NIỀM TIN CỦA MẸ – Update Chương 44
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NIỀM TIN CỦA MẸ – Update Chương 44
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 43: Mẹ Thổi Kèn Trong Khi Con Gọi Điện Với Ba
“Ồ? Ồ… con quên mất.” Tuấn Kiệt sực nhớ ra, ngẩng đầu cười cười, thả chân xuống, nhảy khỏi giường, đi mấy bước tới bàn học lấy điện thoại, rồi quay lại giường tiếp tục giơ chân nằm ngửa, tay tìm số của ba.
… Đây cũng là chuyện hai mẹ con đã bàn bạc tối qua.
Trong cuộc nói chuyện dài tối đó, hai mẹ con không hề giấu giếm, đem hết những ham muốn “đen tối” nhất trong lòng nói cho đối phương biết. Tuấn Kiệt nói, lúc nhận điện thoại của ba mà đang được bú cặc, trong lòng cậu thấy kích thích vô cùng, Tuyết Hoa liền thuận theo ý cậu, đề nghị hôm nay lúc liếm lổ đít, thì gọi điện cho Thiên Thành, báo cho ông biết quyết định Tết Dương lịch này sẽ về quê thăm ông bà nội.
Tiếng “tút tút” vang lên, Tuyết Hoa mỉm cười thản nhiên, lặng lẽ quỳ gối xuống tấm đệm lót cạnh giường, hai cánh tay vươn ra, đè lên khoeo chân đang giơ lên của cậu, một lần nữa phơi bày cái lổ đít nhỏ nhắn ra.
Ánh mắt dịu dàng lướt qua khu vực đáy chậu nối liền với lổ đít hồng hào của con trai, cô ghé sát sống mũi cao, hít hà mùi hương trước. Đôi mày ngài khẽ nhướng, cô dời mũi ra, lè đầu lưỡi đỏ mọng, liếm liếm môi, ánh mắt long lanh, dần dâng lên vẻ cưng chiều quyến rũ; môi son khẽ mở, cô lại đưa lưỡi thơm ra, men theo đường đáy chậu non mềm của con trai, từ từ liếm về phía hai hòn “chuông nhỏ” phía trước.
Điện thoại bên tai Tuấn Kiệt vẫn đang “tút tút”, mà bên dưới đã có phản ứng.
Cậu không ngờ, cái chỗ giữa dái và lổ đít được mẹ liếm cũng sướng đến vậy, đầu lưỡi ấm nóng vừa lướt qua, ống dẫn tiểu và ống dẫn tinh dưới da bất giác co giật, cậu không khỏi càng thêm mong đợi, lát nữa vừa nghe điện thoại của ba vừa để mẹ liếm lổ đít, rốt cuộc sẽ phê đến mức nào?
Thế nhưng điện thoại reo cả phút mà vẫn chưa ai bắt máy, trong loa vang lên tiếng “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận”.
Tuấn Kiệt nhún vai, đưa điện thoại lên trước mặt, ngửa đầu lẩm bẩm:
“Sao ba không bắt máy nhỉ?”
“Ưm.” Tuyết Hoa không trả lời, lưỡi vừa hay liếm đến chỗ dái, cô liền há miệng ngậm lấy, dịu dàng mút, dùng lưỡi khẽ đảo.
“Ôi chao hahaha!” Tuấn Kiệt sướng quá phát ra tiếng cười dâm đãng, đầu ngửa ra sau, nhìn trần nhà, bấm gọi lại cho ba, áp điện thoại lên tai.
Lần này chuông reo mấy chục giây, cuối cùng cũng có người bắt máy.
Bên kia đầu dây, giọng Thiên Thành vang lên:
“Con trai.”
“Dạ? Ba!”
Tuyết Hoa vừa nghe, liền nhả “hòn dái” nhỏ trong miệng ra, hơi cúi đầu, ánh mắt đầy cưng chiều liếc nhìn cái lổ đít nhỏ, rồi chu môi xinh hôn chụt xuống.
“Ố…” Tuấn Kiệt cố gắng kìm nén khoái cảm, giữ giọng bình tĩnh: “Ba, cái đó, chuyện tối qua ba nhờ con hỏi mẹ á, con hỏi rồi.”
“Ừm, mẹ con nói sao?”
Từ lổ đít truyền đến tiếng hôn chùn chụt, cảm giác sung sướng tột độ như một con rắn vô hình luồn lách trong ruột, Tuấn Kiệt hít một hơi thật sâu, ngắt quãng trả lời: “Mẹ… đồng ý rồi. Nhưng… mẹ nói, sẽ không đi cùng ba… cũng, cũng không cho con… đi với ba…”
“Sao vậy con trai? Con bị mắng à?”
“Đâu, đâu có…” Vừa nói chuyện với ba, độ kích thích quả nhiên tăng lên gấp bội, Tuấn Kiệt cố gắng đè giọng, vốn định nín nhịn cảm giác ngứa ngáy tê dại và khoái cảm tột đỉnh từ “cửa sau”, nhưng mẹ ở bên dưới lại như cố ý trêu chọc, dùng đầu lưỡi ấm nóng ngoáy mạnh vào lổ đít, khiến cậu cứ cười dâm đãng mãi, không tài nào nói chuyện tử tế với ba được, đành phải hít sâu một hơi nữa, nén cái ý cười đang chực trào lên ngực.
Mấy giây sau, cậu tự thấy mình đã “ổn định”, liền mở miệng, từ từ giải thích: “Mẹ không mắng con… Tại con đang cử tạ, ở ngoài ban công… Mẹ không cho con liên lạc với ba nữa, con sợ mẹ biết, con có ‘mật báo’ cho ba, cho, cho nên con lừa mẹ… Ồ hô, lừa mẹ nói là, ra ngoài tập thể dục, lén gọi cho ba.”
Bên kia đầu dây, vang lên tiếng thở dài áy náy:
“Con trai, vất vả cho con quá. Không để mẹ con biết là tốt rồi. Tính mẹ con kiểu miệng dao găm tâm đậu hũ, nhưng mà lúc nổi quạu lên thật á, ba cũng chịu không nổi.”
“Không sao đâu ba… Ái!”
Ngay lúc đó, lổ đít cảm nhận được một lực hút mới, Tuấn Kiệt nhíu chặt mày, thầm nghĩ chứ còn gì nữa?
Mẹ hung dữ lắm, miệng lưỡi không tha người, giờ còn đang mút lổ đít con kêu chùn chụt đây này!
Chiêu liếm lổ đít khiến khoái cảm tâm lý tăng gấp bội, điện thoại của ba lại khiến khoái cảm tăng gấp bội bội. Tuấn Kiệt ngẩng cổ nhìn, vừa hay chạm phải ánh mắt của mẹ.
Cậu cong mắt cười, Tuyết Hoa lại loé lên tia ranh mãnh, nhả môi ra, tạm thời thả lỏng lực hút, chờ cho cái lổ đít đang kẹp chặt của con trai lơi lỏng cảnh giác, lập tức dùng lưỡi thúc mạnh vào trong, như con cá chạch nhỏ luồn lách vào!
“… Á? Á á á!” Cảm giác tê dại như điện giật từ ruột truyền thẳng lên da đầu, khiến từng sợi tóc của Tuấn Kiệt dựng đứng, thấy sắp không nhịn nổi, cậu ngửa đầu ra sau, giả vờ như đang đếm số lần cử tạ, thở hổn hển la lên: “Mười tám, mười chín, HAI MƯƠI!!! U oa… Hơ, hơ! Hai mươi… mốt!”
“Hehe, con trai cố lên!”
“Dạ dạ! Ba, mẹ qua rồi, con cúp máy đây nha!” Tuấn Kiệt kiếm cớ, vội vàng cúp máy.
Ngay giây tiếp theo khi bỏ điện thoại xuống, cậu nhắm chặt mắt, vẻ mặt trông rất “đau khổ”, lắc đầu qua lại, miệng “u u ê ê” rên rỉ:
“Mẹ~ mẹ cố ý đúng không! May mà con phản ứng nhanh! U hu, u hu, hu! Lưỡi… lưỡi dừng lại… đừng chui vào trong nữa mà!”
“Hì hì hì~” Tuyết Hoa như được tiếp thêm sức mạnh, đôi mắt trong veo sáng rực lên, cô làm tới, thừa thắng xông lên, dùng sức nâng hai chân cậu lên cao, bản thân cũng chống chân đứng dậy khỏi sàn, vác cả hai chân và nửa thân dưới của cậu lên.
Rồi Tuyết Hoa lần lượt nhấc gối, quỳ lên mép giường, hai tay ôm eo con trai, vú đẹp tì vào lưng cậu, miệng không còn kiềm chế âm lượng nữa, cúi làn môi thơm áp sát vào lổ đít nhỏ, mút “sột sột soạt soạt” rõ to!
Tuấn Kiệt cảm thấy lổ đít sắp bị hôn cho tan chảy đến nơi, hai tay đưa lên đầu, ngón tay “sồn sột” cào tóc, không kiềm được mà cười khanh khách thở dốc.
Cậu dần cười không kiểm soát nổi, lồng ngực không thở được, vội vàng xin tha:
“Mẹ ơi chậm thôi, đừng liếm nữa! N, nhột quá!!!! Cho con nghỉ tí, nghỉ tí!”
Tuyết Hoa dừng động tác mút hôn mãnh liệt, ngẩng đầu, cười như hoa, chuyển sang dùng bề mặt lưỡi liếm lướt nhẹ nhàng, chậm rãi.
Ánh mắt hưng phấn của cô xuyên qua túi dái của Tuấn Kiệt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của cậu, cảm giác thỏa mãn tột độ dâng lên khi thấy vẻ mặt đang tận hưởng đó. Đồng thời, cô cũng thầm cười, thì ra ông tướng này cũng biết nhột… Lần trước trong phòng tắm bị cậu liếm hai cái, đúng là nhột không chịu nổi, còn nhột hơn cả cù nách hay lòng bàn chân. Lẽ nào qua cơn nhột rồi, sẽ trở nên rất sướng?
Bây giờ cô đúng là muốn thử lại. Nhưng, cô không định nói ra ý nghĩ này, cũng như Tuấn Kiệt lúc trước ái ngại lổ đít bẩn, cô cũng không muốn dùng lổ đít của mình làm bẩn miệng con trai — chính là vậy đó, cô có thể liếm cho con trai, nhưng không muốn con trai làm chuyện “hèn mọn” tương tự. Nói cách khác, cô vẫn chưa thể hoàn toàn giải phóng ham muốn sâu thẳm trong lòng mình.
Dù sao thì, so với việc thỏa mãn nhu cầu sinh lý của bản thân, nhìn thấy nụ cười của con trai mới là điều khiến cô thỏa mãn nhất.
“Sướng vậy thật à?” Cô ngẩng đầu nhìn cái lổ đít nhỏ đang hơi co giật như đóa hải quỳ chờ nở dưới vùng nước nhiệt đới, “chụt” một tiếng hôn nhẹ.
“Dạ dạ dạ!” Tuấn Kiệt hăng hái đáp, niềm hạnh phúc trong tim gần như sắp tràn ra khỏi khuôn mặt rạng rỡ cùng với hơi thở nóng hổi.
“Vậy sau này, ngày nào mẹ cũng liếm cho con.”
Nói xong, Tuyết Hoa cúi đầu nhìn cái lổ đít xinh xinh sáng bóng, quay đầu nhìn cái ghế trước bàn học, suy nghĩ một lát rồi nói: “Để mẹ đổi cho con cái ghế khác, sau này con làm bài, mẹ ở đằng sau liếm cho con. Con ăn cơm, mẹ cũng ở đằng sau liếm, chịu không?”
“…” Tuấn Kiệt mặt vẫn cười, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn đi đâu đó như học sinh mất tập trung trong lớp, mấy giây sau mới phản ứng lại, như thể vừa kết nối lại mạng, gật gật đầu đáp lại.
Tuyết Hoa cong đôi môi đỏ ướt át, vui vẻ cúi gương mặt hiền dịu xuống, tiếp tục “phục vụ” lổ đít nhỏ của con trai.
Nhưng lần này, cô vừa mới từ từ liếm mấy cái, thì ánh mắt lại phát hiện con trai lại nhìn đi chỗ khác, và nụ cười trên mặt cậu dần cứng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang không thể che giấu.
Im lặng quan sát một lát, Tuyết Hoa thu đầu lưỡi đang múa may trên lổ đít về, banh mông cậu ra, dịu dàng hỏi: “Nghĩ gì đó?”
Tuấn Kiệt từ từ kéo suy nghĩ về, nhìn mẹ mấy giây, mày hơi nhíu, từ từ cụp mắt.
“… Haiz.” Cậu bắt đầu bằng một tiếng thở dài, nói ra suy nghĩ thật trong lòng lúc này: “Con đột nhiên cảm thấy… hơi có lỗi với ba.”
Tuyết Hoa nghe vậy, cúi đầu cười, vẻ mặt cũng có vài phần khó đoán.
Sau đó, hai mẹ con đều rơi vào im lặng.
Trong im lặng, con cặc đang cương cứng của Tuấn Kiệt từ từ mềm xìu.
… Cậu nghĩ đến mình ngày xưa, luôn mong ba về nhà, mỗi lần nghe tiếng mở cửa, đều bỏ dở việc đang làm chạy ra đón. Thời gian ở bên ba không nhiều, nhưng đối với cậu, tình cảm cha con cậu từng cảm nhận được không thua kém gì mẹ. Cuộc điện thoại và lời nói dối vừa rồi, đột nhiên mang đến cảm giác áy náy nặng nề.
Nó như liều thuốc độc bám lấy tim cậu, như một cơn gió buốt lùa qua, khiến cậu mất hết hứng thú buông thả, ham muốn tình dục đang dâng trào lập tức tan biến.
… Trong phút chốc, cậu như mắc chứng “liệt dương tâm lý”.
Một lát sau, Tuấn Kiệt khẽ thở ra, từ từ nói: “Sau này, hay là không gọi cho ba nữa. Con cũng không biết nói sao, chỉ là cảm thấy… như vậy không tốt.”
Tuyết Hoa chú ý đến con cặc đã mềm đi một nửa, cơ thể lặng lẽ lùi khỏi mép giường, nhẹ nhàng đặt chân và mông cậu xuống.
Cô ngồi xổm dưới đất, nắn nắn đùi con trai, dịu dàng đáp: “Theo mẹ thấy, ông ấy không làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng nói đi nói lại, ông ấy đối với con cũng không tính là quá tệ. Thật ra cũng có thể nói, là vấn đề cá nhân của mẹ, vốn dĩ không liên quan đến con. Cho nên, sau này con muốn liên lạc với ông ấy thì cứ liên lạc, mẹ không cấm.”
Tuấn Kiệt chống tay lên giường từ từ ngồi dậy, cau mày nhìn mẹ: “Con không nên nhắc đến chuyện này… Mẹ yên tâm, con mãi mãi đứng về phe mẹ.”
Tuyết Hoa từ từ đứng dậy, ngồi nghiêng bên mép giường, hơi xoay người, mỉm cười lắc đầu: “Không cần ngại mẹ. Con muốn thế nào tự quyết định, nếu con không muốn gặp ông ấy, mẹ sẽ cảnh cáo ông ấy không được liên lạc với con nữa; nếu con muốn, mẹ sẽ không can thiệp, không hỏi. Yêu cầu duy nhất, sau này tuyệt đối đừng có làm thuyết khách cho ông ấy đó nha.”
“Mẹ tốt của con, mẹ đẹp nhất thiên hạ của con ơi.” Tuấn Kiệt lết qua, quỳ sau lưng mẹ, thẳng người, đưa tay lên bóp vai cô nịnh nọt, cau mày: “Đừng nghĩ nhiều mà, con sao lại làm thế? Lỡ mẹ với ba làm lành, con chẳng phải tự lấy đá ghè chân mình à? Mẹ tha cho con đi, con đúng là cái miệng hại cái thân, không biết lựa lời mà nói.”
Trong mắt Tuấn Kiệt lại dâng lên vẻ áy náy nặng nề, lần này là với mẹ.
… Nói những lời đó, chẳng phải là đang trách mẹ không chung thủy với ba, lén lút sau lưng ba làm chuyện không biết xấu hổ?
Rõ ràng là ba sai trước, mà còn sai rành rành, dám tằng tịu với dì Hân, bạn thân nhất của mẹ. Họ làm mẹ tổn thương sâu sắc như vậy, mẹ không trả thù họ là may lắm rồi, sao mình có thể nói mấy lời không đầu không đuôi, làm mẹ thêm buồn lòng chứ?
“— Ôi.” Cậu thở dài thườn thượt, tay tiếp tục đấm bóp như nhân viên mát xa: “Mẹ, con nó thế đấy, nói không qua não. Sau này mẹ còn phải dạy con nhiều, chứ đừng cái gì cũng chiều con. Ừm… xin lỗi mẹ, là con quá đắc ý quên mất mình là ai, tối qua nghe mẹ nói có tâm sự gì cứ nói ra, con đúng là đầu óc đơn giản, nghĩ gì nói đó, chẳng suy nghĩ gì sất.”
“Mẹ không nói dạy hay không dạy con, chỉ nói suy nghĩ của mẹ, con nghe tham khảo thôi.” Tuyết Hoa đưa tay phải lên, vỗ nhẹ mu bàn tay cậu đang đặt trên vai trái, dịu dàng: “Làm người phải có chủ kiến, nếu con tự cho là đúng, dù mẹ không đồng ý, con cũng nên kiên trì.”
“Vâng, mẹ nói có lý.” Tuấn Kiệt hùa theo mẹ, thở dài cười: “Ông ấy với dì Hân lén lút làm mấy chuyện đó không đáng, cũng không nên được tha thứ, nên con nghĩ thông rồi, chuyện này căn bản không có gì phải xoắn, con nghe lời mẹ, sau này cố gắng không gặp mặt liên lạc với ông ấy, nhưng… con không làm được chuyện cắt đứt quan hệ cha con.”
Tuấn Kiệt dừng lại, tay cũng dừng, ngẩng đầu nhìn mẹ nghiêm túc: “Dù sao mẹ cũng nói, không có ba thì không có con. Ba cũng quan tâm con, con đúng là không có lập trường để hận ông ấy như mẹ. Con nghĩ vầy, sau này ông ấy già rồi, con sẽ phụng dưỡng, trả ơn ông ấy. Dĩ nhiên, nếu ba ở ngoài có con trai khác, không cần con nữa thì tính sau.”
“… Cục cưng của mẹ tốt bụng, biết báo ơn, mẹ hoàn toàn đồng ý. Nhưng có một chuyện con nói sai rồi.”
“Chuyện gì ạ?” Tuấn Kiệt nghiêng đầu hỏi.
“Mẹ không hận ông ấy. Chỉ đơn giản là không muốn dính dáng gì nữa thôi.” Tuyết Hoa ngửa đầu nhìn trần nhà, thở dài: “Với ông ấy đến bước đường này, không chỉ vì chuyện của ông ấy và dì Uyển Hân. Mà là mười mấy năm nay, hết chuyện lớn đến chuyện nhỏ tích tụ lại, cuối cùng đến một điểm giới hạn khiến mẹ nhận ra, cắt đứt hoàn toàn, đối với tất cả mọi người đều tốt. Con có thể tha thứ cho ông ấy, nhưng đó không phải là chuyện mẹ cân nhắc, vì về phía mẹ, không có gì để tha thứ cả, ông ấy và mẹ đã không còn bất kỳ quan hệ gì.”
“Dạ, con biết rồi. Mẹ suy nghĩ nhiều rồi, không nhắc nữa không nhắc nữa, mẹ thư giãn đi.” Tuấn Kiệt dời hai tay từ vai mẹ xuống ngực, vòng ra trước nắm hai bầu vú đẹp nhẹ nhàng xoa nắn: “Mẹ ngồi nghỉ chút đi, con đi tiểu, rửa con cặc cái, rồi về đụ lồn mẹ.”
“Lổ đít không liếm nữa à?” Tuyết Hoa mỉm cười.
“… Thì cũng sắp đến giờ rồi, giờ cũng nên đổi lại con làm mẹ sướng chứ. Với lại sau này thiếu gì cơ hội cho mẹ liếm, lúc nãy mẹ nói mua ghế mới, con nhớ rồi.”
“Rồi rồi, chiều con.” Tuyết Hoa mỉm cười, đưa tay xuống sờ vào giữa hai chân cậu, cau mày trêu: “Xìu rồi?”
“Một lát là lên liền!” Tuấn Kiệt tuột xuống giường, cúi người định hôn lên môi mẹ.
Tuyết Hoa theo bản năng ngửa đầu né, nhưng Tuấn Kiệt đã chộp lấy má cô, tay siết nhẹ, bóp hai má lại, khiến đôi môi hồng xinh chụm lại như cánh hoa, rồi nhanh như chớp “chụt” một cái.
“… Cái thằng này, mẹ chưa súc miệng, sao lại hôn.”
“Hehe!” Tuấn Kiệt hai tay chống nạnh, cười đắc ý: “Không được hai mang nha mẹ, mẹ liếm lổ đít con được, con lại không được hôn miệng mẹ à? Lẽ nào lổ đít con dơ lắm sao?”
Nói xong, cậu lại đưa tay bóp mép mẹ, ép môi cô chụm lại, nghiêng đầu hôn “chụt chụt” mấy cái nữa.
Chụt, chụt, chụt.
Tuyết Hoa bị cậu hôn mấy cái làm tim mềm nhũn, như đám mây trắng trên trời xanh, nhẹ bẫng, mềm xốp, vừa bất đắc dĩ vừa khoan khoái bay lượn theo gió.
“Rồi rồi.” Cô nghiêng đầu né, đưa tay đẩy nhẹ con trai ra, cau mày làm bộ hờn dỗi e thẹn: “Mau đi tiểu đi, làm cho lẹ, rồi về đụ lồn mẹ.”
Hình như đây là lần đầu tiên cô nói hai từ “đụ lồn”, nói xong bỗng thấy tinh thần phấn chấn, hít một hơi thật sảng khoái, miệng nhanh chóng tiết ra nước bọt, cúi đầu “phì” một tiếng nhổ lên con cặc đang cứng lại phân nửa của con trai.
Cô đưa tay tát thêm một cái vào mông nhỏ của cậu, chỉ nghe tiếng “bốp” giòn tan, mắt đẹp ngước lên, ý cười sắc lẻm, giọng như mưa rào: “Đi mau!”
“Tuân lệnh!” Tuấn Kiệt lắc mông, tung tăng chạy ra khỏi phòng.
Chỉ là khi chạy đến cửa nhà vệ sinh, nụ cười dâm đãng trên mặt cậu biến mất, sắc mặt trở nên trầm ổn như bước chân.
Cậu thầm thở dài, may mà dỗ mẹ vui trở lại được, tiếp theo phải cố gắng, dùng con cặc giúp mẹ quên đi phiền não. Quan trọng hơn là, không thể suy nghĩ vấn đề như trước nữa, phải trưởng thành lên, thật sự trở thành “người lớn” như lời mẹ nói, một người đàn ông trưởng thành có thể mang lại hạnh phúc và cảm giác an toàn cho mẹ.
…
Khi Tuấn Kiệt lấy lại tinh thần quay về phòng, một hành động của mẹ, chỉ trong nháy mắt đã chữa khỏi hoàn toàn chứng “liệt dương tâm lý” của cậu.
Tuyết Hoa lúc nãy cũng đi súc miệng, quay về phòng, vốn định nằm sấp trên đệm lót hoặc trên giường chổng mông lên, để con trai thoải mái “làm” từ phía sau; trong đầu cô bỗng loé lên hình ảnh con trai nằm trên giường giơ chân banh lổ đít lúc nãy, lập tức có quyết định mới.
Thế là Tuấn Kiệt liền thấy một cảnh tượng kỳ diệu: Mẹ nằm nghiêng, đầu quay vào trong, hai chân đẹp giơ lên, gập về một bên cơ thể; hai tay kéo lấy khoeo gối, phô bày trọn vẹn cặp mông đầy đặn, săn chắc, mỡ màng, giống y hệt tư thế cậu chổng mông lúc nãy.
Cặp mông đẹp như trăng rằm tháng Tám, khe lồn và lổ đít ở giữa cũng hiện ra rõ mồn một — bản thân cậu làm tư thế này hoàn toàn không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng thấy mẹ như vậy, cậu không tài nào dời mắt đi được.
Trước đây cũng xem không ít ảnh sex tương tự trên mạng, cậu cũng “dựng cờ”, nhưng không có bất kỳ tấm ảnh hay video nào có thể so được với mẹ, khiến cậu nhìn đến thần hồn điên đảo, “cây xúc xích” bên dưới cứ giật tưng tưng. Dù sao thì mẹ cũng không có lông lồn rậm rạp hay lồn thâm, cặp mông khủng và đôi chân dài còn có nét săn chắc khỏe khoắn không thua gì vận động viên chạy nước rút, vóc dáng và khuôn mặt cũng thuộc hàng cực phẩm, điểm mấu chốt nhất, mẹ là mẹ của cậu.
Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm cặp đùi đầy đặn, săn chắc trước mặt, nụ cười rạng rỡ, từ từ bước tới, bất giác thầm cười, mình đúng là ngốc nghếch ngây thơ, lại có thể vì ba mà nảy sinh tâm lý hoang mang, chùn bước.
Việc gì phải thế?
Đúng, đúng là nên cảm ơn ba. Nếu ông ấy dành trọn vẹn tình yêu cho mẹ, thì người được chiêm ngưỡng cảnh đẹp này đã không phải là mình.
Tuấn Kiệt tin chắc, với tính cách yêu ghét rõ ràng của mẹ, cho dù về mặt sinh lý có ghét mùi của ba, nhưng một khi cảm nhận được đủ tình yêu, mẹ tuyệt đối, tuyệt đối sẽ vượt qua mọi rào cản sinh lý.
Là con trai, hiếu thảo với ba thì được, nhưng cảm thấy có lỗi vì đã có được tình yêu của mẹ? Không cần thiết. Mình chỉ cần dốc hết sức yêu mẹ, để báo đáp tình yêu mẹ dành cho mình.
… Tuấn Kiệt nhìn nụ cười tuyệt đẹp của mẹ, rồi nhìn cặp mông mẩy và cái lồn đẹp đang banh ra, trong lòng lại dâng lên cảm giác thành tựu to lớn. Cậu quay đầu hừ hừ vui vẻ, đi tới bàn học kéo ngăn kéo, lấy ra túi nhựa đựng bao cao su.
“Không cần mang bao.” Tuyết Hoa đột nhiên lên tiếng. “Cứ vào thẳng đi, như vậy sướng hơn. Sắp bắn thì rút ra là được.”
“Ồ… dạ!” Tuấn Kiệt nghe vậy, cười dâm đãng cất bao cao su lại vào ngăn kéo, vác con cặc cường tráng đã lấy lại 120% phong độ, quay lại đứng trước giường.
Cậu cúi đầu sờ sờ cặp môi lồn mọng nước như chiếc bánh bao trắng vừa ra lò, thấy nước lồn trong veo đã dâm đãng, cửa lồn hơi hé mở, để lộ vệt thịt hồng bên trong, như cánh hoa đẫm sương. Cậu cúi cái miệng đang cười dâm đãng xuống liếm mấy cái, nếm thử hương vị thơm ngon có hậu vị ngọt ngào, biết là không cần bôi trơn nữa, liền đứng thẳng dậy, xuống tấn, nóng lòng đâm cặc vào.
“Phụt” một tiếng, con cặc như trượt vào vũng nước gạo đặc sệt nóng hổi, khiến cả cậu và mẹ đồng thời bật ra tiếng rên khẽ khoan khoái.
“… Cục cưng, con thấy đụ miệng mẹ sướng hơn, hay đụ lồn sướng hơn?” Tuyết Hoa đột nhiên hỏi.
Tuyết Hoa tâm tư tỉ mỉ, dùng lời dâm đãng có vẻ như thuận miệng nói ra, tiếp tục khơi gợi cảm xúc của con trai.
Tuấn Kiệt dùng đầu cặc thúc vào phần thịt lồn dày đặc phía trên, cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai cánh môi lồn trắng ngần ôm chặt lấy con cặc, thật sự rất giống một đôi môi đang chu ra mút cặc, cậu thầm cười, thảo nào lại gọi là môi “lồn”.
“Hehe… Mỗi cái có cái hay riêng, chỗ nào trên người mẹ, con cũng thích!”
Nv9 có hơi nhúc nhát và không mưu mô như những bộ khác
mua kiểu gì nhi
Ôi chán ông Tuấn Kiệt nầy rê xuất vào chông mới ra sản phẩm được. Thanh niên nầy quá nhát
Rất kích thích làm sao. Cái gì càng khó thì mới làm ta hứng thú. Bà mẹ nầy có vẻ sẻ hơi khó thuần phục đây kk
full chưa ad để biết mua