Thế Giới Siêu Cấp Dâm Loạn – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thế Giới Siêu Cấp Dâm Loạn – Update Chương 8

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 7

Tiếng gót giày cao gót nện xuống hành lang lát gạch men, tạo thành những tiếp cộc…cộc…đều đặn, nhịp nhàng. Âm thanh ấy như có ma lực, mọi tiếng ồn ào, mọi hành động dâm đãng bên trong lớp học đột ngột ngưng bặt. Cả lớp học chìm vào tĩnh lặng, tất cả đều nín thở, hướng mắt ra cửa.

Một bóng hình duyên dáng, quý phái từ từ xuất hiện. Cô giáo chủ nhiệm lớp 12A1 – Thanh Hương – khoan thai bước từng bước vào lớp. Cô như một đoá hoa ngọc lan đang vào độ nở rộ, mỗi bước chân, mỗi ánh nhìn, mỗi động tác đều toát lên vẻ sang trọng, đài các. Năm nay cô 35 tuổi, cái tuổi mà vẻ đẹp trên gương mặt không còn sự non nớt, ngây thư như đám học sinh bên dưới, thay vào đó là một vẻ đẹp mặn mà, trầm lắng, dấu hiệu của một người đã trải qua bao thăng trầm. Cô mặc một chiếc áo dài bằng lụa màu ngọc trai, toát lên vẻ tinh khôi, cao quý, hoàn toàn đối lập với không khí dâm dục, nhầy nhụa của ngôi trường. Nhưng chính sự tương phản đó lại tạo nên một sức hút chết người.

Tà áo dài ôm trọn lấy cơ thể cô, và tâm điểm của mọi ánh nhìn chính là cái bụng bầu đã nhô cao thấy rõ. Nó tròn trịa, căng cứng, đẩy lớp lụa mỏng về phía trước như thông báo rằng có một sinh mệnh bên trong đang lớn dần. Lớp vải bị kéo căng đến mức nhô lên cao, lộ ra vùng hạ bộ, làm nổi bật lên hình ảnh của một cái lồn được cạo sạch sẽ, nhẵn bóng. Khe lồn hơi thâm lại do sự thay đổi nội tiết tố, hai mép thịt phì nhiêu khép hờ, kín đáo nhưng lại khêu gợi một cách tột độ.

Bên trên ngực, một lỗ khoét hình trái tim, thiết kế đặc trưng của đồng phục giáo viên trong trường, phô bày ra hai bầu vú trĩu nặng, căng phồng vì sữa, tràn cả ra ngoài, tạo thành một khe ngực sâu hun hút. Làn da ở đó mỏng manh đến mức có thể nhìn thấy những đường gân xanh mờ ảo chạy bên dưới. Và hai núm vú, chúng đã biến đổi hoàn toàn. Chúng không còn là màu hồng phấn ngây thơ, mà đã chuyển sang màu nâu sẫm của quả mận chín. Chúng sưng to, cứng ngắc, chĩa thẳng ra ngoài như hai hạt đào chín mọng. Một mùi hương thoang thoảng, vừa là mùi nước hoa đắt tiền, vừa là mùi ngai ngái, ngọt dịu đặc trưng của sữa non, len lỏi vào từng ngóc ngách của lớp học.

“Cả lớp đứng!”

Con Tuyết lớp trưởng hô to, giọng có phần hưng phấn. Hơn bốn mươi học sinh răm rắp đứng bật dậy, tiếng ghế nhựa ma sát với sàn nhà vang lên ken két. Tiếng chào đồng thanh “Chúng em chào cô ạ!” vang lên, nhưng không ai có thể rời mắt khỏi cơ thể căng tràn sức sống và dục vọng của cô giáo.

Cô Hương mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa thu, bao dung và thấu hiểu. Bàn tay thon dài của cô khẽ đưa lên phất phất, ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống. Cô bước những bước chậm rãi, có phần nặng nề nhưng vẫn giữ được nét uyển chuyển, quý phái của một quý bà, tiến về phía bục giảng. Cô đặt chiếc túi xách lên bàn, khẽ thở ra một hơi, rồi quay lại, đối diện với những đứa học trò đã gắn bó với mình suốt hai năm.

“Chào các em. Vậy là một năm học nữa lại bắt đầu, và cô rất vui khi được tiếp tục đồng hành cùng lớp chúng ta trong năm học cuối cấp này. Đây là năm học quan trọng nhất, quyết định tương lai của các em. Cô hy vọng rằng, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, phối hợp thật tốt để tất cả đều đạt được kết quả cao nhất trong kỳ thi Đại học sắp tới.”

Một tràng pháo tay vang lên, chân thành và nhiệt liệt. Ánh mắt đám học trò nhìn cô không chỉ là sự thèm khát xác thịt, mà còn có cả sự kính trọng và yêu mến. Cô Hương ngừng lại một chút, bàn tay trắng ngần vô thức đưa lên ve vuốt, xoa nhẹ cái bụng tròn căng của mình. Ánh mắt cô dịu lại, ngập tràn một thứ tình cảm thiêng liêng khó tả, thứ tình mẫu tử mà chỉ những người phụ nữ từng mang trong mình một sinh mệnh mới có.

“Chắc các em cũng thấy rồi. Cô không giấu gì cả,” cô mỉm cười, nụ cười lần này có thêm một chút ngượng ngùng, đáng yêu, khiến cô trông trẻ ra cả chục tuổi. “Cô đang mang thai tháng thứ sáu. Nhưng các em cứ yên tâm, điều đó sẽ không ảnh hưởng đến việc học của chúng ta. Cô vẫn sẽ ở đây, đồng hành cùng các em cho đến những ngày cuối cùng.”

Sự thẳng thắn và ấm áp của cô giáo khiến không khí trong lớp trở nên thoải mái hơn. Đúng lúc ấy, thằng Long “lỏi” không kìm được sự tò mò, giơ thẳng tay lên.

“Thưa cô… bụng cô to thế… bọn em… bọn em đụ cô có sao không ạ? Bọn em sợ… làm ảnh hưởng đến em bé.”

Câu hỏi có phần ngô nghê nhưng lại nói trúng thắc mắc của cả đám con trai khiến cả lớp, kể cả đám con gái, đều bật cười khúc khích. Cô Hương không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại, cô còn cười tươi hơn. Đôi mắt cô lúng liếng, ánh lên những tia tinh nghịch.
“Cảm ơn em đã lo lắng cho cô và em bé. Nhưng các em đừng lo,” cô trấn an, ánh mắt lướt qua một lượt những con cặc đang cương cứng, ngóc đầu dậy qua lỗ quần đồng phục. “Bác sĩ nói rồi, quan hệ tình dục trong thời kỳ này không những không có hại mà còn rất tốt cho cả mẹ và bé. Nó giúp tử cung co bóp tốt hơn, chuẩn bị cho quá trình sinh nở sau này. Các em cứ coi như đang giúp cô tập thể dục trước khi sinh đi. Nên cứ thoải mái, cứ đụ cô mạnh bạo vào, không phải sợ đâu.”

Nói rồi, ánh mắt cô đột nhiên dừng lại ở giữa lớp, nơi Minh đang ngồi với vẻ mặt hưởng thụ, bên dưới háng là Minh Trang gục gặc đầu. Cô cười tít mắt, một nụ cười vừa có nét dịu dàng của cô giáo, vừa có nét lẳng lơ của một người đàn bà đang khao khát đến cháy bỏng.

“Đặc biệt là em đấy, Minh ạ. Mấy tháng hè vừa rồi, cái lồn của cô nhớ con cặc của em đến phát điên lên được. Nó cứ co bóp, rỉ nước suốt ngày, chỉ mong được em đút vào cho đỡ ngứa.”

Câu nói dịu dàng nhưng đầy mãnh liệt của cô, như một quả bom nổ giữa lớp học. Cả lớp ồ lên một tiếng đầy phấn khích và ghen tị. Đám con gái nhìn Minh với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa oán hận, bọn em cũng thèm khát cặc của cậu ấy lắm à nha. Đám con trai thì nhìn cậu với ánh mắt vừa ghen tỵ vừa oán hận, tại sao người được cô giáo công khai “tỏ tình” không phải là mình. Minh chỉ biết gãi đầu cười trừ, cái vẻ ngượng ngùng càng khiến cậu trông lãng tử hơn trong mắt các cô gái. Cậu thừa biết, dù hè vừa rồi đã đụ cô đến mức cô phải xin tha, thì với một người phụ nữ đang mang thai, bao nhiêu cũng là không đủ.

Sau khi trấn an tinh thần học sinh, ánh mắt cô Hương lại trở nên nghiêm túc hơn. Cô nhìn về phía cuối lớp, nơi cô gái lạ mặt vẫn đang ngồi im lặng, tách biệt với cả thế giới.

“An Vy, em lên đây với cô một chút.”

Cả lớp lại một lần nữa im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô gái nổi loạn. An Vy, với vẻ mặt lạnh như tiền, từ từ đứng dậy. Cô Hương không hề đứng trên bục giảng ra lệnh. Cô bước xuống, tà áo dài lướt nhẹ trên sàn, đi thẳng về phía cô bé. Dáng đi của cô toát lên một sự uy nghiêm không lời, khiến đám học sinh ngồi hai bên lối đi tự động nép vào, nhường đường cho cô.

Cô không hề có thái độ dò xét hay phán xét. Cô dừng lại trước mặt Vy, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô bé, một bàn tay thon dài, lạnh ngắt. Cô dắt Vy lên trước lớp, cử chỉ dịu dàng như một người mẹ đang dắt đứa con gái nhỏ của mình.

“Cả lớp, đây là An Vy, một thành viên mới của gia đình 12A1 chúng ta,” cô Hương giới thiệu, giọng ấm áp như một dòng suối. “Vì một vài ‘lý do’ cá nhân, từ hôm nay Vy sẽ học cùng lớp mình. Cô biết bạn còn nhiều bỡ ngỡ. Cô mong các em sẽ chào đón bạn, giúp đỡ bạn hòa nhập thật tốt. Tuyệt đối không được bắt nạt hay cô lập bạn, nghe rõ chưa?”

Cô quay sang nhìn An Vy, nụ cười trên môi vẫn dịu dàng như nước, nhưng trong mắt lại ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc.

“Đồng phục của em sẽ có trong hai, ba ngày nữa. Còn bây giờ…” cô ngừng lại một chút, ánh mắt khẽ lướt xuống vùng hạ bộ của Vy, nơi đám lông rậm rạp, ướt át đang lộ ra giữa lớp. “…Ngày mai em ra tiệm cạo sạch lông đi nhé. Ở trường mình không cho phép học sinh để lông vùng kín đâu em. Như vậy không hợp vệ sinh và cũng không đẹp.”

Sự dịu dàng, ân cần đến bất ngờ của cô giáo, cái cách cô nói chuyện như thể đang tâm sự với một người bạn thân, dường như đã làm tan chảy lớp băng lạnh giá bên ngoài của An Vy. Cô bé ngỗ nghịch, bất cần đời ngày thường bỗng trở nên ngoan ngoãn lạ thường, chỉ lí nhí gật đầu trong miệng, đôi má trắng sứ khẽ ửng hồng.

Thấy vậy, cô Hương mỉm cười hài lòng. Bàn tay ngọc ngà của cô nhẹ nhàng đặt lên ngực áo của Vy, ngay vị trí một trong hai cái lỗ khoét hình hốc mắt đầu lâu. Ngón tay thon dài, được sơn màu đỏ rượu của cô khẽ miết nhẹ lên núm vú đang sưng đỏ, phình to của cô bé.

“Ưm…”

Một tiếng rên khe khẽ, không thể kìm nén, bật ra từ đôi môi trái tim. Cảm giác đau nhói xen lẫn một luồng khoái cảm kỳ lạ chạy dọc cơ thể khiến Vy rùng mình, hai chân khẽ run lên.

“Và cả cái này nữa,” cô Hương tiếp tục, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy tính răn đe, không cho phép người đối diện cãi lại. “Trường học có nội quy rõ ràng. Không được phép xỏ khuyên vú, khuyên lồn, xăm mình, hay dùng những thứ này,” cô chỉ vào núm vú sưng tấy của Vy. “Sau này đừng dùng kẹp vú nữa. Nó làm tổn thương cơ thể em, và sưng to như thế này trông cũng không đẹp chút nào đâu.”

Cô nói, nhưng ngón tay vẫn không ngừng vân vê, xoay tròn trên đầu ti nhạy cảm của Vy, một sự trừng phạt ngọt ngào, một bài học nhập môn không thể nào quên.

Ban đầu, An Vy cố gắng chống cự. Cơ thể cô căng cứng như một sợi dây đàn, quai hàm nghiến chặt, đôi mắt đen láy đang từ cảm động chuyển sang căm phẫn, sắc như dao găm nhìn về phía cô giáo. Cô là con báo đen hoang dã, không phải là con mèo con để người khác tùy tiện vuốt ve. Cô đã sút nát dái một thằng thầy giáo chỉ vì hắn dám đòi đụng vào người cô, cô sẽ không dễ dàng khuất phục trước một màn tra tấn tưởng chừng như vô hại này.

Nhưng cô Hương không phải là một tay mơ. Bà là tổ trưởng tổ tình dục, có chục năm kinh nghiệm công tác, dĩ nhiên thừa kinh nghiệm trong việc đọc vị cơ thể phụ nữ. Bà nhìn thấu sự gồng mình của Vy, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên đôi môi quý phái.

“Gồng làm gì hả em?” Giọng cô Hương vẫn dịu dàng như mật, nhưng từng lời nói như một mũi kim châm thẳng vào sự kiêu hãnh của Vy. “Cơ thể em không biết nói dối đâu. Nhìn xem, nó đang run lên vì thích thú kia kìa.”

Và đó là sự thật. Dù tâm trí Vy đang gào thét phản kháng, cơ thể cô lại đang phản bội cô một cách trắng trợn. Ngón tay điêu luyện của cô Hương không chỉ đơn thuần là vân vê. Nó xoáy sâu, nó ấn nhẹ, nó nhéo khe khẽ, mỗi một cử động đều nhắm chính xác vào tâm bão của khoái cảm, nơi những dây thần kinh đang gào thét. Cơn đau buốt rát ban đầu từ núm vú sưng tấy nhanh chóng biến thành một luồng điện tê dại, lan tỏa ra khắp lồng ngực, chạy dọc xuống sống lưng, và tụ lại thành một quả cầu lửa nóng rực ở bụng dưới.

“Ưm…”

Một tiếng rên nhỏ vô thức thoát ra khỏi kẽ răng nghiến chặt của Vy. Cô vội vàng cắn chặt môi dưới, nhưng đã quá muộn. Tín hiệu đầu hàng đầu tiên đã được phát đi.

Cô Hương cười khanh khách, một nụ cười của kẻ chiến thắng. Bàn tay còn lại của cô cũng không để yên. Nó nhẹ nhàng lướt qua lớp áo phông đen, tìm đến hốc mắt còn lại của chiếc đầu lâu, và bắt đầu màn tra tấn tương tự lên núm vú thứ hai.

“Á!”

Lần này Vy không thể kìm nén được nữa. Một tiếng kêu nhỏ, sắc lẻm bật ra. Hai luồng khoái cảm từ hai phía đồng loạt tấn công, như hai gọng kìm siết chặt lấy lý trí của cô. Đầu óc cô trở nên trống rỗng. Hình ảnh cả lớp học, những gương mặt tò mò, những con cặc đang dựng đứng, tất cả mờ nhoà đi như một bức tranh bị nhúng nước. Trước mắt cô chỉ còn lại khuôn mặt xinh đẹp, quý phái của cô Hương và cảm giác tê dại đang lan tỏa khắp người.

Đôi chân cô bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Hai đầu gối như muốn khuỵu xuống. Lưng cô ưỡn cong về phía trước một cách vô thức, như để dâng hiến hai bầu ngực cho sự tra tấn ngọt ngào kia. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, hổn hển.

Bên dưới, “khu rừng rậm” hoang dại của cô bắt đầu rung lên bần bật. Một dòng nước ấm nóng, trong vắt bắt đầu rỉ ra, thấm ướt một mảng nhỏ dọc theo bắp đùi trắng.

“Sắp ra rồi phải không em?” Cô Hương thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô phả vào vành tai Vy, khiến toàn thân cô bé giật nảy lên. “Thả lỏng đi nào. Đây đâu phải trong tiết học, em sẽ không bị phạt đâu, cứ tự tin cho các bạn thấy em nhạy cảm đến mức nào.”

Những lời nói đó như một mệnh lệnh cuối cùng, phá vỡ hoàn toàn con đê phòng ngự của Vy. Cô không còn chống cự nữa. Cô buông xuôi. Cơ thể cô hoàn toàn đầu hàng trước cơn sóng thần khoái cảm đang ập tới. Hông cô bắt đầu lắc lư nhẹ, một chuyển động bản năng để tìm kiếm thêm sự kích thích.

Cô Hương tăng tốc độ. Hai ngón tay bà xoay tròn, vê miết hai núm vú sưng đỏ với một nhịp điệu dồn dập, điên cuồng.

Vy ngửa cổ ra sau, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào ngoài những tiếng thở hổn hển, đứt quãng. Cơn cực khoái dâng lên như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Bụng dưới cô co thắt dữ dội.

Và rồi…

“PHỤTTTTT!!!!”

Một tiếng động ướt át, mạnh mẽ vang lên giữa không gian im phăng phắc của lớp học.

Từ giữa hai chân của An Vy, một dòng dâm thuỷ trong vắt, nóng hổi bắn vọt ra thành một tia nước mạnh mẽ, vẽ một đường cong hoàn hảo trong không khí trước khi rơi xuống, xối xả lên chiếc bàn giáo viên bằng gỗ bóng loáng, văng tung toé lên cả túi xách của cô Hương. Một phần khác chảy tràn xuống sàn nhà, tạo thành một vũng nước nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn.

Cả lớp chết lặng. Một giây. Hai giây. Rồi một tiếng “Ồ” đồng thanh, đầy kinh ngạc và thán phục vang lên.

An Vy, sau cú phun trào kinh thiên động địa, mềm nhũn như một con búp bê vải. Hai chân cô khuỵu xuống, nếu không có cô Hương đỡ lấy, có lẽ cô đã ngã lăn ra sàn. Toàn thân cô run rẩy, da thịt đỏ bừng, đôi mắt đen láy giờ đây mơ màng, vô định. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng hớp từng ngụm không khí.

Đám con trai bên dưới như phát điên. Tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang lên không ngớt.

“Vãi lồn! Phun xa vãi!”

“Đẳng cấp! Đúng là đẳng cấp!”

Thằng Tuấn cò há hốc mồm, đánh rơi cả chiếc điện thoại đang định giơ lên quay lén. Thằng Quân rùa thì thiếu chút nữa là lồi cả mắt ra.

Trên bục giảng, cô Hương thản nhiên nhìn vũng nước trên bàn mình. Bà khẽ cúi xuống, đưa một ngón tay chấm nhẹ vào dòng dâm thuỷ vẫn còn ấm nóng, đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương hoang dại, nồng nàn, khác hẳn mùi ngọt mặn của những cô bé khác.
“Mùi vị không tệ,” cô mỉm cười, rồi vỗ nhẹ vào má An Vy, người vẫn đang thở dốc trong vòng tay cô. “Được rồi, về chỗ đi em. Chào mừng em đến với 12A1.”

An Vy, với đôi chân vẫn còn run lẩy bẩy, lảo đảo bước về chỗ ngồi của mình, để lại sau lưng ánh mắt sùng bái của đám con trai, ánh mắt ghen tị của đám con gái, và một vũng dâm thuỷ đang từ từ khô lại trên bục giảng như một chiến tích đầu tiên của cô tại ngôi trường mới.

Cô Hương quay lại, cầm lấy chiếc giẻ lau trên bàn, thản nhiên lau sạch “hiện trường”, rồi tiếp tục bài phổ biến nội quy như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Giọng cô lại trở về với vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp của một nhà giáo.

“Lớp 12, chương trình sẽ nặng hơn rất nhiều, đặc biệt là về phần thực hành. Một tuần chúng ta sẽ có sáu buổi học chính. Trong đó, chỉ có hai buổi dành cho các môn văn hóa như Toán, Văn, Anh… Một buổi dành cho lý thuyết về các kỹ năng tình dục nâng cao, phân tích biểu đồ khoái cảm, và tâm lý học bạn tình. Ba buổi còn lại, chúng ta sẽ dành toàn bộ thời gian để thực hành các môn học tình dục.”

Cô Hương nhấn mạnh, ánh mắt quét qua cả lớp. “Năm nay, các em sẽ phải hoàn thành các bài kiểm tra thực hành với độ khó cao hơn rất nhiều. Từ kỹ năng bú liếm đồng đội, đụ nhóm ba người, bốn người, đến các tư thế khó như ‘xe đẩy’ hay ‘trực thăng’, và đặc biệt là khả năng kiểm soát thời gian xuất tinh và tạo ra nhiều lần cực khoái cho bạn tình. Tất cả sẽ được tính vào điểm tổng kết cuối năm. Nên cô mong các em phải thực sự nghiêm túc.”

Sau khi phổ biến xong xuôi một lượt các quy định, tiếng chuông báo hết giờ cũng vừa vang lên.

“Được rồi, buổi sinh hoạt đầu năm của chúng ta kết thúc ở đây. Các em có thể về,” cô Hương nói, rồi ánh mắt lại hướng về phía Minh, một cái nhìn đầy ẩn ý. “Riêng Minh, lát nữa em xuống phòng giáo viên gặp cô một chút. Cô có việc cần trao đổi.”

Câu nói của cô giáo như một mệnh lệnh không thể chối từ, nhưng cũng là một lời hứa hẹn đầy cám dỗ. Cả lớp nhìn cậu với ánh mắt phức tạp lẫn ghen tỵ, nhưng không ai dám hé răng nửa lời.

Đám bạn của Minh thì không thể nhịn được.

“Vãi lồn, sướng nhất mày rồi Minh ơi!” Thằng Tuấn cò huých vai cậu, giọng đầy ghen tị. “Cô Hương bầu bí trông còn múp hơn cả lúc chưa có, đụ chắc phải sướng gấp vạn lần. Lát nữa miêu tả lại cảm giác cho bọn tao nghe với nhé!”

“Mày im mẹ mồm đi,” Quân rùa đang lau miệng, liếc xéo thằng bạn. “Nói như mày thì khác gì bảo Minh nó đi làm chuột bạch. Lỡ cô có mệnh hệ gì thì nó bị đuổi học giống con kia ngay. Mà này Minh,” nó quay sang cậu, vẻ mặt nghiêm túc bất thường, “Mày nhớ đụ nhẹ nhàng thôi đấy. Dù sao cô cũng đang mang thai, sức khỏe là trên hết.”

Minh chỉ cười nhạt, vỗ vai hai thằng bạn. Cậu thừa biết chúng nó chỉ đang ghen ăn tức ở. Cậu đứng dậy, vươn vai một cái làm lộ ra cơ bụng sáu múi săn chắc, rồi thong thả bước ra khỏi lớp, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào và những ánh mắt dõi theo đầy khao khát.

4.1 19 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
12 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
sy quan

Tác sủi r ạ?

Allldoremon

Có bán full truyện hong ạ

Monster

Hay ák pro

Huyme101

Viết thêm đi ông, hoặc cho xin liên hệ mua truyện

Huyme101

Hay quá bro