NIỀM TIN CỦA MẸ – Update Chương 44
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NIỀM TIN CỦA MẸ – Update Chương 44
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Chương 44: Tập Nói Bậy Trong Lúc Làm Tình
Tuấn Kiệt ép người vào cặp mông mẩy, đụ lồn ở tư thế nửa đứng nửa nằm này lại khá tiết kiệm sức.
Cậu từ từ nhún hông hai cái, ngẩng đầu, nhìn cặp vú đào tiên của mẹ, rồi nhìn chiếc cổ thon dài như thiên nga và đôi môi đẹp cong cong, hơi ưỡn mông, rút con cặc ra gần hết.
Nói thì chậm mà làm thì nhanh, cậu lập tức dùng sức thúc mạnh tới, chỉ nghe tiếng đùi vỗ vào mông tròn nảy, phát ra âm thanh “bép” dâm đãng mà giòn giã.
Cơ thể Tuyết Hoa rung lên, hai bầu vú trước ngực dập dờn tạo sóng, quầng vú đỏ mọng như đóa hoa e ấp rung rinh trong gió, khoái cảm ồ ạt kéo đến, gần như muốn trào ra khỏi đầu vú.
Cô nghiêng gò má ửng hồng, banh chân cao thêm một chút, hai cẳng chân khép vào, cùng với cặp mông mẩy bên dưới, tạo thành một hình gần giống hình thoi.
Tuấn Kiệt “bép bép” vỗ thêm hai cái lên cặp mông to, thuận thế cúi xuống, hạ thấp trọng tâm, để con cặc ngập sâu trong lồn; cậu để mu áp sát môi lồn, tạm thời dùng làm điểm tựa, rồi đưa hai tay lên, sờ đến bàn chân đẹp của mẹ, lòng bàn tay áp vào lòng bàn chân, năm ngón tay từ từ luồn vào kẽ chân, tạo thành tư thế mười ngón tay đan vào mười ngón chân mẹ.
… Chân mẹ nhìn cũng thơm ghê.
Muốn ăn quá.
Để lần sau, giờ phải đụ lồn đã.
Cái hông nhỏ bắt đầu lúc lắc, cái mông trắng nõn nhấp nhô, tiếng “bép bép” tiếp tục vang lên.
Cậu vừa đụ, vừa thở dốc cười: “Mẹ cũng bỏ tay ra đi, con cầm chân cho mẹ được rồi. Như vậy mẹ rảnh tay, sờ vú với ‘hột le’ bên dưới.”
“Hờ—, xem ra, con rất hiểu mẹ nha.” Tuyết Hoa liếc mắt đưa tình, buông tay đang kéo chân ra, một tay đưa lên vú, một tay sờ xuống giữa hai chân.
Tuấn Kiệt ép người thấp hơn một chút, dùng sức nặng cơ thể đè lên đôi chân đẹp đang giơ lên của mẹ, đồng thời bên dưới dồn lực, để con cặc khuấy động sâu trong thịt lồn, như muốn khuấy cho cái lồn ướt át tan chảy ra. Một lát sau, cậu nhấc mông rút cặc ra rồi lại “phập” mấy cái thật mạnh, cứ thế lặp đi lặp lại, dần tăng tốc độ đụ lồn.
Tai nghe tiếng rên rỉ triền miên của mẹ, cậu tranh thủ lúc nhấc mông thúc vào, hỏi lại câu hỏi tương tự: “Vậy mẹ thích con đụ ở đâu hơn? Miệng hay lồn?”
“Con trai…” Tuyết Hoa tay bóp vú và hột le, cất lời khen ngợi thật lòng về kỹ năng làm tình của con trai: “Con đúng là cục cưng ngoan của mẹ. Tính ra cũng mới đây thôi, mà con càng ngày càng ‘biết’ rồi… Dù là miệng hay bên dưới, mẹ… đều thích.”
Tuấn Kiệt lại nói: “Mẹ xạo, đụ miệng sao mà sướng được, rõ ràng mẹ thích bị đụ bên dưới hơn.”
“Ưm…” Tuyết Hoa gồng cơ bụng, siết chặt mấy lớp thịt lồn, thầm “đấu” lại con cặc đang khuấy đảo của con trai.
Khoái cảm liên tục theo máu và dây thần kinh truyền lên mặt, khiến gò má xinh đẹp ửng hồng. Chỉ thấy cô khẽ nhếch mép, trả lời: “Mẹ đâu có gạt con… Hù. Nếu bắt buộc phải chọn một, mẹ sẽ chọn bên dưới… A, hờ… Nhưng mẹ thích cả hai cùng lúc hơn, ăn… cặc xong, rồi bị con đụ, như vậy là tuyệt nhất.”
“Ồ, là vậy ha.” Tuấn Kiệt cười hì hì, bỗng nhiên tăng tốc: “Hây!”
Giữa tiếng “bép bép” ngày càng lớn, Tuyết Hoa nhắm mắt rên rỉ, tận hưởng, và thầm điều chỉnh lại tâm lý.
Lúc nãy cũng là lần đầu tiên cô trực tiếp nói từ “con cặc”, trong lòng ít nhiều cũng thấy xấu hổ, giọng nói cũng không được liên tục.
Hai mẹ con đều là người có học thức, bình thường ân ái, rất ít khi nói những từ “thô tục”. Như từ “con cặc”, thường dùng “chim chim” hoặc “cây gậy” thay thế.
Hôm nay Tuyết Hoa cảm xúc dâng trào, bèn nghĩ lúc làm tình nói mấy lời dâm đãng, không chỉ kích thích ham muốn của con trai, mà cũng nâng cao độ nhạy cảm của bản thân, chỉ là để thay đổi thói quen dùng từ của một người mẹ hiền, cô giáo tốt, cô cần một quá trình, cần chút thời gian để điều chỉnh.
Tuấn Kiệt chuyên tâm đụ lồn, không để ý lắm đến sự thay đổi trong cách dùng từ của mẹ, cũng là vì, lúc này trong lòng cậu đang nghĩ chuyện khác.
Cảm giác thỏa mãn khi chiếm hữu được mẹ đã lấp đầy phần lớn tâm trí cậu, nhưng vẫn có một chút cảm xúc tiêu cực cố chấp len lỏi, không phải lại thấy có lỗi với ba, mà là lòng ghen tuông đang trỗi dậy.
Cậu đột nhiên ghen tị với ba, vì đã cướp đi sự trong trắng của mẹ.
Thời đại thay đổi, có thể một số phụ nữ không để tâm, nhưng cậu biết, đó là một trong những thứ quý giá nhất đời mẹ. Ngày xưa quyết định kết hôn với ba, chắc chắn, ít nhất là lúc đó, mẹ đã rất yêu ba.
Tuấn Kiệt bỗng nhiên rất mong người lấy đi lần đầu của mẹ là mình. Nhưng vấn đề này vốn dĩ không có lời giải, không lẽ cậu xuyên không về quá khứ, động phòng hoa chúc với mẹ, rồi tự sinh ra mình?
“Hờ…” Cậu bật cười khì vì ý nghĩ nực cười này, bên dưới đột nhiên tăng tốc, chỉ có thể dùng khoái cảm thể xác để xua đi sự ghen tuông vô cớ đó.
Bép, bép, bép, bép, bép, bép.
Giữa tiếng “bép bép” đầy nhịp điệu, Tuyết Hoa nheo đôi mắt ngập tràn xuân tình, trong con ngươi phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng vì đang ra sức của con trai, và từ đó cô nhìn thấy chút gì đó ẩn sau nụ cười.
Cô rất lo lắng, trái tim con trai vốn dĩ rất khó khăn mới mở ra, liệu có vì biến cố nhỏ vừa rồi mà khép lại lần nữa? Nghĩ vậy, cô cố nén khoái cảm trong lồn, hai chân co lại, gạt tay cậu ra, rồi vòng ra trước, ôm lấy eo cậu, cuối cùng giơ tay ôm chầm lấy con trai, cả tay lẫn chân, kẹp chặt cơ thể cậu áp vào ngực mình.
“Ấy… mẹ?”
“Lại có tâm sự rồi, đụ lồn mà cũng không tập trung.” Tuyết Hoa đưa đầu vú bên trái vào miệng cậu, dịu dàng: “Cứ như lúc nãy nói ra là được, đừng có giấu trong lòng. Con nói quan điểm của con, mẹ bày tỏ ý kiến của mẹ, ‘hòa mà không đồng’, giải quyết mâu thuẫn, như vậy không tốt sao?”
Tuấn Kiệt hôn hôn đầu vú, ngẩng đầu cười: “Ồ không sao đâu mẹ, con không nghĩ bậy nữa. Con… con đang nghĩ chuyện khác, mà con nói ra hơi ngại.”
Tuyết Hoa nghe cậu không còn vướng bận nữa, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, hai chân tiếp tục kẹp eo cậu, môi hoa hé nở, mỉm cười thản nhiên: “Vậy là đang nghĩ chuyện ‘bậy bạ’ à?”
“Ờ… cũng gần vậy.”
“Nói đi, con ‘mở hàng’ cho mẹ đi. Mẹ cũng có mấy ý ‘bậy bạ’ đây.”
Tuấn Kiệt nghĩ nghĩ, ngượng ngùng thúc con cặc trong lồn, cau mày: “Con nói, mẹ đừng cười con nha?”
Thế là cậu đem chuyện ghen tuông lúc nãy và ý nghĩ xuyên không về động phòng với mẹ rồi sinh ra mình kể hết.
Tuyết Hoa không nhịn được, bật cười “khúc khích”.
“Đã bảo mẹ đừng cười mà.” Tuấn Kiệt kéo dài giọng, hai tay đè lên vú đẹp bóp mấy cái, rồi vươn tới trước, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ gò má láng mịn của mẹ, lấy hết can đảm, hỏi ra thắc mắc trong lòng: “Mẹ, con nhớ mẹ nói, mẹ với ba chưa từng hôn môi… thật hả?”
“Thật.” Tuyết Hoa dịu dàng cười.
Tuấn Kiệt nghe vậy, cũng cười toe toét, vừa đụ vừa hỏi tiếp: “Ba chưa từng tắm chung với mẹ, chưa từng bú vú mẹ?”
“Chưa.”
Tuấn Kiệt lại đặt hai tay lên cặp vú mềm mại, ra sức xoa nắn: “Vậy ba có sờ chưa? Không lẽ vú với lồn mẹ mà ba cũng chưa sờ luôn?”
“Chưa, mẹ gần như chẳng làm gì với ông ấy cả.”
“Hả? Thật sự không làm gì luôn?” Tuấn Kiệt mắt hiện lên vẻ nghi ngờ, ngón tay vê đầu vú: “Lại gạt con. Không làm gì sao con chui ra từ bụng mẹ được? Đừng vậy mà, con đã nói hết lòng mình rồi, mẹ cũng phải thành thật chứ, con không ghen chuyện này đâu.”
Không ghen mà còn hỏi?
Tuyết Hoa thầm nghĩ, ngẩng gương mặt ửng hồng cười đáp: “Mẹ đâu có nói xạo con. Trước nói với con rồi, mẹ không chịu được mùi trên người khác, kể cả ba con, lại gần là khó chịu. Để sinh con, mẹ đã phải tốn bao nhiêu công sức, lần nào cũng uống say mèm với ba con, say đến không biết trời đất gì, lơ mơ là xong, nhanh lắm, mà cũng không thoải mái. Hai tháng đó có ba lần, lần nào cũng vậy. Đợi xác nhận có con, mẹ không làm với ông ấy nữa, nói thật, cái tính gia trưởng đó của ông ấy, cũng không thích kiểu đó.”
Nói đến đây, Tuyết Hoa khẽ thở dài: “Cho nên mẹ mới nói, chia tay là tốt cho cả hai. Ở bên người phụ nữ khác, bất kể có phải Uyển Hân hay không, dù sao ông ấy cũng có thể trở thành người đàn ông mà ông ấy muốn. Ở với mẹ, ông ấy chỉ có thể đè nén bản thân, rồi trút giận sang chỗ khác, chỗ nào cũng đối đầu với mẹ, cái gì cũng thấy như mẹ nợ ông ấy, hehehe… Thấy chưa, nói một hồi lại than thở, xem ra mẹ muốn quên hẳn ông ấy, vẫn cần thời gian dài.”
Tuấn Kiệt im lặng nghe mẹ nói xong, hiểu ra đây chính là một lý do lớn khiến mẹ quyết định chỉ quên đi, chứ không trả thù ba. Cậu đau lòng nói: “Mẹ… đúng là khổ cho mẹ rồi. Con không nhắc mẹ sẽ không nghĩ tới, sau này con ít nhắc, mẹ cũng bớt nghĩ. Giờ nói chuyện vui đi, con muốn biết, chuyện ‘bậy bạ’ mẹ nói lúc nãy là gì?”
“Lát nói, tiếp tục đi, đừng dừng.” Tay vỗ nhẹ lên mông nhỏ, Tuyết Hoa nhướng mày, hé môi, văng tục: “Tóm lại con nhớ, mẹ từ nay về sau chỉ yêu một mình con, ‘cái lồn dâm’ của mẹ, chỉ cho một mình con đụ.”
“Mẹ đâu có dâm.” Tuấn Kiệt cười: “Mẹ thả chân ra đi, hay là đổi hướng khác, chứ vầy con khó nhúc nhích.”
“Ừ.” Tuyết Hoa thả lỏng hai chân đang kẹp eo cậu, giơ lên lại, liếc mắt: “Vậy mẹ hỏi con, lúc nãy vào phòng thấy mẹ chổng mông lên như vậy, có thấy ‘dâm’ không?”
“Mẹ nói gì vậy?” Tuấn Kiệt hai tay đẩy cặp đùi đang giơ lên của mẹ, nhún hông “bép bép” thúc mấy cái, dừng lại khen lớn: “Mẹ là người phụ nữ trong sáng nhất trên đời, không có dâm chút nào!”
Tuyết Hoa nghe mà mát lòng, mắt đẹp ngượng ngùng, từ từ nói tiếp: “Đồ ngốc, không phải con hỏi mẹ đang nghĩ chuyện bậy bạ gì sao? Mẹ nghĩ chính là nói mấy lời ‘dâm’ trước mặt con, còn muốn cho con thấy nhiều bộ dạng ‘dâm’ nữa~ Ở trường mẹ phải nghiêm túc, về nhà mẹ muốn xé bỏ mặt nạ, vui vẻ làm ‘cái lồn dâm nhỏ’ của con, sao, chịu không?”
“… C, cái lồn dâm nhỏ?” Tuấn Kiệt nghe mà ngẩn người, mấy giây sau mới phản ứng lại, ngơ ngác gật đầu: “Ồ… Ồ, dạ.”
“Vậy đụ cái lồn dâm của mẹ có sướng không?”
Câu hỏi này, Tuấn Kiệt mới bừng tỉnh, toe miệng cười ha hả, cao giọng đáp: “Sướng chết đi được! Lồn dâm của mẹ là số một thiên hạ!”
“Hehe. Con cặc của cục cưng cũng là số một thiên hạ. Còn lời dâm nào muốn nói với mẹ không?”
“Mẹ ơi! Hehehe!” Tuấn Kiệt thầm than, mẹ đúng là mỗi ngày đều cho mình bất ngờ. Cậu tạm thời không nói nữa, lắc hông đụ thêm mấy cái.
Để duy trì khoái cảm cho mẹ, lần này cậu cũng đưa tay xuống, mò đến mu lồn day hột le: “Con nói, mẹ đừng nghĩ nhiều nha?”
“Nói đi nói đi, mẹ muốn nghe con nói bậy.”
“… Ờ, cũng không phải nói bậy.” Tuấn Kiệt cúi đầu, ngón cái ấn ấn hột le nhỏ đang cương lên, cười dâm đãng hỏi: “Con muốn biết, trước khi kết hôn, mẹ có từng nghĩ… cho thằng đàn ông khác đụ cái lồn dâm này không?”
… Lòng ghen tuông của con trai mạnh thật.
“Dĩ nhiên là không rồi, con hỏi cái đó làm gì? Lẽ nào con muốn mẹ nói có à?”
“Kh, không phải.” Con cặc trong lồn Tuấn Kiệt giật một cái, không kìm được nụ cười càng tươi trên mặt: “Vậy, vậy mẹ có yêu thầm anh nào không, hay là có cảm tình với ai?”
“Mấy thằng con trai xung quanh, mẹ không lọt mắt ai hết.” Tuyết Hoa nghĩ nghĩ, bỗng nảy ý trêu con trai, mặt vẫn thản nhiên, nói tiếp: “Yêu thầm à… nếu bắt buộc phải nói, thì có một người.”
“… Hả?” Tuấn Kiệt nghe vậy, máu ghen bốc lên, dè dặt hỏi: “… Ai vậy? Mẹ giờ còn liên lạc với người đó không?”
Tuyết Hoa cười ranh mãnh: “Còn, thỉnh thoảng mẹ vẫn nhớ đến.”
Nụ cười đó, tuy khiến Tuấn Kiệt biết mẹ đang đùa, nhưng cậu vẫn im lặng.
Cảm giác an toàn, đúng là thứ hư vô mờ mịt.
Tuyết Hoa thấy bộ dạng đó của cậu, không “thả thính” nữa, mỉm cười tiết lộ đáp án: “Người đó tên Tiêu Phong, hồi cấp hai mẹ thích lắm, lúc xem đến kết cục còn buồn mãi.”
“Thiên Long Bát Bộ à.” Tuấn Kiệt thở phào, cười: “Hết hồn.”
“Yên tâm~ Mẹ nói lại lần nữa, từ nay về sau, ‘cái lồn dâm’ của mẹ chỉ cho một mình cục cưng đụ.”
“Hehe! Con đảm bảo đụ mẹ sướng đến chết!” Tuấn Kiệt lập “quân lệnh trạng”, lập tức nghiến răng, “bồm bộp” thúc mạnh vào cặp mông mẩy.
“A—.” Tuyết Hoa rên lên một tiếng mê hồn, cơ thể bị đẩy lắc lư, tay lại bóp vú và hột le, thở dốc hỏi: “Hình như con… còn… chuyện gì, chưa nói?”
Bồm bộp… Bồm, bồm, bồm!
“Hù.” Tuấn Kiệt thúc mạnh mấy cái, giảm tốc độ, nói nhỏ: “Cái đó không sao, nói cũng vô ích, mẹ đừng để ý.”
“Nè, nói mau~ Làm được hay không là chuyện của mẹ, con cứ nói đi~”
“Hehe.” Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn cơ bụng mờ mờ hiện ra trên bụng mẹ, ước chừng vị trí con cặc trong lồn, lí nhí: “Con muốn, bắn vào trong mẹ. Mà không được, nên thôi.”
“…” Im lặng một lát, Tuyết Hoa thu lại vẻ quyến rũ cố tạo ra, hạ giọng, nghiêm túc nói với cậu: “… Muốn bắn thì cứ bắn vào. Cùng lắm thì mẹ uống thuốc tránh thai.”
Tuấn Kiệt buông bàn chân dài bên phải ra, rướn người, dịu dàng vuốt ve bụng dưới của mẹ. Cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt hiền từ của mẹ, ánh mắt và giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Mẹ, sau này đừng nói vậy nữa. Con không làm vậy đâu.”
Tuyết Hoa mắt cũng long lanh tia yêu thương, dịu dàng đáp: “Hay là vầy. Mẹ lựa lúc nào đi bệnh viện làm cái thủ thuật nhỏ, đặt cái vòng vào trong, sau này con có thể yên tâm bắn vào trong rồi.”
“Không được. Mẹ đừng vì con mà hành hạ cơ thể mình.”
Trong lòng Tuấn Kiệt, sức khỏe của mẹ là quan trọng nhất.
“Chỉ là thủ thuật nhỏ thôi, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe đâu.”
Cậu vẫn lắc đầu: “Mẹ nghe lời con. Con như vầy là được rồi, con có thể nhịn đến lúc không chịu nổi, giây cuối cùng rút ra.”
“…” Nghe con trai kiên quyết như vậy, Tuyết Hoa cũng không nói thêm.
Mỗi lần cảm nhận được tình yêu của con trai, cô đều rất cảm động.
Thôi, vậy cũng tốt, lỡ ngày nào đó con trai lỡ bắn vào trong, mình đi uống thuốc tránh thai là được.
Lại nghĩ, lỡ thật sự bị con trai ruột bắn vào trong mang thai thì sao? Ngoài lo lắng về rủi ro, trong lòng cô cũng dâng lên cảm giác cấm kỵ tột độ, mắt đẹp long lanh, hai chân lại giơ cao, một lần nữa cố làm ra vẻ quyến rũ, cất cái giọng nghe rất “giả”, như đọc kịch bản: “Rồi, nhanh lên đi, cái lồn dâm của mẹ không chờ được nữa rồi~”
“Mà hình như hôm nay mẹ ‘trâu’ hơn mọi khi? Mọi lần tầm này là ‘ra’ một lần rồi, hôm nay còn nói nhiều vậy?”
“Vậy cục cưng còn không mau cố gắng?”
“Hehe… Được!” Tuấn Kiệt hóp bụng, dồn sức, gạt hết tạp niệm, tạm thời tập trung toàn bộ tinh lực vào việc thỏa mãn ham muốn của mẹ.
Bép, bép, bép!
Bép bép bép bép…!
…
Lúc hai mẹ con đang mải mê ân ái, thì ông Minh Béo đi xã giao về đến biệt thự, không thèm ngó ngàng gì đến bà vợ Lan Phương suốt ngày ở nhà, mà đi thẳng xuống tầng hầm.
Mọi khi ông và Băng Băng có chuyện đều liên lạc qua điện thoại, hôm nay Băng Băng nói có chuyện muốn báo cáo trực tiếp, ông biết, chắc chắn là chuyện rất quan trọng.
Xuống hai tầng hầm, từ thang máy bãi đậu xe rẽ một cái, đẩy cánh cửa sắt mã hóa, rồi lại xuống thêm một tầng lầu, vòng qua mấy hành lang ánh sáng mờ ảo, chất đầy đồ đạc, sau một hồi lòng vòng, ông Minh Béo cuối cùng cũng đến trước cửa phòng Băng Băng.
Đợi mãi không thấy con bé nói gì, ông Minh Béo ngẩng đầu nhìn, thấy ánh mắt nó đảo qua đảo lại, người ngọ nguậy khiến cái ghế xoay kêu cọt kẹt, vẻ mặt muốn nói mà không dám, không khỏi có chút bực bội. Mày nhìn mày xem, lôi thôi lếch thếch, ngồi không ra ngồi, đổi lại là thằng nào trong công ty dám xuất hiện trước mặt tao như vầy, sớm cuốn gói xéo rồi.
“… Đóng cửa lại, con có chuyện muốn nói.”
“Ừm.” Ông Minh Béo đóng cửa, quay lại giường nhỏ ngồi xuống, ngẩng cái mặt mập lên, dịu dàng: “Có chuyện gì nói đi, đừng căng thẳng.”
Ông Minh Béo mỉm cười gật nhẹ, ý bảo con bé tiếp tục.
“Con phát hiện, cô Hoa, và con trai cô ấy…” Giọng Băng Băng rất nhỏ và chậm, như sợ bị người ngoài nghe thấy, “Cô ấy và con trai Tuấn Kiệt, có… quan hệ, không đứng đắn.”
.
LH: telegram: Cuulongdiquan123
Nv9 có hơi nhúc nhát và không mưu mô như những bộ khác
mua kiểu gì nhi
Ôi chán ông Tuấn Kiệt nầy rê xuất vào chông mới ra sản phẩm được. Thanh niên nầy quá nhát
Rất kích thích làm sao. Cái gì càng khó thì mới làm ta hứng thú. Bà mẹ nầy có vẻ sẻ hơi khó thuần phục đây kk
full chưa ad để biết mua