Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 23: Khánh Linh Là Kẻ Chủ Mưu

Mất điện rồi! Thật không ngờ sự cố lại xảy ra ngay lúc này. Cả không gian chìm trong bóng tối đặc quánh, đến mức đưa tay không nhìn thấy năm ngón. Tiếng nhạc xập xình tắt lịm, trả lại cho phòng tập tầng hầm sự tĩnh lặng. Thế nhưng, chính trong bóng tối ấy, mọi âm thanh lại càng trở nên rõ rệt. Tôi nghe rõ mồn một tiếng thở dốc nặng nhọc, gấp gáp của Khánh Linh và người chú họ điên dại. Nhịp thở của họ hỗn loạn, vang vọng khắp căn phòng. Lồng ngực tôi cũng phập phồng dữ dội, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng so với những âm thanh thú tính kia, sự hiện diện của tôi ở ngay sau cánh cửa vẫn hoàn toàn bị ngó lơ.

Mất điện rồi, có lẽ trò mèo mả gà đồng của hai người họ cũng phải hạ màn. Ít nhất tôi cũng đỡ phải hứng chịu thêm sự đau đớn. Khi lý trí hoạt động trở lại giữa bóng tối, tôi mới nhận ra toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, áo sơ mi dính bết vào lưng nhớp nháp.

Cơ thể tôi tê liệt, cứng đơ. Đến tận giây phút này, tôi vẫn không muốn chấp nhận hiện thực tàn nhẫn vừa chứng kiến. Khi mọi thứ bị bóng tối bao trùm, tôi tự hỏi liệu đây có phải chỉ là một cơn ác mộng do mệt mỏi sinh ra? Liệu khi trời sáng, mọi chuyện có tan biến để trả lại cho tôi cuộc sống bình yên vốn có?

“Tối… tối quá…” Đang lúc tôi còn tự lừa dối bản thân, từ bên trong phòng tập bỗng vang lên giọng nói run rẩy, sợ sệt của ông Toản.

“Chỉ là cúp điện một lát thôi mà, đừng sợ… Lát nữa là có điện lại ngay thôi…” Khánh Linh vang lên đáp lời. Thế nhưng, tông giọng của cô ấy lúc này rất lạ, cứ run rẩy và ngắt quãng. Là một người đàn ông từng trải qua chuyện chăn gối, tôi hiểu sự run rẩy ấy bắt nguồn từ đâu. Đó là dư âm của khoái cảm mãnh liệt vẫn còn râm ran khắp cơ thể sau những cú đâm thọc lút cán ban nãy, khiến giọng nói trở nên yếu ớt và lả lơi.

“Sợ… sợ lắm…” Nghe những lời trấn an của Khánh Linh, người đàn ông điên dại ấy lại càng tỏ ra hoảng loạn hơn. Giọng nói của ông ta run lên bần bật, hệt như một đứa trẻ con đang bị bỏ rơi giữa rừng sâu. Cái tính cách nhút nhát, sợ bóng tối đặc trưng của một kẻ tâm thần lại một lần nữa bộc lộ rõ nét vào lúc này.

“Phù… Có tôi ở ngay đây rồi, ông còn sợ cái gì nữa…” Khánh Linh trút ra một tiếng thở dài thườn thượt, giọng điệu xen lẫn sự bực dọc, mất kiên nhẫn pha chút khinh miệt.

“Ưm…” Ngay sau câu nói hằn học của Khánh Linh, tôi nghe thấy một tiếng rên rỉ kìm nén phát ra từ cổ họng của ông Toản. Cùng lúc đó, chiếc ghế tập tạ bằng sắt lại phát ra một tiếng “Két” chói tai. Rõ ràng là một trong hai người họ vừa mới cử động. Chắc hẳn là Khánh Linh, có lẽ cô ấy vừa mới lắc lư hay ngoáy nhẹ cái mông cong vút của mình ngay trên hạ bộ của ông ta. Đáng tiếc là bây giờ tôi chỉ có thể đoán mò dựa vào âm thanh, vì bức tường bóng tối đã che khuất đi mọi thứ.

“Tiếp tục đi… Bài tập hôm nay mà không hoàn thành đủ… thì sẽ có hình phạt đấy nhé.” Giọng Khánh Linh lại vang lên, nhịp thở gấp gáp và dồn dập hơn. Khi nhắc đến “hình phạt”, giọng cô không hề đe dọa mà tràn ngập sự ma mị, quyến rũ. Thanh âm lả lơi ấy như mồi lửa châm ngòi dục vọng, nhưng nó không dành cho tôi – người chồng đang bị phản bội cay đắng.

“Vâng… vâng…” Ông Toản đáp lời khúm núm như một nô lệ. Ngay sau đó là tràng âm thanh sột soạt của vải vóc ma sát mạnh vào nhau.

“Ưm…” Khánh Linh ngân lên một tiếng rên rỉ dài qua sống mũi, chứa đựng sự thỏa mãn tột độ. Cùng lúc, chiếc ghế tập tạ phát ra tiếng kêu cọt kẹt, chao đảo do phải hứng chịu một lực va đập mạnh hơn hẳn những nhịp gập bụng ban nãy.

“Phập…” Một tiếng động nhớp nháp vang lên. Âm thanh này giống như hai vật thể đang dán chặt vào nhau đột ngột bị kéo tuột ra.

“Á…” Ngay khi cái tiếng nhớp nháp ấy vừa dứt, Khánh Linh lại bật ra một tiếng rên la đầy dị thường, vừa như đau đớn lại vừa như khoái lạc.

“Phụt…” Tiếp nối là một âm thanh kỳ quái, giống như tiếng một khối không khí bị ép mạnh ra ngoài từ một không gian chật hẹp, kín mít. Chắc chắn bên trong phải trơn tuột, ướt đẫm đến mức nào thì mới có thể tạo ra được cái âm thanh “phụt” rõ nét đến vậy. “Két” – chiếc ghế tập tạ lại rên rỉ, âm thanh lần này còn lớn hơn trước, như thể có một vật thể gì đó vừa giáng một đòn chí mạng xuống mặt nệm. “Bạch!” – Một tiếng va đập bằng xương bằng thịt vang lên trầm đục. Đó chắc chắn là tiếng hai khối thịt mông nẩy nở của Khánh Linh nện thẳng xuống vùng háng đầy lông mu của ông Toản. Nhưng tại sao cái âm thanh va chạm lần này lại nghe có vẻ thô bạo, mạnh mẽ hơn so với lúc nãy?

“Sao cái gan của chú bé tí thế hả… Ưm… Tay run lẩy bẩy hết cả lên rồi kìa… Nhanh lên một chút có được không hả…” Giọng nói đứt quãng, thở dốc của Khánh Linh lại vang lên, đan xen giữa những nhịp thở hỗn loạn là sự trách móc, thúc giục đầy dục vọng.

“Vâng…” Ông Toản lí nhí đáp lại, giọng điệu vẫn đầy vẻ rúm ró, e dè.

“Phập… phịch… bạch… phập… phụt… phịch…” Chuỗi âm thanh thú tính vừa rồi lại bắt đầu lặp lại, và lần này tần suất còn dồn dập hơn. Đầu tiên là cái tiếng lầy lội như rút chân khỏi vũng bùn lầy, tiếp đến là tiếng “phụt” của một vật thể thô to đâm phập vào vũng lầy ấy, và cuối cùng chốt hạ bằng tiếng va đập “bạch” của da thịt. Dù màn đêm đen kịt đã che khuất đi tầm nhìn, nhưng những âm thanh sống động ấy lại vẽ ra một thước phim sắc nét, trần trụi ngay trong tâm trí tôi. Tôi có thể mường tượng ra một cách rõ ràng cảnh tượng cặp mông tròn lẳn của Khánh Linh từ từ nhấc lên cao, tách khỏi háng ông Toản. Khi hai cơ thể rời nhau, lớp dâm thủy dính dấp giữa con cặc và cái lồn bị kéo dãn ra thành những sợi tơ trong suốt, tạo nên cái tiếng “phập” ướt át. Đợi đến khi nhấc mông lên đủ cao, Khánh Linh đột ngột dồn lực, giáng toàn bộ sức nặng cơ thể ngồi phịch xuống. Con cặc khổng lồ của ông Toản chớp lấy thời cơ, đâm lút cán, chui tọt vào tận sâu thẳm trong tử cung của Khánh Linh. Lực đâm thô bạo ấy ép đống không khí kẹt lại bên trong trào ra ngoài, đồng thời khuấy đảo bãi dâm thủy nhầy nhụa, tạo ra tiếng “phụt” dâm đãng. Cuối cùng, cái đầu khấc gớm ghiếc tống thẳng vào tận cổ tử cung, và hai vùng hạ bộ đập mạnh vào nhau, phát ra tiếng “bạch”.

“Á… ừm… á… nhanh nữa lên… hừ… mạnh nữa…” Nhịp thở dốc và tiếng rên la của Khánh Linh hòa nhịp hoàn hảo với từng cú va đập da thịt. Giữa những âm thanh đê mê ấy, cô ấy vẫn không quên gào lên hối thúc, đòi hỏi sự mạnh bạo hơn nữa từ người đàn ông bên dưới.

“Phập… phịch… phụt… bạch… phập… phịch… phụt… bạch…” Vòng tuần hoàn của những âm thanh dâm loạn ấy ngày càng rút ngắn lại, nhịp điệu ngày một tăng tốc đến mức chóng mặt. Đến những nhịp cuối cùng, tiếng va đập da thịt không còn là những âm thanh trầm đục “bạch bạch” nữa, mà đã chuyển thành những tiếng “bốp bốp” chát chúa, đanh thép, vang dội khắp căn phòng.

“Phập phập…” “Phụt phụt…” “Bốp bốp…” “Két két két…” Đủ mọi loại tạp âm nhơ nhuốc đan xen, hòa quyện vào nhau. Tốc độ dập càng lúc càng cuồng loạn, khiến cho mọi âm thanh cuối cùng trộn lẫn thành một mớ hỗn độn, không thể phân biệt rõ ràng đâu là tiếng va chạm da thịt, đâu là tiếng dâm thủy, đâu là tiếng rên rỉ. Tất cả hợp lại thành một bản giao hưởng của nhục dục đầy dã man và điên rồ.

Việc Khánh Linh liên tục hối thúc chứng tỏ cô ấy không còn giữ vai trò chủ động. Rất có thể cô ấy vẫn đang ngồi dạng háng trên người ông ta. Nhưng giờ đây, ông Toản mới là người làm chủ. Ông ta dùng hai bàn tay chai sạn bóp chặt lấy cặp đùi Khánh Linh làm điểm tựa để tạo khoảng trống cho những cú đâm thọc. Ông ta vặn hông, nhấp háng liên tục, tống con cặc vĩ đại vào cái lồn nóng hổi của Khánh Linh. Lực đâm thô bạo đến mức kéo tuột mép môi âm hộ lộn ra ngoài theo mỗi nhịp dập. Phần gốc cặc rậm rạp của ông Toản giáng xuống vùng đồi vệ nữ sưng tấy. Đám lông mu ướt sũng dâm thủy của hai kẻ loạn luân hòa quyện vào nhau, khiến những cú va chạm da thịt càng thêm uy lực.

“Hộc… hộc… làm… làm thế này… hộc… được chưa… hả…” Tiếng thở hồng hộc của ông Toản vang lên xen lẫn tiếng nhóp nhép. Ông ta vừa hì hục cày cuốc vừa gặng hỏi, trong khi những cú dập háng bạo lực bên dưới vẫn không hề giảm sút phong độ.

“Á… á… sướng… sướng lắm… nhanh nữa đi… đâm mạnh vào…” Khánh Linh rên rỉ đáp lại bằng những từ ngữ đứt quãng. Lúc này cô ấy chẳng còn tâm trí đâu để nói nhiều, mọi sự tập trung đều dồn vào việc tận hưởng khoái cảm từ con cặc khổng lồ kia mang lại. Cô ấy vẫn buông lời kích thích để làm hài lòng ông Toản. Với một người có trí tuệ như trẻ con, sự tán dương chính là động lực lớn nhất. Với cường độ dập điên cuồng thế này, những lời của Khánh Linh chắc chắn xuất phát từ sự sung sướng tột cùng. Dù cô ấy không nói ra, thì tiếng lép nhép và dâm thủy trào ra lênh láng từ cái lồn ướt át kia cũng đã cho thấy cô ấy đang sướng phát điên.

“Bốp bốp bốp…” Vừa dứt lời khen của Khánh Linh, âm thanh va đập da thịt bỗng nhiên tăng tốc độ và âm lượng lên gấp bội. Rõ ràng là ông Toản đang dùng hết bình sinh để tăng tốc độ nhấp háng và mở rộng biên độ đâm thọc. Chỉ dùng sức mạnh của cơ hông và cơ lưng dưới để nhấc bổng cả cơ thể của một người phụ nữ đang cầm tạ lên không trung rồi nện xuống, sức mạnh vòng eo của ông Toản thực sự quá khủng khiếp. Tuyệt vời! Một phương pháp luyện tập cơ lưng dưới quá đỗi tuyệt vời! Thảo nào ông ta lại đam mê tập gym đến thế. Hóa ra cái sự “chăm chỉ” ấy là để đánh đổi lấy một “phần thưởng” bằng xương bằng thịt béo bở đến nhường này.

Kẻ chủ mưu đáng sợ nhất chính là Khánh Linh. Sự tính toán của cô ấy quả thực tinh vi khi đặt mua bộ đồ tập thiết kế xẻ đáy để phục vụ mục đích này. Chỉ cần mặc thêm chiếc quần đùi thể thao rộng bên ngoài, không ai biết bên dưới lớp vỏ bọc kín đáo ấy là vùng nhạy cảm đang trần trụi. Khi cơn nứng trỗi dậy, họ chỉ việc tuột quần đùi xuống ngang đầu gối là có thể giao hoan ngay tại phòng tập. Nếu có người đột ngột vào, họ chỉ cần rút con cặc ra và kéo quần lên. Người ngoài giỏi lắm chỉ thấy khuôn mặt đỏ ửng vì mồ hôi của Khánh Linh, không thể biết những chuyện dơ dáy họ vừa làm.

Đầu óc tôi quay cuồng, những âm thanh nhục dục lại dội vào màng nhĩ: “Á á á… Nhanh nữa… Đâm sâu vào…” Tiếng rên rỉ của Khánh Linh ngày một chói tai. Những cú va chạm da thịt vang lên chát chúa, tiếng dâm thủy lép nhép. Hai kẻ loạn luân đang chuẩn bị lên đỉnh. Tôi không biết mình có đủ can đảm để nghe trọn vẹn tiếng la hét khi lên đỉnh của vợ, hay tiếng rống thỏa mãn của ông Toản lúc bắn tinh dịch vào sâu trong cơ thể người phụ nữ tôi yêu.

Đôi chân tôi bừng tỉnh, chạy thục mạng về phía cầu thang. Bản năng thôi thúc tôi chạy trốn khỏi những âm thanh bẩn thỉu ấy. Tiếng rên la và va đập trong phòng tập lấp đi bước chân dồn dập của tôi. Tôi vấp ngã liên tục khi leo lên bậc thang. Tiếng rên của Khánh Linh và tiếng thở của ông Toản bám riết lấy tâm trí, không cách nào thoát khỏi.

Khi tôi hớt hải đẩy cửa ra khỏi tầng hầm, từ bóng tối dội lên tiếng thét chói tai của một người phụ nữ. Tiếng thét mang theo sự thỏa mãn tột cùng. Cái âm sắc ấy tôi thuộc nằm lòng, nhưng điệu bộ rống lên man dại ấy lại vô cùng xa lạ. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng thét khi đạt cực khoái của Khánh Linh, và người mang lại điều đó lại là ông Toản với những cú dập thô bạo. Đúng khoảnh khắc tôi định đóng sập cửa, thứ âm thanh ấy vẫn chui tọt vào tai.

“Rầm!”

Tôi dùng hết sức đóng sầm cánh cửa dẫn xuống hầm, lao ra vườn, vội vàng xỏ chân vào đôi giày da đang vứt lăn lóc rồi cắm đầu chạy. Cánh cửa gỗ dày cuối cùng cũng chặn đứng được tiếng rên la của Khánh Linh. Ra giữa vườn, tôi khựng lại thở dốc. Toàn thân tôi ướt sũng mồ hôi. Gió lạnh thổi thốc vào người nhưng tôi đã tê liệt. Ống chân và đầu gối tôi chắc hẳn đã bầm dập, rướm máu vì mấy cú ngã, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự tuyệt vọng.

“Không thể nào… Đây không phải là nhà mình… Chắc chắn là ác mộng… Người đàn bà lúc nãy không thể là Khánh Linh.” Tôi lững thững bước đi như xác không hồn, miệng lẩm bẩm. Trong lúc trèo qua hàng rào sắt, tôi lại trượt chân ngã sấp mặt. Cú ngã khiến lòng bàn tay rách toạc da, rướm máu. Cơn đau rát xộc lên não nhưng tôi phớt lờ. Tôi vô định chạy cho đến khi kiệt sức, đổ gục xuống nền gạch một cái đình hóng mát.

Tôi vốn không phải thằng đàn ông nhu nhược, nhưng đêm nay tôi lại bỏ chạy như một kẻ chiến bại. Lần đầu tiên trong ba mươi năm, tôi chấp nhận làm kẻ hèn mạt trước người vợ mình yêu thương và người chú ruột thịt.

Chính hai con người tôi trân trọng nhất đã đẩy tôi xuống vũng bùn. Đầu óc tôi trống rỗng, cơn đau đầu kéo đến. Tôi kiên quyết không tin đây là sự thật. Cú đòn giáng xuống quá bất ngờ và tàn khốc khiến tôi hoàn toàn gục ngã, không kịp phòng bị gì.

“Hôm nào phải gọi bọn điện lực đến kiểm tra lại hệ thống điện của khu này mới được. Aptomat tổng tự dưng nhảy đánh xoạch một cái, chả hiểu nguyên nhân do đâu…” Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, bỗng có tiếng người nói vọng lại từ xa. Hóa ra là tiếng của mấy anh bảo vệ khu phố đi tuần. Sự cố mất điện vừa rồi thì ra là do chập cháy aptomat tổng của cả khu chứ chẳng phải do ông trời xót thương gì cho cái thân phận hẩm hiu của tôi cả.

“Xoạch…”

Hệ thống điện vụt sáng trở lại, xua tan màn đêm. Chỉ riêng cái đình tôi đang trú ngụ vẫn chìm trong bóng râm. Ánh sáng đột ngột khiến tôi chói mắt, nhưng giúp đầu óc dần tỉnh táo hơn. Từ đây, tôi có thể nhìn bao quát toàn bộ căn biệt thự. Dù lòng vẫn run rẩy trước sự thật kinh tởm, đôi mắt tôi không thể cưỡng lại sự tò mò, cứ dán chặt vào ngôi nhà ấy.

Căn biệt thự vẫn tối om, chứng tỏ hai kẻ loạn luân vẫn còn lưu luyến dưới phòng gym tầng hầm. Họ đang làm gì? Chắc chắn là đang dọn dẹp “bãi chiến trường” nhầy nhụa. Để lau sạch đống tinh dịch và dâm thủy trên mặt ghế nệm chắc cũng mất kha khá thời gian. Rồi sau đó, họ sẽ tắm rửa. Trong phòng gym có phòng tắm đứng riêng tư của Khánh Linh. Giờ này, chắc hẳn họ đang trần truồng quấn quýt lấy nhau trong cái buồng tắm chật hẹp ấy, trao cho nhau những cử chỉ mơn trớn nhơ nhuốc.

Càng suy diễn, trái tim tôi càng đau đớn đến nghẹt thở. Tôi ngồi bó gối trên nền đá lạnh buốt. Chẳng biết bao lâu sau, phòng khách bừng sáng. Một bóng dáng thanh mảnh tiến đến cửa sổ, nhẹ nhàng kéo rèm lại. Vóc dáng yêu kiều ấy giờ đây mang đến cho tôi cảm giác gớm ghiếc. Tầm nhìn bị nước mắt làm nhòe nhoẹt cộng thêm khoảng cách xa nên tôi không nhìn rõ Khánh Linh đang mặc gì. Là bộ đồ tập xẻ đáy lăng loàn hay váy ngủ khiêu gợi? Trước khi tôi kịp nhìn rõ, bức rèm đã khép kín.

Lát sau, phòng ngủ trên tầng hai của chúng tôi sáng đèn. Lớp rèm dày ngăn cản mọi ánh nhìn, tôi chỉ thấy cái bóng thon thả di chuyển qua lại. Đèn phòng ngủ cứ sáng mãi. Còn người chú họ điên dại của tôi thì sao? Ông ta đã rút về phòng mình hay đang hiên ngang nằm trên chiếc giường cưới của vợ chồng tôi? Tôi chỉ cần đi vòng sang phía hông biệt thự kiểm tra đèn phòng ông ta là rõ ngay.

Nhưng đôi chân tôi nặng trĩu. Tôi đã cạn kiệt sinh lực và quá hèn nhát để đối diện sự thật. Có lẽ từ lâu, người vợ tôi nâng niu đã bị kẻ khác chiếm hữu. Đau đớn thay, kẻ đó lại là gã tâm thần với dung mạo dị hợm khiến ai nhìn cũng thấy kinh tởm.

Kỳ nghỉ phép? Chuyến du lịch hâm nóng tình cảm? Giờ đây, những kế hoạch ấy trở thành trò hề. Tôi đã hồ hởi về nhà định dành cho Khánh Linh sự bất ngờ, nào ngờ cô ấy lại đáp lễ tôi bằng một sự thật tàn nhẫn. Tôi run rẩy lôi điện thoại ra. Màn hình hiện lên bức ảnh hai vợ chồng ôm nhau cười rạng rỡ. Nhìn nụ cười của Khánh Linh trong ảnh, lòng tôi càng đau đớn gấp bội.

Đồng hồ đã hơn mười giờ đêm. Tôi chẳng nhớ mình đã đứng chết trân dưới hầm bao lâu, hay ngồi ở cái đình này bao nhiêu tiếng rồi. Nhìn lại phòng ngủ trên tầng hai, đèn đã tắt ngấm. Căn biệt thự chìm trong bóng tối. Khánh Linh chắc hẳn đã ngủ ngon rồi. Cô ấy đâu cần phải lén lút dùng quả dưa leo để tự thỏa mãn nữa, vì quả dưa leo lạnh ngắt sao so được với con cặc khổng lồ, cứng và nóng hổi của người đàn ông kia?

“Khánh Linh ơi… em có biết chồng em đang vật vã cách nhà chưa đầy một trăm mét không? Em có biết từ chiều đến giờ anh chưa có hạt cơm nào vào bụng, cơ thể đang lạnh lẽo thế nào không? Anh ước gì những chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ tồi tệ. Anh thèm nghe tiếng chuông báo thức reo lên để khi mở mắt ra, mọi thứ chỉ là ác mộng, và em thì đang trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho anh như mọi ngày…” Tôi nhìn đăm đăm vào ô cửa sổ tối om, mấp máy môi trò chuyện với vợ, dẫu biết những lời này sẽ không bao giờ đến được tai cô ấy.

Ngón tay cái của tôi miết nhẹ trên màn hình điện thoại, dò tìm đến tên danh bạ của Khánh Linh. Chỉ cần một cái chạm nhẹ thôi, cuộc gọi sẽ được kết nối. Lúc này cô ấy đang ở trong phòng ngủ, chắc chắn điện thoại sẽ đổ chuông ngay lập tức. Thế nhưng, ngón tay tôi cứ lơ lửng trên phím gọi, cách một khoảng cách chưa đầy một milimet, mà sao nặng nề, khó khăn đến vậy.

Tôi nắm chặt điện thoại. Bây giờ phải làm sao? Bước về ngôi nhà kinh tởm ấy ư? Tôi biết nếu vác mặt về, Khánh Linh sẽ lại diễn kịch: nằm quay lưng, giả vờ ngủ say, tóc vẫn còn ẩm mùi dầu gội. Còn người đàn ông kia chắc chắn đang nằm dạng háng trên giường, chỉ mặc độc chiếc quần lót, hạ bộ nhô lên một cục to tướng chứa con cặc vừa được cày xới thỏa thê trong cái lồn vợ tôi. Nghĩ lại những lần về nhà đột ngột trước đây, có lẽ kịch bản dơ bẩn này đã diễn ra y hệt. Chỉ là tôi về khi cuộc hoan ái đã kết thúc, để lại một Khánh Linh rã rời và một gã đàn ông đã xả hết tinh dịch rồi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau, họ lại tiếp tục đóng vai những người chăm chỉ luyện tập dưới tầng hầm.

Nhớ lại biểu cảm ghê tởm của Khánh Linh lần đầu chạm mặt ông Toản ở bệnh viện, đối chiếu với cảnh hai cơ thể dính chặt nhau uốn éo ban nãy, sự đối lập ấy quá tàn nhẫn. Chỉ mới hơn hai tháng, điều gì khiến một người đàn bà đoan trang thay đổi chóng mặt, dâm đãng đến mức ấy? Nguyên nhân sâu xa là do đâu? Ngôi nhà ấy giờ đã trở thành chốn nhơ nhuốc, tôi không còn mặt mũi nào bước vào nữa. Bơ vơ giữa đêm lạnh, tôi biết đi về đâu? Phải rồi, chỉ còn cục cảnh sát, nơi tôi đã cắm chốt suốt những ngày qua.

Loạng choạng đứng lên khỏi nền đá lạnh, lê bước trên con đường mòn giữa bãi cỏ, tôi vô thức ngân nga lại bài hát mà Khánh Linh từng hát cho tôi nghe. Đó là lần đầu tiên cô ấy hát cho tôi nghe, khi tôi đang nằm viện và cô ấy là người túc trực chăm sóc. Giọng hát của cô ấy lúc đó mới trong trẻo, ngọt ngào làm sao.

Hoàn cảnh của tôi lúc này sao mà giống với những ca từ não nề trong bài hát đến thế. Trước kia, mỗi lần nhớ lại giọng hát của Khánh Linh, trong lòng tôi luôn ngập tràn sự ngọt ngào, hạnh phúc. Vậy mà bây giờ, sao tôi lại thấy vị mằn mặn đắng chát nơi đầu môi?

À, thì ra là tôi đang khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, trượt xuống khóe môi, đắng ngắt.

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy