Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 24: Tôi Đau Khổ Tột Cùng
Đường phố vắng hoe, chỉ lác đác vài chiếc xe chạy qua. Đêm đã khuya, xe buýt đã ngừng hoạt động. Tôi lê bước trên vỉa hè, vài chiếc taxi đi ngang bóp còi mời khách nhưng tôi chẳng thiết tha phản ứng. Tôi cứ dật dờ trôi đi giữa màn đêm. Gió lạnh buốt thổi vào người nhưng chẳng thấm vào đâu so với sự lạnh lẽo trong lòng. Đoạn đường từ nhà đến đồn cảnh sát vốn xa, vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại đi nhanh đến thế.
Cổng đồn cảnh sát đã khóa chặt, tôi dùng chìa khóa cơ quan để vào. Bác bảo vệ trực ban thấy tôi thì gật đầu chào theo thói quen. Tôi cố nặn ra một nụ cười đáp lại nhưng cơ mặt cứng đờ, gượng gạo.
Bước vào phòng nghỉ, hơi ấm phả vào mặt xua đi cái lạnh của sương đêm, nhưng không thể làm tôi bớt trống rỗng. Mồ côi mẹ từ nhỏ, tôi sống nương tựa vào người cha già yếu. Tuổi thơ cơ cực đã tôi luyện nên một Thế Quân bản lĩnh. Tôi thăng tiến nhanh nhờ sự liều lĩnh, không ngại khó khổ. Thế nhưng, người đàn ông tưởng chừng không gì quật ngã được ấy, giờ đây lại gục ngã hoàn toàn trước bi kịch gia đình.
Thiếu vắng tình mẹ từ bé, tôi trân trọng Khánh Linh hơn bất cứ thứ gì. Cô ấy là điểm tựa duy nhất, là nơi tôi gửi gắm khao khát về một mái ấm. Dù bận rộn, Linh vẫn là động lực để tôi phấn đấu. Vợ chồng tôi chưa có con nên cô ấy là tất cả những gì tôi có. Chỉ cần về nhà, nhìn thấy bữa cơm vợ nấu, mọi áp lực ngoài kia đều tan biến. Tôi từng tin mọi hy sinh của mình là xứng đáng, nhưng giờ đây điểm tựa ấy đã sụp đổ.
Ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc, tôi mở ngăn kéo lấy khẩu súng ngắn. Lắp đạn, mở chốt an toàn, tôi đưa nòng súng kề lên thái dương. Chỉ cần một cái siết nhẹ, viên đạn sẽ kết thúc tất cả. Tôi nghiến chặt răng, nước mắt tuôn rơi. Nhưng tay tôi lại run rẩy. Tại sao tôi không thể bóp cò? Phải chăng tôi sợ chết, hay còn luyến tiếc điều gì khi thứ quý giá nhất đã bị cướp mất? Tôi nhắm mắt, hình dung ra viễn cảnh:
Xác tôi nằm trên vũng máu. Sáng hôm sau, đồng nghiệp phát hiện và kết luận là tự sát do áp lực công việc. Sự thật nhơ nhuốc kia sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Khánh Linh có lẽ chỉ nhỏ vài giọt nước mắt mà chẳng chút dằn vặt. Thậm chí sau đó, cô ấy có thể danh chính ngôn thuận đón ông Toản về sống chung. Trên chính chiếc giường tân hôn, họ sẽ tự do ân ái mà không còn sợ bị bắt quả tang.
Không! Tôi không thể chết lãng xẹt như vậy. Tôi phải làm cho ra lẽ. Ít nhất, tôi phải để Khánh Linh biết nguyên nhân thực sự khiến tôi tìm đến cái chết. Tôi chưa từng làm gì có lỗi với vợ, luôn giữ mình trước mọi cám dỗ, vậy cớ sao tôi phải chọn cái chết? Sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn nuôi hy vọng mỏng manh rằng tất cả chỉ là ác mộng.
Tôi choàng mở mắt, vội vã rút nòng súng khỏi thái dương, tháo đạn và đóng chốt an toàn. Suýt chút nữa tôi đã tự kết liễu đời mình. Tôi phải đi tìm câu trả lời. Tôi phải biết tại sao mình lại thua thảm hại dưới tay một gã tâm thần. Chẳng lẽ chỉ vì con cặc của gã to hơn, khả năng làm tình dẻo dai hơn tôi? Bao năm lăn lộn trong ngành điều tra, tôi tự tin mình nhìn người chuẩn xác. Vậy mà người chung chăn gối mỗi đêm, tôi lại không nhìn thấu.
Ngồi thêm một lúc, tôi cầm chìa khóa và laptop bước ra khỏi đồn cảnh sát. Có lẽ câu trả lời nằm trong chiếc máy tính này. Nhưng thế giới rộng lớn lại chẳng có nơi nào cho tôi nương náu. Tôi khoác balo, lầm lũi bước đi. Mọi người đều biết tôi đang nghỉ phép, nếu sáng mai có ai bắt gặp tôi với bộ dạng này, tôi không biết giải thích thế nào. Tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức. Ra đến đường lớn, tôi vẫy một chiếc taxi.
“Đi đâu đây anh trai?” Gã tài xế taxi chạy ca đêm ngái ngủ hỏi.
“Cứ chạy loanh quanh đi, bật đồng hồ tính tiền.” Tôi uể oải tựa đầu vào ghế, tâm trí vẫn rối bời. Thật sự tôi không biết mình nên đi về đâu. Rõ ràng nhà chỉ cách đây vài con phố, nhưng tôi lại chẳng hề muốn quay về cái nơi nhớp nhúa ấy.
“Anh trai à, rốt cuộc là anh muốn đi đâu? Chạy loanh quanh nãy giờ hơn một tiếng đồng hồ rồi đấy.” Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, tiếng gã tài xế cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của tôi.
“Về xã X…” Nghe tài xế hỏi, tôi buột miệng thốt ra cái tên quen thuộc rồi chính mình cũng giật mình. Xã X là quê tôi, nơi có mộ phần cha mẹ và cũng là nơi tôi đã đón chú Toản lên thành phố. Trong lúc rối bời, câu hỏi của tài xế khiến tôi thốt ra cái tên ấy theo bản năng. Chẳng lẽ trực giác mách bảo tôi trở về nơi bắt đầu?
“Hả? Giờ này khuya rồi, đường về đó xa xôi hẻo lánh, tôi không đi đâu.” Gã tài xế cảnh giác. Dạo này báo đài đưa tin nhiều vụ cướp giết tài xế taxi ban đêm, gã cẩn thận cũng dễ hiểu.
“Tôi là cảnh sát, không làm hại anh đâu. Cứ chạy đi, tiền nong tôi trả đủ. Tôi đưa trước tiền cọc nhé?” Tôi rút thẻ ngành và mấy tờ tiền mệnh giá lớn đặt lên để tạo lòng tin. Có lẽ lúc này chỉ có quê hương mới mang lại cho tôi chút bình yên. Tôi muốn nhìn lại quê nhà một lần nữa để có thêm thời gian suy nghĩ.
“À vâng, thưa đồng chí! Mình xuất phát luôn nhé.” Nhìn thấy thẻ ngành, gã tài xế thay đổi thái độ, thở phào rồi đạp ga phóng đi.
Chiếc xe lao đi trong đêm. Ánh đèn thành phố dần lùi lại phía sau rồi mất hút. Lần trước rời quê, tôi đi cùng Khánh Linh và chú Toản, lòng đầy hy vọng. Lần này trở về, chỉ còn mình tôi cô độc, thảm hại. Tôi ngoái nhìn ánh sáng thành phố mờ dần, lòng dâng lên nỗi chua xót. Chẳng biết lần này đi tôi có còn quay lại không. Nếu phải kết thúc cuộc đời, tôi muốn nằm lại gần cha mẹ ở nơi không ai tìm thấy. Nếu tôi biến mất, liệu Khánh Linh có rơi giọt nước mắt nào không? Cô ấy sẽ lo lắng đi tìm, hay vẫn đinh ninh tôi đang đi công tác?
“Anh trai, đến nơi rồi, anh muốn dừng ở đoạn nào?” Đang miên man suy nghĩ thì giọng gã tài xế lại vang lên.
“Chạy đến căn nhà thứ tư ở dãy thứ ba đi.” Tôi mở mắt, nhận ra xe đã đến đầu làng, liền chỉ đường cho gã.
Căn nhà đất đó là nhà cũ của gia đình tôi. Sau khi cha mẹ mất, tôi lên phố lập nghiệp, để lại căn nhà cho chú Toản. Trả tiền xe xong, tôi đứng trước sân. Cỏ dại mọc um tùm, căn nhà vốn đã cũ nay càng tồi tàn. Ổ khóa gỉ sét treo hờ hững trên cánh cửa gỗ mục, cảm giác chỉ cần kéo nhẹ là bung.
Mới ngày nào vợ chồng tôi còn sống trong biệt thự xa hoa, để chú Toản ở căn nhà rách nát này. Vậy mà chỉ vài tháng, thế cờ đã lật ngược. Chú Toản và Khánh Linh đang tận hưởng cuộc sống sang trọng, còn tôi sắp phải trải qua những ngày tồi tệ trong chính căn nhà ổ chuột này. Tôi đã làm gì mà phải gánh chịu hậu quả này? Đứng trước hiên nhà, tôi nhìn trời đêm, không thốt nên lời.
Tôi mò mẫm tìm lỗ khóa. Cả làng tĩnh lặng, thỉnh thoảng vang lên tiếng chó sủa từ xa. Mọi nhà đều đã ngủ, không ánh đèn nào hắt ra. Hồi đón chú Toản, chính tay tôi đã khóa cửa, chìa khóa vẫn nằm trong chùm tôi mang theo. Lúc ấy đi vội, đồ đạc vứt lộn xộn, tuy toàn đồ nát nhưng có vài món kỷ vật nên tôi khóa lại. Tôi vốn định khi chú Toản khỏi bệnh sẽ đưa chú về dọn dẹp lấy nốt đồ. Nào ngờ lần này trở về lại chỉ có mình tôi.
Vừa mở cửa, một mùi hôi xộc thẳng vào mũi. Lần trước vì lo cho bệnh tình của chú nên tôi không để ý, giờ thấy buồn nôn. Tôi bật flash điện thoại soi. Đồ đạc vẫn y nguyên như lúc rời đi. Nhà chú nghèo xơ xác, dù mở toang cửa chắc cũng chẳng trộm nào thèm vào vì không có thứ gì đáng giá. Tôi không dám bật đèn, sợ hàng xóm nhìn thấy lại sinh nghi.
Tôi mệt mỏi thả người xuống giường đất lạnh ngắt. Bên trên là mớ chăn màn rách rưới, hôi thối. Căn nhà vắng lặng, gió lùa qua khe cửa sổ làm tấm nilon kêu phần phật. Nếu là bình thường, tôi chẳng dám ở lại nơi u ám này, nhưng giờ đến cái chết tôi còn chẳng sợ thì dăm ba trò dọa ma này có sá gì.
Nằm co ro, kỷ niệm ngọt ngào với Khánh Linh lại ùa về khiến tôi cười chua chát. Tôi bắt đầu thấy đầu óc váng vất, toàn thân lạnh toát, hai tay ôm chặt lấy thân run bần bật. Có lẽ do dầm sương dãi gió ngoài chòi nghỉ mát nên tôi đã bị ngấm lạnh. Căn nhà rách nát này chẳng có thứ gì để sưởi ấm.
Khi ý thức mơ hồ, bản năng thôi thúc tôi chui tọt vào mớ chăn màn hôi hám của chú Toản để tìm hơi ấm. Mặc kệ mùi kinh tởm, tôi trùm chăn kín mít, người run rẩy. Tôi định lấy điện thoại gọi cho Khánh Linh để cầu cứu, tin rằng cô ấy sẽ đến tìm mình.
Nhưng những hình ảnh dâm dật trong phòng gym hiện lên khiến tay tôi chững lại. Tôi buông điện thoại, từ bỏ ý định cầu cứu. Cảnh tượng này thật quen thuộc: hai tháng trước chú Toản cũng nằm co ro, ốm liệt giường thế này và được vợ chồng tôi đến cứu. Giờ gió đổi chiều, tôi nằm đây còn Khánh Linh và chú Toản đang mặn nồng trên chiếc giường êm ấm. Liệu họ có đoái hoài gì đến tôi, hay phải đợi đến khi tôi chỉ còn nắm xương tàn nơi xó xỉnh này mới có người phát hiện ra?
“Linh à… anh sắp chết rồi, em có biết không? Giờ này chắc em đang say giấc nồng rồi nhỉ? Em có linh cảm được gì không? Trái tim em có đau không? Sau khi anh chết… em nhất định phải sống thật hạnh phúc nhé…”
Tôi thều thào trong cơn mê rồi lịm đi. Tôi biết khi nhắm mắt lại, có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Chỉ cần bấm 115 là có cơ hội sống, nhưng tôi chẳng còn thiết tha gì mạng sống này. Chết đi có khi nhẹ nợ hơn là phải chịu đựng nỗi đau hiện tại.
Tôi cảm giác như mình đã chết. Linh hồn nhẹ bẫng, đứng bên mép giường nhìn xuống thân xác đang nằm cuộn tròn, mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Tôi chết thật rồi sao? Cái xác kia chỉ là vỏ bọc, còn tôi giờ là hồn ma vất vưởng hay đang kẹt trong một giấc mơ? Đột nhiên, tôi cảm giác mình bay vút lên cao, xuyên qua mái nhà xập xệ vào bầu trời đêm. Tự xét lại bản thân, cả đời tôi chưa làm gì trái lương tâm, luôn sống ngay thẳng. Tôi nhìn thấy cha mẹ đang đứng đó vẫy tay. Tôi bay lại gần, định nắm lấy tay họ.
“Con trai, con khổ nhiều rồi…”
Khi chạm đến luồng ánh sáng, tôi nghe giọng nói ấm áp của mẹ và cảm nhận bàn tay bà vuốt ve mái tóc. Tôi sà vào lòng bà, khóc nức nở như một đứa trẻ vì những uất ức kìm nén bấy lâu.
“Chỗ này không dành cho con đâu. Con còn trẻ, sao lại dễ dàng bỏ cuộc như vậy? Vì một đứa đàn bà mà ra nông nỗi này, thật là hèn nhát!”
Giữa lúc tôi đang đắm chìm trong tình mẫu tử, giọng cha tôi bỗng vang lên oai nghiêm, pha lẫn sự thất vọng tràn trề.
“Cha…” Tôi nghẹn họng, không biết nói gì để bào chữa.
“Con tưởng như vậy là đau khổ lắm sao? Ngày xưa khi mẹ con mất, cha cũng từng muốn chết đi cho xong. Nhưng vì con, cha đã cắn răng chịu đựng, gồng gánh nuôi con khôn lớn. Đã là đàn ông thì phải có bản lĩnh, gặp chút sóng gió đã đòi sống đòi chết, thế mà gọi là đàn ông à? Là một người cha, ta thấy thật xấu hổ vì con!”
Những lời khiển trách của cha như những nhát búa tạ giáng xuống đầu tôi.
“Con à, dù gia đình có tan vỡ, con vẫn còn sự nghiệp. Dù lần này có mất tất cả, con vẫn còn trẻ, hoàn toàn có thể làm lại từ đầu. Tương lai phía trước còn dài, con phải sống cho thật tốt…” Mẹ dịu dàng vuốt ve má tôi, ân cần khuyên nhủ.
“Thôi, đừng nói nhiều nữa! Lần sau ra mộ nhớ mang cho ta chai rượu đế với con gà quay nhé, lâu rồi thèm quá. Giờ thì cút về đi!”
Nói đoạn, cha tung một cú đá như trời giáng vào người tôi. Tôi hét lên một tiếng thất thanh, cảm giác cơ thể đang rơi tự do xuống vực sâu thăm thẳm. Rồi tôi từ từ lấy lại ý thức, cảm nhận được mùi xú uế quen thuộc xộc thẳng vào mũi.
Tôi lờ mờ mở mắt, thấy mình vẫn nằm trong đống chăn hôi hám. Mùi nồng nặc khiến tôi suýt nôn, vội vàng tung chăn đứng dậy. Trời đã sáng bảnh, nắng chiếu rọi khắp phòng. Tôi đưa tay sờ trán, cơn sốt đã hạ, người không còn ớn lạnh. Những hình ảnh đêm qua vẫn vương vấn trong đầu; là thật hay chỉ là ảo giác do sốt cao? Tôi lắc mạnh đầu, tự nhủ chắc chắn chỉ là mơ, làm gì có linh hồn hay thiên đàng nào ở đây.
Ánh nắng ngoài cửa sổ phần nào sưởi ấm tôi. Có lẽ nhờ sức đề kháng tốt, tôi đã vượt qua cơn bạo bệnh mà không cần thuốc thang. Đứng giữa căn nhà tồi tàn, tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Nếu chưa chết, tôi phải sống cho tốt. Mất đi tổ ấm nhưng tôi vẫn còn hy vọng làm lại từ đầu.
Nhưng trước đó, tôi phải tìm hiểu rõ ngọn ngành, phải biết tại sao mình lại thất bại thảm hại dưới tay một gã tâm thần như thế. Tôi liếc nhìn chiếc túi laptop trên giường, móc trong túi áo ra chiếc USB phát wifi.
Bụng tôi bỗng sôi lên. Từ tối qua đến giờ tôi chưa có hạt cơm nào vào bụng. Nếu không có chuyện đêm qua, giờ này tôi đang ăn sáng do vợ nấu và bàn chuyện đi du lịch. Nhưng hiện tại thì khác.
Tôi lục lọi khắp nhà ông Toản xem có gì ăn được không và chỉ tìm thấy mấy củ khoai tây đã mọc mầm, đen sì. Trong bếp có củi nhưng tôi không dám nhóm lửa vì sợ khói khiến hàng xóm chú ý. Cực chẳng đã, tôi lấy dao cạo râu gọt vỏ, khoét bỏ chỗ mọc mầm rồi rửa sạch, nhai sống.
Vừa nhai củ khoai sống sượng, tê rần cả lưỡi, tôi vừa tự hỏi liệu Khánh Linh có xót xa khi thấy tôi thế này? Giờ này chắc cô ấy và ông Toản đang dùng bữa sáng trong phòng ăn sang trọng. Có lẽ tôi đã tê liệt. Khi nỗi đau đến đỉnh điểm, con người ta bỗng trở nên vô cảm và bình thản lạ thường.
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy