Thế Giới Siêu Cấp Dâm Loạn – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thế Giới Siêu Cấp Dâm Loạn – Update Chương 8

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6

Khi tiếng chuông rên rỉ quen thuộc của bà hiệu trưởng vừa dứt, báo hiệu bế mạc buổi lễ khai giảng, đám học sinh dưới sân trường đã ào ào đổ về các lớp học như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, cãi vã chí choé hoà lẫn tiếng rên rỉ của một nữ sinh nào đó bị bạn trai sờ soạng khi đi lên lớp càng làm bầu không khí thêm đặc quánh, hỗn tạp.

Minh thong thả bước vào lớp. Mùi của mồ hôi sau màn thủ dâm tập thể dưới sân trường, quyện với mùi nước hoa rẻ tiền của đám con gái, mùi dâm thủy ngai ngái còn vương trên những bộ đồng phục, khiến lớp học toát lên một vẻ gì đó dâm dục, ướt át, là nơi tuyệt vời để thực hành những bài học tình dục cuối cấp.

Cậu đi thẳng về phía chiếc bàn quen thuộc đã gắn bó suốt hai năm qua, vị trí ở giữa lớp, ngay cạnh dãy cửa sổ nhìn ra hành lang. Từ đây, cậu có một tầm nhìn bao quát hoàn hảo, vừa có thể lười biếng ngắm nhìn dòng người qua lại, vừa không bỏ sót bất cứ một hành động dâm đãng nào diễn ra trong lớp.

Phía trên cậu, hai thằng bạn thân đã ngồi đó từ lúc nào. Tuấn “cò” đang cố rướn cái cổ dài ngoằng, gầy đét của nó như một con cò đói, cố gắng soi cho được khe lồn của một em gái bàn trên đang ngồi dạng chân. Thằng Quân “rùa” béo ú thì vẫn như mọi buổi sáng, lại đang bận rộn lôi từ trong chiếc cặp sách căng phồng ra một ổ bánh mì kẹp thịt khổng lồ, ba lớp, chảy mỡ bóng nhẫy. Nó ngoác cái miệng rộng ngoác, cắn một miếng ngập răng, nhai nhồm nhoàm, đôi mắt lim dim tận hưởng, mặc kệ mỡ và sốt vương vãi quanh mép. Đối với nó, ổ bánh mì này còn có giá trị hơn nhiều so với lồn hay vú của đám con gái trong lớp.

Minh ngả người ra sau ghế, hai tay vắt sau gáy, ánh mắt lười biếng quét một vòng quanh lớp. Căn phòng 12A1 năm nay, cũng như mọi năm, lại được khoác lên một lớp áo mới để chào đón học sinh. Những bức tường được sơn lại bằng một màu hồng phấn, không phải là thứ màu hồng trong trẻo, ngây thơ. Dưới ánh đèn huỳnh quang và trải qua bao năm học dâm loạn, nó đã ngả sang một màu hồng cháo lòng, nhớp nháp, gợi cảm giác như đang bước vào bên trong một khoang miệng ẩm ướt hay một cái lồn đang co bóp. Lớp sơn mới không thể che hết được những dấu tích của các thế hệ đi trước; nó chỉ tạo thành một lớp men dâm dục mới, phủ lên trên một lớp trầm tích của ham muốn đã tích tụ qua nhiều năm.

Bốn bức tường cũng không phải là một mặt phẳng đơn điệu. Chằng chịt trên nền hồng phấn là vô số những hình thù cặc, lồn, vú được nguệch ngoạc bằng đủ mọi chất liệu. Có những nét than cẩu thả, vẽ vội một con cặc khổng lồ đang bắn tinh. Có những đường sơn xịt tinh vi, tạo hình một cái lồn đang banh rộng với những chi tiết giải phẫu tỉ mỉ. Có cả những hình được khắc sâu vào tường bằng compa hay dao rọc giấy, để lại những vết sẹo vĩnh viễn hình những cặp vú căng tròn. Chúng chồng chéo lên nhau, lớp mới đè lên lớp cũ, tạo thành một tấm thảm hoa văn bệnh hoạn, minh chứng cho sự sáng tạo vô biên của tuổi học trò trong thế giới dâm loạn này.

Xen kẽ giữa mớ hình vẽ hỗn loạn đó là những bức ảnh, được đóng cẩn thận trong những khung gỗ rẻ tiền và treo một cách có chủ đích. Đó là “Đại sảnh Danh vọng” của lớp, một bộ sưu tập những kỷ niệm của các anh chị khóa trước. Một bức ảnh chụp cảnh một cặp đôi đang đè nhau ra đụ ngay trên bục giảng, cô gái dạng chân gác lên vai chàng trai, mặt đỏ bừng vì khoái cảm. Một bức khác chụp một nhóm bốn, năm học sinh đang thác loạn tập thể ở góc lớp, cặc lồn đan xen vào nhau trong một mớ lộn xộn của da thịt và đồng phục. Có cả tấm ảnh một nữ sinh xinh đẹp đang quỳ gối, miệng ngậm hai con cặc cùng lúc, đôi mắt ngước lên nhìn ống kính với nụ cười mãn nguyện sau khi được bắn tinh đầy mặt. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, một kỷ niệm về sự trụy lạc, là nguồn cảm hứng và cũng là mục tiêu để thế hệ sau phấn đấu vượt qua.

Nhưng ngự trị trên tất cả, chiếm giữ vị trí trang trọng nhất ngay chính giữa bức tường phía trên bảng đen, là một tác phẩm nghệ thuật thực sự. Đó là bức chân dung sơn dầu khổ lớn của bà hiệu trưởng Thu Huyền. Bức tranh được lồng trong một khung gỗ sồi nặng trịch, chạm trổ những hoa văn tinh xảo hình những dương vật đang quấn lấy nhau. Trong tranh, bà Huyền ngồi trên ghế hiệu trưởng bọc nhung đỏ, trong tư thế bán khỏa thân. Tà áo dài của bà được vén cao quá hông, để lộ hoàn toàn phần thân dưới phì nhiêu, mỡ màng. Một tay bà đặt lên thành ghế, tay còn lại đang cầm một dương vật giả bằng ngọc bích, đưa vào khe lồn múp míp, ướt át của mình. Khuôn mặt bà ngửa nhẹ về phía sau, đôi mắt nhắm hờ, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng vừa bí ẩn, vừa thỏa mãn. Ánh sáng trong tranh được xử lý một cách bậc thầy, tập trung làm nổi bật làn da trắng ngần, những ngấn mỡ bụng gợi cảm, và ánh lấp lánh của viên ngọc bích. Toàn bộ tác phẩm không hề gợi cảm giác thô tục, mà ngược lại, nó toát lên một vẻ uy nghiêm đến lạ kỳ, vẻ uy nghiêm của một nữ hiệu trưởng có tiếng của thành phố đang tận hưởng khoái lạc. Đó chính là mục đích tối cao, là hiện thân cho triết lý giáo dục của thế giới này: Tình dục là quyền lực, là nghệ thuật, và là đỉnh cao của sự tồn tại.

Nhưng ngoài những thay đổi nhỏ nhặt đó, mọi thứ vẫn như cũ. Vẫn là những gương mặt thân quen, những cơ thể đã quá nhàm mắt. Cậu thầm đánh giá từng đứa con gái một, như một tay đồ tể xem xét từng thớ thịt. Con bé tổ trưởng tổ hai vú có vẻ to hơn một chút sau hè, chắc được thằng bồ vắt sữa đều đặn đây mà. Còn con nhỏ hot girl bàn đầu kia nữa, lồn có vẻ hơi thâm hơn, chắc lại đi tour với mấy ông chú đại gia nào rồi. Minh vừa nhìn ngắm xung quanh, vừa bình phẩm trong đầu. Cậu thầm nghĩ lúc nào rảnh phải đi đụ từng đứa một để check hàng họ lại xem thế nào.

Bỗng nhiên, ánh mắt của Minh khựng lại ở dãy bàn cuối, trong một góc khuất, ngồi cô độc một mình, là một bóng dáng hoàn toàn xa lạ.

Đó là một nữ sinh đẹp một cách đáng kinh ngạc. Một vẻ đẹp không giống bất kỳ ai trong lớp này. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng sứ như phát sáng. Đôi môi hình trái tim đầy đặn, đỏ mọng một cách tự nhiên mà không cần đến bất kỳ lớp son phấn nào. Sống mũi cao thẳng và đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt to, đen láy, với hàng mi dài và cong vút như cánh bướm. Một đôi mắt có thể khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải xiêu lòng, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sự lạnh lùng, xa cách, một vẻ bất cần đời đến gai người.

Nhưng điều khiến Minh sững sờ không chỉ nằm ở nhan sắc của cô ta. Thứ khiến cô gái ấy trở nên thu hút giữa lớp học chính là bộ trang phục. Trong khi cả lớp, cả ngôi trường này tuân thủ quy định đồng phục với áo sơ mi trắng phanh ngực và quần khoét đáy, thì cô ta lại khoác lên mình một chiếc áo phông đen tuyền, bó sát lấy thân hình mảnh mai. Chính giữa áo là hình in một cái đầu lâu xương chéo trắng ởn, trông ma quái và nổi loạn. Nhưng chi tiết độc đáo nhất, dâm dục nhất nằm ở chỗ hai hốc mắt của cái đầu lâu đã bị cố tình khoét thủng, tạo thành hai cái lỗ tròn xoe, vừa vặn để lộ ra hai đầu vú trắng nõn. Cặp vú của cô không thuộc dạng “khủng” như nhiều đứa con gái khác trong lớp, nhưng chúng có hình dáng tròn trịa, săn chắc hoàn hảo. Và hai núm ti, đỏ ửng, sưng phồng lên một cách bất thường. Đó là dấu hiệu không thể nhầm lẫn của việc bị kẹp bằng những chiếc kẹp vú kim loại trong một thời gian rất dài, vừa mới được tháo ra. Một dấu hiệu của sự đau đớn tự nguyện, của khoái cảm đến từ sự tra tấn.

Phía dưới còn kinh khủng hơn. Cô ta không mặc quần đồng phục khoét đáy, hay nói chính xác là không mặc gì cả. Cô ta thản nhiên vắt chéo chân, phô bày ra một “khu rừng rậm” đen nhánh, xoăn tít, không hề được cạo tỉa. Trong một thế giới mà việc cạo lông vùng kín là một quy định bắt buộc khi đi học, một biểu hiện của sự văn minh, thì hành động của cô gái này không khác gì một sự nổi loạn, một cái tát vào mặt tất cả các quy tắc.

Sự ngang tàng, hoang dã, và một chút “giang hồ” toát ra từ mọi tế bào trên cơ thể cô gái này khiến Minh cảm thấy có chút hứng thú. Một cảm giác kích thích mãnh liệt mà đã lâu lắm rồi cậu chưa từng có, khi mà toàn bộ đám con gái trong lớp này đều đã ngoan ngoãn banh lồn cho cậu đụ chán chê mấy năm qua.

“Ê Tuấn cò,” Minh huých chân vào thành ghế của thằng bạn. “Mày nhìn con bé góc lớp kia xem. Đứa nào mà lạ hoắc, nhìn chất chơi thế?”

Tuấn cò đang mải mê soi mói, nghe Minh gọi liền giật mình quay xuống. Nó nheo nheo đôi mắt ti hí, nhìn chằm chằm về phía cô gái lạ một hồi lâu, rồi đưa tay gãi cái đầu tổ quạ.

“Đéo biết nữa. Lạ thật. Chắc học sinh mới chuyển đến. Cơ mà… mày nhìn đi,” Tuấn nuốt nước bọt, giọng nó trở nên khàn đi vì dục vọng, “Ngon vãi lồn mày ạ. Nhìn hai cái núm vú sưng tấy kia kìa, chắc đêm qua vừa bị thằng đại gia nào dùng kẹp hành cho tới bến mới đến trường đấy. Loại này mà đụ thì chắc nó cào nát lưng mình mất.”

Thằng Quân rùa bên cạnh, vừa xử xong ổ bánh mì, đang tu ừng ực chai nước ngọt, nghe thấy thế liền “xì” một tiếng đầy khinh bỉ.

“Ngon thì có ngon, nhưng mà nhìn cái mặt nó lạnh như tiền ấy. Tao thấy chẳng bằng một phần mười em Ngọc của tao. Đụ loại con gái như thế, nhỡ nó không sướng nó rút dao ra cắt mẹ cặc mình lúc nào không hay. Tao cứ phải hiền hiền, dễ thương như em Ngọc mới là chân ái.”

Cả lớp, sau một hồi ồn ào, dường như cũng đã nhận ra sự hiện diện của “học sinh mới”. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về góc lớp, kèm theo những tiếng xì xào bàn tán. Đám con trai trong lớp, đứa nào đứa nấy cặc đã cương cứng, dựng đứng cả lên. Một thằng trong ban cán sự, tự tin vào cái mác hot boy vườn nhà của mình, vuốt lại mái tóc bóng lộn, cầm một chai nước khoáng bước xuống, định bụng giở trò ga lăng làm quen.

“Chào bạn, mình là lớp phó lao động. Bạn là học sinh mới à? Cần mình giúp đỡ gì không?”

Thằng bé chìa chai nước ra, nở một nụ cười mà nó cho là quyến rũ nhất. Nhưng đáp lại nó chỉ là một cái lườm. Một cái lườm sắc như dao cạo, lạnh như băng Nam Cực. Không một lời nói, không một cử chỉ, chỉ một cái nhìn khinh bỉ cũng đủ khiến thằng lớp phó khựng lại, mặt từ đỏ chuyển sang tái mét. Nó lúng túng rụt tay lại, tẽn tò quay về chỗ trong tiếng cười hô hố của đám bạn.

Đúng lúc đó, dưới gầm bàn của Minh, một cái đầu tóc rối bù từ từ nhô lên. Là Minh Trang, cô bạn cùng bàn với cậu. Nãy giờ, cô nàng vẫn đang say mê bú cặc cho cậu. Trang đưa mu bàn tay quẹt vội vệt nước dãi trong suốt còn vương trên khóe miệng, nuốt ực một cái để thông cổ họng, hơi thở vẫn còn gấp gáp.

“Tao… tao hóng được tin mật rồi…” Trang thì thầm, giọng vẫn còn hơi nghẹn vì vừa phải ngậm trọn con cặc khổng lồ của Minh. “Con bé đó tên là An Vy. Nhà nó thuộc dạng siêu giàu, trâm anh thế phiệt đấy. Nghe đâu bố hay mẹ nó là Tổng giám đốc một tập đoàn đa quốc gia gì gì ấy. Nhưng mà con bé này là chúa quậy, nó vừa bị trường cũ đuổi thẳng cổ.”

Minh nhướn mày, sự hứng thú trong mắt cậu càng tăng lên. “Lý do là gì mà căng thế?”

Trang liếm đôi môi sưng mọng của mình, liếc nhìn về phía Vy một cách dè chừng rồi ghé sát tai Minh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Tội nặng lắm! Chuyện động trời luôn! Trong giờ kiểm tra cuối kỳ môn Thực hành đụ đứng, ông thầy giám thị bắt nó banh lồn ra cho ông ta đụ để chấm điểm. Thế mà nó dám từ chối.”
Trang ngừng lại lấy hơi, mắt mở to. “Không những thế, lúc ông thầy tức quá lao vào định cưỡng bức, nó còn bình tĩnh né được, rồi tung một cú sút thẳng vào giữa hai chân ông ta. Nghe nói là vỡ nát cả hai hòn dái, nhập viện cấp cứu đến giờ vẫn chưa ra. Vì cái vụ đấy mà không trường nào dám nhận nó nữa. Cuối cùng nhà nó phải chi một khoản tiền khổng lồ để tống nó vào trường mình đấy.”

“Vãi lồn, thật luôn?” Tuấn cò ngồi trên cũng hóng được câu chuyện, nó trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì ngã ngửa khỏi ghế. “Gan to bằng trời à? Ở cái thế giới này mà dám từ chối cho thầy giáo đụ, lại còn đánh thầy nhập viện… Con bé này có được bình thường không vậy.”

Minh im lặng, một cơn ớn lạnh khẽ chạy dọc sống lưng. Ngay cả với một kẻ ngông cuồng như cậu, “thành tích” của Vy cũng thật đáng kinh ngạc. Ánh mắt cậu lại một lần nữa dán chặt vào khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của cô gái kia. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, một cảm giác mơ hồ chợt lóe lên trong đầu cậu. Khuôn mặt này, đôi mắt này… cậu chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi, trong một hoàn cảnh nào đó mà cậu không tài nào nhớ ra được.

Cảm giác muốn chinh phục, muốn đè bẹp sự kiêu ngạo hoang dại của con báo đen này trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu muốn thấy khuôn mặt lạnh lùng kia phải biến dạng vì khoái cảm, muốn nghe đôi môi trái tim kia phải rên rỉ cầu xin dưới sự tàn phá của con cặc mình.

Dứt khỏi dòng suy nghĩ mông lung, Minh cảm nhận được bàn tay của Minh Trang lại bắt đầu mon men, mơn trớn đùi trong của cậu. Cảm giác quen thuộc ấy lướt qua tâm trí cậu như một tia chớp rồi vụt tắt. Cậu dứt khoát gạt nó sang một bên. Chuyện của con bé kia, cứ từ từ rồi khám phá. Tương lai thì để sau. Hiện tại mới là thứ đáng bận tâm.

Cậu quay đầu lại, luồn bàn tay thô bạo vào bên trong lớp áo sơ mi mỏng tang của Trang, nắm lấy một bên vú tròn đầy, ấm nóng của cô nàng mà nhào nặn mạnh bạo.

“Á… Minh… nhẹ tay thôi… đau tao…” Trang khẽ rên, nhưng lại chủ động ưỡn bộ ngực căng tròn về phía tay cậu.

Minh cúi xuống, ghé sát vào vành tai ửng đỏ của cô bạn, giọng trầm xuống đầy ra lệnh:
“Nói ít thôi. Cúi xuống bú tiếp tiếp đi. Khi nào tao chưa bảo dừng, mày không được dừng lại, nghe chưa?”

Minh Trang ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt dâm đãng liếc nhìn Minh một cái đầy khao khát rồi lại lặn ngụp xuống dưới gầm bàn. Tiếng mút mát “chùn chụt” và tiếng lưỡi liếm láp ướt át dưới gầm bàn vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc nền quen thuộc. Minh ngả người ra ghế, một tay vẫn thản nhiên nhào nặn bầu vú căng tròn của Minh Trang, tay kia gác lên bệ cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp. Đôi mắt cậu, tuy nhiên, không còn tập trung vào cô bạn đang tận tình phục vụ mình nữa. Toàn bộ sự chú ý của cậu đã bị hút chặt vào bóng hình lạnh lùng, đơn độc ở góc lớp. An Vy. Cái tên và câu chuyện về “thành tích” bất hảo của cô ta cứ lởn vởn trong đầu cậu, khơi dậy một cảm giác vừa tò mò vừa hiếu thắng đến lạ.

4.1 19 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
12 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
sy quan

Tác sủi r ạ?

Allldoremon

Có bán full truyện hong ạ

Monster

Hay ák pro

Huyme101

Viết thêm đi ông, hoặc cho xin liên hệ mua truyện

Huyme101

Hay quá bro