Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 7
Hứa Lân run lên người, đau đớn nói.
“Phụt—” Mạnh Huyên nhổ một cái, liền muốn buông tay.
Hứa Lân vội vàng ấn chặt bàn tay nhỏ của cô, dùng sức vuốt vài cái, phát ra một tiếng thở dài từ tận linh hồn, nói: “Cô giáo, cô không phải muốn xem sao? Giúp em xem cho kỹ, không biết em có bị bệnh không.”
Mạnh Huyên cảm thấy bàn tay mình giống như đang nắm một cây cột sắt nóng đỏ, toàn thân căn bản không nhấc nổi chút sức lực nào, chỉ có thể khẽ kêu lên trong sự xấu hổ: “Cô giáo cũng không hiểu, em, em buông ra được không?”
“Nhưng em khó chịu quá, cô giáo.” Hứa Lân nói xong liền kéo bàn tay nhỏ của cô, dùng sức vuốt lên.
“Hứa Lân, buông cô giáo ra đi, như vậy là không đúng!” Mạnh Huyên cúi đầu không dám nhìn, khẽ gọi trong miệng.
Quá kích thích, Hứa Lân dường như đã thông suốt Nhâm Đốc nhị mạch, tự nhiên mà thành vươn tay nâng cằm cô giáo lên, thở dốc nói: “Cô giáo, cô xem, những thứ trên quy đầu của em là sao ạ?”
Mạnh Huyên muốn tránh bàn tay của cậu, nhưng trên người căn bản không nhấc nổi chút khí lực nào, bị học sinh kéo theo mà giúp cậu tự sướng, lại còn bị cậu trêu chọc bằng cách nâng cằm, sự xấu hổ trong lòng khó mà tả xiết, chỉ có thể nhắm mắt lại nói: “Cô giáo thật sự không biết!”
“Cô giáo còn chưa xem, làm sao biết được ạ? Có lẽ chính vì trên này của em mọc ra những thứ này, nên mới không tự chủ được mình, cô giúp em xem đi ạ.”
Mạnh Huyên trong lòng xấu hổ, bị ép buộc đành phải mở mắt ra, mặt đỏ bừng giả vờ nhìn một cái, sau đó nhìn cậu, nói: “Cô giáo thật sự không biết, em vẫn là có thời gian đi bệnh viện xem đi, cô tin là em không cố ý làm như vậy với cô giáo, em buông cô giáo ra được không?”
“A—” Giọng điệu cầu xin, biểu cảm vừa đau khổ vừa đáng thương, giống như đột nhiên giáng mạnh vào dây thần kinh của Hứa Lân, chỉ cảm thấy cây dương vật lập tức cứng đến cực điểm, cơ bắp ở gốc dương vật bắt đầu co giật với biên độ nhỏ và nhanh, một luồng điện ấm chạy qua niệu đạo, nhịp tim, hơi thở, đều đạt đến đỉnh điểm, khuôn mặt căng máu đến mức đáng sợ.
Mạnh Huyên nhìn thấy động tác trên tay cậu bé tăng tốc, cùng với khuôn mặt tuấn tú trở nên vô cùng dữ tợn, nhận ra cậu có lẽ sắp…, nghĩ đến lúc này thứ của cậu đang hướng về phía khuôn mặt mình, cô lắc đầu kinh hô: “Hứa Lân, mau dừng lại, không được.”
Hứa Lân đột nhiên ngẩng đầu lên, lớn tiếng kêu: “A—, cô giáo, em, em không nhịn được nữa rồi.”
“Không được, Hứa Lân, ưm—, a—” Mạnh Huyên vừa nói được nửa chừng, liền thấy một dòng tinh dịch nóng hổi vừa trắng vừa đặc bắn ra như đạn vào khóe miệng mình, vội vàng ngậm miệng lại, nhưng vẫn là quá muộn một bước, tinh dịch vừa tanh vừa đậm bắn thẳng vào trong miệng mình, đành bất lực nhắm mắt lại, chấp nhận sự gột rửa của tinh dịch từ cậu bé, cho đến khi cả khuôn mặt đều phủ đầy tinh dịch đặc quánh, cô mới đổ sụp xuống ghế sofa.
Một dòng, hai dòng, ba dòng, …, tổng cộng bắn hơn mười lần, Hứa Lân mới run rẩy dừng động tác trên tay, trên mặt lóe lên vẻ vô cùng mãn nguyện, ngoài tinh dịch ồ, đây là lần đầu tiên cậu xuất tinh dưới sự can thiệp của yếu tố bên ngoài, chỉ cảm thấy từ tận chân tóc đến gót chân đều sảng khoái, không nhịn được lùi lại một bước.
Hứa Lân đứng vững sau đó nhìn về phía cô giáo, chỉ thấy toàn thân cô đang nằm sụp trên ghế sofa, cả khuôn mặt đều bị lớp chất lỏng trắng nóng bao phủ, ngay cả trong miệng cũng đang từ từ trượt ra tinh dịch, tinh dịch men theo chiếc cằm thon dài chậm rãi trượt xuống ngực cô, thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng, vòng ngực đầy đặn cùng chiếc áo ngực viền ren ẩn hiện, khiến người ta như máu huyết phun trào.
Tuy nhiên, cảnh tượng này lại không khiến Hứa Lân sinh ra sự tưởng tượng, mà ngược lại, nó khiến hồn vía cậu bay phấp phới vì sợ hãi. Mình đã bắn lên người cô giáo rồi sao? Vừa rồi hình như còn bắn vào miệng cô ấy nữa? Hứa Lân vội vàng kéo quần lên, vừa lùi lại vừa hoảng hốt kêu lên: “Xin lỗi, tôi, tôi đi trước đây.” Nói xong, Hứa Lân lao ra khỏi cửa với tốc độ chưa từng có, thậm chí còn không dám ngồi thang máy, chạy một mạch xuống lầu, đến dưới nhà thì lên xe đạp, đạp điên cuồng, cho đến khi về đến dưới nhà mình, cậu mới thở hổn hển dựa vào tường, thở dốc.
Xong rồi! Liệu cô ấy có gọi cảnh sát không? Như vậy tính là cưỡng hiếp sao? Mẹ và chị gái biết được thì sẽ thế nào? Mình sẽ phải ngồi tù sao? Cả đời này của mình bị hủy rồi ư? Người xét xử liệu có phải là Mẹ không? Hứa Lân dựa vào tường với vẻ mặt suy sụp, tưởng tượng ra cảnh mình bị cảnh sát đưa đi, Mẹ và chị gái với vẻ mặt kinh ngạc, thất vọng, không thể tin được, cả người chìm vào trạng thái ngây dại.
Một lúc sau, Hứa Lân mơ màng bước lên lầu, mở cửa đi vào. Hai người phụ nữ vừa ăn cơm xong, đang dọn bát đũa, thấy cậu với vẻ mặt mất hồn, Aliya hỏi: “Không phải con đi học thêm sao? Sao lại về với bộ dạng này?”
Hứa Lân cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: “Không sao đâu, Mẹ, con đi nghỉ trước ạ.” Hứa Lân nói xong đi vào phòng, khóa cửa rồi ngã vật xuống giường.
Aliya và con gái nhìn nhau, người không yên tâm đi đến trước cửa phòng con trai gõ gõ rồi hỏi: “Tiểu Lân, có phải có chuyện gì không? Nói với Mẹ đi!”
Nghe thấy giọng nói quan tâm từ bên ngoài, mũi Hứa Lân không kìm được mà chua xót, cố nén lại tiếng nghẹn ngào rồi đáp: “Mẹ, con không sao, chỉ là mệt thôi, Mẹ mau đi nghỉ đi ạ!”
“Thật sự không sao chứ?” Aliya không yên tâm lại hỏi thêm một câu.
“Thật sự không sao!”
Tuy không biết trên người con trai đã xảy ra chuyện gì, nhưng Aliya nghĩ rằng đó hẳn là những phiền muộn đặc trưng của tuổi thanh xuân của các cậu bé, nên cũng không quá để tâm, quay đầu đi rửa bát.
Hứa Kha thấy Mẹ trở về trong sự thất vọng, có chút kỳ lạ, chạy đến trước cửa phòng em trai quấy rầy một lúc, không ngờ cậu lại hoàn toàn không để ý đến mình, tức đến nghiến răng nhưng lại không có cách nào, đành bất lực lùi lại.
Hứa Lân nằm trên giường chìm vào những suy nghĩ vẩn vơ.
Mạnh Huyên cho đến khi cậu bé chạy ra khỏi phòng, mới loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh, mở vòi nước điên cuồng rửa sạch chất lỏng trên mặt. Mãi một lúc sau, Mạnh Huyên rửa sạch mặt rồi ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, làn da trắng nõn vẫn còn vương chút ửng hồng, trên mặt và trong miệng dường như vẫn còn lưu lại mùi vị của cậu, nghĩ đến người chồng đang đi công tác, không kìm được mũi lại chua xót, hai hàng nước mắt trong veo lăn dài nơi khóe mắt.
Ngẩn người trước gương nửa ngày, Mạnh Huyên không kìm được thở dài một hơi, không biết phải làm thế nào, là trách cậu sao? Đúng vậy, nhưng bản thân mình dường như cũng có trách nhiệm, tại sao mình không trốn, tại sao mình không phản kháng, lẽ nào mình là một người phụ nữ dâm đãng sao? Chồng không có ở nhà, mình lại làm chuyện như vậy với một học sinh.
Đột nhiên liếc thấy chất lỏng của cậu vẫn còn lưu lại trên chiếc áo sơ mi trắng, Mạnh Huyên có chút bồn chồn cởi quần áo trên người, cởi áo ngực ra, hai quả lớn thoát khỏi sự ràng buộc mà lắc lư một lúc, chỉ thấy trên lớp thịt ngực trắng mịn lúc này đã phủ đầy những dấu vân tay, khiến người ta nhìn vào mà thương xót, những nụ hoa đỏ tươi như hai đóa mai kiều diễm trong mùa đông, căng đầy và đứng thẳng trước ngực.
“Xì—” Mạnh Huyên đưa tay sờ lên những dấu vân tay mà cậu để lại trên ngực, hít một hơi lạnh, cơn đau nhói mạnh mẽ khiến trong mắt cô thoáng qua một tia giận dữ, tiếp đó là một tia bất lực, lại một lần nữa thở dài, rồi cởi quần xuống.
Trong gương, một thiếu phụ mặt như hoa đào đang nhíu chặt mày, thân thể mọng nước trần truồng, một đôi gò bồng đảo trắng nõn 37E có hình dáng như quả bưởi, kiêu hãnh vươn lên trước ngực. Dưới vòng eo mảnh mai mà không mất đi phong thái, là vòng mông đầy đặn to ra như trăng tròn. Một chiếc quần lót ren màu tím vừa kín đáo vừa gợi cảm bao bọc lấy vùng tam giác bí ẩn. Vài sợi lông cong cong không cam lòng mà thò ra bên cạnh ren, hai đôi chân đẹp tròn trịa, thon dài đứng yên tại chỗ như cột ngọc.
Cố gắng chịu đựng cơn đau nhói nơi ngực, Mạnh Huyên tắm xong bước ra, ngồi ngây người trước giường, nhìn bức ảnh cưới trên tường. Trong mắt cô lóe lên một tia áy náy, cô do dự một chút, rồi mang theo sự áy náy gọi điện cho chồng.
“Tút—tút—” Chưa đến hai tiếng, điện thoại đã được bắt máy, bên kia truyền đến một giọng nam chất phác: “Ông xã, em đang bận sao?”
“Ừm, có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì thì không thể gọi điện được sao?” Mạnh Huyên hiếm hoi dùng giọng điệu nũng nịu nói với chồng.
“Ờ, được chứ, chỉ là anh cứ nghĩ em có việc, cho nên,”
“Thôi bỏ đi, không nói với anh nữa, đúng là một cục gỗ!” Mạnh Huyên có chút bực bội ngắt lời chồng, nhưng lập tức nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô dịu giọng lại: “Anh còn mấy ngày nữa mới về à?”
Bên đầu dây điện thoại dường như không theo kịp sự thay đổi nhịp điệu của Mạnh Huyên, qua vài giây mới đáp lại: “Có lẽ còn khoảng mười ngày nữa!”
“Cái gì? Không phải nói là đi công tác khoảng một tuần sao? Lại thành hai tuần rồi à?” Mạnh Huyên giận dữ đáp.
“Tiểu Huyên, em nghe anh nói, vì lần này dự án này khá quan trọng, cho nên,”
“Anh đừng nói nữa, anh cứ đừng về nữa đi.”
“Tút tút tút—” Điện thoại bị cúp, Mạnh Huyên dùng sức ném điện thoại xuống giường, vùi đầu vào giữa hai chân mà khóc lên.
Sáng sớm, Hứa Lân, người đã thức trắng một đêm, đi đến bàn ăn với vẻ mặt mang theo chút may mắn và chút suy sụp. Anh cảm thấy may mắn vì tối qua mình không bị cảnh sát đưa đi, và Mạnh Huyên cũng không gọi điện cho mẹ.
“Này, cậu không biết chữ lại đi làm việc gì rồi nhỉ?” Hứa Kha vừa rót cháo trắng vào miệng, vừa nói với giọng lơ lớ.
Aliya nhìn dáng vẻ con trai, tuy có chút nghi hoặc, nhưng lại không mở lời hỏi, bởi vì cô biết con trai mình từ nhỏ đã là một đứa trẻ có chính kiến, nếu nó muốn nói thì tự nhiên sẽ nói.
Hứa Lân chào mẹ một tiếng, không để ý đến bà, nhanh chóng ăn xong cơm, đẩy xe ra ngoài cửa.
“Này, cậu làm gì thế?” Hứa Kha đạp xe đuổi theo phía sau.
Lúc này Hứa Lân chỉ cảm thấy trong miệng dâng lên từng đợt vị đắng, không biết hôm nay đang chờ đợi mình sẽ là điều gì, hoàn toàn không có tâm trí để để ý đến chị gái.
Hai anh em yên lặng đạp trên đường, không còn tiếng cười nói vui vẻ như ngày thường, trêu chọc lẫn nhau.
“Chào, Hứa Kha, buổi sáng tốt lành.” Lư Kỳ đang đợi ở ngã ba đường, thấy Hứa Kha, liền mỉm cười tiến lại gần.
“Chào!” Hứa Kha đáp một tiếng, liếc nhìn người em trai thờ ơ, đột nhiên, liền nảy ra ý định trong lòng.
Hứa Kha vừa lén quan sát em trai, vừa cố ý lớn tiếng hỏi: “À đúng rồi, Lư Kỳ, cậu định đi học đại học ở đâu vậy?”
Lư Kỳ không hiểu chuyện gì khi nghe nữ thần chủ động bắt chuyện với mình, anh cho rằng sự chờ đợi và si mê chân thành của mình đã làm nữ thần cảm động, vui mừng đến mức lưng cũng thẳng hơn một chút, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh xắn của cô với vẻ si mê: “Cậu đi đâu thì tôi cũng đi đó!”
Hứa Kha luôn dùng ánh mắt liếc nhìn em trai, phát hiện sau khi Lu Qi nói xong câu này thì mí mắt cậu ấy đột nhiên giật giật, dường như cắn chặt răng, trong lòng thoáng qua một tia đắc ý. Hừ, để cậu khiến em không để ý, thì sẽ đổ thêm dầu vào lửa: “Nhưng người ta vẫn chưa nghĩ ra đi đâu cả!”
“Không sao! Anh đợi em, cho dù phải chuyển trường vì em anh cũng cam lòng!” Trên mặt Lu Qi hiện lên một vệt ửng hồng phấn khích, trong lòng đã bắt đầu mường tượng ra cảnh mình ôm được mỹ nhân về.
“Cút! Giống như chó sủa, ồn chết đi được!” Hứa Lân, không thể nhịn được nữa, đã tung một cú.
“A—!” Lu Qi nghiêng người ngã xuống, lồm cồm bò dậy với khuôn mặt lấm lem, lao tới mắng: “Mẹ kiếp, Hứa Lân, lão tử có chọc mày đâu?”
“Nói thêm lần nữa! Mày là ai hả lão tử?” Trong mắt Hứa Lân lóe lên một tia sáng nguy hiểm, cậu lạnh giọng hỏi.
“Là, là,” Lu Qi nói được nửa chừng thì nhìn thấy ánh mắt dần trở nên lạnh băng của Hứa Kha, không dám nói tiếp, nhưng vẫn không nuốt trôi cục tức này, liền tiếp tục gọi: “Hôm nay mày phải cho tao một lời giải thích, nếu không thì mày sẽ thấy hay!”
“Hừ, đến đây đi, tao ở ngay đây, đánh tao đi đồ ngốc!” Chuyện của giáo viên tiếng Anh vẫn chưa biết giải quyết thế nào, Hứa Lân vốn đã cảm thấy phiền chán với cuộc đời học sinh đầy bất định của mình, lúc này lại nhìn thấy Lu Qi nhảy nhót như một tên hề trước mặt mình, hơn nữa còn luôn thèm muốn người chị gái mà cậu coi là cấm vật, trong lòng bỗng dâng lên một trận lửa vô danh.
“Mày,” Lu Qi tức đến mức bảy lỗ thông khí đều bốc khói, nhưng nhìn thấy chiều cao một mét bảy lăm của mình và thân hình không cân xứng với nó, cậu liền dừng bước đột ngột, quay đầu nhìn về phía Hứa Kha và hỏi: “Hứa Kha, em trai em như thế này em không quản sao? Em xem, nó trông có giống học sinh không?”
Khuôn mặt Hứa Kha lập tức trở nên lạnh nhạt, cô kéo cánh tay em trai lại và hừ lạnh: “Hừ, em trai tôi thế nào thì không cần anh quản, xin anh hãy giữ cái miệng của anh cho sạch sẽ đi!”
“Tiểu Lân, chúng ta đi!”
“Mày—” Lu Qi đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu, mình chỉ là một công cụ của hai anh em, còn tưởng con vịt đã đến mồm lại bay đi mất, tức đến mức khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, cậu phủi bụi trên người, ánh mắt đầy vẻ âm u nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai anh em.
“Này, làm gì, lại làm bộ mặt giận dỗi nữa rồi?” Hứa Kha nhìn khuôn mặt tuấn tú của cậu ta còn khó coi hơn lúc trước, có chút chột dạ liền tiến đến bên cạnh cậu ta, kéo ống tay áo của cậu ta. Còn về việc chột dạ cái gì, cô tự mình cũng không biết.
“Sau này không được nói chuyện với người đó!” Hứa Lân nói một câu mà không quay đầu lại.
“Phụt—, lại ghen rồi sao?” Hứa Kha cười trộm như một con hồ ly, đôi mắt to Kanzelan nheo lại thành một khe hẹp, đôi mày liễu cong cũng cười thành một cầu vồng.
“Anh chỉ nhắc em thôi, người này không phải người tốt, bố cậu ta là một tên đại hỗn hỗn, còn mẹ cậu ta là một—” Thôi bỏ đi, nói với em thì em cũng không hiểu.”
“Nếu anh không nói thì làm sao em biết là em không hiểu?” Hứa Kha chớp đôi mắt to.
“Dù sao thì cũng là không phải người tốt là được rồi!” Hứa Lân có chút phiền muộn đáp lại một cách mơ hồ.
Thực ra cậu cũng không biết nhiều như vậy, tất cả đều là do gã béo kia nói. Bố của Lu Qi được coi là một tên hỗn hỗn cỡ vừa, tuy không phải loại rất giàu có và quyền thế, nhưng cũng có một khu vực thuộc về mình, bên dưới còn theo hắn hơn chục tên hỗn hỗn nhỏ. Mẹ cậu ta nghe nói trước khi gả cho bố cậu ta là một cô tiếp viên, khi hai người họ qua lại thì không cẩn thận có thai, hỗn hỗn và tiểu thư, quả thực là một cặp trời sinh.
Sau khi sinh ra Lư Kỳ, họ đã mở một quán gái, Mẹ Lư được nâng cấp thành bà chủ, còn Lư Phu thì trở thành người trông coi, ngoài ra còn mở thêm một sòng bạc nhỏ. Những năm qua, họ cũng kiếm được không ít tiền bẩn thỉu, trong mắt những người không biết thì cũng được coi là người tầm thường, nhưng trong mắt một số người ở tầng lớp trên, loại người này chẳng khác nào bọ que trong hố phân, ai dính vào cũng thấy ghê tởm. Hứa Lân, người biết rõ gia cảnh của Lư Kỳ, làm sao có thể chịu đựng được việc cậu ta ngày ngày quấn lấy chị gái mình như vậy?
“Ừm, biết rồi!” Hứa Kha nhẹ nhàng đáp lại, đột nhiên cảm thấy cậu em hôm nay có chút khác biệt so với trước đây. Không biết là do cậu ấy không đấu khẩu với mình, hay là vì lý do gì khác, cô lại vô cớ cảm thấy cậu ấy như thế này, dường như rất… rất… cuốn hút!
Hứa Lân không hề chú ý đến sự thay đổi trong giọng điệu và ánh mắt của chị gái, cậu khẽ nhíu mày ừ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
“Chậc—, nhóc con, giả vờ sâu sắc cái gì!” Hứa Kha khẽ lẩm bẩm với chính mình, rồi lại không nhịn được nhìn về phía khuôn mặt cậu, không biết là nghĩ đến điều gì, hai má cô bỗng ửng lên hai vệt đỏ mời gọi.
Bước vào lớp, Hứa Lân ném cặp sách lên bàn, chào hai người bạn ranh mãnh kia một tiếng, rồi úp mặt xuống bàn, tiếp tục thất thần.
Chu Văn Kiệt và Ngụy Thạc nhìn nhau, phát hiện Hứa Lân mấy ngày nay hình như có chút khác biệt.
“Ê, cậu nói xem đây có phải là chiêu mới mà Kỳ Lân vừa học không? Muốn xây dựng hình tượng u sầu sâu lắng ấy hả? Kiểu Lương Triều Vỹ ấy?” Ngụy Thạc chọc chọc vào gã béo nói.
“Này, cậu đừng nói, cũng có khả năng thật đấy. Cậu xem Liễu Tân Nguyệt kìa, từ lúc Kỳ Lân bước vào đã liếc không dưới ba lần rồi.”
“Thật sao? Tớ cứ tưởng là cô ấy nhìn tớ chứ?” Ngụy Thạc nói với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
“Chết tiệt, lát nữa bị đánh thì đừng nói Béo gia không cứu cậu đấy!” Chu Văn Kiệt vội vàng kéo giãn một khoảng cách với tên ranh mãnh kia.
Ngụy Thạc nghe lời của gã béo thì rụt đầu lại, phát hiện sự chú ý của Hứa Lân không hề đặt lên hai người họ, mới thở phào nhẹ nhõm, hai người lại lén lút thì thầm với nhau.
“Cộp—cộp—cộp—”
Tiếng giày cao gót dẫm trên sàn vang lên, Hứa Lân ngẩng đầu nhìn, thấy Mạnh Huyên bước vào từ cửa, dường như cũng giống như mình, là người thức trắng đêm, mang trên khuôn mặt vẻ tiều tụy.
Tim Hứa Lân đột nhiên thắt lại, cậu hoảng hốt, cúi đầu không dám nhìn cô.
“Bắt đầu tiết học!”
“Chào các bạn!”
“Chào cô!”
“Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, cô hy vọng mọi người có thể tập trung sự chú ý vào việc học tập, chúng ta hãy mở sách giáo khoa ra trang bốn mươi…”
Hứa Lân từ lúc ban đầu không dám nhìn thẳng cô, đến sau đó lại không ngừng lén nhìn cô, cố gắng hết sức để tìm ra một chút manh mối trên khuôn mặt cô, nhưng hôm nay cô dường như cố ý bỏ qua khu vực của mình, ngay cả ánh mắt dư quang cũng không quét đến cậu.
Hứa Lân vừa thất vọng, vừa may mắn vượt qua được tiết tiếng Anh, khi nhìn Mạnh Huyên bước ra khỏi lớp, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác hụt hẫng như mất mát.
Nếu cô tìm đến mình mắng một trận, đánh một trận, trong lòng cậu có lẽ sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút, hoặc cô đưa ra một vài yêu cầu quá đáng, nhưng chính sự phớt lờ như thế này lại khiến cậu khó chịu nhất, chỉ cảm thấy trong lòng một trận trống rỗng.
Vừa nghĩ vừa nghĩ, Hứa Lân nắm chặt nắm đấm đột ngột đứng dậy.
“Chết tiệt, cậu làm Béo gia giật mình một phen, cậu làm gì thế?” Chu Văn Kiệt sợ đến mức trở nên tỉnh táo.
Không để ý đến gã béo, Hứa Lân nhanh bước ra khỏi lớp, đi đến bên ngoài văn phòng của Mạnh Huyên, hít một hơi thật sâu, làm dịu nhịp tim đang đập dữ dội, do dự một chút, rồi đưa tay gõ cửa.
“Mời vào!”
Bộ này hay đấy