Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 16: Ngày Nào Vợ Tôi Cũng Tập Gym Cùng Chú
Tối hôm đó, tôi tan làm đúng giờ và trở về nhà. Vì sáng nay đi làm sớm nên tối tôi không phải tăng ca.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ gọi điện báo trước cho Khánh Linh để cô ấy chuẩn bị bữa tối sớm hơn. Nhưng sau khi xem đoạn camera ấy, một cảm giác xa lạ len lỏi trong tôi. Tôi bỗng không biết phải đối diện và trò chuyện với vợ mình như thế nào. Vì thế, tan làm xong tôi không về nhà ngay mà cứ ngồi lì trong văn phòng, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà rồi lại đưa mắt ngắm cảnh đêm qua cửa sổ. Hình ảnh Khánh Linh tự sướng cứ không ngừng tua đi tua lại trong đầu tôi. Tôi cần chút thời gian để nhìn nhận lại, để thấu hiểu người vợ của mình, để khi đối mặt với cô ấy, tôi không để lộ ra bất kỳ sự khác thường nào.
Chuyện Khánh Linh tự sướng, dù thế nào đi nữa, tôi tuyệt đối không được vạch trần.
Nhoáng cái đã đến giờ tôi thường về nhà sau những hôm tăng ca. Tôi hít một hơi thật sâu, dùng tay vò mặt cho tỉnh táo rồi lên xe phóng về.
Về đến nhà, quả nhiên chú Toản đang ngồi ngoan ngoãn ở bàn ăn chờ cơm, còn Khánh Linh thì đang bưng thức ăn từ bếp ra. Lúc này đã là tám giờ rưỡi tối.
Khánh Linh thường tan ca lúc năm giờ chiều. Những hôm cơ quan ít việc, cô ấy còn được về sớm hơn. Nhờ có quan hệ tốt, năng lực làm việc xuất sắc, lại thêm nhan sắc xinh đẹp, cô ấy rất được đồng nghiệp ưu ái, nhường nhịn, đúng chuẩn “hoa khôi cảnh sát” được cưng chiều của đơn vị. Ngày trước, tôi không biết đã tự hào và ghen tị với cô ấy đến mức nào.
Không biết từ lúc tan làm đến khi nấu bữa tối nay, trong khoảng hai ba tiếng đồng hồ ấy, cô ấy đã làm gì. Chẳng hay cô ấy và chú Toản có xuống phòng gym tập tành gì không.
Chỉ có điều làm tôi hơi ngạc nhiên là thái độ của chú Toản. Chú ấy ngồi ở bàn ăn, nét mặt có vẻ không vui. Trí tuệ của chú Toản chỉ ngang đứa trẻ lên ba, vui buồn hờn giận gì đều hiện rõ mồn một trên mặt. Chú ấy cứ bĩu môi, phụng phịu y hệt một đứa trẻ đang hờn dỗi, lại có vẻ gì đó buồn bã. Thậm chí chiếc trống bập bênh vốn là vật bất ly thân của chú giờ cũng bị vứt chỏng chơ trên bàn trà.
“Chú Toản nay sao thế em?” – Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, mỉm cười hỏi Khánh Linh. Nhìn bộ dạng của chú, tôi không khỏi buồn cười. Đúng là “nhà có người già như có viên ngọc quý”, câu này chẳng sai tẹo nào.
“Khánh Linh… không tập gym…” – Khánh Linh chưa kịp mở miệng thì chú Toản đã lắp bắp lên tiếng trước.
Nghe chú nói, tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra nửa tháng qua, tối nào Khánh Linh cũng dắt chú xuống phòng gym tập luyện. Nhưng hôm nay tôi đi công tác về, cô ấy bỏ cữ tập tối nên chú đâm ra bực dọc, hờn dỗi vì không được thói quen.
“Haizz…” – Nhìn bộ dạng trẻ con của chú Toản, Khánh Linh đặt đĩa thức ăn xuống bàn, khẽ thở dài. Cô ấy nở một nụ cười khổ, xen lẫn chút bối rối.
“Hôm nay công việc của anh thế nào? Em thấy tờ giấy nhắn anh để lại rồi. Tính gọi điện hỏi xem anh đã ăn sáng chưa nhưng lại sợ làm phiền anh lúc đang bận…” – Khánh Linh ngồi xuống đối diện tôi, cất giọng vô cùng dịu dàng.
“Có án mới em ạ, mà cấp trên lại làm căng lắm. Cả ngày nay bọn anh vắt chân lên cổ họp hành, bàn bạc. Bắt đầu từ ngày mai chắc lại chuỗi ngày cắm trại ở cơ quan, tăng ca sấp mặt rồi. Từ mai em và chú Toản cứ ăn cơm đúng giờ, đừng chờ anh nhé. Nếu tối muộn quá không về được, anh sẽ ngủ lại cơ quan luôn…” – Tôi vừa lùa cơm vừa than thở. Dù đã quá quen với guồng quay này, nhưng thú thật, chẳng ai muốn ngủ bờ ngủ bụi ở cơ quan khi có một mái ấm thoải mái đang chờ mình cả.
“Vâng, nếu hôm nào anh sắp xếp về được thì gọi báo em trước một tiếng nhé, để em phần cơm hâm nóng sẵn chờ anh về ăn…” – Nghe tôi nói vậy, Khánh Linh cũng khẽ thở dài, gắp cho tôi một miếng thức ăn, ánh mắt chan chứa sự xót xa.
“Hì hì…” – Đang nói chuyện buồn, tôi chợt thấy kỳ lạ khi chú Toản ngồi bên cạnh bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn lên, miệng cười toe toét đến mang tai.
“Chú cười cái gì thế? Có phải chú đang nghĩ cu Tí không về nhà là Khánh Linh lại dắt chú đi tập gym đúng không?” – Thấy chú cười ngờ nghệch, tôi vừa bực vừa buồn cười chọc chú. Đúng là trẻ con!
Khánh Linh ngồi cạnh cũng tủm tỉm cười theo. Chỉ có điều, nụ cười của cô ấy có vẻ hơi gượng gạo. Nếu không phải là một người vốn dĩ giỏi quan sát sắc mặt người khác như tôi, có lẽ đã chẳng nhận ra sự mất tự nhiên ấy.
Nhưng dù sao, thấy chú Toản và Khánh Linh hòa thuận thế này, tôi cũng yên tâm phần nào. Khánh Linh quản được chú, chắc chắn sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra khi tôi vắng nhà.
“Nếu chú Toản thích tập gym đến vậy, tối đến em cứ sắp xếp đưa chú ấy xuống tập một chút cũng được. Cùng lắm thì giảm bớt cường độ tập buổi sáng đi, san đều ra hai buổi sáng tối cho khỏe người, em cũng có thời gian khuây khỏa tay chân…” – Tôi nhìn Khánh Linh, ân cần dặn dò.
“Để xem đã anh ạ…” – Khánh Linh lảng tránh ánh mắt của tôi, nhìn bâng quơ ra chỗ khác rồi cúi gầm mặt xuống lí nhí đáp.
Nếu là trước đây, tôi sẽ lo nơm nớp sợ cô ấy nói câu này là vì chán ghét, không muốn ở cạnh chú Toản. Nhưng giờ thì khác rồi. Khánh Linh đã thực sự coi chú Toản như người thân trong nhà. Ánh mắt cô ấy nhìn chú không còn sự ghê tởm, xa lánh như lúc mới đón về nữa, thay vào đó là sự bao dung, thậm chí là yêu thương, chăm bẵm hệt như chăm một đứa trẻ to xác.
Tối đến, dù cơ thể rã rời, tôi vẫn cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, ép mình phải thức. Tôi muốn xem đêm nay Khánh Linh có tiếp tục thói quen tự sướng đó không. Tôi cần biết tần suất cô ấy làm việc đó để hiểu rõ hơn về nhu cầu sinh lý của vợ mình.
Tôi nằm im lìm, chờ đợi mãi cho đến khi hai mắt sụp xuống muốn díp lại thì cánh cửa phòng ngủ mới khẽ mở. Có vẻ Khánh Linh đã dọn dẹp xong xuôi dưới nhà. Cô ấy nhẹ nhàng bước tới bên giường, sau đó là tiếng sột soạt của quần áo cọ xát vào nhau. Suy đoán của tôi trước đây quả không sai, cô ấy luôn đợi lúc tôi ngủ say rồi mới dám thay đồ lót và mặc váy ngủ.
Lắng nghe tiếng sột soạt, mũi tôi ngửi thấy mùi hương thơm mát từ chiếc váy ngủ và mùi cơ thể đặc trưng của vợ.
Một lúc sau, Khánh Linh ngồi xuống mép giường, tôi cảm nhận được lớp nệm lún xuống một chút.
Ngay sau đó, một bàn tay mềm mại, nóng hổi nhưng hơi run rẩy áp lên má tôi, vuốt ve một cách đầy nâng niu. Có lẽ cô ấy đang xót xa cho sự vất vả của tôi, sự run rẩy ấy tố cáo tình cảm mãnh liệt mà cô ấy đang cố kìm nén.
Nhưng chỉ nán lại một lát, tôi nghe thấy tiếng bước chân Khánh Linh rời khỏi giường. Cánh cửa tủ quần áo lại được mở ra. Chắc chắn cô ấy lại đang lôi chiếc bao cao su giấu trong túi áo mùa đông ra.
Tiếng đóng tủ cất lên, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến ra cửa. Cánh cửa phòng mở ra rồi khép lại, để lại tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang.
Tôi lập tức mở bừng mắt. Quả nhiên, Khánh Linh đã không còn trong phòng.
Tiếng bước chân của cô ấy ngoài hành lang bỗng nhiên khựng lại chỉ sau hai bước chân ngắn ngủi.
Tuy hệ thống cách âm của căn nhà rất tốt, nhất là khu biệt thự này vốn dĩ đã yên tĩnh, nhưng nếu lắng tai nghe kỹ, tôi vẫn có thể nhận ra những âm thanh động tĩnh bên ngoài.
Khánh Linh mới đi được hai bước, chắc chắn chưa đến được cửa nhà vệ sinh. Tại sao cô ấy lại dừng lại?
Cũng không hề có tiếng mở cửa nhà vệ sinh vang lên.
Tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Đợi một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, tôi không kìm được tò mò, nhẹ nhàng tụt xuống giường, rón rén bước ra cửa. Nhưng ngay khi tôi định áp tai vào cửa nghe ngóng thì tiếng bước chân của Khánh Linh lại vang lên, theo sau đó là tiếng cửa gỗ mở ra rồi đóng sập lại.
Mọi thứ lại chìm vào im lặng tĩnh mịch. Vì nhà vệ sinh cách phòng ngủ hai lớp cửa nên tôi chẳng thể nghe thêm được âm thanh nào vọng ra từ đó nữa.
Tôi kiên nhẫn chờ thêm một lúc, cuối cùng sự tò mò chiến thắng. Tôi đặt tay lên tay nắm cửa, chuẩn bị vặn mở. Nhưng đúng lúc đó, những tiếng rên rỉ mờ ảo, đứt quãng lọt vào tai tôi. Cái âm thanh này… quen thuộc đến mức ám ảnh! Đó chính là tiếng rên dâm đãng mà tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ, và nó y xì đúc với những gì tôi nghe được từ đoạn video giám sát! Đúng như dự đoán, Khánh Linh lại đang tự sướng. Có lẽ trong suốt khoảng thời gian qua, đêm nào cô ấy cũng lén lút làm trò này mà tôi – một thằng chồng vô tâm – không hề hay biết.
Lợi dụng tiếng rên rỉ của Khánh Linh làm bình phong, tôi từ từ vặn tay nắm, hé mở cánh cửa phòng ngủ. Quả nhiên, đèn trong nhà vệ sinh bên cạnh đang sáng đèn. Tôi rón rén bước tới, áp sát tai vào lớp cửa gỗ. Tiếng rên rỉ lúc này vang lên rõ mồn một. Lẫn trong tiếng rên là những âm thanh “nhóp nhép”, “lạch cạch” của sự cọ xát. Chắc chắn là quả dưa leo bọc bao cao su đang đâm rút liên hồi trong cái lồn ướt át của cô ấy. Âm thanh nước lồn lép nhép hôm nay có vẻ còn to và dữ dội hơn hôm qua. Lẽ nào nước nôi của cô ấy hôm nay còn dồi dào hơn cả hôm qua?
“Á…” – Chẳng biết bao lâu sau, một tiếng rên rỉ dài ngoẵng, đầy kìm nén nhưng lại mang sức sát thương cực mạnh vang lên. Nó dâm đãng và lẳng lơ đến mức làm con cặc đang nằm im lìm trong quần ngủ của tôi cũng phải giật nảy lên một cái.
Sau tiếng hét thất thanh đó, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, dồn dập của Khánh Linh vọng ra. Có lẽ cô ấy đã đạt cực khoái và đang nằm bẹp ra sàn để lấy lại sức.
Khoảng một lúc lâu sau, tiếng vòi nước mở rào rào vang lên, tiếp đến là tiếng vỗ nước rửa tay, rửa mặt.
Và rồi… một âm thanh mà tôi không muốn nghe nhất lại xuất hiện!
“Rắc…”
Một tiếng cắn giòn rụm vang lên rõ mồn một, theo sau là tiếng nhai nhóp nhép. Tiếng động phát ra cực kỳ rõ ràng, giống hệt tiếng nhai một loại rau củ tươi giòn. Khỏi cần đoán cũng biết, Khánh Linh lại đang ăn phần đầu quả dưa leo mà cô ấy vừa dùng để chọc ngoáy cái lồn của mình!
Nghe thấy âm thanh ấy, cả người tôi nóng ran lên, cơ thể bất giác run rẩy. Nếu không nhờ ý chí kiềm chế mạnh mẽ, có lẽ nhịp thở của tôi đã trở nên dồn dập, mất kiểm soát. Việc đứng ngoài cửa nghe lén thế này mang lại cảm giác chân thực và kích thích hơn gấp trăm ngàn lần so với việc xem qua màn hình camera. Tôi chỉ cách Khánh Linh chưa đầy hai mét, mọi hình ảnh dâm loạn trong nhà vệ sinh tự động tái hiện sống động trong não bộ tôi.
Tiếng nhai nhỏ dần rồi tắt hẳn, tôi biết Khánh Linh đã “thưởng thức” xong món ăn kinh dị ấy. Tôi vội vã lủi về phòng ngủ, nằm ngay ngắn lên giường giả vờ ngủ say. Chỉ một lát sau, tiếng cửa phòng mở ra, Khánh Linh nhẹ nhàng bước vào rồi nằm xuống bên cạnh tôi. Dù cô ấy không chạm vào người tôi, nhưng qua khoảng cách gần, tôi vẫn cảm nhận được làn da cô ấy đang tỏa ra sức nóng hầm hập…
Từ ngày hôm sau, tôi chính thức bước vào guồng quay công việc điên cuồng. Có những lúc phải chạy sang tận thành phố bên cạnh để điều tra, thời gian tạt về nhà lấy bộ quần áo cũng không có. Vì lúc nào cũng có đồng nghiệp xung quanh nên tôi cũng không tiện gọi điện cho Khánh Linh.
Đến tối mịt mới có chút thời gian rảnh thì đã nửa đêm canh ba, sợ làm phiền giấc ngủ của cô ấy nên tôi đành kìm nén nỗi nhớ nhung, không dám bấm máy gọi.
Mãi đến ngày tăng ca thứ tư, lúc bảy giờ tối, tôi mới chớp được chút thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi. Lúc này tôi đang ở một thành phố khác, đành phải ngủ lại nhà khách của cục cảnh sát.
Mấy anh em đồng nghiệp hiếm khi được rảnh rỗi nên rủ nhau ra ngoài dạo mát, giải khuây hết cả. Chỉ còn mình tôi thui thủi trong phòng. Trong không gian yên tĩnh này, tôi muốn dành trọn tâm trí cho người vợ yêu quý của mình. Tôi muốn gọi điện trò chuyện với cô ấy, dù chỉ là nghe giọng nói của cô ấy thôi cũng đủ xua tan đi phần nào nỗi nhớ nhà da diết.
Giờ này Khánh Linh đang làm gì nhỉ?
Vắng tôi ở nhà, chắc cô ấy buồn chán lắm. Liệu cô ấy và chú Toản có đang giết thời gian dưới phòng gym không?
Tôi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho vợ. Thầm cầu mong cô ấy đừng ở dưới phòng gym lúc này, vì dưới đó sóng điện thoại cực kỳ yếu, gọi mười cuộc may ra được một.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” – Giọng tổng đài viên vô cảm vang lên. Quả nhiên, cô ấy đang ở phòng gym rồi. Chẳng còn cách nào khác ngoài việc trông chờ vào vận may. Tôi cứ kiên nhẫn gọi đi gọi lại, nghe tiếng tút tút là cúp máy gọi tiếp.
Sau hàng chục lần kiên trì bấm số, cuối cùng điện thoại cũng đổ chuông. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tim đập thình thịch chờ đợi khoảnh khắc được nghe giọng nói quen thuộc của vợ.
Nhưng… tôi đợi mãi, đợi cho đến khi tổng đài tự động cúp máy vì không có người nhấc máy.
Chuyện quái gì thế này?
Điện thoại đổ chuông nghĩa là đã có sóng kết nối, máy của Khánh Linh chắc chắn đang reo. Tại sao cô ấy lại không bắt máy?
Tôi ngớ người ra, một cảm giác thất vọng tràn trề ập đến. Khó khăn lắm mới kết nối được mà lại không nghe. Chẳng lẽ cô ấy đang mải tập nhảy, mở nhạc xập xình nên không nghe thấy chuông điện thoại?
Tôi bực mình bấm gọi lại lần nữa, nhưng đáp lại vẫn là giọng điệu vô hồn của tổng đài báo không liên lạc được. Lại mất sóng!
“Khốn kiếp!” – Tôi ném toẹt cái điện thoại xuống giường, bực dọc chửi thề. Tôi không giận Khánh Linh, tôi giận cái sóng điện thoại cùi bắp của khu biệt thự này. Có lẽ tôi phải gọi thợ đến lắp ngay một bộ kích sóng dưới tầng hầm mới được.
Vốn dĩ định ở lại phòng để tâm sự với vợ, kết quả lại rước bực vào thân. Tôi nằm vật ra giường, đưa mu bàn tay lên che trán, chán nản thở dài. Tiếc là nhà khách không có máy tính, nếu không tôi đã có thể đăng nhập vào hệ thống camera để xem cô ấy đang làm gì.
Tính đợi một lát cho bớt bực rồi gọi lại, thì bất ngờ điện thoại của tôi réo vang.
“Tin rằng anh vẫn ở đây, chưa từng rời xa, tình yêu của em như thiên thần che chở anh…” – Đoạn nhạc chuông quen thuộc nhưng hiếm khi được cất lên. Đây là bài hát “Đôi cánh thiên thần” mà chính tay Khánh Linh đã cài đặt riêng cho số của cô ấy, tượng trưng cho tình yêu thủy chung, sống chết có nhau của chúng tôi.
Chỉ cần nghe giai điệu này, tôi biết ngay là Khánh Linh đang gọi lại.
“Alo, ông xã à…” – Ngay khi bắt máy, giọng nói trong trẻo, êm tai của vợ vang lên. Trong suốt mấy ngày qua, tôi bù đầu với án mạng, áp lực đè nặng, lại bị lãnh đạo khiển trách không thương tiếc. Giờ phút này được nghe giọng cô ấy, bao mệt mỏi tan biến, sống mũi tôi cay xè, nước mắt chực trào rơi.
“Ừm…” – Tôi chỉ dám ừ nhẹ một tiếng, không dám nói nhiều sợ cô ấy nhận ra giọng tôi đang run rẩy, lại đâm ra lo lắng.
“Em xin lỗi anh… Vừa nãy… vừa nãy em không nghe thấy chuông… Lúc nghe thấy chạy lại thì… anh cúp máy mất rồi… Em phải gọi đi gọi lại bao nhiêu lần mới kết nối được với anh đấy…” – Khánh Linh giải thích, hơi thở của cô ấy qua điện thoại nghe hơi hổn hển, đứt quãng, nhưng không quá lộ liễu.
“Em lại đang tập gym với chú Toản à…” – Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh nhịp thở, dịu giọng hỏi han. Đây mới là khoảnh khắc bình yên thực sự.
“Vâng… Anh đi vắng, em chẳng biết làm gì cho hết thời gian nên đành xuống đây tập tành cho đỡ chán…” – Khánh Linh hít một hơi sâu, cố giữ cho giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
“Lại đang tạo dáng yoga khó nhằn nào đấy à?” – Tôi mỉm cười trêu chọc. Gọi được cuộc điện thoại này gian nan như đi thỉnh kinh, không biết lúc nào sóng lại rớt, tự nhiên tôi đâm ra bối rối chẳng biết nên nói gì cho phải.
“Vâng… Ông xã ơi, bao giờ anh mới về? Em nhớ anh lắm rồi…” – Cuối câu nói, giọng Khánh Linh chợt nghẹn lại, run rẩy như sắp khóc. Có vẻ cô ấy đang thực sự nhớ tôi quay quắt.
“Anh…” – Tôi cố nuốt cục nghẹn ở cổ họng, chuẩn bị buông lời dỗ dành thì…
“Á… ôi… đừng…” – Tôi chưa kịp thốt nên lời thì đầu dây bên kia vang lên tiếng hét chói tai của Khánh Linh. Âm thanh đầy hoảng loạn và vô cùng bất ngờ. Ngay sau đó là một tiếng “bịch” khô khốc vang lên, dường như có vật gì đó rất nặng vừa va đập mạnh xuống sàn nhà. Cùng lúc, điện thoại truyền đến âm thanh lạch cạch dữ dội, chắc chắn điện thoại của cô ấy đã bị rơi văng xuống đất. Lập tức, cuộc gọi bị ngắt đột ngột.
“Alo… Khánh Linh… alo…” – Tôi hét lên với cái màn hình điện thoại tối thui, nhưng cuộc gọi đã kết thúc.
Tôi quýnh quáng bấm số gọi lại, nhưng chỉ nhận được những thông báo vô vọng của tổng đài. Lòng tôi như lửa đốt, cuống cuồng lo lắng.
Tôi có thể đoán mường tượng ra chuyện gì vừa xảy ra. Chắc chắn Khánh Linh đang thực hiện một tư thế yoga độ khó cao, có thể là đứng bằng đầu hoặc giữ thăng bằng một chân. Vì mải nói chuyện điện thoại với tôi nên cô ấy bị phân tâm, mất thăng bằng và ngã nhào xuống sàn. Tiếng va đập mạnh kia chính là cơ thể cô ấy đập xuống đất, còn chiếc điện thoại thì văng ra xa.
Nghĩ đến cảnh vợ bị ngã đau đớn, ruột gan tôi rối bời. Tôi liên tục bấm gọi lại nhưng vô vọng. Không biết cô ấy ngã có nặng không, có bị chấn thương ở đâu không?
Tuy nhiên, nghĩ lại thì vẫn còn chú Toản ở dưới phòng gym cùng cô ấy. Dù trí óc chú có vấn đề, nhưng thấy người khác ngã, chắc chắn chú cũng biết đường đỡ dậy hoặc gọi người giúp.
Nhưng cái điện thoại chết tiệt này cứ ngoài vùng phủ sóng! Trôi qua mười phút đồng hồ mòn mỏi mà vẫn không gọi được. Điều này chứng tỏ Khánh Linh vẫn đang mắc kẹt dưới phòng gym. Nếu cô ấy có thể đứng dậy và đi lên nhà, điện thoại đã có sóng từ lâu rồi!
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy