi, bởi chú ấy không chỉ phải dùng sức mạnh của cơ bụng để nâng tạ, mà còn phải gồng mình chống đỡ lấy toàn bộ sức nặng từ cơ thể đẫy đà của Khánh Linh đang đè nặng lên người. Về phần Khánh Linh, dù tôi không nhìn rõ nửa thân trước, nhưng thấp thoáng bên cạnh, tôi thấy một tay cô ấy cũng đang nắm chặt một quả tạ đơn. Cứ mỗi lần chú Toản gập người ngồi dậy, đôi cánh tay thon thả của Khánh Linh lại nhịp nhàng đẩy quả tạ lên cao. Và khi chú Toản ngả lưng xuống, cô ấy cũng từ từ hạ tạ xuống theo. Hai người họ cứ thế nhịp nhàng phối hợp với nhau một cách ăn ý đến kỳ lạ. Trong căn phòng tập kín mít, ngoài tiếng nhạc xập xình êm dịu làm nền, chỉ còn lại âm thanh thở dốc đầy nặng nhọc, thô ráp của một nam một nữ hòa quyện vào nhau.

Thế nhưng, càng quan sát, tôi càng phát hiện ra một chi tiết vô cùng bất thường. Đó là cứ mỗi nhịp chú Toản nâng người lên và ngả người xuống, cơ thể của cả chú ấy và Khánh Linh đều đồng loạt giật nảy lên một cái một cách mất kiểm soát. Cùng lúc đó, nhịp thở của hai người họ cũng trở nên hỗn loạn, gấp gáp và có phần sai nhịp. Cứ như thể cái động tác gập bụng kết hợp nâng tạ này đang vắt kiệt sức lực của họ, khiến cho các khối cơ bắp rơi vào trạng thái quá tải và bắt đầu co giật không tự chủ vậy. Nhìn nét mặt nhăn nhó, méo xệch đi vì đau đớn và mỏi mệt của chú Toản, tôi đoán chừng chú ấy cũng chẳng cố rướn thêm được mấy cái nữa. Đứng ngoài này nhìn vào, ruột gan tôi nóng như lửa đốt, tâm trí rối bời. Tôi có nên đẩy cửa xông thẳng vào lúc này không? Nếu tôi đường đột xuất hiện, liệu Khánh Linh có cảm thấy sượng sùng, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu hay không? Dù viện cớ là giúp đỡ nhau tập luyện, nhưng cái tư thế dính chặt lấy nhau đầy ám muội này thực sự là khó mà chấp nhận nổi. Có lẽ, đợi lúc nào thuận tiện, tôi phải lựa lời nhắc nhở Khánh Linh một cách khéo léo, bảo cô ấy nên giữ một khoảng cách nhất định, có chừng mực với chú Toản. Dù trong thâm tâm, tôi luôn mong muốn cô ấy mở lòng, xóa bỏ ác cảm và quan tâm đến người chú điên dại của tôi nhiều hơn, nhưng thân thiết đến mức có những hành động va chạm da thịt nhạy cảm như thế này thì quả thực là đã đi quá xa giới hạn cho phép rồi.

Thế nhưng, cái cục tức đang nghẹn ứ ở cổ họng còn chưa kịp trôi xuống, tôi lại tá hỏa phát hiện ra một sự thật kinh khủng khác. Ánh mắt tôi như bị đóng đinh vào cặp mông cong vút, căng tròn đang cố tình vểnh cao về phía sau của Khánh Linh. Chờ đã, hình như có gì đó sai sai ở đây. Tại sao hôm nay cả Khánh Linh và chú Toản đều không mặc cái quần đùi thể thao rộng thùng thình bên ngoài như mọi khi nhỉ? Tôi nhớ rất rõ, vào những lần trước đây khi tôi tình cờ ghé qua phòng gym xem họ tập, cả hai người đều tuân thủ một quy tắc ăn mặc khá cẩn trọng. Bên trong họ mặc một bộ đồ tập chuyên dụng bó sát sàn sạt vào cơ thể, và để tránh những tình huống phản cảm, họ luôn khoác thêm một chiếc quần đùi rộng rãi bên ngoài khu vực nhạy cảm. Bởi lẽ cái đặc thù của đồ tập bó sát, nhất là loại vải mỏng tang như đồ múa bale, là nó sẽ phô bày trọn vẹn từng đường nét, từng chỗ lồi lõm của bộ phận sinh dục nam và nữ nếu không có lớp che chắn bảo vệ. Chính vì vậy, cái quần đùi bên ngoài giống như một tấm bình phong giữ lại chút thể diện. Ngoài ra, Khánh Linh còn luôn mặc thêm một chiếc áo hai dây dáng dài trùm qua mông để che chắn thêm phần thân trên.

Trong cái chuyến về thăm nhà ngắn ngủi cách đây ít lâu, tôi cũng từng đôi lần tạt qua phòng gym xem họ tập tành. Lúc ấy, cả hai vẫn ăn mặc kín cổng cao tường, chẳng có biểu hiện gì gọi là hớ hênh hay phản cảm. Thế quái nào mà hôm nay, ngay cái lúc tôi âm thầm theo dõi này, cả Khánh Linh và chú Toản lại đồng loạt lột bỏ cái lớp quần đùi bảo hộ ấy đi, chỉ mặc độc một bộ đồ tập bó sát mỏng dính?

Hậu quả của việc “lột đồ” này chính là đường cong hoàn mỹ của cặp mông Khánh Linh bị phô bày ra ánh sáng một cách không thương tiếc. Từng khối thịt mông tròn lẳn, nẩy nở, cho đến cái khe mông sâu hun hút đều hiện lên mồn một trước mắt tôi, rõ nét đến từng chi tiết. Mặc dù góc độ này không cho phép tôi nhìn thấy phần hạ bộ của chú Toản, nhưng tôi đồ rằng cái khối thịt khổng lồ của chú ấy lúc này cũng đang bị ép chặt dưới lớp vải mỏng manh kia, phơi bày toàn bộ sự đồ sộ của nó.

Khoan đã… bình tĩnh lại nào… tôi cố gắng dán chặt mắt vào lớp kính, căng con ngươi ra soi xét từng milimet trên cơ thể người phụ nữ kia. Một sự thật động trời ập đến khiến đầu óc tôi quay cuồng: bên trong chiếc quần tập bó sát của Khánh Linh hoàn toàn không có lấy một đường hằn mờ nhạt nào của quần lót! Nếu như cô ấy có mặc quần lót bên trong, thì với cái độ mỏng và ôm sát của chất liệu vải quần tập, chắc chắn những đường viền mép quần lót sẽ in hằn rõ rệt lên phần da thịt ở hông và mông. Thế nhưng, thực tế phũ phàng trước mắt tôi là bề mặt vải quần trải dài từ vòng eo thon gọn xuống tận cặp đùi mật ong của cô ấy phẳng lì, trơn tru một cách hoàn hảo. Điều đó chứng tỏ một sự thật rành rành: Khánh Linh đang “thả rông” phần thân dưới. Lớp màng mỏng manh duy nhất ngăn cách cái lồn đẹp nhạy cảm của cô ấy với con cặc của người đàn ông bên dưới chính là lớp vải co giãn của chiếc quần tập gym này. Đưa mắt nhìn sang chú Toản, phần dưới của chú ấy đã bị thân hình của Khánh Linh che khuất hoàn toàn khi chú ấy đang gập người lên, nên tôi không thể xác định được liệu chú ấy có đang “thả rông” giống vợ mình hay không.

Hơi thở của tôi bất giác trở nên dồn dập, loạn nhịp, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra trong căn nhà này vậy? Đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi bất ngờ “đột kích” phòng gym trong lúc họ đang tập luyện. Nhưng tại sao những lần trước, hai người họ luôn giữ một khoảng cách an toàn, ăn mặc kín đáo, e lệ, mà lần này lại dính sát sàn sạt vào nhau, cọ xát cơ thể một cách suồng sã trong tình trạng thiếu vải trầm trọng như thế này?

Cố gắng trấn tĩnh lại, tôi lia ánh mắt dọc theo vòng eo nhỏ nhắn của Khánh Linh đi lên phía trên. Không hề có bóng dáng của chiếc áo hai dây dáng dài che chắn quen thuộc. Cô ấy chỉ mặc độc một chiếc áo tập dáng lửng (croptop) ôm sát. Và kinh khủng hơn nữa, dựa vào đường nét phẳng phiu của tấm lưng trần không tì vết, tôi có thể khẳng định chắc nịch rằng bên trong chiếc áo tập ấy, cô ấy cũng chẳng thèm mặc áo lót! Bởi nếu có mặc áo lót, cái khóa gài phía sau lưng kiểu gì cũng sẽ gồ lên, in hằn qua lớp vải mỏng. Nhưng ở đây thì không, tấm lưng cô ấy hoàn toàn nhẵn thính.

Đầu óc tôi lúc này như bị kẹt điện, một mạch suy nghĩ đứt gãy khiến tôi trở nên ngớ ngẩn. Người đàn bà đang uốn éo, rên rỉ trước mắt tôi đây thực sự là Khánh Linh, người vợ danh giá, đoan trang của tôi sao? Toàn thân trên dưới chỉ tròng độc một bộ đồ tập mỏng tang, bên trong “thả rông” toàn tập, không áo ngực, không quần lót. Và trong cái tình trạng hớ hênh tột độ ấy, cô ấy thản nhiên dạng háng, ngồi đè lên ngay trên con cặc của chú Toản để “giúp” chú ấy gập bụng? Không! Không thể nào! Người phụ nữ lăng loàn, dâm đãng này tuyệt đối không thể là Khánh Linh của tôi được… Tôi cắn chặt răng, liên tục lẩm bẩm trong miệng những lời tự dối lòng, cố gắng gạt bỏ cái sự thật cay đắng đang bày ra rành rành trước mắt.

“Ưm… không nổi nữa rồi…” Ngay đúng lúc đầu óc tôi đang quay cuồng, máu nóng dồn hết lên não, thì chú Toản bên trong phòng tập bỗng cất tiếng. Chú ấy buông thõng hai tay, thả quả tạ rơi bịch xuống thảm, ngã vật ra chiếc ghế tập, miệng há hốc thở phì phò như bễ lò rèn, giọng khàn đặc thốt lên những tiếng rên rỉ mệt nhọc. Khuôn mặt nhăn nheo của chú ấy lúc này ướt đẫm mồ hôi, ròng ròng chảy xuống cổ. Chắc hẳn bài tập vắt kiệt sức lực này đã hạ gục chú ấy. Vừa phải ôm tạ gập bụng liên tục mấy chục cái, lại vừa phải cõng thêm sức nặng của Khánh Linh, với sức vóc của tôi khéo còn đứt gánh giữa đường chứ đừng nói là một người lớn tuổi như chú Toản.

“Hửm??” Cảm nhận được người đàn ông bên dưới đã ngừng mọi cử động, người phụ nữ đang ngồi dạng háng trên người chú Toản khẽ hừ lạnh một tiếng đầy vẻ bất mãn qua sống mũi. Hai cánh tay thon thả của cô ta cũng ngừng việc nâng hạ quả tạ. Dù nhịp thở của cô ta lúc này cũng khá gấp gáp, ngực phập phồng liên hồi, nhưng xem ra cô ta vẫn còn dư dả thể lực để tiếp tục “trò chơi” này. Nhận thấy chú Toản đã đuối sức, đầu hàng vô điều kiện, người phụ nữ dường như tỏ ra đôi chút khó chịu và không cam tâm.

Chú Toản nằm bẹp trên ghế, lồng ngực vạm vỡ cứ phập phồng lên xuống liên tục, cố gắng vớt vát từng ngụm không khí vào phổi. Quả tạ trên tay chú ấy đã nằm lăn lóc dưới sàn. Người phụ nữ vẫn ngồi lỳ trên người chú ấy, có vẻ như chưa muốn kết thúc sớm như vậy. Cô ta muốn ép chú Toản phải rướn thêm vài nhịp nữa. Và để kích thích người đàn ông, cô ta bắt đầu ưỡn cái mông cong vút, căng mẩy của mình, chủ động cọ xát, ngoáy lấy ngoáy để cái lồn đẹp của mình vào ngay trên đỉnh con cặc đang sưng tấy của chú Toản. Những cú lắc mông điệu nghệ ấy khiến cho thân hình gầy gò của chú Toản bị xóc lên xóc xuống liên tục trên mặt ghế nệm.

Thấy chú Toản cứ nằm trơ ra như khúc gỗ, hoàn toàn bất lực trước những màn khiêu khích mời gọi, người phụ nữ mới miễn cưỡng dừng lại hành động lắc mông khêu gợi. Cô ta không ưỡn mông về phía sau nữa, phần eo thon đang uốn cong cũng từ từ duỗi thẳng lại. Sau đó, cô ta ngả người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với nửa thân trên của chú Toản. Nhờ sự thay đổi tư thế này, từ góc độ quan sát của tôi, tầm nhìn được mở rộng hơn một chút. Tôi đã có thể nhìn thấy rõ ràng tấm lưng trần gợi cảm của cô ta, kéo theo đó là mái tóc dài đen nhánh xõa tung, bết dính mồ hôi buông xõa ngang vai. Mái tóc ấy, mùi hương thoang thoảng từ loại dầu gội quen thuộc ấy, quá đỗi quen thuộc với tôi. Và rồi, như để giáng một đòn chí mạng vào chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của tôi, người phụ nữ ấy từ từ quay đầu lại, ngoái nhìn ra phía sau. Khoảnh khắc khuôn mặt ấy hướng thẳng về phía cánh cửa kính nơi tôi đang đứng nhìn trộm, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi đã nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt của người phụ nữ ấy. Làn da trắng hồng giờ đây ửng đỏ bừng bừng vì vận động mạnh và dục vọng, những giọt mồ hôi túa ra đầm đìa, làm bết dính vài lọn tóc mái lòa xòa trước trán. Cô ta đang thở dốc một cách vô cùng gợi dục.

Người đàn bà đó, không ai khác, chính là Khánh Linh – người vợ mà tôi nhất mực yêu thương, trân trọng, tôn thờ. Chỉ có điều, cái biểu cảm đầy nhục dục, lẳng lơ hiện hữu trên khuôn mặt xinh đẹp ấy vào lúc này khiến tôi cảm thấy rùng mình, xa lạ đến đáng sợ, cứ như thể cô ấy là một con người hoàn toàn khác lạ.

“Sao thế… mới có một tí mà đã mềm xèo ra rồi à… Cái hôm đó chú dai sức lắm cơ mà?” Khánh Linh khẽ nhếch mép, nở một nụ cười nửa miệng đầy lạnh lùng. Trong ánh mắt trong veo thường ngày của cô ấy lúc này lại lóe lên những tia lạnh lẽo, hằn học. Thế nhưng, ẩn sâu bên dưới cái vẻ ngoài băng giá, kiêu kỳ ấy lại là một luồng ma lực quyến rũ chết người, một sự dâm đãng mời gọi khó cưỡng. Giọng nói của cô ấy khàn đi vì thở dốc, từng chữ thốt ra vừa như trách móc, lại vừa như khiêu khích. Vừa nói, cô ấy vừa cố tình ưỡn ẹo, dùng cặp mông tròn lẳn của mình cọ xát mạnh bạo vào hạ bộ của chú Toản, lực ma sát mạnh đến mức khiến toàn bộ thân hình người đàn ông bên dưới rung lên bần bật trên mặt ghế.

Chú Toản nằm im lìm, không thốt ra nửa lời phản bác. Chú ấy chỉ biết ngoác miệng ra cười một cách ngô nghê, ngờ nghệch, để lộ hàm răng vàng khè, xỉn màu vì khói thuốc. Đầu óc tôi lúc này như một mớ bòng bong, trống rỗng hoàn toàn, không biết phải phản ứng ra sao trước cảnh tượng quái gở này. Bởi vì, khi Khánh Linh xoay nửa người lại phía sau, toàn bộ mặt trước của cơ thể cô ấy đã phơi bày trọn vẹn trước mắt tôi. Và đúng như những gì tôi vừa dự đoán lúc nãy, bên trong chiếc áo tập mỏng tang, Khánh Linh hoàn toàn không mặc áo lót. Hai bầu vú đẫy đà, căng mọng của cô ấy dù chỉ được bao bọc bởi lớp vải mỏng nhưng vẫn kiêu hãnh vểnh cao, săn chắc và không hề có dấu hiệu chảy xệ. Từ cái góc khuất này, tôi có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn đường cong tuyệt mỹ của bầu vú nhìn từ mặt nghiêng. Điểm nhấn chết người nhất chính là sự xuất hiện của một vật thể nhỏ xíu, nhô cao lên đầy thách thức ngay chính giữa đỉnh bầu ngực. Dù đã bị lớp vải áo tập che đậy, nhưng dưới sức ép của sự cương cứng, hình dáng của cái núm vú và cả vòng quầng vú xung quanh đều in hằn lên lớp vải một cách rõ mồn một. Một đôi nhũ hoa “thả rông”, cương cứng hoàn hảo. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với vợ tôi thế này? Não bộ tôi như bị đình công, một mảng trắng xóa bao trùm lấy tâm trí, tôi hoàn toàn mất phương hướng và không biết phải làm gì tiếp theo.

Trong tâm trí tôi, hình tượng của Khánh Linh luôn gắn liền với hai chữ: bảo thủ và kín đáo. Vậy mà bây giờ, Khánh Linh lại xuất hiện trong bộ dạng lẳng lơ, khiêu gợi này. Bộ đồ tập mỏng dính kia chẳng qua chỉ là một lớp màng ngụy trang, chứ thực chất nó phô bày cơ thể cô ấy chẳng khác gì đang khỏa thân. Khánh Linh chưa bao giờ dám ăn mặc táo bạo, phô trương thân thể hớ hênh như vậy trước mặt tôi. Vậy mà giờ đây, cô ấy lại sẵn sàng lột bỏ mọi sự tự trọng, phơi bày những nét gợi cảm nhất, dâm đãng nhất của mình trước mặt một người đàn ông khác. Khốn nạn thay, người đàn ông đó lại chính là người chú họ điên dại, bẩn thỉu, già nua mà trước đây cô ấy luôn tỏ ra ghê tởm, buồn nôn mỗi khi nhìn thấy.

Nghe những lời mỉa mai từ miệng Khánh Linh, chú Toản chỉ biết cười hềnh hệch một cách vô hồn, nằm phơi thây trên ghế để lấy lại sức. Một lúc sau, khi nhịp thở đã dần ổn định lại, có vẻ như thể lực của chú ấy đã hồi phục được phần nào. Chú Toản lại lục đục xốc lại tinh thần, tiếp tục bài tập gập bụng. Lần này, chú ấy không cầm theo quả tạ nặng chịch nữa, mà đan hai bàn tay thô ráp vào nhau, đặt ra sau gáy, thực hiện những cú gập bụng cơ bản. Bỏ đi gánh nặng của quả tạ, động tác của chú ấy có vẻ trơn tru và nhẹ nhàng hơn hẳn.

Ngay khi chú Toản bắt đầu rướn người lên, Khánh Linh cũng lập tức xoay người lại vị trí cũ, quay lưng về phía tôi. Hai cánh tay cô ấy lại thoăn thoắt đẩy quả tạ lên xuống nhịp nhàng. Và một cảnh tượng khiến tôi sôi máu lại tiếp diễn: cứ mỗi nhịp chú Toản ngả người xuống mặt ghế rồi lại bật người gập lên, cơ thể của Khánh Linh lại giật nảy lên một cái, run rẩy bần bật. Đặc biệt là đôi chân đang trụ vững trên sàn nhà của cô ấy, biên độ run rẩy ngày càng mạnh mẽ, mất kiểm soát. Lúc nãy, khi tay còn ôm tạ, chú Toản chỉ có thể gập người lên một góc khoảng 45 độ, vì nếu rướn lên cao hơn, quả tạ trước ngực sẽ đập thẳng vào tấm lưng trần của Khánh Linh. Nhưng bây giờ, không còn vật cản là quả tạ nữa, biên độ gập bụng của chú ấy đã đạt đến mức tối đa là 90 độ. Điều này đồng nghĩa với việc, mỗi khi chú Toản gập người ngồi hẳn dậy, toàn bộ khuôn mặt già nua, nhăn nhúm của chú ấy lại cắm phập vào tấm lưng mềm mại của Khánh Linh. Dù có bị ngăn cách bởi một lớp áo tập mỏng manh, nhưng tôi dám cá là chú ấy hoàn toàn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi, sự mềm mại của da thịt và ngửi thấy mùi hương đàn bà đầy mê hoặc tỏa ra từ cơ thể Khánh Linh.

“Thế này là nghĩa làm sao? Chẳng lẽ đây là phần thưởng khích lệ mà cô ấy ban phát cho chú Toản để dụ dỗ chú ấy tập tành sao?” Một ý nghĩ chua chát xẹt qua đầu tôi. Đúng là từ sâu thẳm đáy lòng, tôi luôn hy vọng Khánh Linh có thể gạt bỏ những định kiến, bao dung và đối xử tốt hơn với người chú tật nguyền của tôi. Nhưng cái cách mà họ đang “xóa bỏ khoảng cách” thế này thì quả thực là quá mức trơ trẽn và kinh tởm rồi. Đến tôi là chồng mà đôi khi còn chẳng dám buông tuồng, đụng chạm mạnh bạo vì sợ mạo phạm đến cô ấy. Vậy mà giờ đây, cái cơ thể tuyệt mỹ ấy lại đang bị một thằng cha già dở hơi, trí óc bã đậu, ngoại hình gớm ghiếc tì mặt vào hít hà, cọ xát. Nghĩ đến đó thôi, ruột gan tôi như bị ai lấy dao sắc cứa vào, đau đớn, phẫn nộ đến tột cùng.

Rốt cuộc thì tất cả những chuyện điên rồ này là thế quái nào? Có phải Khánh Linh đang dùng thân xác của mình làm mồi nhử để ép chú Toản phải tuân theo kỷ luật tập luyện không? Cái mớ bòng bong này bắt nguồn từ đâu? Là một người lính hình sự dày dạn kinh nghiệm, từng được vinh danh là chiến sĩ thi đua xuất sắc của toàn cục, tôi đã từng đối mặt với hàng tá những vụ án hóc búa và phức tạp nhất. Nhưng thề có trời, chưa bao giờ trong đời tôi, cái đầu đầy sạn của tôi lại trở nên u mê và bất lực trước một mớ bòng bong như ngay tại cái khoảnh khắc chết tiệt này.

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy