Tình nhân của vợ – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tình nhân của vợ – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6:  May Mắn Hay Cạm Bẫy

Căn phòng rơi vào im lặng nặng nề sau trận cãi vã căng thẳng tối qua. Mai nằm quay lưng về phía tôi, kéo chăn kín mít, vai vẫn khẽ run vì bực tức. Tôi đứng đó nhìn bóng lưng vợ mình một lúc lâu, lòng dậy sóng dữ dội. Cô ấy không thừa nhận. Cô ấy gắt lên, cáu kỉnh, phòng thủ như thể tôi là người sai. Nhưng tôi đã thấy rõ. Tay Hoàng siết hông cô ấy, vuốt eo cô ấy, và Mai chỉ biết run lên, cắn môi, không đẩy ra mạnh. Hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một cuốn phim chậm, không ngừng.

Tôi nằm xuống giường, quay mặt về phía cô. Không khí trong phòng lạnh lẽo dù điều hòa vẫn chạy đều đặn. Mai không quay lại, không nói thêm lời nào. Cô nằm im thin thít, thở khẽ, nhưng tôi biết cô chưa ngủ. Cô đang nghĩ về Hoàng. Cô đang nghĩ về những cái chạm ấy. Còn tôi thì nằm đó, mắt mở to trong bóng tối, vừa ghen tuông vừa bị một thứ khoái cảm cấm kỵ lạ lùng bóp nghẹt lấy lồng ngực. Đêm ấy dài vô tận.

Sáng hôm sau, ánh nắng Singapore dịu dàng len lỏi qua rèm cửa, chiếu những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Tôi tỉnh dậy muộn hơn thường lệ, đầu óc vẫn còn mệt mỏi vì mất ngủ. Tôi đưa tay sờ sang bên cạnh — giường trống không. Mai không còn ở đó. Tôi ngồi dậy, nhìn quanh phòng một lượt. Phòng tắm im lặng, cửa mở toang. Không có tiếng nước. Không có tiếng động gì, thi thoảng thoáng qua mùi nước hoa montblanc quyến rũ. Mai đã đi đâu đó từ rất sớm.

Lòng tôi chợt dấy lên một nỗi lo lắng xen lẫn nghi ngờ. Tôi vội vàng mặc quần áo, đi ra hành lang khách sạn. Hành lang dài hun hút, hai bên là những cánh cửa gỗ giống hệt nhau. Tôi đi dọc hành lang, nhìn vào từng góc nhỏ, hy vọng thấy bóng dáng quen thuộc. Không có. Tôi xuống thang máy, ra sảnh chính. Sảnh khách sạn nhộn nhịp người ra vào, tiếng hành lý lăn trên sàn, tiếng nhân viên lễ tân chào khách. Tôi đi quanh quầy lễ tân, hỏi nhân viên xem có thấy vợ tôi không. Họ lắc đầu, mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi anh, sáng nay chúng tôi không để ý.” Tôi đi ra khu vực hồ bơi ngoài trời của khách sạn, nhìn từng ghế dài, từng chiếc dù, từng bóng người đang bơi. Vẫn không thấy. Tôi tiếp tục đi bộ ra khu vực công viên nhỏ gần khách sạn, dọc theo con đường ven sông. Nắng đã lên cao, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán tôi. Tôi đi qua từng quán ăn sáng, từng cửa hàng lưu niệm, hỏi vài người bán hàng rong. Không ai thấy. Lòng tôi càng lúc càng nặng trĩu, vừa lo vừa giận. Mai đang giấu tôi. Cô ấy đang tránh né.

Tôi lang thang thêm một đoạn nữa, chân mỏi nhừ, đầu óc rối bời. Chán nản và mệt mỏi, tôi quyết định ra một quán cà phê nhỏ ven sông Clarke Quay. Tôi chọn một bàn ngoài trời, gọi ly cà phê đen đậm đặc, ngồi xuống và nhìn ra dòng sông lấp lánh dưới nắng. Đầu óc tôi rối bời, nghĩ ngợi linh tinh về Mai — về nụ cười của cô, về thân hình quyến rũ của cô, về những lời cô nói tối qua. Tôi cầm điện thoại, định chụp một bức ảnh cảnh ven sông đẹp đẽ, gửi cho vợ để hỏi han, để rủ cô “hẹn hò” một chút, hy vọng kéo cô về gần mình hơn.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía xa, cách quán cà phê khoảng bảy mươi mét, là một khu vực sự kiện ngoài trời sôi động. Bảng hiệu lớn “Find Your Perfect Pair – Ghép đôi may mắn” nổi bật dưới nắng. Nhiều cặp đôi và người độc thân đang tụ tập, tiếng cười nói rộn ràng. Tôi mỉm cười buồn, nghĩ thầm “Mai thích mấy trò vui thế này lắm”. Tôi giơ điện thoại lên, zoom camera hết cỡ để chụp cho rõ, định gửi cho vợ kèm lời nhắn “Em đang ở đâu? Anh thấy trò ghép đôi hay quá, mình thử không?”.

Nhưng khi tôi zoom sát, tim tôi như ngừng đập một nhịp, như được chết đi trong một khoảnh khắc, bóng dáng quen thuộc, gương mặt xinh đẹp luôn toả sáng giữa đám đông dù cho có bị vây quanh bởi bao nhiêu người.

Đó là Mai.

Vợ tôi đang đứng giữa đám đông, mặc một bộ đồ cực kỳ sexy mà tôi chưa từng thấy cô mặc trước đây. Quần short denim ngắn cũn đến tận bẹn, lộ ra gần hết đôi đùi trắng mịn căng mọng. Áo ba lỗ trắng mỏng khoét sâu hoang dại, để lộ khe ngực sâu và bộ ngực to tròn đẹp căng đầy, rung nhẹ theo từng nhịp thở. Tóc cô xõa vai óng ả, son môi đỏ nhạt, má ửng hồng. Nhìn cô bây giờ đẹp như tiên, cơ thể nóng bỏng cùng đường cong hoàn hảo. Nhiều người đàn ông xung quanh đang đứng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thèm thuồng không che giấu, một số còn thì thầm với nhau, mắt dán chặt vào ngực và đùi cô.

Và rồi tôi thấy Hoàng. Anh ta mỉm cười rạng rỡ, tiến lại gần Mai, một tay nhẹ nhàng ôm eo cô, kéo cô vào khu vực trò chơi.

Tôi siết chặt điện thoại, tim đập như trống trận. Vợ tôi đang đứng đó, xinh đẹp, gợi cảm đến mức khiến bao ánh mắt đàn ông thèm khát. Và Hoàng đang ôm eo cô, kéo cô vào chơi trò ghép đôi.

Hoàng cười dí dỏm, giọng trêu chọc tự nhiên:

“Thử một chút đi em. Ghép đôi ngẫu nhiên, xem chúng ta có bị ghép với nhau không. Biết đâu trời cũng muốn chúng ta ở bên nhau lần nữa.”

Mai ngại ngùng, cố rút tay lại nhưng không mạnh, má hơi ửng hồng:

“Anh đừng giở trò… Em không muốn tham gia đâu. Mọi người đang nhìn kìa.”

Nhưng nhân viên sự kiện đã thấy họ, reo lên vui vẻ và kéo cả hai vào vòng tròn. Trò chơi ghép đôi nhanh: mỗi người rút một thẻ có hình nửa trái tim, ai ghép được nửa kia thì thắng phần thưởng nhỏ. Hoàng rút trước, rồi Mai rút. Khi hai tấm thẻ được ghép lại, đúng là một nửa trái tim hoàn hảo. Nhân viên reo lên:

“Chúc mừng! Cặp đôi hoàn hảo nhất hôm nay!”

Hoàng cười lớn, kéo Mai sát vào người mình trước mặt mọi người. Mai đỏ mặt, cố đẩy nhẹ nhưng không thoát ra được. Hoàng thì thầm vào tai cô, giọng dí dỏm:

“Thấy chưa? Trời cũng muốn chúng ta ở bên nhau. Em không chạy thoát được đâu.”

Mai cắn môi, giọng nhỏ và run run nhưng vẫn mang nụ cười e ấp:

“Anh… anh thả em ra. Mọi người đang nhìn kìa… Anh đừng có làm em ngại.”

Nhân viên sự kiện tiếp tục trò chơi, yêu cầu “cặp đôi thắng” phải thực hiện một thử thách nhỏ: ôm nhau 10 giây và nhìn vào mắt nhau thật sâu. Hoàng làm theo ngay, kéo Mai vào lòng, ôm chặt. Mai run rẩy, mắt nhìn xuống, nhưng không kháng cự mạnh. Hoàng thì thầm gì đó vào tai cô khiến Mai khẽ cắn môi, má đỏ thêm.

Tôi ngồi ở quán cà phê, cầm điện thoại zoom sát, chứng kiến tất cả. Tim tôi đập mạnh. Vợ tôi đang bị kéo vào trò chơi ghép đôi công khai, để Hoàng ôm eo, ôm sát, thì thầm vào tai, và cô ấy chỉ biết đỏ mặt, ngại ngùng, không đẩy ra mạnh. Ghen tuông và khoái cảm đan xen đến mức tôi khó thở.

Khi trò chơi kết thúc, Hoàng tiễn Mai về hướng khách sạn. Trên đường đi, họ dừng lại ở một góc khuất gần hồ bơi resort. Hoàng kéo Mai vào ôm, hôn cô say đắm. Tay anh ta siết mạnh hông và mông Mai. Lần này Mai không còn phản ứng, cô đứng yên đáp lại nụ hôn của Hoàng, cặp mông căng tròn khẽ nhô ra sau cho người tình bóp nắn lấy một cách dâm đãng: “ Anh liều thật đấy, dám làm vậy với em trước đám đông, người ta ngại chết đi được.

Hoàng khẽ cười đáp: “ Cái gì thuộc về anh thì sao anh phải giấu cơ chứ hahaha..” Rồi hắn ngưng lại nhìn thẳng vào mắt mai:

“Anh muốn em. Mai anh muốn gặp em riêng một buổi tối. Chỉ hai chúng ta. Em chịu không?”

Mai cắn môi, ánh mắt dao động mạnh, giọng thì thầm rất khẽ:

“Vâng…”

Cô trả lời rất khẽ, gần như thì thầm, nhưng đủ để Hoàng mỉm cười hài lòng.

Có lẽ vì tối qua cô vừa cãi nhau căng thẳng với tôi, có lẽ vì những lời trách móc và nghi ngờ từ chồng khiến cô cảm thấy bị dồn ép, nên lúc này Mai dễ dàng mềm lòng hơn. Sự ấm áp, sự chủ động và lời nói ngọt ngào từ Hoàng dường như đang trở thành một nơi trú ẩn tạm thời. Cô không còn đẩy anh ta ra mạnh như trước. Thay vào đó, cô để anh ta ôm mình lâu hơn một chút, để anh ta vuốt nhẹ tóc, để anh ta thì thầm những lời khiến tim cô rung động.

Trong khoảnh khắc ấy, Mai cảm thấy một phần nhỏ trong mình đang mở lòng với Hoàng – người đàn ông từng là tình cũ, người đang cho cô cảm giác được chú ý, được theo đuổi, được “ngọt” theo cách mà gần đây cô ít nhận được từ tôi….

Cô quay về phòng lúc hơn 4 giờ chiều. Khi mở cửa bước vào, Mai trông mệt mỏi nhưng toàn thân toát lên một vẻ thỏa mãn lạ lùng. Má cô vẫn còn ửng hồng, môi hơi sưng nhẹ, tóc xõa vai hơi rối, bước chân mềm mại. Cô liếc tôi một cái thờ ơ, ánh mắt không mang theo bực tức hay phòng thủ như tối qua, cũng không mang theo chút áy náy nào.

“Em về rồi.”

Cô chỉ nói ngắn gọn như vậy, giọng bình thản, không giải thích, không nhìn tôi thêm lần nào. Không một lời hỏi han, không một câu cãi vã. Cô lặng lẽ cởi giày, đặt túi xách xuống ghế sofa, rồi đi thẳng vào phòng tắm mà không nói thêm gì nữa. Cửa phòng tắm đóng lại sau lưng cô với tiếng “cạch” nhẹ.

Tôi ngồi yên trên ghế sofa, lòng dậy sóng dữ dội. Sự thờ ơ của cô hôm nay còn khiến tôi khó chịu hơn cả việc cãi nhau. Cô ấy như đang ở một nơi xa xôi nào đó, nơi tôi không thể chạm tới. Cô ấy vừa chơi trò ghép đôi với Hoàng, vừa bị anh ta ôm eo, hôn, siết mông trước đám đông, mà giờ về nhà lại chỉ nói có hai chữ “Em về rồi” rồi đi tắm như không có chuyện gì.

Tiếng nước chảy rì rầm từ trong phòng tắm vọng ra. Tôi ngồi im thin thít, tai vô thức áp sát hơn về phía cửa. Nước chảy một lúc khá lâu. Rồi tiếng nước nhỏ dần, chỉ còn tiếng vòi sen tí tách. Tôi tưởng cô chỉ tắm xong, nhưng bất chợt, một tiếng rên khẽ, rất khẽ nhưng rõ ràng vang lên qua lớp cửa mỏng.

“Anh Hoàng…ah..aa”

Tiếng rên đứt quãng, mang theo khoái cảm bị kìm nén. Tiếp theo là tiếng thở dốc, tiếng nước chảy hòa quyện với những âm thanh nhỏ khác. Tôi cứng người, ngồi thẳng dậy, tim đập như trống trận.

Mai đang ở trong đó, dưới vòi sen nước nóng. Cô nhắm mắt, một tay chống vào tường gạch lạnh, tay kia chậm rãi luồn xuống dưới. Ngón tay cô chạm vào lồn mình – nơi vẫn còn ẩm ướt và nóng ran từ những cái chạm, những nụ hôn, và sự chú ý của Hoàng lúc nãy. Cô cắn môi mạnh, ngón tay bắt đầu móc nhẹ, chậm rãi, rồi nhanh dần, sâu hơn. Tiếng rên của cô càng lúc càng rõ, không còn kìm nén được nữa.

“Anh Hoàng… ah… ahh… Hoàng… mạnh nữa đi…”

Tôi ngồi ngoài phòng khách, nghe rõ từng tiếng. Cặc tôi cứng ngắc đến đau. Vợ tôi đang tự sục trong phòng tắm, ngón tay móc lồn mình, rên tên người đàn ông khác ngay sau khi về nhà từ buổi hẹn hò với anh ta. Cô ấy đang tưởng tượng Hoàng đang địt cô, đang ôm eo cô, đang siết mông cô.

Tiếng rên của Mai càng lúc càng gấp gáp, tiếng nước chảy hòa lẫn với tiếng ngón tay móc mạnh hơn. Cuối cùng, một tiếng rên dài, run rẩy vang lên:

“Hoàng… em… em ra rồi… ahhh…”

Rồi mọi thứ im bặt, chỉ còn tiếng nước chảy đều đều.

Tôi ngồi đó, tay siết chặt thành ghế sofa, lòng dậy sóng dữ dội. Vợ tôi vừa tự thỏa mãn mình bằng cách nghĩ về Hoàng. Cô ấy đang thay đổi. Và tôi… tôi đang chứng kiến từng bước một, từng tiếng rên một, từng khoảnh khắc một trong im lặng, bất lực..

4 13 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Truyện rất hay bác nào chưa đọc nên mua

Tele:thichhupso

Mới mua rất hay

Haha

Haha. Giờ đc quả nyc của vợ chơi vợ còn vợ của thằng nyc kia để mk chơi thì some hết bài 😝

van

đỉnh vch

Tèo

Pn họ ko bao giờ quên nyc được đâu, gặp ck mà ysl nữa thì trước sau gì nó cũng cho nyc chơi, trừ khi thằng đó chơi nó chán bỏ.

dik

chuẩn r bác, tình cũ kh rủ cũng tới

Linh

Ra tiếp đi b

Phuc

Chat