Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 17: Khánh Linh Bị Thương

Sự lo lắng tột độ bủa vây lấy tôi. Điện thoại không gọi được, lòng tôi nóng như kiến bò chảo lửa. Oái oăm thay, tôi lại đang ở cách nhà hàng trăm cây số, dù có phi xe bạt mạng cũng phải mất hai tiếng rưỡi mới tới nơi. Đợi tôi về tới thì mọi chuyện đã muộn!

Không được, tôi phải nhờ vả đồng nghiệp ở nhà hỗ trợ ngay lập tức. Tôi mở danh bạ, vuốt màn hình lia lịa tìm kiếm một người đáng tin cậy. Tôi muốn nhờ cậu ta lập tức phi xe đến nhà tôi kiểm tra tình hình, nếu có mệnh hệ gì thì bế thốc Khánh Linh đi cấp cứu ngay.

Tay tôi run lẩy bẩy, luống cuống ấn phím gọi cho một cậu em đồng nghiệp khá thân thiết. Tôi giao nhiệm vụ khẩn cấp cho cậu ta rồi cúp máy.

Nhờ được người giúp, tôi mới thở phào nhẹ nhõm được một chút. Nhà cậu em này cách nhà tôi chỉ khoảng hai mươi phút chạy xe. Chắc chắn sẽ kịp!

Tôi ngồi trên đống lửa, đếm từng giây từng phút chờ đợi điện thoại báo tin của cậu ta…

Năm phút sau, tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Là Khánh Linh! Tôi mừng quýnh quáng chụp lấy điện thoại, vuốt màn hình nghe máy.

“Khánh Linh, em sao rồi? Vừa nãy em bị ngã đúng không?” – Vừa bắt máy, không đợi đầu dây bên kia lên tiếng, tôi đã tuôn một tràng hỏi dồn dập. Trong loa điện thoại truyền đến tiếng thở dốc không đều, xen lẫn tiếng sụt sịt của cô ấy.

“Vâng…” – Khác với sự mạnh mẽ thường ngày, giọng Khánh Linh lúc này yếu ớt, mỏng manh. Dù cô ấy đã cố kìm nén, nhưng tôi thừa biết cô ấy vừa mới khóc xong.

“Tình hình sao rồi em? Ngã có đau lắm không? Anh nhờ thằng em qua nhà mình xem tình hình rồi, chắc mười lăm phút nữa nó tới nơi. Anh bảo nó chở em đi bệnh viện kiểm tra luôn nhé…” – Đúng như dự đoán của tôi, tôi lập tức đưa ra phương án giải quyết.

Nghe thấy tiếng khóc kìm nén của Khánh Linh, tôi biết cú ngã này chắc chắn rất đau. Cô ấy là người phụ nữ kiên cường, từ nhỏ rèn luyện võ thuật khắc nghiệt đến mấy cũng nghiến răng chịu đựng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà hôm nay cô ấy lại khóc, tim tôi đau nhói vì xót xa.

“Thôi anh ơi, không cần phiền cậu ấy đâu. Em chỉ bị đập đầu gối xuống sàn, giãn dây chằng một chút thôi, hơi nhức tí. Em vừa xoa bóp bằng rượu thuốc rồi, giờ cũng đỡ đau nhiều rồi. Với lại giờ em đang nằm bẹp trên giường, mặc đồ ở nhà không tiện tiếp khách đâu…” – Khánh Linh vội vàng sụt sịt từ chối.

“Em chắc là không sao chứ?” – Tôi vẫn chưa yên tâm. Khánh Linh nói cũng đúng, giờ này đã khuya, cô ấy lại đang ở nhà một mình với chú Toản, cậu em kia lại là đàn ông con trai. Với tính cách khép kín, giữ kẽ của Khánh Linh, dù nó có gõ cửa ầm ĩ chắc cô ấy cũng không thèm ra mở.

“Vâng, anh gọi điện bảo cậu ấy quay về đi, đừng qua nữa mất công. Lát nữa em gọi lại cho anh sau…” – Khánh Linh giục giã rồi cúp máy.

Tôi vội vàng gọi lại cho thằng em, bảo nó không cần qua nữa, không quên rối rít cảm ơn cậu em nhiệt tình. Cúp máy xong, một tảng đá đè nặng trong lòng tôi mới được nhấc xuống.

Nhớ lại hồi trước, lúc tập yoga cô ấy cũng từng bị chấn thương, thậm chí còn nặng hơn thế này nhiều, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ thấy cô ấy rên rỉ hay rơi nước mắt. Vậy mà lần này, cô ấy lại yếu đuối đến lạ…

“Bà xã, em thấy sao rồi? Còn nhức lắm không?” – Sau khi xử lý xong xuôi với thằng em, tôi lại gọi cho Khánh Linh, giọng điệu vẫn đầy lo lắng.

“Em đỡ nhiều rồi anh ạ. Xoa rượu thuốc vào nóng ran, hết nhức rồi. Chỉ là tự nhiên… nhớ anh quá…” – Giọng Khánh Linh đã trong trẻo trở lại, nói năng cũng lưu loát hơn, chỉ là cái giọng mũi nghẹt nghẹt vẫn còn đó.

“Thế chú Toản đâu? Em không nhờ chú ấy phụ xoa bóp cho à…” – Tôi chợt nhớ ra sự hiện diện của chú Toản. Dù chú có hơi ngốc nghếch, nhưng ba cái việc vặt vãnh này chắc chắn chú làm được. Biết đâu những miếng võ sơ cứu chấn thương từ hồi trong quân đội chú vẫn chưa quên.

Nhưng câu hỏi của tôi lại rơi vào khoảng không im lặng. Khánh Linh bên kia đầu dây không nói một lời nào. Tiếng thở của cô ấy bắt đầu trở nên dồn dập, loạn nhịp. Rõ ràng cô ấy đang cố gắng chịu đựng một điều gì đó.

“Khánh Linh, sao thế em? Lại đau chỗ nào à?” – Sự im lặng bất thường của cô ấy khiến tôi lại phát hoảng.

“Không có gì đâu anh. Em đang nằm nghỉ ngơi trên giường rồi, chú Toản đang ở dưới dọn dẹp bãi chiến trường giúp em… Anh đừng lo lắng quá nhé, cứ yên tâm công tác, ăn uống đầy đủ giữ gìn sức khỏe…” – Khánh Linh đáp lời bằng một giọng thều thào, yếu ớt.

“Ừ, em ngủ sớm đi. Nếu mai ngủ dậy vẫn còn sưng nhức thì xin nghỉ làm một hôm, bắt taxi đến viện chụp X-quang xem sao nhé…” – Nghe những lời dặn dò đầy quan tâm của cô ấy, tôi biết cô ấy đã muốn kết thúc cuộc gọi. Giữa vợ chồng tôi luôn có một sự thấu hiểu ngầm, không cần nói nhiều vẫn hiểu đối phương đang nghĩ gì.

Cúp điện thoại rồi mà lòng tôi vẫn bồn chồn không yên. Chẳng hiểu sao tim tôi cứ thắt lại, cảm giác bất an cứ lởn vởn trong đầu. Trước đây cô ấy chấn thương, tôi đâu có lo sốt vó lên thế này. Tại sao lần này tôi lại hoảng loạn, sợ hãi đến vậy?

Có lẽ tình yêu tôi dành cho cô ấy ngày càng sâu đậm, nên tôi đâm ra nhạy cảm, dễ bị tổn thương khi thấy cô ấy đau đớn.

Đêm đó, tôi thức trắng. Dù biết Khánh Linh chỉ bị ngã nhẹ, nhưng một nỗi bất an vô hình cứ đeo bám lấy tâm trí tôi, khiến tôi trằn trọc không sao chợp mắt nổi.

Ngày hôm sau, tôi tiếp tục cuốn vào vòng xoáy công việc ở thành phố bên cạnh. Tối đến tôi lại gọi điện hỏi thăm, Khánh Linh báo tin đã xin nghỉ phép ở nhà, đầu gối đã bớt sưng, không cần đi viện, chỉ cần tịnh dưỡng vài hôm là khỏi. Tuy nhiên, giọng điệu cô ấy cực kỳ buồn bã, chán nản, trả lời câu được câu chăng. Một người phụ nữ vốn dĩ lạc quan, mạnh mẽ như Khánh Linh hiếm khi nào lại rơi vào trạng thái tồi tệ thế này. Chắc chắn cú ngã cộng thêm nỗi tủi thân khi chồng vắng nhà đã khiến cô ấy suy sụp tinh thần.

Ba ngày sau, tôi cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ và trở về thành phố của mình. Lấy lý do gia đình có việc, tôi xin sếp cho về sớm. Vốn là một kẻ cuồng công việc, chẳng mấy khi xin nghỉ phép nên sếp gật đầu cái rụp.

Bước ra khỏi cổng cơ quan, tôi phóng xe như bay về nhà. Lúc này đã hơn sáu giờ tối, chắc về đến nhà cũng phải bảy giờ rưỡi. Không biết mấy ngày nay Khánh Linh ăn uống thế nào, chân đau thế kia chắc toàn phải gọi đồ ăn ngoài.

Tôi quyết định không báo trước, muốn dành cho cô ấy một sự bất ngờ nho nhỏ, cũng coi như một sự đền bù cho sự vắng mặt của mình.

Ba ngày qua, Khánh Linh xin nghỉ phép ở lì trong nhà. Tối nào gọi điện, cô ấy cũng tỏ ra ủ rũ, sầu não, khiến tôi chẳng thể nào an tâm làm việc.

Cuối cùng chiếc xe cũng đỗ trước cổng ngôi biệt thự quen thuộc. Nhìn tổ ấm thân yêu, bao mệt mỏi trong tôi tan biến hết. Trên tay tôi đang xách một chai rượu mật gấu xoa bóp trật đả mà cậu bạn đồng nghiệp cất công tìm mua hộ, lát nữa phải tự tay bóp chân cho vợ mới được.

“Lạch cạch…” – Tôi đút chìa khóa mở cửa nhà. Đập vào mắt tôi là ánh đèn sáng rực rỡ từ phòng khách hắt ra.

Cảnh tượng trên bàn ăn khiến tôi hơi khựng lại. Khánh Linh và chú Toản đang ngồi dùng bữa tối.

Hai người ngồi đối diện nhau. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là, họ cứ thế dùng đũa cá nhân gắp chung đĩa thức ăn một cách vô cùng tự nhiên.

Nghe tiếng cửa mở, Khánh Linh quay ra nhìn. Cô ấy đứng hình mất vài giây, đôi môi khẽ run lên bần bật. Cô ấy chống tay xuống bàn, từ từ đứng dậy. Có vẻ cái đầu gối vẫn còn đau nhức nên mọi cử động của cô ấy đều rất khó khăn, hai hàng lông mày nhíu chặt lại vì đau đớn.

“Ông xã, anh… anh về rồi…” – Khánh Linh lê từng bước chân tập tễnh về phía tôi. Dù bước đi chậm chạp, nặng nề nhưng cô ấy vẫn cố giữ thăng bằng rất tốt.

Tôi vội vàng quẳng chai rượu thuốc xuống sofa, lao tới ôm chầm lấy vợ vào lòng. Áp mặt vào bầu ngực mềm mại của cô ấy, hít hà mùi hương tóc quen thuộc, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Người vợ bé nhỏ của tôi, lúc ốm đau bệnh tật cần chồng nhất thì tôi lại bạt vô âm tín.

Thế nhưng, có một điều lạ lùng là chú Toản vẫn cứ cắm mặt vào bát cơm ăn lấy ăn để. Chú ấy không hề quay lại nhìn tôi, cũng chẳng nở nụ cười ngây ngô chào hỏi như mọi bận. Chắc chú ấy đang mải ăn nên không để ý.

“Chân em còn đau nhiều không?” – Tôi cúi xuống nhìn hai cái đầu gối của Khánh Linh. Dưới lớp quần ngủ, hai miếng cao dán to đùng dán chình ình trên gối, trông y hệt hai cái bảo vệ đầu gối.

“Em hết đau rồi, chỉ là chưa đi lại bình thường được thôi… Anh vào rửa tay rồi ăn cơm luôn đi…” – Khánh Linh đẩy nhẹ tôi ra, dìu tôi đi về phía bàn ăn.

Tôi kéo ghế ngồi xuống vị trí quen thuộc đối diện chú Toản. Lúc này chú ấy mới ngẩng mặt lên nhìn tôi, nở một nụ cười ngờ nghệch. Nhưng… nụ cười của chú ấy hôm nay thật sự rất kỳ quái. Nó méo xệch, cứng đờ, ánh mắt nhìn tôi lấm lét như đang lo sợ điều gì đó.

“Lạ thật đấy, sao hôm nay anh thấy chú Toản có vẻ sợ anh nhỉ? Ngày xưa thì sợ em như sợ cọp, giờ lại đảo lộn hết cả thế này…” – Thấy thái độ kỳ quặc của chú, tôi quay sang thắc mắc với Khánh Linh.

Nhưng vừa dứt lời, bàn tay đang gắp thức ăn của Khánh Linh bỗng run bần bật. “Cạch!” – Chiếc đũa tuột khỏi tay cô ấy, rơi loảng xoảng xuống mặt bàn kính.

“Em sao thế? Chân lại đau à?” – Thấy cô ấy thất thần, tôi lo lắng hỏi.

“Không… không có gì, tự nhiên cái đầu gối em nó nhói lên một cái thôi…” – Khánh Linh giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên, nặn ra một nụ cười gượng gạo. Gương mặt cô ấy nhợt nhạt, thiếu sức sống. Rõ ràng là cô ấy đang rất mệt mỏi, tinh thần suy sụp. Ngay cả mái tóc đen mượt thường ngày giờ cũng trở nên xơ xác, rối bời.

“Món này…” – Tôi gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, lập tức nhận ra ngay sự khác biệt. Hương vị này hoàn toàn không giống với tài nấu nướng của Khánh Linh, dù nó cũng khá ngon. Tôi ngạc nhiên hỏi, ánh mắt vô thức chuyển sang nhìn chú Toản. Chú ấy vẫn đang cười hềnh hệch, nhưng nụ cười càng lúc càng gượng gạo, ánh mắt vẫn chất chứa sự e dè, sợ sệt.

“Là chú Toản nấu đấy anh ạ. Từ hôm em bị ngã, mọi việc cơm nước, giặt giũ trong nhà đều do một tay chú ấy lo liệu cả…” – Khánh Linh cúi gầm mặt, lý nhí giải thích.

“Ôi chao! Chú Toản nhà ta giỏi quá ta!” – Tôi ngạc nhiên tột độ, giơ ngón tay cái lên tán dương chú Toản. Chú ấy chỉ biết gãi đầu gãi tai, cười hì hì mà không nói lời nào.

Trước đây mỗi lần tôi đi làm về, chú ấy đều nhảy cẫng lên reo hò gọi “cu Tí”, “cu Tí”. Nhưng hôm nay chú ấy câm như hến, lại còn tỏ vẻ sợ sệt tôi. Mặc kệ, điều đó không quan trọng. Miễn sao chú ấy ngoan ngoãn, nghe lời Khánh Linh là tôi mừng rồi.

Không ngờ chỉ qua vài ngày ngắn ngủi, khoảng cách giữa Khánh Linh và chú Toản đã được thu hẹp đáng kể. Việc Khánh Linh chấp nhận ăn thức ăn do chú nấu, thậm chí còn không cần dùng đũa công cộng khi ăn chung mâm đã chứng minh một điều: Khánh Linh đã rũ bỏ hoàn toàn sự e ngại, ghê tởm đối với người chú tâm thần. Chú Toản đã chính thức được cô ấy đón nhận như một thành viên ruột thịt trong gia đình.

Ăn uống xong xuôi, tôi dìu Khánh Linh lên phòng ngủ nghỉ ngơi, để mặc chú Toản dưới nhà tự dọn dẹp, rửa bát, lau nhà. Chú ấy làm việc đâu ra đấy.

Trong phòng ngủ, tôi cẩn thận bóc hai miếng cao dán trên đầu gối vợ ra. Dù đã hết sưng tấy nhưng hai vết bầm tím to tướng vẫn hiện rõ trên làn da trắng ngần của cô ấy.

“Tất cả là tại anh. Nếu lúc đó anh không gọi điện thoại làm em phân tâm thì em đã không bị ngã ra nông nỗi này…” – Tôi đổ một ít rượu mật gấu ra lòng bàn tay, vừa xoa bóp nhẹ nhàng lên vết bầm, vừa tự trách bản thân.

“Không phải lỗi của anh đâu. Do em bất cẩn thôi…” – Khánh Linh cúi xuống nhìn tôi, hốc mắt cô ấy rưng rưng, chực trào nước mắt.

“Bà xã, anh xin lỗi. Lúc em đau ốm cần người chăm sóc nhất thì anh lại không có mặt. Anh biết em tủi thân lắm. Nhưng giữa gia đình và công việc, đôi khi anh không thể làm tròn cả hai…” – Thấy vợ sắp khóc, ruột gan tôi như xát muối. Nếu được chọn lựa, tôi thà vùi mình trong chăn ấm nệm êm để ôm ấp, chăm sóc cô ấy còn hơn là phải phơi mặt ngoài đường bắt cướp. Nhưng thực tế đâu có cho phép tôi làm vậy!

“Anh đừng tự trách mình nữa. Em hiểu tính chất công việc của anh mà…” – Khánh Linh vội vàng đưa tay quệt ngang khóe mắt, không để những giọt nước mắt yếu đuối rơi xuống.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tôi cặm cụi xoa bóp, nắn bóp từng thớ cơ trên chân vợ.

“Ông xã…” – Hồi lâu sau, giọng nói êm ái của Khánh Linh vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

“Sao thế em?” – Tôi ngẩng lên nhìn. Gương mặt Khánh Linh lộ rõ vẻ băn khoăn, ngập ngừng, dường như có điều gì khó nói muốn tâm sự với tôi.

“Không có gì, tự nhiên em muốn gọi anh một tiếng thôi…” – Cô ấy mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng có chút gượng ép.

“Không sao đâu em, chỉ là chấn thương phần mềm thôi mà, nghỉ ngơi vài hôm là khỏi. Em làm như vợ chồng sinh ly tử biệt không bằng ấy, làm mũi anh cũng cay cay theo rồi này. Để anh xuống lầu xem chú Toản dọn dẹp xong chưa rồi lên nằm ôm em ngủ nhé. Mai anh lại vắt chân lên cổ chạy án rồi. Thực ra tối nay anh còn đống hồ sơ chưa đọc, đành vứt xó mai xử lý bù vậy…” – Nói rồi, tôi đứng dậy bước ra ngoài. Đứng ở cầu thang nhìn xuống, tôi thấy chú Toản đã dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp toàn bộ tầng một. Từ phòng tắm của chú trên tầng hai vọng ra tiếng nước chảy rào rào. Xem ra chú Toản đang tắm.

Thật không thể tin nổi, chú Toản giờ đã hình thành thói quen tắm rửa, vệ sinh cá nhân sạch sẽ mỗi ngày. Dưới bàn tay uốn nắn của Khánh Linh, hình ảnh người chú tâm thần lem luốc, hôi hám đã lột xác hoàn toàn. Da dẻ chú trắng trẻo, hồng hào hơn, quần áo lúc nào cũng thơm tho, tươm tất. So với bộ dạng thảm hại ngày mới đón về, chú ấy giờ đã là một con người khác.

Nghe tiếng nước chảy, nhìn ngắm căn nhà gọn gàng, một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ bất giác nở trên môi tôi…

“Ông xã à, em có chuyện này muốn bàn với anh…” – Khi tôi trở lại phòng ngủ, vừa nằm xuống ôm Khánh Linh vào lòng, hít hà mùi hương quyến rũ trên tóc cô ấy thì cô ấy bỗng cất giọng thì thầm.

“Chuyện gì thế vợ yêu? Vợ chồng mình có gì mà phải giấu giếm, cứ nói thẳng ra xem nào…” – Tôi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt vợ. Trông cô ấy vô cùng khó xử, ngập ngừng mãi không dám mở miệng.

“Là chuyện của chú Toản… Chú ấy ở nhà mình cũng được một thời gian rồi. Giờ chú ấy đã tự lo được cho bản thân, từ nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp đến việc sử dụng đồ điện trong nhà chú ấy đều thạo cả rồi. Chỗ bố em còn một căn hộ hai phòng ngủ bỏ trống bên khu chung cư mới xây xong. Em nghe nói bên đó đã nghiệm thu, điện nước đầy đủ, cũng bắt đầu có dân về ở rồi.”

“Hay là… mình sang đó dọn dẹp sạch sẽ, sắm sửa đồ đạc rồi… cho chú Toản ra ở riêng bên đó nhé anh?” – Khánh Linh né tránh ánh mắt của tôi, giọng nói ngập ngừng, đầy vẻ áy náy.

“Cho chú Toản ra ở riêng? Sao tự nhiên lại thế?” Tôi ngớ người trước đề nghị của Khánh Linh. Cô và chú Toản đang sống hòa hợp, thậm chí cô còn ăn ngon lành đồ chú nấu. Tại sao đùng một cái lại muốn đẩy chú ra ngoài sống một mình?

“Anh đừng nghĩ quẩn! Em không có ý hắt hủi chú. Em đề xuất thế là vì sự nghiệp của anh. Từ ngày chú về đây, bạn bè, đồng nghiệp tuyệt nhiên không ai dám bén mảng tới nhà mình vì sợ chú. Em nghĩ giờ chú đã tự lo liệu được nên cho chú ra ở riêng. Mình vẫn sẽ chu cấp và thường xuyên qua lại thăm nom.”

Khánh Linh nói năng khép nép, cẩn trọng: “Em lo cho các mối quan hệ xã giao của anh bị ảnh hưởng. Em thề là không chán ghét chú, cũng đã quen với sự hiện diện và vấn đề vệ sinh của chú rồi. Quyết định là ở anh, nếu anh muốn giữ chú lại để phụng dưỡng thì em hoàn toàn đồng ý.”

Tôi biết căn hộ của bố vợ đang bỏ trống, nhưng đó là căn hộ giao thô ở ngoại ô, cách nhà hàng chục cây số. Quẳng một người tâm thần dở dở ương ương ra đó sống một mình, tôi không an tâm nổi. Tuy nhiên, tôi tin tưởng sự đánh giá của Khánh Linh vì cô tiếp xúc với chú nhiều hơn tôi.

“Thế này đi vợ, hôm nào rảnh anh sẽ qua khảo sát khu đó. Nếu an ninh tốt thì cho chú dọn qua cũng được. Nhưng mình cứ giữ chú ở lại thêm một tháng nữa đi. Trong thời gian này, em kèm cặp chú thêm về cách sử dụng bếp gas, điện nước cho an toàn. Chờ khu đó đông dân hơn, có hàng xóm láng giềng thì mình hẵng đưa chú sang cho đỡ tủi thân. Ý em sao?”

Tôi đưa ra giải pháp an toàn nhất vì thâm tâm vẫn lo chú Toản ra thành phố xe cộ đông đúc, nhỡ đi lạc hoặc gây họa thì khốn.

“Vâng, em nghe anh tất…” – Nghe tôi phân tích hợp lý, Khánh Linh ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

“Ông xã ơi…”

“Hửm? Gì thế vợ?”

“Anh… anh có còn đủ sức để… chiều em không?” – Khánh Linh rúc đầu vào ngực tôi, giọng nói nũng nịu, lơi lả đầy khiêu khích.

Tôi hít một hơi căng lồng ngực, lật người đè cô ấy xuống nệm. Mấy ngày đi công tác tôi cũng “nhịn” bí bách lắm rồi. Đối với tôi, tình dục phải thăng hoa từ tình yêu, nên nghe cô ấy khơi gợi, cục lửa tình trong tôi bùng cháy dữ dội.

“Á… từ từ thôi ông xã… nhẹ thôi anh…” – Tiếng thét dâm đãng của Khánh Linh vang lên hòa cùng tiếng da thịt va đập. Rất nhanh, căn phòng ngủ chìm trong bầu không khí hoan ái ướt át…

“Địt mẹ, sao vẫn yếu xìu thế này…” – Sau một hồi hì hục, tôi lại nằm vật ra thở dốc, giọng điệu vô cùng chán nản.

Trận mây mưa vừa nãy chả khá khẩm hơn lần trước là bao. Con cặc của tôi vẫn cứ trong trạng thái ương ương dở dở, nhấp chưa đầy ba phút đã phọt tinh ra. Mà lượng tinh trùng bắn ra cũng èo uột, loãng toẹt, chả thấm tháp vào đâu. Có lẽ do bị hỏng mất một bên tinh hoàn nên lượng tinh binh của tôi bị giảm đi một nửa.

“Ông xã à, dạo này anh cày cuốc vất vả quá nên cơ thể suy nhược thôi. Để qua đợt cao điểm này, em sẽ hầm đồ tẩm bổ cho anh lấy lại phong độ…” – Khánh Linh gối đầu lên cánh tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực vã mồ hôi của tôi để an ủi.

Công việc căng thẳng cộng thêm màn “giao lưu” chớp nhoáng khiến tôi kiệt sức. Chỉ một lát sau tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Chẳng biết tôi đã ngủ bao lâu, nhưng một lần nữa, những âm thanh kỳ lạ lại len lỏi vào giấc mơ của tôi. Khác với mọi lần là tiếng rên rỉ dâm loạn, lần này tôi lại nghe thấy tiếng khóc thút thít, nức nở vô cùng thê lương. Âm thanh ấy rất nhỏ, rất xa xăm. Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được những giọt nước nong nóng, ươn ướt thi nhau rơi lộp bộp xuống mặt mình. Cùng lúc đó, một đôi bàn tay lạnh toát, buốt giá như băng đang không ngừng mơn trớn, vuốt ve khuôn mặt tôi.

Cảm giác ấy cứ nhạt dần, nhạt dần rồi tôi lại chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi chế độ rung bần bật của chiếc điện thoại. Vì không muốn làm ồn giấc ngủ của vợ nên tôi chỉ cài báo thức rung. Dưới gối, chiếc điện thoại rung lên bần bật như cái máy massage. Tôi uể oải mở mắt. Lúc này là năm giờ sáng tinh mơ, tôi phải dậy sớm để chuẩn bị đến cơ quan.

Tôi quờ tay sang bên cạnh, chỗ trống không, lạnh ngắt. Khánh Linh không có trên giường! Chẳng lẽ cái chân sưng vù thế kia mà cô ấy vẫn ngoan cố xuống phòng gym tập tành?

Tôi lật đật mặc quần áo, đánh răng rửa mặt rồi chạy xuống nhà.

Vừa bước tới cầu thang, tôi đã thấy Khánh Linh đang chân thấp chân cao, tập tễnh bê đồ ăn sáng bày ra bàn. Chú Toản vẫn giữ thói quen cũ, ngồi ngay ngắn ở ghế chờ ăn.

“Bà xã, em đau chân mà sao dậy sớm nấu đồ ăn thế này?” – Thấy cô ấy dậy sớm hơn bình thường cả tiếng đồng hồ để nấu nướng, tôi ngạc nhiên hỏi.

“Hôm qua anh bảo nay phải đi làm sớm, em sợ anh mải việc không kịp ăn sáng nên lết dậy nấu cho anh lót dạ rồi hẵng đi…” – Khánh Linh quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ, ấm áp.

Nhìn chú Toản ngồi nghếch mỏ ở bàn ăn, nhớ lại cuộc nói chuyện đêm qua với vợ, lòng tôi lại trùng xuống, dâng lên một nỗi xót xa vô bờ bến. Diện mạo của chú ấy vốn dĩ đã dị hợm, quái thai. Nếu chuyển đến khu chung cư mới mẻ, đông người qua lại, liệu chú ấy có bị đám trẻ con trêu chọc, ném đá? Có bị bọn thanh niên côn đồ bắt nạt, đánh đập không? Mọi chuyện cứ để đó tính sau vậy. Nếu có cách nào khác, tôi tuyệt đối không muốn chú ấy phải rời khỏi ngôi nhà này.

Sau khi ních no bụng bữa sáng đầy tình yêu thương của vợ, tôi xách túi rác do cô ấy dọn sẵn đi ra khỏi nhà.

Bước ra đến cổng, tôi quay đầu lại. Khánh Linh vẫn đang đứng tựa cửa nhìn theo bóng lưng tôi. Ánh mắt cô ấy chất chứa sự lưu luyến, bịn rịn không nỡ xa rời, xen lẫn một nỗi buồn man mác. Vợ chồng son khó khăn lắm mới được gần nhau một đêm, giờ lại phải xa nhau biền biệt.

Tôi đi về phía khu tập kết rác của khu biệt thự, nhấc chiếc nắp thùng rác công cộng lên rồi quăng túi nilon đen vào trong.

Khu biệt thự cao cấp này sử dụng loại thùng rác công cộng siêu to khổng lồ, được thiết kế nắp đậy kín bưng để ngăn mùi hôi thối phát tán ra ngoài làm ảnh hưởng đến không gian sống. Cứ ba căn biệt thự sẽ dùng chung một cái thùng rác này. Mỗi tuần, xe rác của công ty môi trường chỉ đến thu gom một lần. Việc mở nắp thu gom rác cũng được hạn chế tối đa để tránh mùi hôi bốc ra. Vì thùng rác có dung tích cực lớn nên rác thải sinh hoạt của ba hộ gia đình trong một tuần cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Ngay khi nắp thùng rác vừa mở ra, tôi ném túi rác vào thì một mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi. Cái mùi tanh tưởi, khai nồng đặc trưng ấy… là mùi tinh trùng! Mùi tinh trùng cực kỳ nồng nặc!

Tôi nhíu mày nhìn vào trong. Rác trong thùng không nhiều, chắc mới được công nhân dọn vệ sinh mấy hôm trước. Nằm ngay sát miệng thùng là một túi nilon mỏng màu trắng, bên trong lổn nhổn toàn giấy vệ sinh lộn xộn.

Sự tò mò của cảnh sát hình sự nổi lên. Tôi vớ lấy cái que cời rác vứt lăn lóc gần đó, gẩy nhẹ cái túi nilon trắng ra. Mùi tanh tưởi xộc lên nồng nặc khiến tôi muốn lộn mửa. Đống tinh dịch nhão nhoét ấy kéo thành những sợi nhầy nhụa khi tôi dùng que tách lớp giấy ra. Thật buồn nôn!

Đúng lúc tôi định rút que cời rác ra thì ánh mắt tôi vô tình bắt gặp một vật sáng lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, nằm lọt thỏm giữa đống giấy vệ sinh nhớp nháp.

Tôi dí sát mắt nhìn kỹ. Mẹ kiếp! Đó là một vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp đã bị bóc vỏ, uống mất một viên!

Tôi đóng sầm nắp thùng rác lại, vứt cái que cời xuống đất. Ngước mắt nhìn hai căn biệt thự hàng xóm nằm kẹp hai bên nhà mình, tôi không khỏi phì cười, lắc đầu ngao ngán.

Theo như tôi biết, hai căn biệt thự xài chung thùng rác với nhà tôi đều là của những cặp vợ chồng già đã qua tuổi nghỉ hưu. Họ mua nhà ở đây để tận hưởng tuổi già an nhàn, tĩnh lặng.

Thế mà, không ngờ mấy ông bà già U60, U70 rồi mà vẫn còn sung mãn gớm! Bắn ra cả một bãi tinh trùng đặc sệt, nồng nặc mùi hôi tanh thế kia thì đúng là sức trâu! Đã thế lại còn phải dùng đến cả thuốc tránh thai khẩn cấp sau khi hành sự nữa chứ!

Ở cái tuổi gần đất xa trời ấy, có không dùng biện pháp bảo vệ thì trứng đâu nữa mà thụ thai được cơ chứ? Thật là cẩn thận thừa thãi!

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy