Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 18: Những Ngày Bận Rộn, Không Nhận Ra Sự Thay Đổi Của Vợ
Khi quay lại đội hình sự, lúc nghỉ giải lao, tôi có kể chuyện nhặt được vỉ thuốc tránh thai và mớ giấy vệ sinh trong thùng rác chung cho anh em nghe. Cả đám cười ồ lên, bàn tán sôi nổi. Mấy gã đàn ông chúng tôi tự nhủ mình còn quá non nớt, chưa hiểu hết độ sung mãn của các cụ U70 ở khu biệt thự dưỡng lão kia.
Sau vài phút tán gẫu, tôi lại lao vào guồng quay công việc tối tăm mặt mũi. Suốt hai ngày tiếp theo, dù hồ sơ chất thành núi, mỗi tối tôi vẫn cố trích ra một hai tiếng chạy về nhà để nhìn mặt Khánh Linh cho yên tâm.
May mắn là sau đó vết thương của vợ đã khỏi hẳn, cô ấy chính thức quay lại đơn vị. Tâm trạng Linh tốt lên thấy rõ, không còn cáu gắt như trước. Chỉ có điều hơi lạ là tần suất trò chuyện giữa cô ấy và ông Toản bỗng thưa thớt hẳn. Ông Toản không còn bám riết lấy Linh như mấy bữa trước, thậm chí mỗi khi ánh mắt vô tình chạm phải vợ chồng tôi, ông lại lộ vẻ sợ hãi. Về phần thái độ dửng dưng của Linh, tôi thấy khá dễ hiểu. Cô ấy vừa trải qua tai nạn, tâm trạng vốn không tốt, đến chồng còn lười bắt chuyện thì ít giao tiếp với ông Toản cũng là lẽ thường.
Từ ngày Linh đi làm lại, tôi cũng gần như cắm rễ ở cơ quan để giải quyết đống việc bề bộn. Mặc dù vậy, tối nào tôi cũng tranh thủ gọi điện hỏi han. Đến tối ngày thứ năm, khi nhấc máy gọi về như thường lệ thì đầu dây bên kia báo không liên lạc được. Tôi đoán ngay là Linh lại xuống tầng hầm tập gym rồi. Vốn hiểu tính cách cẩn trọng của vợ nên tôi không có lý do gì để trách móc. Còn chuyện dọn dẹp căn nhà cũ của bố vợ mà cô ấy đề cập trước đó, tôi đành phải gác lại vì thực sự không biết khi nào mới dư dả thời gian.
Tính đến hiện tại, những khúc mắc giữa ông Toản và Khánh Linh coi như đã dần được tháo gỡ. Quy định khắt khe về việc dùng đũa chung đã được bãi bỏ, những mâm cơm do ông Toản nấu cô ấy cũng chịu ăn. Đây thực sự là một chuyển biến tốt. Hai ngày sau, khi tôi tạt về nhà, nét mặt ông Toản nhìn tôi đã không còn vẻ rụt rè, hoảng sợ như trước nữa.
Vì biết rõ vết thương của Khánh Linh đã hoàn toàn lành lặn, nên mấy tối gần đây, mỗi khi nhấc máy gọi về nhà cho cô ấy, chỉ cần nghe tổng đài báo không liên lạc được là tôi sẽ không gọi lại lần hai. Thứ nhất là vì tính tôi dạo này bận rộn, chẳng có sự kiên nhẫn. Thứ hai, quan trọng hơn, tôi thực sự rất sợ cái tiếng chuông điện thoại réo rắt của mình sẽ làm Khánh Linh giật mình phân tâm giữa lúc đang tập luyện, lỡ may tự làm mình bị thương thêm lần nữa. Về cái vụ tai nạn dẫn đến chấn thương lần trước của cô ấy, trong thâm tâm tôi vẫn luôn âm thầm tự dằn vặt, cho rằng đó là lỗi do mình.
Trôi qua độ khoảng mười ngày kể từ khi Khánh Linh bình phục, vào một buổi tối muộn, tôi bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại gấp gáp từ bố vợ. Nghe giọng điệu ông có vẻ đang có chuyện gì đó rất quan trọng cần tìm Khánh Linh. Khổ nỗi, điện thoại của cô ấy cứ luôn gọi không được, nên ông đành phải gọi sang số tôi để dò hỏi xem tình hình thế nào. Tôi chỉ biết cười khổ qua điện thoại, giải thích qua loa với bố vợ rồi hứa chắc nịch với ông rằng một lát nữa sẽ bảo Khánh Linh gọi điện lại ngay. Trong lần Khánh Linh bị chấn thương vừa rồi, dưới sự yêu cầu gắt gao của cô ấy, tôi đã giấu nhẹm chuyện này không hé răng nửa lời báo cho bố mẹ vợ biết, sợ hai ông bà lo lắng. Thú thực, nếu không có việc gì hệ trọng thì tôi nghìn vạn lần chẳng hề muốn gọi điện réo rắt phá bĩnh vào đúng cái giờ phút Khánh Linh đang đổ mồ hôi hăng say tập gym chút nào. Nhưng tình thế hiện tại thì hết cách rồi, bố vợ đang nóng lòng, tôi buộc lòng phải nhấc máy gọi để cô ấy tạm thời dừng việc tập luyện, quay lại phòng khách gọi điện về cho bố một tiếng. Thế là tôi lại đành bấm bụng, kiên nhẫn ấn số gọi cho Khánh Linh hết lần này đến lần khác. Sau khi kiên trì thử gọi miệt mài suốt vài phút đồng hồ, cuối cùng thì đường dây cũng có tín hiệu kết nối, ngay vào lúc cuộc gọi chuẩn bị tự động ngắt đi.
“Khánh… Khánh Linh à…” Từ trong loa điện thoại truyền ra những tiếng xì xèo của dòng điện, tôi ghé sát miệng vào mic và cất tiếng gọi. Thật tình tôi cũng chẳng dám chắc liệu Khánh Linh ở đầu dây bên kia có nghe rõ tiếng tôi hay không, vì đôi lúc điện thoại bắt máy rồi mà vẫn chẳng nghe rõ đối phương nói gì. Thế nhưng lúc này, tôi lại có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng hít thở của Khánh Linh vọng tới. Nhịp thở của cô ấy cực kỳ hỗn loạn và không hề đều đặn chút nào, xem chừng cường độ của bài tập không hề nhỏ.
“Dạ, em nghe đây… ông xã… ưm…” Điều khiến tôi thấy an ủi là ngay sau đó, giọng nói của Khánh Linh đã vang lên đáp lại. Chỉ có điều, cách cô ấy nhả chữ nghe vô cùng vội vã và có phần hơi gấp gáp. Lạ hơn nữa là, ngay khi cô ấy vừa cất tiếng gọi “ông xã”, thì đột ngột bật ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn. Cùng lúc với âm thanh đó, màng nhĩ tôi bắt trọn được tiếng va đập của một vật thể cứng. Một tiếng “cạch” vang lên cực kỳ rõ ràng.
“Sao thế, Khánh Linh? Em lại bị ngã đấy à?” Nghe thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô ấy, cộng thêm âm thanh va chạm kim loại kia, tôi căng thẳng vội vàng lên tiếng hỏi. Nếu như lần này mà Khánh Linh lại tự làm mình bị thương thêm phát nữa thì đúng là chẳng vui chút nào.
“Không… lúc nãy em vừa bắt máy điện thoại của anh nên tiện tay đặt thanh tạ đòn lên cái giá đỡ bên cạnh… Ai ngờ đặt không vững nên nó tuột tay rơi xuống đất, suýt chút nữa là đập trúng người em rồi…” Khánh Linh cố gắng đáp lời tôi bằng một tông giọng vội vã, gấp gáp. Qua cái cách nói năng ấy, có vẻ như cú rơi tạ vừa rồi đã dọa cho cô ấy một phen hết hồn, khiến cho nhịp thở của cô ấy lúc này còn trở nên rối loạn hơn hẳn so với lúc vừa mới nghe điện thoại.
“Thế thì tốt quá, em mau chạy lên phòng khách đi, bố đang có việc gấp cần tìm em đấy…” Quỹ thời gian nghỉ ngơi của tôi có hạn, gọi được một cuộc điện thoại cho cô ấy lúc này khó như hái sao trên trời, vả lại cũng chẳng biết sóng sánh chập chờn sẽ ngắt kết nối vào lúc nào, nên tôi đành vội vã cắt ngang lời cô ấy mà đi thẳng vào vấn đề chính.
“Vâng… em lên ngay đây…” Đầu dây bên kia, Khánh Linh luống cuống đáp lời tôi bằng một giọng ngoan ngoãn nhưng vẫn còn vương lại chút hơi thở dốc.
Nhận được câu trả lời chắc nịch của vợ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm cúp máy. Ngay lập tức, tôi bấm số gọi lại cho bố vợ, cẩn thận báo cáo với ông rằng cứ yên tâm chờ khoảng hai, ba phút nữa, Khánh Linh chắc chắn sẽ gọi lại. Giải quyết xong xuôi cái nhiệm vụ nhỏ nhặt mà mệt mỏi này, tôi lại cắm mặt vào đống hồ sơ vụ án chất cao như núi trên bàn, tiếp tục công việc điều tra dang dở. Thế nhưng, đời không như là mơ, tôi mới chỉ tập trung cao độ được chừng hai mươi phút đồng hồ thì chiếc điện thoại trên bàn lại réo lên ầm ĩ. Nhìn màn hình nhấp nháy dòng chữ “Bố vợ”, tôi khẽ nhíu mày.
“Dạ, có chuyện gì vậy bố?” Mạch suy luận về vụ án hình sự vừa mới được chắp nối lại bị cắt đứt phựt một cái khiến tôi cảm thấy vô cùng bất lực và ngán ngẩm. Thú thật, nếu cuộc gọi này mà là của mấy cậu lính cấp dưới trong đội, chắc chắn tôi đã sẵng giọng mắng cho một trận té tát vì cái tội làm phiền lúc tôi đang tập trung. Nhưng kẹt nỗi, đầu dây bên kia lại là bố vợ quyền uy của tôi, người đã sinh ra cô vợ xinh đẹp mà tôi nhất mực yêu thương. Thế nên, tôi đành phải hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự bực dọc xuống tận đáy lòng, vội vàng điều chỉnh lại thanh âm sao cho thật ôn hòa, nhã nhặn nhất có thể.
“Thế Quân, con làm ăn kiểu gì vậy hả? Vừa nãy con chẳng hứa như đinh đóng cột là tầm hai, ba phút nữa cái Linh sẽ gọi lại cho bố sao? Con xem đồng hồ đi, bây giờ là hơn hai mươi phút rồi đấy! Bố vừa mới sốt ruột gọi lại cho nó mấy cuộc liền, kết quả vẫn là tò te tí, không tài nào liên lạc được. Rốt cuộc là nó đang làm cái trò gì vậy hả?” Giọng nói của bố vợ vang lên qua loa điện thoại, từng chữ từng chữ đều mang theo sự bực tức và ý tứ trách móc rõ ràng.
“Trời ạ, cái tính của cô nhà em thật là… Con cũng đinh ninh là sau khi nghe điện thoại của con xong, cô ấy sẽ lập tức bỏ dở bài tập, rời khỏi phòng gym dưới tầng hầm để chạy lên phòng khách gọi lại cho bố cơ. Đi lại thì cùng lắm cũng chỉ tốn hai, ba phút là cùng. Nhưng mà đến giờ bố vẫn chưa nhận được cuộc gọi, thì con đoán chắc mẩm là con gái rượu của bố đang đi tắm gội rồi. Bố đẻ ra cô ấy bố còn lạ gì cái tính sạch sẽ thái quá của cô ấy nữa, tập gym đổ mồ hôi ướt nhẹp ra đấy, kiểu gì cô ấy cũng phải tắm rửa kỳ cọ cho thật sạch sẽ, thơm tho thì mới chịu bước lên phòng khách. Chuyện này chung quy cũng là lỗi tại con, lúc nãy vội quá con lại quên mất không nhấn mạnh với cô ấy là bố đang có việc rất gấp. Bố chịu khó đợi thêm một chút xíu nữa nhé, tắm rửa thì cùng lắm năm, mười phút là xong xuôi thôi ạ.”
Tôi đưa tay lên vuốt mặt, chỉ biết nở một nụ cười khổ não, cố gắng dùng hết vốn liếng từ ngữ để nói đỡ cho Khánh Linh. Thật sự thì vào cái thời điểm hiện tại, khi mà cô ấy vẫn bặt vô âm tín, tôi chẳng thể bấu víu vào bất kỳ lý do nào khác hợp lý hơn cái lý do đi tắm này để giải thích với bố vợ.
“Thôi được rồi, bố cúp máy đây, Linh nó đang gọi tới máy bố rồi, bên này đang đổ chuông đây này…” Tôi vừa dứt lời giải thích trần tình, thì giọng điệu của bố vợ bên kia đột nhiên chùng xuống, ông vội vã quăng lại một câu ngắn gọn rồi cúp rụp máy, chẳng để tôi kịp nói thêm tiếng nào.
Tiếng tút tút từ điện thoại vang lên, tôi ném máy xuống bàn rồi bất lực lắc đầu. Chỉ vì một cuộc gọi mà mạch suy nghĩ phá án của tôi tan tác, manh mối rơi rụng sạch. Tôi day thái dương đang giật từng cơn. Đã thế này thì cố ngồi lại cũng chẳng giải quyết được gì, tôi quyết định dọn dẹp bàn làm việc để về nhà ngủ một giấc.
Đã lâu tôi không được ngả lưng trên chiếc giường đệm êm ái ở nhà. Mấy đêm bám trụ cơ quan, phải co quắp trên cái giường gấp chật hẹp khiến xương cốt tôi ê ẩm. Giường ngủ trong biệt thự vẫn là tuyệt nhất, rộng rãi và quan trọng là có Khánh Linh. Tôi luôn có thói quen phải ôm lấy cơ thể mềm mại của cô ấy mới có thể ngủ ngon.
Khi xong việc, đồng hồ đã chỉ qua chín giờ tối. Tôi lái xe về nhà với cảm xúc thấp thỏm lạ kỳ. Tôi bất giác nghĩ đến cảnh nhỡ đâu khi mình mở cửa bước vào, lại bắt gặp Khánh Linh đang trần truồng trong nhà tắm, tự thỏa mãn bằng quả dưa leo bọc bao cao su để giải tỏa nhục dục.
Nếu đối mặt với cảnh đó, chắc cả hai sẽ ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Nhưng tôi tự trấn an rằng Khánh Linh rất cẩn thận, kiểu gì cô ấy cũng chốt cửa nhiều lớp. Tôi tự nhủ khi vào nhà sẽ cố tình tạo tiếng động lớn hoặc ho vài tiếng để cô ấy kịp dọn dẹp “chiến trường”.
Khi chiếc xe của tôi lăn bánh vào tới khoảng sân rộng trước biệt thự thì đồng hồ trên xe đã điểm gần chín rưỡi tối. Tôi nhẹ nhàng cắm chìa khóa, vặn tay nắm cửa rồi rón rén bước vào nhà như một tên trộm sợ bị phát hiện. Nhưng đập vào mắt tôi lại là một không gian tối om om, vắng lặng như tờ. Đèn phòng khách không bật, và khi tôi đưa mắt nhìn bao quát, dường như toàn bộ căn biệt thự to lớn này không có lấy một tia sáng nào lọt ra ngoài. Sự tĩnh lặng đến gai người này khiến tôi không khỏi sinh nghi. Lẽ nào giờ này mà Khánh Linh và ông Toản vẫn còn đang hì hục dưới phòng gym tầng hầm sao? Muộn thế này rồi mà vẫn còn cắm đầu vào tập tành, hai cái con người này đúng là không cần mạng nữa rồi! Tôi vội vàng thay đôi giày da bằng đôi dép đi trong nhà, cởi bỏ chiếc áo khoác đầy mùi bụi bặm, rồi rảo bước đi thẳng lên tầng hai để kiểm tra tình hình trước.
Kết quả là, khi tôi nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa phòng ngủ của hai vợ chồng và hé mắt nhìn vào, tôi đã thấy một thân hình kiều diễm đang nằm cuộn tròn trên chiếc giường rộng lớn của mình. Mặc dù cô ấy đã kéo chăn đắp kín từ chân lên đến ngang ngực, nhưng lớp chăn mỏng manh ấy vẫn không tài nào che giấu nổi những đường cong cơ thể đầy đặn, quyến rũ chết người. Khánh Linh đang chìm sâu vào giấc ngủ, nhịp thở của cô ấy đều đặn, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng ngáy rất khẽ, mỏng tang như tiếng mèo kêu. Nhờ chút ánh sáng bàng bạc của vầng trăng ngoài trời rọi qua khe rèm cửa sổ, tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt thanh tú của cô ấy đang thư giãn hoàn toàn, chứng tỏ cô ấy đang ngủ cực kỳ say sưa. Tôi đứng tựa cửa, không kìm được mà lắc đầu nở một nụ cười đầy yêu chiều pha chút bất lực. Xem ra cái sở thích tập gym điên cuồng vào buổi tối này cũng mang lại chút lợi ích thực tế đấy chứ, ít nhất nó cũng vắt kiệt sức lực của Khánh Linh, khiến cô ấy phải lên giường đi ngủ sớm để phục hồi. Chứ bình thường, những hôm tôi có mặt ở nhà, với cái tính thức khuya cày phim của mình, còn khuya cô ấy mới chịu nhắm mắt đi ngủ vào cái giờ “gà lên chuồng” thế này.
Tôi khép hờ cửa phòng mình, đi dọc hành lang tiến về phòng ông Toản. Chưa kịp vặn nắm cửa, tiếng ngáy rền vang đã dội vào màng nhĩ. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, ông Toản nằm dang tay chân, chăn bông đã bị đạp xuống nền nhà.
Ông ta chỉ mặc độc chiếc quần lót màu cháo lòng xỉn màu. Đập vào mắt tôi là khu vực bên dưới phồng lên thành một cục to, hất tung phần vải quần lót lên thành một đỉnh chóp căng đét. Con cặc của ông ta dù đang ở trạng thái ngủ yên, chưa hề cương cứng mà đã to lớn, lồi hẳn ra ngoài đầy phô trương.
Đứng nhìn cảnh tượng ấy, một thằng đàn ông như tôi không tránh khỏi cảm giác tự ti. Tôi ghen tị với cái “vốn liếng” hùng vĩ mà tạo hóa ban cho người chú điên này. Tôi đứng ngây ra nhìn vài giây rồi lặng lẽ quay gót, khép cửa lại.
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy