Tình nhân của vợ – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tình nhân của vợ – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 3: Cơn Gió Lạ Từ Quá Khứ

Buổi sáng Singapore nắng vàng rực rỡ, ánh sáng lọt qua những tấm kính lớn của phòng họp tầng 28 tại Marina Bay Sands, chiếu lên mặt bàn gỗ bóng loáng và những khuôn mặt nghiêm túc của mọi người. Tôi ngồi giữa đoàn, tai nghe loáng thoáng những con số doanh thu, hợp đồng tương lai, nhưng đầu óc lại đang trôi rất xa.

Bên cạnh tôi là Việt – đồng nghiệp trẻ từ chi nhánh Hà Nội – lúc nào cũng nói nhiều. Anh ta là một tên ngốc lúc nào cũng bàn luận với tôi về cơ thể phụ nữ, rủ dê tôi vào những cuộc dâm loạn với những con hàng ngành

Luôn chìm đắm bản thân trong tình dục, thậm chí có thể nói là biến thái cũng không ngoa

hắn quay sang thì thầm với tôi, giọng đầy hứng thú:

“Anh Anh, vợ anh xinh thật đấy. Sáng nay em thấy chị Mai xuống sảnh mặc váy kem, cả đám con trai trong đoàn cứ liếc theo không chớp mắt. May mà anh không ghen.”

Tôi cười gượng, gật đầu qua loa, cũng phải thôi, vợ tôi mà, một kiệt tác của tạo hoá có thể rằng bất cứ một thằng đàn ông nào trên đời gặp qua cũng sẽ nghĩ ngay tới cảnh được bóp vào bộ mông căng tròn ấy,

Được đè ra địt vào cái lồn hồng hào se khít của cô ấy một cách điên cuồng

Và có lẽ anh bạn đồng nghiệp hiện tại của tôi cũng vậy, tôi đáp lại:

“Vợ anh đi dạo thôi, đừng tưởng tượng lung tung.”

Việt vẫn cười toe toét:

“May cho anh. Nếu em là anh, em ghen chết mất.”

Bên trái tôi là ông Tan – đối tác Singapore trung niên – đang trình bày slide bằng tiếng Anh lưu loát. Một nhân viên phục vụ khách sạn bước vào lặng lẽ, đặt thêm ly cà phê đen nóng hổi lên bàn cho từng người. Mùi cà phê đậm đà lan tỏa, hòa lẫn với tiếng click chuột và tiếng giấy sột soạt.

Điện thoại tôi rung nhẹ. Tin nhắn từ Mai:

Mai: Anh ơi, em xuống quán cà phê tầng 3 ngồi cho thoáng. Anh họp bận cả ngày phải không?

Tôi nhắn lại nhanh:

Anh: Ừ, anh bận. Em đi thoải mái nhé.

Nhưng tim tôi đã đập nhanh hơn. Tôi xin phép nghỉ giữa giờ họp với lý do gọi điện cá nhân, rồi lén rời phòng. Thay vì xuống thang máy chính, tôi đi thang bộ xuống tầng 3 để tránh bị phát hiện.

Khách sạn lúc này nhộn nhịp. Du khách kéo vali lạo xạo, tiếng cười nói vang vọng từ khu hồ bơi ngoài trời. Nhân viên dọn phòng đẩy xe đồ linen qua hành lang, chào tôi lịch sự. Tôi đội mũ lưỡi trai thấp, đeo kính râm, rồi chọn một góc ngồi khuất sau chậu cây cảnh cao ở quán cà phê tầng 3, view nhìn ra vịnh Marina lung linh dưới nắng.

Từ vị trí đó, tôi nhìn rõ họ.

Mai đang ngồi ở bàn góc gần cửa kính lớn. Cô mặc váy kem nhạt hôm sáng, tóc buộc cao gọn gàng. Đối diện là Hoàng – vest xám sang trọng, nụ cười rạng rỡ.

Hoàng nghiêng người về phía trước, giọng trầm ấm dí dỏm:

“Em hôm nay mặc váy này trông dịu dàng quá. Anh nhìn mà nhớ ngày xưa em hay mặc áo trắng ngồi sau xe anh, gió thổi tóc bay bay. Giờ em càng đẹp hơn, chỉ là… đẹp theo cách khiến anh nuốt nước bọt hoài.”

Mai khẽ cười, không còn chỉ ngại ngùng như trước. Cô nghiêng đầu, giọng có chút tinh nghịch đáp lại:

“Anh vẫn giỏi nói ngọt như ngày xưa nhỉ? Nhưng em nghĩ anh nói thế chỉ để em mời anh ly cà phê thôi phải không?”

Hoàng cười lớn, mắt long lanh:

“Không chỉ cà phê thôi đâu. Anh muốn em mời anh cả buổi chiều này. Em cười một cái là anh thấy đáng giá hơn cả ly latte đắt nhất ở đây. Hay là… em vẫn thích anh ngọt như ngày xưa?”

Mai cười khẽ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên ly cà phê, giọng dí dỏm:

“Ngọt thì ngọt, nhưng anh đừng có ngọt quá kẻo em bị sâu răng. Với lại em đã có chồng, anh quên rồi à?”

Hoàng nhướng mày, giọng đầy ẩn ý:

“Có chồng thì anh càng phải cố gắng chứ. Ngày xưa em hay bảo anh là ‘Hoàng ngọt nhất lớp’. Giờ em lớn rồi, chắc em thích kiểu ngọt… sâu hơn một chút?”

Mai đỏ mặt nhưng không cúi đầu như trước. Cô nhìn Hoàng, cười nhẹ:

“Anh vẫn giỏi tán tỉnh thật. Nhưng em cảnh báo trước, em không dễ bị ngọt lịm đâu.”

Một nhân viên phục vụ trẻ bước lại, đặt hai ly nước trái cây lên bàn và mỉm cười lịch sự. Mai cảm ơn anh ta, rồi quay sang Hoàng, giọng vẫn giữ nét dí dỏm:

“Thấy chưa? Nhân viên ở đây cũng lịch sự hơn anh nhiều.”

Hoàng cười lớn, đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay Mai:

“Lịch sự thì lịch sự, nhưng anh không muốn lịch sự với em. Anh muốn được gần em hơn. Tối nay em cho anh mời em ăn tối riêng được không? Chỉ hai đứa mình, anh hứa sẽ kể chuyện cười cũ và… có thể ngọt thêm một chút.”

Mai rút tay lại chậm rãi, nhưng vẫn cười:

“Anh tham lam quá. Em chỉ ngồi nói chuyện với bạn cũ thôi mà anh đã đòi hỏi nhiều thế. Để em suy nghĩ đã.”

Tôi ngồi cách đó không xa, tay siết chặt ly cà phê đến mức nóng bỏng. Tim tôi đập thình thịch. Ghen tuông cháy bỏng, nhưng khoái cảm lạ lùng lại lan tỏa mạnh mẽ hơn. Vợ tôi không còn chỉ ngại ngùng nữa. Cô bắt đầu đáp lại lời tán tỉnh của Hoàng, dù còn e dè, nhưng rõ ràng có chút thích thú.

Xung quanh quán cà phê, du khách Tây cười nói ồn ào, tiếng sóng vỗ ngoài vịnh, mùi cà phê và hoa nhài từ khu vườn trên mái hòa quyện. Tất cả khiến khoảnh khắc ấy càng thêm sống động và nguy hiểm.

Khoảng hai mươi lăm phút sau, Mai đứng dậy. Hoàng cũng đứng lên, nói thêm vài câu thì thầm khiến Mai cười khúc khích rồi quay về thang máy. Tôi chờ họ đi khuất rồi mới đứng dậy, đi đường vòng về phòng.

Khi Mai mở cửa bước vào khoảng mười phút sau, cô ấy trông tươi tỉnh hơn thường lệ. Má vẫn còn hồng, mắt long lanh. Cô giật mình nhẹ khi thấy tôi đã ngồi trên ghế sofa.

“Anh… anh về sớm thế?” Mai hỏi, giọng hơi ngạc nhiên.

“Ừ, họp xong sớm,” tôi trả lời, mỉm cười nhìn cô. “Em đi đâu về mà mặt đỏ bừng vậy? Gặp bạn cũ à?”

Mai cúi đầu một chút, nhưng khóe miệng vẫn khẽ cong:

“Em chỉ xuống quán cà phê tầng 3 ngồi một chút thôi anh. View đẹp, nói chuyện cũ vui lắm.”

Tôi không hỏi thêm. Mai vào tắm, ở trong đó khá lâu. Khi cô ra, mặc bộ đồ ngủ mỏng, cô ngồi trên ban công nhìn ra vịnh, cầm điện thoại lướt nhưng thỉnh thoảng lại khẽ cười một mình.

Tôi ngồi trong phòng, lòng dậy sóng dữ dội. Tâm trạng tôi lúc này hỗn loạn: ghen tuông, tò mò, và một thứ khoái cảm đen tối đang lớn dần. Tôi tưởng tượng lại nụ cười dí dỏm của Mai khi đáp lại Hoàng, cách cô không còn chỉ ngại ngùng mà bắt đầu “chơi” lại với anh ta.

Đêm ấy, Mai nằm bên tôi nhưng không chạm vào nhau. Cô quay lưng, thở khẽ. Tôi biết cô đang nghĩ về Hoàng.

Tôi cũng không ngủ được. Những cuộc gặp tình cờ hôm nay quá nhiều, quá gần, quá cuốn hút.

Chuyến đi này đang thay đổi mọi thứ.

Và tôi, thay vì dừng lại, lại thấy mình đang bước sâu hơn vào cơn gió lạ từ quá khứ ấy

4 13 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Truyện rất hay bác nào chưa đọc nên mua

Tele:thichhupso

Mới mua rất hay

Haha

Haha. Giờ đc quả nyc của vợ chơi vợ còn vợ của thằng nyc kia để mk chơi thì some hết bài 😝

van

đỉnh vch

Tèo

Pn họ ko bao giờ quên nyc được đâu, gặp ck mà ysl nữa thì trước sau gì nó cũng cho nyc chơi, trừ khi thằng đó chơi nó chán bỏ.

dik

chuẩn r bác, tình cũ kh rủ cũng tới

Linh

Ra tiếp đi b

Phuc

Chat