Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 43
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 43
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 20/07/2026
Mạnh Huyên nhìn Khổng Kỳ bước ra từ trong, thỉnh thoảng còn cười gật đầu với người khác, đi được vài bước, cuối cùng không nhịn được nghi ngờ hỏi: “Sao cậu lại ở trong đó? Hình như còn quen biết nhiều người?”
“Tôi đi làm ở đó.” Khổng Kỳ cười nói.
“Đi làm?”
“Vâng, nhờ cậu mà tôi thi vào top mười của khối, mẹ tôi đồng ý cho tôi tự sắp xếp thời gian hè.”
“Nhưng con cái tuổi này không phải nên tập trung nhiều hơn vào việc học sao?”
“Vốn dĩ là vậy, nhưng không phải cậu nói tôi là đứa trẻ con sao? Không hiểu gì cả, nên tôi muốn sớm bước vào xã hội để rèn luyện, cố gắng sớm trở thành đàn ông mà.” Khổng Kỳ nói đùa.
Người nói vô tâm người nghe hiểu ý, Mạnh Huyên thật sự cho rằng anh ấy vì bị mình kích thích nên mới đưa ra quyết định như vậy, sắc mặt nghiêm túc nói: “Thực ra tôi cũng là lời nói giận dỗi, nếu đã gây phiền phức cho cậu, tôi… tôi xin lỗi cậu.”
“Không có gì, ha ha ha, thực ra là tôi tự nghĩ ra để rèn luyện một chút, học sách vở cũng vô dụng, chi bằng ra ngoài tăng thêm chút kinh nghiệm.”
Mạnh Huyên trầm tư gật đầu, không nói gì thêm.
Hai người đi vài phút, tùy tiện chọn một nhà hàng, đi vào.
Gọi món xong, Khổng Kỳ đột nhiên nhớ Mạnh Huyên hiện đang ở ký túc xá công nhân, hỏi: “À đúng rồi, bây giờ cậu ở ký túc xá công nhân à?”
Mặt Mạnh Huyên tối sầm, miễn cưỡng nở một nụ cười, lắc đầu không nói gì.
“Sao vậy? Có phải vì anh ấy không?” Khổng Kỳ nhìn sắc mặt khó coi của Mạnh Huyên, dè dặt hỏi.
“Không có, món ăn đến rồi, chúng ta ăn đi.”
Khổng Kỳ nhận ra tâm trạng của cô giáo Mạnh không được tốt, nhưng cô ấy không muốn nói thì cũng khó mà ép được, dù sao ai cũng có riêng tư của mình.
Trên bàn ăn, Khổng Kỳ kể vài câu chuyện cười nửa đùa nửa thật để khuấy động Mạnh Huyên, cố gắng làm cô vui lên, hiệu quả không biết, chỉ thấy vệt ửng hồng trên mặt cô giáo Mạnh không hề tan đi, còn ném qua mấy cái liếc mắt.
Thấy Mạnh Huyên không giận, Khổng Kỳ càng hăng hơn, vắt óc suy nghĩ hỏi: “Một con khỉ trộm nhìn người tắm ở sân thượng, tại sao trong lúc đó không ngừng che miệng cười?”
Mạnh Huyên tuy không biết đáp án, nhưng cũng đoán được đáp án không phải lời hay, bèn liếc cô ấy một cái không nói gì.
Thấy cô ấy không trả lời, Khổng Kỳ cũng không để ý, tiến lại gần hơn, nhìn vào mắt cô ấy, cười khẽ: “Con khỉ cười vì cái đuôi của người đàn ông đó quá ngắn.”
“Người đâu có đuôi?” Mạnh Huyên ban đầu ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng lại, má càng đỏ hơn, khẽ mắng: “Đi đi~”
Cô ấy dường như cũng quên mất, người ngồi trước mặt mình là học sinh của mình, mà vô thức coi anh ấy như một người đàn ông.
Ăn xong, Khổng Kỳ còn muốn giành trả tiền, nhưng vì thái độ kiên quyết của Mạnh Huyên, cô ấy đã giành lấy tiền trả.
Hai người đi ra khỏi nhà hàng, Khổng Kỳ mới nhớ ra hôm nay Mạnh Huyên không đi xe đạp, hỏi: “Hôm nay sao không đi xe đạp?”
Mạnh Huyên há miệng nhưng không phát ra tiếng, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.
“Có phải là vì đám lưu manh kia không? Bọn họ không dám gây phiền phức cho em nữa chứ?”
Từ khi phát hiện chồng mình qua lại với người phụ nữ khác, hai người đã cãi nhau một trận lớn, chuyển về ký túc xá công nhân, Mạnh Huyên mỗi tối đi qua con phố đó đều lo lắng bất an, chuyện tối qua càng khiến lòng cô không yên, có chút sợ người bị đánh sẽ tìm người trả thù.
Hứa Lân nhìn từ biểu cảm của cô đã đoán ra manh mối, hẳn là vì đám lưu manh kia. Anh ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là thế này đi? Sau này em học xong đến chỗ anh, về cùng anh nhé? Anh vừa hay tám giờ tan làm!”
“Không cần đâu, phiền phức quá.” Mạnh Huyên nhìn Hứa Lân đầy biết ơn, lắc đầu.
“Không phiền phức đâu, tối nào anh cũng bắt taxi về, em qua chúng ta về cùng nhau, anh cũng đỡ được chút tiền xe.” Khoảng cách từ ký túc xá công nhân đến nhà Hứa Lân, nếu anh ta chạy bộ về thì cũng chỉ mất bảy tám phút.
“Có phiền anh lắm không?” Mạnh Huyên biết anh ta cố ý nói vậy, để cô dễ chấp nhận hơn.
“Trước đây em đi học cho anh cũng không thấy phiền mà.” Hứa Lân nhìn cô, cười ý vị.
Gò má ửng hồng vừa mới tan trên mặt Mạnh Huyên lại lần nữa ùa về, cô nhấc chân đá Hứa Lân một cái.
“Ái chà, xong rồi, xong rồi, chân bị gãy rồi.” Hứa Lân làm bộ dáng không đứng vững ngã về phía Mạnh Huyên, ai ngờ Mạnh Huyên đã đề phòng anh ta từ trước, nhẹ nhàng bước lùi hai bước, khiến Hứa Lân suýt ngã nhào như chó ăn cứt.
“Khà khà~” Nhìn bộ dạng chật vật của Hứa Lân, Mạnh Huyên che miệng cười lên.
“Chị Huyên, chị cũng quá vô tâm rồi, em còn đứng không vững, chị cũng không đỡ em một tay.”
“Ngã chết đi.” Mạnh Huyên khẽ rên một tiếng, đột nhiên nhận ra cách xưng hô của anh ta với mình, cô trợn mắt, nũng nịu nói: “Ai là chị Huyên của anh?”
“Không cho gọi là chị Huyên à? Thế gọi là gì? Gọi là Huyên Huyên sao?” Hứa Lân chống cằm làm bộ suy nghĩ.
Mặt xinh đẹp của Mạnh Huyên nghiêm lại, giả vờ giận dỗi: “Anh dám! Gọi là thầy!”
“Ồ~~ hóa ra thầy thích cái kiểu này à~” Hứa Lân làm bộ như bừng tỉnh.
“Anh…” Trong cơn xấu hổ, Mạnh Huyên lại đá về phía Hứa Lân, nhưng lần này Hứa Lân cũng học được cách, né sang phải, tránh được cú đá quét chân của Mạnh Huyên. “A~” Mạnh Huyên không có thân thủ tốt như Hứa Lân, đá hụt, cả người ngã xuống.
Hứa Lân cười híp mắt bước thêm một bước về phía trái, vừa vặn đỡ lấy người thầy sắp trượt chân, ôm vào lòng, cười nói: “Chị Huyên, đây là kiểu ném mình vào lòng sao?”
“Phì~” Mạnh Huyên dùng sức đẩy Hứa Lân ra, vuốt ve bộ ngực đầy đặn, trừng mắt nhìn anh ta.
Cái mức độ này mà cứ nhìn chằm chằm vào Hứa Lân thì đã hoàn toàn mất tác dụng. Anh ta tự tin đối diện với ánh mắt của Mạnh Huyên, ánh mắt nóng bỏng và rực rỡ, cuối cùng vẫn để Mạnh Huyên là người dời ánh mắt trước.
“Về nhà!”
“Ê, chúng ta về nhà!” Hứa Lân cười híp mắt đáp lời.
“Cậu…” Mạnh Huyên tức đến nghiến răng, lại không có cách nào với Hứa Lân càng ngày càng vô lại.
“Được được được, không nói nữa không nói nữa, mỗi người về nhà của mình được không?” Thấy cô ấy dường như thực sự hơi giận, Hứa Lân vội vàng đầu hàng.
Hứa Lân đi đến bên đường bắt xe taxi, đưa Mạnh Huyên về ký túc xá công nhân trước, sau đó mới quay đầu xe về đến dưới nhà mình.
Đã gần mười giờ, Hứa Lân nhẹ nhàng bước vào nhà, sau khi vệ sinh cá nhân xong, nằm lên giường ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, sau giờ làm, Hứa Lân gọi điện cho Mạnh Huyên.
“Chị Huyên, chị qua chưa ạ?”
“Sắp rồi, gọi cô Mạnh.”
“Dạ vâng, chị Huyên.”
“Em…” Hứa Lân không đợi cô ấy phản ứng kịp đã cúp điện thoại, đi đến cửa chờ.
Năm phút sau, Hứa Lân nhìn Mạnh Huyên mặc chiếc váy hoa nhí màu trắng đạp xe điện tới, không kìm được tấm tắc khen: “Chị Huyên, hôm nay chị đẹp quá.”
Mạnh Huyên trong lòng hơi vui, nhưng vẫn nheo mắt trêu, nói: “Lên xe!”
“Được thôi.” Hứa Lân cười híp mắt đồng ý, nhấc đôi chân dài bước qua chỗ ngồi ngồi xuống, hai tay thuận thế ôm lấy vòng eo thon mềm mại.
“Á…” Mạnh Huyên không ngờ cậu ấy lại ôm eo mình, giật mình một cái, trên phố người qua lại cô không dám giãy giụa quá rõ, cố gắng giãy vài cái không những không thoát ra được, mà khuôn mặt xinh đẹp còn vì gắng sức mà đỏ bừng, đành bất lực dùng sức véo vào đùi Hứa Lân, khẽ trách: “Cậu mau buông ra đi.”
“Kỳ Lân, bạn gái đến đón cậu tan làm à?” Hứa Lân còn chưa kịp nói gì, một giọng nam trầm vang lên, âm thanh lập tức thu hút ánh mắt của những người đi đường trên phố. Thấy nhiều người nhìn tới, khuôn mặt xinh đẹp của Mạnh Huyên càng đỏ đến mức gần như chảy máu, vội vàng cúi đầu.
Tư thái tiểu công chúa của Mạnh Huyên càng làm tăng thêm sự can đảm cho Hứa Lân, cậu dùng hai tay hơi dùng lực, ôm chặt Mạnh Huyên vào lòng, cười nói: “Dạ đúng vậy, anh Xuân, em đang chuẩn bị về nhà.”
“Haha, vậy anh trai không làm phiền em nữa.” Trương Xuân nháy mắt với Hứa Lân, nở một nụ cười mà đàn ông đều hiểu.
Hứa Lân cũng nở một nụ cười gian xảo, giơ ngón cái với Trương Xuân rồi ghé sát tai Mạnh Huyên cười khẽ: “Chúng ta đi đi, bạn gái.”
“Cậu nói…” Mạnh Huyên cúi đầu, lại dùng sức véo Hứa Lân một cái, giọng nói không lớn hơn cả tiếng muỗi kêu.
“Ha ha ha~” Hứa Lân đắc ý cười lớn hai tiếng, tay trái ôm chặt eo cô, vươn tay phải vịn vào tay lái đạp xe đi.
Chiếc xe điện chở hai người di chuyển trên con phố sầm uất, Mạnh Huyên không thoát được tay Hứa Lân, chỉ có thể cúi đầu suốt quãng đường, sợ bị người quen nhìn thấy. Xe chạy nhanh, cô cũng không dám giãy giụa quá nhiều, chỉ có thể giãy giụa vài cái ở nơi ít người để tỏ vẻ không hài lòng.
Mà mỗi khi Mạnh Huyên giãy giụa vùng vẫy trong lòng anh, Hứa Lân lại không kìm được mà tăng thêm nhịp thở, bởi vì thân hình Mạnh Huyên quả thực quá đẫy dàng, mà sự đẫy dàng của cô không thể hiện ở tổng thể, mà là nơi nào cần gầy thì gầy, nơi nào cần béo thì béo.
Khi xe chạy vào con hẻm vắng người, Mạnh Huyên lại giãy giụa lên, bị chính học trò của mình ôm vào lòng như vậy, cảm xúc trong lòng cô cũng không nói nên lời, đó là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, cô cảm thấy nhịp tim mình ít nhất đã đạt gấp đôi bình thường, mùi nam tính nồng đậm của Hứa Lân bao bọc lấy cô, cô sợ nếu không phản kháng chút nào, sẽ không kìm được mà chìm đắm trong luồng khí khiến cô choáng váng này.
“Đừng nhúc nhích!” Hứa Lân bị vòng ba đầy đặn của cô làm cho bốc lên cơn hỏa, anh siết chặt tay và dùng lực đẩy hông về phía trước, dương vật cứng rắn lún sâu vào vòng bao bọc của lớp đệm mông mềm mại, cảm giác được bao bọc khiến Hứa Lân không kìm được mà nheo mắt hài lòng.
“Ưm…” Thực ra xe chưa đi được bao lâu, Mạnh Huyên đã cảm nhận được sự cứng rắn phía sau vòng ba, chỉ là vì ngại ngùng nên không nói ra, lúc này bị anh công khai đẩy một cái, dưới sự xấu hổ cả người cô không kìm được mà mềm nhũn.
“Hừ hừ~ Vốn dĩ ngoan ngoãn như này là tốt rồi, sao cứ phải ép ta ra tay.” Hứa Lân cảm nhận được thân thể mềm mại trong lòng đột nhiên mềm nhũn, không khỏi đắc ý.
“Anh đừng quá đáng nữa Hứa Lân.” Mạnh Huyên lúc này lại không dám giãy giụa nữa, sợ rằng cậu bé phía sau sẽ làm hành động quá đáng hơn, dù sao cậu ta cũng có tiền sử.
“Hình như là chị Huyên không ngoan trước thì có? Bây giờ đang đạp xe mà, nhỡ bị ngã thì nguy hiểm lắm chị nói xem?”
“Anh vô sỉ!”
“Cảm ơn chị Huyên khen nha! Nhưng em có răng hay không, em nghĩ chị cũng rất rõ, chị nói xem?” Hứa Lân hiện tại không phải là cậu thiếu niên đỏ mặt khi nói chuyện như mấy hôm trước, cái tài cáo trạng cũng coi như là tự nhiên như hơi thở.
“Phì~” Mạnh Huyên đối với sự vô lại của cậu ta chẳng có cách nào, tâm trí càng không kìm được mà bay về buổi kiểm tra nhỏ trước khi nghỉ hè… Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới, cả khuôn mặt xinh đẹp lại càng đỏ hơn, thân thể nhạy cảm cũng không kìm được mà khẽ run lên.
Trải qua gần một giờ di chuyển, xe cuối cùng cũng đến cổng ký túc xá nhân viên. Về lý do tại sao lại lâu như vậy, Hứa Lân tự mình cũng không nhịn được mà tự khen mình một câu. Sau khi đi được nửa đường, cậu mới nhận ra mình lái quá nhanh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thời gian ở bên cô giáo vợ đẹp. Thế là cậu giảm tốc độ, còn cố tình lái sai hướng hai lần. Mặc dù dưới sự chỉ điểm của Mạnh Huyên, cậu đều ngoan ngoãn nhận lỗi và quay đầu xe, nhưng Hứa Lân thường lái sai những con đường một chiều, nên phải đi được một đoạn mới quay đầu được. Cứ thế, hai lần đó đã khiến quãng đường lẽ ra chỉ mất chưa đầy hai mươi phút, kéo dài thành gần một giờ, khiến Mạnh Huyên tức giận nhưng cũng chẳng làm gì được. Hơn nữa, nếu bày tỏ sự không hài lòng, cậu sẽ nhận lại những lời phản bác mạnh mẽ từ phía sau, cuối cùng đành phải cúi đầu ngoan ngoãn im lặng với vẻ mặt ửng hồng.
“Xuống xe.” Trước cổng ký túc xá, Mạnh Huyên nhảy xuống xe, trừng mắt nhìn Hứa Lân đầy bực bội.
“Đến nhanh vậy sao…” Hứa Lân lẩm bẩm một tiếng rồi mới xuống xe.
Nghe tiếng lẩm bẩm nhẹ của con trai, má Mạnh Huyên trong bóng tối lại không kìm được mà đỏ lên, tiến lên một bước, dùng vẻ mặt ghét bỏ đẩy Hứa Lân ra, kéo xe đi về phía tòa ký túc xá. Đi được vài bước, cô lại không nhịn được quay đầu trách: “Mau về nhà đi!”
“Mẹ~” Hứa Lân làm một cái hôn gió khoa trương, lại khiến Mạnh Huyên phải liếc mắt đầy vẻ ghét bỏ mới mãn nguyện rời đi.
“Chết tiệt!!” Hứa Lân nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ, vội vàng chạy như bay.
Hứa Lân lặng lẽ mở cửa, rồi khẽ đóng lại, thay giày, bước đi nhẹ nhàng qua phòng khách trong bóng tối, vừa định thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu Lân.” Một giọng nói bất ngờ vang lên.
Dù Hứa Lân lập tức nhận ra đó là giọng mẹ, nhưng trái tim cậu vẫn không kìm được mà đập nhanh vài nhịp.
“Mẹ, mẹ làm con hết hồn.” Hứa Lân quay người xoa ngực, nhìn kỹ hai cái mới thấy mẹ đang cuộn mình trên ghế sofa trong bóng tối.
“Sao con làm như kẻ trộm vậy?” Bị con trai dọa sợ, Lý Á không kìm được mà nhếch khóe môi, nở một nụ cười nhạt.
“Không phải sợ làm phiền mẹ ngủ sao? Muộn thế này rồi, ai mà ngờ mẹ lại cuộn mình trên sofa thế này.” Hứa Lân không nhịn được mà phàn nàn.
“Sao? Còn trách mẹ nữa à?” Lý Á giả vờ giận dỗi.
“Con nào dám, chẳng phải con giật mình lắm sao?” Hứa Lân là người nhút nhát nhất, cười gượng đi tới, hai tay đặt lên vai mẹ đẩy mẹ về phía phòng, miệng nói: “Mẹ bảo đừng đợi con mà, nếu con tăng ca đến… Ôi trời…”
Hứa Lân còn đang nói, thì va vào chân sofa trong bóng tối, vấp một cái, cả người ngã về phía trước, kéo theo cả mẹ ngã lên sofa, hai tay còn theo bản năng ôm lấy ngực mẹ.
Lý Á cũng kêu lên một tiếng kinh ngạc, chưa kịp phản ứng thì đã bị đè cho choáng váng. Đợi cô trấn tĩnh lại, cảm nhận được bàn tay to lớn đang ôm trước ngực mình, cô định quát mắng, nhưng rồi lại nghĩ đến việc con trai không cố ý, hơn nữa lại là bộ phận nhạy cảm này, cô cũng không tiện mở lời, đành bực bội nói: “Không đứng dậy đi!”
“Dạ dạ.” Được đè trên thân thể đẫy đà tỏa ra mùi hương nồng đậm của mẹ, Hứa Lân ngơ ngác đáp lời, lại quên mất hành động, đột nhiên cảm nhận được sự đầy đặn trong tay, liền theo bản năng véo nhẹ hai cái.
Trên mặt Lý Á hiện lên vẻ khó tin, lập tức sắc mặt lạnh đi, quát: “Ưm… Tiểu Lân!! Con làm gì vậy?”
Theo tiếng quát lạnh của Lý Á, không khí dường như cũng đông cứng lại.
Hứa Lân càng thêm đầu óc trống rỗng, luống cuống bò dậy, đứng một bên với vẻ mặt tái nhợt.
“Con có biết mình đang làm gì không?” Lý Á đứng dậy, khuôn mặt tuyệt đẹp phủ đầy sương lạnh, nhìn Hứa Lân bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Con…” Dưới ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, cái miệng vốn đã ăn nói giỏi của Hứa Lân dạo gần đây cũng bị nghẹn lại, không thốt ra được lời nào.
Phòng khách hoàn toàn im lặng, Lý Á cứ thế với vẻ mặt lạnh băng nhìn chằm chằm Hứa Lân, còn Hứa Lân từ ánh mắt né tránh lúc đầu, cố gắng biện giải, đến sau này lại càng cúi đầu vì xấu hổ.
Dưới ánh mắt của mẹ, Hứa Lân thực sự cảm nhận được thế nào là khắc lâu như năm.
“Về phòng đi.” Sau khi chờ gần mười phút, Lý Á cuối cùng cũng lên tiếng, quay người về phòng.
Cho đến khi mẹ đóng cửa phòng, Hứa Lân mới thở phào một hơi, cái vẻ mặt tái nhợt mềm nhũn ngồi xuống ghế sofa.
Lý Á đóng cửa lại, tựa vào cửa, toàn thân dâng lên một cảm giác vô lực, đây là từ việc cô mơ hồ cảm nhận được con trai có tình cảm khác lạ với mình, cho đến khi xác nhận được, và hành động quá đáng nhất mà con trai làm, vừa rồi trong đầu cô đã tổ chức một đoạn lời lẽ dài để nghiêm khắc quở trách con trai, nhưng sau khi suy nghĩ đi tính lại, cuối cùng vẫn không nói ra được.
Không phải là không dám nói, mà là không muốn nói, con trai đã lớn rồi, nó có suy nghĩ của riêng mình, cũng có lòng tự tôn, đang ở độ tuổi mơ hồ và bốc đồng nhất, sự tò mò và khao khát đối với người khác giới cô đều hiểu, rốt cuộc ai mà không trải qua cái tuổi này chứ? Chính vì suy nghĩ nhiều như vậy, cô mới sợ lời mình nói vô tình làm tổn thương con trai.
“Có lẽ đợi sau này nó tìm được bạn gái là tốt rồi?” Cuối cùng Lý Á chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Đứng ngẩn người một lúc, Hứa Lân bực bội gãi tóc, ngay cả tắm cũng chưa tắm, liền nằm xuống giường, nhắm mắt lại, không ngủ được, nhưng anh cũng không biết mình đang nghĩ gì, suy nghĩ như bị mất kiểm soát, trong đầu là một khối hồ nhão, bất kỳ ý nghĩ nào xuất hiện cũng bị ngắt đứt đầu緒 một cách vô cớ, khi muốn nghĩ lại thì lại không nhớ ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy, anh cũng không biết đã bao lâu, mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Sáng sớm, Hứa Lân vừa mở mắt, trong đầu đã hiện lên gương mặt lạnh như băng của mẹ, anh bất lực cười một tiếng, thay bộ đồ thể thao xuống lầu tập thể dục.
Về nhà tắm xong, Lý Á đã ngồi sẵn ở bàn ăn.
Hứa Lân bước đến bàn ăn với vẻ không tự nhiên, nhẹ giọng nói: “Chào buổi sáng, mẹ.”
“Ừm.” Lý Á ừ một tiếng, tự mình ăn cơm, mắt còn chẳng thèm ngước lên.
Hứa Lân nở một nụ cười khổ, vừa buồn phiền vừa không kìm được thở phào nhẹ nhõm, anh sợ mẹ sẽ nhắc đến chuyện tối qua, thấy mẹ không để ý đến mình, anh ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Có ai biết tên truyen tiếng trung ko cho xin vs
Xin lỗi các bác đã nhắn tele, nay e mới xem lại hóa ra tin nhắn người lạ bị nó cho vào lưu trữ hết nên không thấy, các bác vui lòng nhắn lại e với nhé
Truyện đã full chưa, và có bán không. Có phương thức liên lạc nào khác ngoài tele không?
Lên web trung quốc bật gg dịch mà đọc
tên trung của truyện là gì vậy
Truyện đã full 271 chương bác ơi, e chỉ ol tele thôi @xmrquangx avatar hình con ma màu trắng bác nhé
Giá bao nhiêu vậy
Chưa có fulll à tác giả
Ra lâu quá v ad ơi