Quá Trình Thực Hiện Di Nguyện Cuối Cùng Của Mẹ, Khiến Cho Vợ Tôi Trở Thành Bạn Đời Của Bố – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quá Trình Thực Hiện Di Nguyện Cuối Cùng Của Mẹ, Khiến Cho Vợ Tôi Trở Thành Bạn Đời Của Bố – Update Chương 15
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: biến thái, Bố chồng con dâu, chia sẻ vợ, chồng thích vợ bị bố đụ, cuckold, dâm đãng..., Khẩu Dâm, khiêu dâm, Loan.luan, nhìn lén, nội tâm, sở thích bệnh hoạn, tâm lý, tha hóa, vợ bị đụ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 6:
Sau đó, Hương vào bếp còn tôi thì xách gói đồ của bố vào phòng mẹ trước đây. Vào phòng mà không có việc gì làm ngay, tôi ngồi bâng quơ xuống mép giường, lòng hơi tò mò không biết trong gói đồ của bố có những gì đặc biệt.
Mang theo tâm trạng tò mò, tôi kéo khóa gói đồ ra chậm rãi. Bên trong ngoài những bộ quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân quen thuộc, còn có mấy cuốn sách cũ kỹ.
Vì đang rảnh rỗi, tôi tùy tiện cầm một cuốn lên và lật xem. Hóa ra toàn là những cuốn sách liên quan đến cải tạo lao động, giáo dục tư tưởng – những tài liệu rõ ràng được dùng để “rửa não” cho tù nhân trong trại giam.
Đang định bỏ sách vào lại thì bất ngờ một tấm card không lớn lắm rơi ra từ trong sách. Tôi tò mò nhặt lên xem, thì ra là một tấm ảnh chụp một cô gái xinh đẹp, dáng người thướt tha. Tuy không có chỗ nào lộ liễu hay phản cảm, nhưng cũng đủ để khơi gợi và kích thích lòng người.
Hơn nữa, trên tấm ảnh tôi còn phát hiện một vài vết trắng mờ mờ. Để xác định rõ đó là gì, tôi đưa mũi lại gần ngửi thử cẩn thận.
Ngửi xong tôi mới hiểu ngay đó là vết tinh dịch đã khô lại sau khi xuất. Như vậy có thể thấy rõ, tấm ảnh này chắc chắn là “đạo cụ” mà bố đã dùng để thủ dâm trong những năm tháng cô đơn trong tù.
Nhìn tấm ảnh nằm trong tay mình, tôi không đành lòng nhưng vẫn cất lại nhẹ nhàng. Phải biết rằng trong trại giam, loại đồ này là tuyệt đối bị cấm.
Bố mà dám mạo hiểm giấu giữ, chắc chắn ông cũng có những nỗi khổ tâm riêng tư, những khát khao bị kìm nén quá lâu mà không thể nói ra.
“Anh ơi, ăn cơm thôi!” Lúc này, từ ngoài phòng vọng vào tiếng Hương gọi ấm áp, kéo tôi trở về thực tại.
“Ừ, anh ra ngay đây.”
Trên bàn ăn, bố vẫn còn hơi rụt rè và e dè, nhưng đã không còn căng thẳng như lúc mới vào nhà nữa. Để bố mau chóng hòa nhập với gia đình, làm con trai tôi phải chủ động hơn một chút trong việc tạo không khí vui vẻ.
“Bố ơi, bố có uống rượu không ạ?” Tôi chủ động hỏi bố, giọng thân mật.
“Có, bố uống được.” Bố trả lời ngắn gọn nhưng rõ ràng.
“rượu nếp hay bia ạ?”
“Gì cũng được con.”
“Em ơi, lấy chai rượu nếp ra đi, anh với bố uống chút cho ấm.” Lúc này đang vào xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh, uống bia có thể không tốt lắm cho sức khỏe, hơn nữa bố cũng lớn tuổi rồi nên tôi chọn rượu nếp cho phù hợp.
“Vâng, hiếm khi cả nhà sum họp thế này, hôm nay anh cứ cùng bố uống cho vui đi.” Hương nghe tôi nói muốn uống rượu với bố thì vui vẻ đáp ngay, không hề do dự.
Trong suốt quá trình đó, bố ít nói, chủ yếu chỉ mỉm cười và gật đầu nhẹ nhàng. Tôi và bố mỗi người rót đầy một lrượu nếpy, rồi từ từ nhâm nhi.
Ban đầu bố vẫn còn ít lời, chủ yếu là tôi và Hương trò chuyện với nhau để không khí không bị ngượng ngùng.
Đến khi bố uống hết một ly rượu nếp, ông mới bắt đầu nói nhiều hơn, giọng đã tự nhiên hẳn. Những chuyện bố kể chủ yếu là về cuộc sống hàng ngày trong trại giam, những trải nghiệm gian khổ nhưng cũng đầy bài học.
Còn tôi và Hương như hai đứa trẻ, ngồi nghe rất chăm chú, đặc biệt là Hương. Cô ấy dường như rất quan tâm đến những câu chuyện của bố, có lẽ điều này có liên quan trực tiếp đến việc mẹ ngày trước hay kể cho cô ấy nghe về bố.
“Em yêu, hôm nay là ngày tiếp gió rửa bụi cho bố, con dâu như em có nên cùng bố uống chút không?” Thấy Hương nghe say sưa, tôi cố ý đùa một câu để không khí thêm vui vẻ.
“Con trai, chuyện đó thôi đi. Hôm nay con cùng bố uống rượu, trong lòng bố đã rất vui rồi. Hương lại còn chuẩn bị cả mâm cơm ngon thế này, vất vả cả buổi sáng, đừng bắt Hương uống nữa con ạ.”
Chưa đợi Hương trả lời, bố đã lên tiếng chen vào trước, giọng đầy thương yêu và quan tâm.
“Bố ơi, bố đã nói vậy thì con nghe bố.” Vì tôi đã uống rượu nên hơi say, tôi không khách sáo thêm với bố nữa.
Dù sao mục đích chính là để bố vui vẻ, Hương uống hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là bố biết con trai và con dâu có tấm lòng hiếu thảo chân thành là đủ rồi.
“Bố ơi, chúng ta là một nhà rồi, bố gọi con là Hương đi ạ, cho thân mật hơn.” Hương tiếp lời tôi, nói với bố dịu dàng.
“Đúng rồi bố, bố gọi Hương cho gần gũi đi ạ.” Nghe Hương nói vậy, tôi liền phụ họa ngay để bố dễ chấp nhận hơn.
“Được được, vậy thì nghe hai con.” Thấy cả hai chúng tôi đều nói vậy một cách chân thành, bố vội vàng đồng ý, nụ cười đã nở trên môi ông.
Xem ra bữa rượu hôm nay uống rất đáng giá. Nhờ có rượu, bố không những hết căng thẳng, hết rụt rè mà còn nói rất nhiều, chia sẻ thoải mái như người trong nhà.
Tôi tin rằng sau bữa cơm ấm cúng hôm nay, bố sẽ nhanh chóng thích nghi và coi đây chính là ngôi nhà mới của mình.
Vì đây là lần đầu tiên tôi và Hương ăn cơm cùng bố sau bao năm xa cách, nên bữa ăn kéo dài khá lâu, đầy ắp tiếng cười và câu chuyện.
Trong lúc đó, tôi và bố mỗi người lại uống thêm khá nhiều. Dù tôi không phải là người uống giỏi, nhưng để cùng bố cho tốt và để ông vui, tôi cam lòng say một trận thật sự.
Khi men rượu bắt đầu lên mạnh, cảm giác choáng váng ùa đến khiến tôi dần mất ý thức.
…
Hương vội vàng chạy lại, một tay đỡ vai tôi, giọng lo lắng:
“Anh say rồi, để em dìu anh lên phòng nghỉ.”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Bác thớt chạy đâu mất tiêu rùi !
Drop rồi à ad
1 chương cảm giác bị ngắn quá
Muốn mua truyện xin zlo adm
Xin zl mình muốn mua truyện
dạ em chào anh, hiện tại em chỉ hoạt động trên telegram thôi ạ, anh thông cảm cho em nhen >”<