Tình nhân của vợ – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tình nhân của vợ – Update Chương 8
Tác Giả: tele: hashinomotoo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ngoại tình
Ngày Cập Nhật : 15/07/2026
Chương 8: Sau cánh cửa
Thời gian thật sự rất tàn nhẫn với suy nghĩ của con người. Nó như một dòng sông ngầm, lặng lẽ nhưng không ngừng chảy, cứ từng giây từng phút gặm nhấm, xé nát trái tim và cảm xúc của chính bản thân ta. Có lẽ điều đáng sợ nhất là ta chẳng thể làm được gì ngoài việc đứng nhìn, bất lực, để nó nuốt chửng từng mảnh ký ức đẹp đẽ, từng chút hy vọng mong manh còn sót lại. Những ngày tháng trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài vô tận, nơi mọi thứ đều trở nên mơ hồ, nơi tình yêu và lòng tin bị thử thách đến mức tan vỡ chỉ vì những khoảnh khắc im lặng chết chóc và những bí mật không thể nói thành lời. Tôi ngồi một mình trong căn phòng khách sạn, ánh đèn vàng vọt le lói chiếu lên tường trắng lạnh lẽo, mà lòng thì như bị ai đó siết chặt, không thở nổi.
Cũng đã được vài ngày kể từ cái hôm định mệnh ấy – cái hôm tôi chứng kiến vợ mình bị Hoàng sờ soạng trong thang máy, cái hôm cô ấy về nhà với ánh mắt xa xăm và tiếng rên trong phòng tắm. Đó là những ngày dài đằng đẵng mà căn phòng khách sạn dường như rộng hơn, lạnh hơn, và trống rỗng hơn bao giờ hết. Chúng tôi vẫn chẳng có câu chuyện nào được nói với nhau ngoài những câu chào xã giao quen thuộc đến phát chán. Sáng dậy, Mai chỉ lặng lẽ chuẩn bị, trang điểm, mặc váy rồi rời đi mà không một cái nhìn ấm áp. Buổi tối, khi cả hai ở bên nhau, không khí cũng nặng nề như một tảng đá đè lên ngực. Không một nụ cười, không một cái chạm tay, không một lời hỏi han chân thành. Dần dần tôi cảm thấy mọi thứ đang trượt khỏi tay mình, trái ngược hoàn toàn với mục đích ban đầu của chuyến đi này – được cùng vợ ngắm hoàng hôn đỏ rực trên biển, được ăn những món hải sản tươi ngon, được ngồi kế bên nhau trò chuyện vui vẻ, tay trong tay như những ngày tháng mới yêu. Giờ đây, tất cả chỉ còn là khoảng cách vô hình ngày càng rộng lớn.
Bỗng chốc, tôi lại nhớ đến hôm ở thang máy. Hình ảnh tay Hoàng siết lấy cặp mông tròn lẳn của Mai, vuốt eo cô, theo sau là chiếc môi ướt đẫm nước bọt của cô và nụ cười tà dâm của hắn trước khi cánh cửa thang máy đóng lại, hành động của hắn khiến tôi day dứt không nguôi. Tôi tự hỏi mình rằng liệu mình có hơi quá đáng khi ép cô ấy phải nhận cho dù chuyện đó có là thật không? Có phải chính sự nghi ngờ và ghen tuông của tôi đã đẩy cô ấy xa hơn? Và nhờ suy nghĩ tự an ủi bản thân đó, tôi đã phải hối hận. Sau một hồi nghĩ thông, tôi lấy lại can đảm để sẵn sàng nói lời hòa giải với người vợ thân yêu của mình. Tôi quyết định tối nay sẽ tự mình lăn vào bếp nhỏ của resort, nấu một bữa thật ngon – món cá hồi nướng sốt chanh mà Mai từng khen, salad tươi với dầu olive, và một chai rượu vang đỏ nhẹ nhàng. Tôi sẽ chờ cô ấy về, sẽ ôm cô ấy, sẽ nói rằng anh xin lỗi, rằng anh yêu em, rằng chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu, xóa nhòa mọi khoảng cách.
Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tay tôi run run khi thái rau, khi nêm nếm gia vị. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh Mai mỉm cười, ánh mắt ấm áp ngày xưa. Tôi tưởng tượng cảnh chúng tôi ngồi đối diện nhau, ly rượu chạm nhẹ, cô ấy sẽ nói “Chu đáo quá nhỉ ông chồng” với nụ cười trên môi, rồi chúng tôi sẽ ôm nhau, sẽ quên hết mọi chuyện. Tim tôi ấm áp lạ thường. Có lẽ mọi thứ vẫn còn cứu vãn được. Có lẽ chỉ cần một bữa tối chân thành là đủ.
Nhưng tôi đã lầm.
8 giờ… 9 giờ… rồi 10 giờ… 11 giờ… rồi 12 giờ khuya…
Mai vẫn chưa về.
Lần đầu tiên trong chuyến đi này, mà không, là từ lúc cưới nhau đến hiện tại, cô ấy không ở bên cạnh tôi vào buổi tối. Dù chúng tôi đang ở Singapore xa xôi, hay đang ở nhà, cô ấy cũng chưa từng dám làm vậy nếu chưa xin phép và không có sự đồng ý của tôi. Tiếp đó là 5 tiếng dài cô đơn trong bóng tối, một mình trong căn phòng trống rỗng, chỉ có ánh đèn bàn le lói và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như đang đếm ngược sự kiên nhẫn của tôi. Mỗi phút trôi qua là một lần tim tôi thắt lại. Tôi đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, nhìn ra ban công, nhìn ra biển đêm lấp lánh ánh đèn neon xa xa, nhưng đầu óc chỉ toàn hình ảnh Mai và Hoàng. Tôi tưởng tượng đủ thứ: họ đang cười nói, họ đang ôm nhau, họ đang…
Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi bật ngay ứng dụng định vị gia đình, mặc dù tôi đã có thể làm điều đó ngay từ lúc chiều, nhưng do quá tập trung vào nấu nướng và tin chắc rằng vợ sẽ về sớm để nhận lấy những bất ngờ, cộng thêm việc trông ngóng cô ấy về cùng suy nghĩ cô ấy đang làm gì đã khiến tôi quên mất việc tôi phải kiểm tra vị trí hiện tại của vợ…
Chấm đỏ nhỏ xíu đang nhấp nháy tại một khách sạn boutique ven biển – “The Seaview Boutique” – cách resort chúng tôi khoảng 20 phút chạy xe.
Có kẻ ngốc nào không rõ rằng 12 giờ khuya vợ không về và đang ở trong khách sạn để làm điều gì?
Nghĩ tới đó, con quỷ trong tôi thức dậy. Nó thúc ép tôi phải bắt gian tại trận đôi gian phu đang thỏa mãn khoái lạc. Và tôi biết chắc thằng tình nhân đó của vợ là ai.
Thằng chó Hoàng!
Tôi đứng phắt dậy, tay siết chặt điện thoại đến trắng khớp. Đồng hồ chỉ 12 giờ 17 phút. Đêm Singapore ngoài kia vẫn còn oi bức, tiếng sóng biển vọng vào qua cửa sổ phòng khách sạn resort. Không khí ẩm ướt, nóng nực, như đang bóp nghẹt lấy lồng ngực tôi. Tôi không nghĩ ngợi gì thêm. Không gọi điện, không nhắn tin. Tôi chỉ mặc vội áo khoác, nhét chìa khóa vào túi và lao ra khỏi phòng.
Trên taxi, tim tôi đập như trống trận. Màn hình điện thoại vẫn mở bản đồ định vị – chấm đỏ nhỏ xíu đang nhấp nháy tại khách sạn The Seaview Boutique. Tôi nhìn chằm chằm vào chấm đỏ ấy như thể nó là bằng chứng sống động của sự phản bội.
Tại sao em lại làm vậy Mai? Hai ngày nay anh đã cố gắng tha thứ, đã tự trách mình vì cái lần ở thang máy, đã muốn nấu cho mày bữa tối để xin lỗi… Thế mà em lại lén lút đi với nó? Đến khách sạn? Giờ này?
Ghen tuông thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể tôi. Nhưng lạ thay, dưới lớp tro tàn của cơn giận ấy, một thứ cảm giác khác đang len lỏi, nóng bỏng và nhục nhã. Tôi cứng lên trong quần chỉ vì tưởng tượng cảnh Mai đang ở trong phòng ấy với hắn. Tôi ghét bản thân mình vì điều đó. Nhưng tôi không thể dừng lại.
Taxi dừng trước sảnh khách sạn The Seaview Boutique – một boutique hotel nhỏ ven biển, ánh đèn vàng ấm áp nhưng lúc này trong mắt tôi chỉ toàn màu đỏ của lửa giận. Tôi xông thẳng vào trong như một con thú dữ.
Quầy lễ tân lúc này chỉ còn một nhân viên nam trẻ tuổi đang ngồi gõ máy tính. Thấy tôi bước vào với vẻ mặt hung hãn, mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bù, anh ta giật mình đứng phắt dậy.
Tôi đập mạnh tay xuống quầy, giọng gằn từng chữ, gần như gầm gừ:
“Vợ tôi! Một người phụ nữ khoảng 27 tuổi, tóc dài, mặt trái xoan có vết nốt ruồi ria cổ, đi cùng một thằng đàn ông cao ráo tên Hoàng. Họ vào đây lúc nào? Phòng nào? Nói ngay cho tôi!”
Nhân viên lễ tân tái mét, hai tay hơi run, giọng lắp bắp:
“Thưa anh… chúng tôi không được phép tiết lộ thông tin khách hàng… anh thông cảm…”
Tôi nghiến răng ken két, đập tay xuống quầy lần nữa mạnh đến mức ly nước trên quầy rung lên. Tôi nghiêng người về phía trước, mắt long sòng sọc, giọng đe dọa thấp nhưng đầy hung hãn:
“Mày đừng có đéo lôi luật ra đây! Bây giờ là 12 giờ khuya, vợ tao đang ở trong khách sạn này với thằng đàn ông khác! Mày muốn tao gây chuyện lớn ở đây không? Tao sẽ làm ầm ĩ, gọi cảnh sát, gọi quản lý, và mày sẽ mất việc ngay đêm nay! Nói! Phòng nào?!”
Cơn giận dữ và khí thế hung hãn của tôi khiến anh nhân viên hoảng loạn hoàn toàn. Anh ta liếc quanh hành lang một lượt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, mồ hôi túa ra trên trán. Rồi anh ta run run gõ vài cái trên máy tính, giọng nhỏ xíu:
“… Phòng 302, thưa anh… Tầng ba, hành lang bên phải…”
Tôi không nói thêm một lời nào, quay ngoắt lao thẳng lên thang máy. Tim tôi đập như trống trận. Mỗi tầng thang máy lên là một lần tôi tự hỏi mình đang làm gì. Muốn xông vào đánh? Muốn chửi? Hay… chỉ muốn chứng kiến? Thang máy leo lên chậm chạp, mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Đến tầng ba, tôi bước nhanh dọc hành lang yên tĩnh đến rợn người. Ánh đèn vàng mờ ảo chiếu xuống thảm đỏ, tiếng bước chân của tôi vang vọng như tiếng tim đập. Dừng lại trước cửa phòng 302. Ánh đèn “Do Not Disturb” vẫn tắt. Tôi áp sát tai vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt, cố gắng lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.
Và rồi tôi nghe thấy, điều mà tôi sẽ ghi nhớ suốt cuộc đời..
Tiếng rên của Mai – vợ tôi – vang lên rõ mồn một qua cánh cửa mỏng, không kìm nén, dâm đãng và điên cuồng:
“Áaaa… Hoàng… con cặc anh to quá… địt em mạnh nữa đi….chồng ơiii… em là của anhhhh….aaaa… lồn em sướng quá… sâu nữa… em xin anh… địt nát lồn em đi!!!”
Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang vọng liên hồi. Giường kêu cót két, tiếng thở dốc của hai người hòa quyện. Giọng Mai càng lúc càng to, lạc đi vì khoái cảm tột độ:
“Hoàng… Địt em mạnh nữa đi anh yêu….chạm tử cung em rồi… em là con đĩ của anh… lồn em chỉ dành cho cặc anh… bắn tinh vào trong em đi… em ra… em ra nữa rồi… aaaa!!! Em sướng chết mất anh ơiii..!
Tôi đứng chết lặng trước cửa phòng, tai vẫn dán chặt vào cánh cửa. Toàn thân run lên bần bật. Cơn ghen tuồng như dao cắt từng thớ thịt trong ngực tôi. Nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm bệnh hoạn, nhục nhã, nóng bỏng lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể khiến con cặc tôi cứng ngắc đến đau đớn, ướt sũng trong quần.
Vợ tôi đang ở trong đó.
Đang bị thằng tình cũ địt điên cuồng giữa đêm khuya.
Đang rên những lời dâm đãng nhất mà cô chưa từng nói với tôi trong suốt năm năm hôn nhân.
Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng chân tôi không thể rời khỏi chỗ đó. Tôi chỉ biết đứng đó, áp tai vào cửa, nghe vợ mình bị người khác làm cho sướng điên cuồng.
Và tôi biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ giữa chúng tôi sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.
Tôi bắt đầu lôi cặc của mình ra sóc…
( Nhắn tele: hashinomotoo để dc đọc sớm nhất)
Truyện rất hay bác nào chưa đọc nên mua
Mua sao bạn
ib tele hashinomotoo nha
Mới mua rất hay
Haha. Giờ đc quả nyc của vợ chơi vợ còn vợ của thằng nyc kia để mk chơi thì some hết bài 😝
đỉnh vch
Pn họ ko bao giờ quên nyc được đâu, gặp ck mà ysl nữa thì trước sau gì nó cũng cho nyc chơi, trừ khi thằng đó chơi nó chán bỏ.
chuẩn r bác, tình cũ kh rủ cũng tới
Ra tiếp đi b
Chat