Quá Trình Thực Hiện Di Nguyện Cuối Cùng Của Mẹ, Khiến Cho Vợ Tôi Trở Thành Bạn Đời Của Bố – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quá Trình Thực Hiện Di Nguyện Cuối Cùng Của Mẹ, Khiến Cho Vợ Tôi Trở Thành Bạn Đời Của Bố – Update Chương 15

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Truyện kể về Hải – luật sư 30 tuổi, được mệnh danh “luật sư vàng” tại Sở Tư pháp Lâm Đồng, người chồng mẫu mực, luôn tự hào mình là trụ cột gia đình. Sau khi mẹ mất, Hải quyết tâm thực hiện di nguyện cuối cùng của mẹ: tìm cho bố Cường (55 tuổi, vừa mãn hạn 30 năm tù vì liều chết cứu vợ con) một “bạn đời mới” để bù đắp những năm tháng cô đơn.

Và người anh chọn chính là Hương – vợ anh, 27 tuổi, y tá khoa cấp cứu, một mỹ nữ có thân hình cực phẩm: cặp ngực hồng hào căng mọng, núm vú luôn cương cứng lồ lộ dưới lớp áo blouse mỏng, eo thon mềm mại, cặp mông tròn lẳn nảy nở, đôi chân dài trắng muốt và cái lồn hồng hào dày cộm, lúc nào cũng ướt át sẵn sàng nước dâm.

Bề ngoài Hương là cô vợ hiền lành, dịu dàng, tận tụy chăm sóc chồng và bố chồng. Nhưng thực chất bên trong có một con quỷ dâm: đòi bị gọi là “con đĩ”, đòi bị đánh mông bằng dây nịt, đòi liếm đít chồng… Tất cả thay đổi khi Hải dần thức tỉnh sở thích bệnh hoạn “thích vợ bị người khác đụ” – đặc biệt là bị chính bố ruột mình đụ.

Từ cái nhìn thèm thuồng đầu tiên của bố Cường khi thấy con dâu mặc váy ngủ mỏng tang, đến việc Hải lén lắp camera khắp nhà, cố tình để quần lót dính tinh của bố trong chậu, rồi khéo léo dàn xếp từng bước một: để hai người ở chung phòng khách sạn, đi du lịch hai người, nhắn tin gợi ý, tạo cơ hội… Mọi thứ nhanh chóng vỡ òa.

Hương từ người vợ ngại ngùng trước mặt bố dần lộ rõ bản chất con đĩ dâm đãng: bịt miệng rên rỉ “Bố địt nát lồn con đĩ đi”, quỳ bú sạch cặc bố, liếm đít bố, để tinh trùng nóng hổi của bố bắn đầy tử cung ngay trong khách sạn khi họ đi du lịch cùng nhau.

Chương 1:

Tôi tên là Hải, năm nay đã tròn ba mươi tuổi. Hiện tại, tôi đang công tác tại Sở Tư pháp với vị trí cố vấn pháp lý kiêm luật sư được mọi người kính nể gọi là “luật sư vàng”.

Ở đây, tôi muốn khẳng định rõ ràng một điều rằng, danh hiệu “luật sư vàng” này hoàn toàn không phải do tôi tự phong tặng cho bản thân mình. Nó là kết quả của sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ suốt nhiều năm trời, cùng với những hy sinh thầm lặng mà chỉ có tôi mới hiểu hết.

Vì tính cách của tôi vốn hào sảng, luôn tràn đầy chính nghĩa, thích đứng ra bênh vực cho những người yếu thế, chưa bao giờ nhận một đồng tiền bẩn nào, suốt đời sống quang minh, lỗi lạc.

Qua nhiều năm làm nghề, tôi chưa từng thua một vụ kiện nào, luôn giữ được thành tích bất bại. Chính nhờ những phẩm chất và thành tích ấy mà tôi mới có vinh dự nhận được danh hiệu cao quý này.

Thực ra, những thành tựu tôi đạt được hôm nay có mối liên hệ rất sâu sắc và lớn lao với người bố đang ngồi tù của tôi. Câu chuyện phải kể từ ba mươi năm trước. Nếu không phải mẹ đã kể cho tôi nghe sự thật khi tôi trưởng thành, có lẽ tôi mãi mãi không hiểu tại sao bố lại phải sống trong tù tội suốt quãng đời thanh xuân của mình.

Đó là một buổi sáng sớm cực kỳ lạnh giá, sương mù bao phủ khắp nơi. Lúc ấy mẹ đang trong giai đoạn sắp sinh, đột nhiên bị đau bụng dữ dội, cơn đau khiến mẹ không thể đứng vững. Bố thấy mẹ đau khổ đến mức ấy, lập tức cõng mẹ lên xe đạp và đạp thẳng tới bệnh viện mà không chần chừ.

Thời ấy giao thông ở Lâm Đồng còn rất thô sơ, ngoài xe đạp ra thì chỉ có xe xích lô là phương tiện thay thế, chứ ô tô hay xe máy gần như không có.

Nhưng lúc đó là nửa đêm khuya khoắt, trời tối om, căn bản không tìm được chiếc xe xích lô nào. Trong tình huống không thể chần chừ thêm một giây nào nữa vì tính mạng của mẹ và thai nhi đang nguy kịch, bố đành cắn răng đạp xe chở mẹ đi bệnh viện ngay lập tức.

Suốt quãng đường dài, bố cẩn thận dậm bàn đạp thật nhẹ nhàng, sợ làm mẹ bị xóc nảy gây nguy hiểm cho thai nhi.

Nhưng rốt cuộc tai nạn vẫn ập đến không thể tránh khỏi. Khi bố chở mẹ đi qua một khu rừng rậm rạp, tối tăm và vắng vẻ, đột nhiên hai bóng người khổng lồ lao ra chặn đường. Bố phản ứng kịp thời, đành phải dừng xe lại để đối phó.

Hai kẻ chặn đường chính là hai tên cướp đường hung ác. Vì mẹ đau bụng đột ngột, bố vội vã ra khỏi nhà nên đã quên mang theo tiền, vì vậy bố không có bất kỳ tài sản gì để đưa cho chúng.

Khi biết được nguyên do, hai tên cướp ra lệnh bố phải quay về nhà lấy tiền, đồng thời để lại mẹ làm con tin. Nếu bố không làm theo, chúng sẽ giết cả bố lẫn mẹ ngay tại chỗ.

Khi sự việc phát triển đến đây, mẹ bị dọa hoảng sợ tột độ, đột nhiên vỡ ối, thậm chí máu còn chảy ra. Bố nhìn thấy cảnh ấy thì lập tức nhận ra tình hình đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Dù bố van xin, khóc lóc thế nào, hai tên cướp vẫn không mảy may quan tâm đến an nguy của thai nhi trong bụng mẹ, cứ gằn giọng ép bố phải mau chóng quay về lấy tiền, nếu không chúng sẽ ra tay ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc nguy cấp đến tính mạng ấy, bố đã che mẹ ra sau lưng mình một cách quyết liệt, rồi vung nắm đấm lao vào hai tên cướp. Vì đối phương có hai người, lại hung hãn và có vũ khí, bố khó lòng một mình chống lại, nhanh chóng bị chúng đánh ngã xuống đất đau đớn.

Thấy bố dám phản kháng quyết liệt, một tên trong số đó nổi giận đùng đùng, rút từ sau lưng một thanh dao lớn sắc bén, tiện tay chém thẳng về phía mẹ đang mang thai.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, dù đang ngã xuống đất, bố vẫn lập tức đứng dậy như một con thú dữ, một tay ôm chặt mẹ vào lòng, dùng chính lưng mình hứng trọn nhát dao chí mạng ấy.

Có lẽ lúc đó, bố đã nhận ra rõ ràng rằng nếu không giải quyết hai tên cướp này ngay lập tức, thì người chết sẽ là bố, mẹ và cả thai nhi trong bụng mẹ.

Để bảo vệ vợ con, bố cắn răng chịu đau, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, giật lấy thanh dao từ tay tên cướp, rồi bố như phát điên lên, cầm dao chém chết hai tên ngay tại chỗ trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ.

Tiếp theo đó, bố dùng hai tay bế mẹ theo kiểu ôm ngang, gắng sức chạy bộ đưa mẹ đến bệnh viện. Vì mẹ đã vỡ ối và có dấu hiệu chảy máu nghiêm trọng, không thể tiếp tục ngồi trên xe đạp nữa, nên bố đành bỏ xe lại và bế mẹ chạy bộ suốt quãng đường còn lại.

Khi bố bế mẹ đến nơi, bố đã kiệt sức hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại, chân run rẩy. Sau khi bác sĩ và y tá đón lấy mẹ, bố ngã gục ngay tại chỗ, bất tỉnh.

Khi bố tỉnh lại lần nữa, mẹ đã sinh tôi một cách an toàn. Thấy mẹ con chúng tôi bình an vô sự, bố mới tạm gác nỗi lo sang một bên, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, dưới sự khuyên nhủ và an ủi tận tình của mẹ, bố mới đồng ý ra đầu thú với Công an.

Mẹ nghĩ rằng chỉ cần bố chủ động ra đầu thú và trung thực kể rõ sự việc xảy ra đêm đó, chắc chắn sẽ được pháp luật khoan hồng.

Tuy nhiên, cuối cùng tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân, bố bị kết tội cố ý giết người, bị tuyên án ba mươi năm tù giam. Năm đó bố mới hai mươi lăm tuổi, còn mẹ chỉ mới hai mươi hai tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Đối mặt với kết quả phán quyết khắc nghiệt như vậy, mẹ không thể chịu đựng nổi. Sau khi bố vào tù, mẹ ngày ngày khóc lóc thảm thiết, thường hối hận vì đã khuyên bố ra đầu thú, và chuyện này cuối cùng trở thành nút thắt đau khổ trong lòng mẹ mãi mãi không mở ra được.

Có thể nói tuổi thơ của tôi là bi thảm và nhạt nhẽo, thiếu thốn tình cha, nhưng tôi không thể trách bố hay mẹ được.

Nếu không phải bố năm xưa liều chết bảo vệ, có lẽ tôi đã chết yểu ngay trong bụng mẹ rồi. Còn mẹ một tay vất vả gồng gánh nuôi tôi khôn lớn giữa bao khó khăn đã là không dễ dàng gì.

Nghĩ đến đây, ngoài việc cảm ơn bố mẹ đã ban cho tôi sinh mệnh và công nuôi dưỡng tận tụy, tôi không nên có bất kỳ oán hận nào trong lòng.

Vậy nên khi tôi trưởng thành và biết được sự thật này, tôi đã thầm hạ một quyết tâm lớn lao trong lòng, quyết định sau này phải trở thành người am hiểu pháp luật sâu sắc.

Dù tôi không thể thay đổi số phận của bố, nhưng tôi có thể thay đổi số phận của nhiều người khác, ít nhất là không để những bi kịch tương tự xảy ra nữa với các gia đình vô tội.

Đến năm tôi hai mươi lăm tuổi kết hôn, mẹ mới dần cởi bỏ nút thắt đau khổ trong lòng. Vì hôn nhân của tôi là do mẹ tự tay chọn ngày, nên tôi hoàn toàn hiểu đây là cách mẹ chọn để kỷ niệm bố đang ngồi tù, như một lời tri ân thầm lặng.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

4.1 23 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
12 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Culua10271

Bác thớt chạy đâu mất tiêu rùi !

Bảo

Drop rồi à ad

Hay thì đọc

1 chương cảm giác bị ngắn quá

Vukha

Muốn mua truyện xin zlo adm

Vukha

Xin zl mình muốn mua truyện

Tà Thiên Ma Đế

dạ em chào anh, hiện tại em chỉ hoạt động trên telegram thôi ạ, anh thông cảm cho em nhen >”<