Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 2
“Như vậy mới đúng! Biết sai sửa được chính là đồng chí tốt, anh thấy em rất tốt đó, bạn học Hứa Kha.” Hứa Lân lộ ra vẻ đắc ý.
Người phụ nữ nhìn con gái một cách kỳ lạ, rồi lại nhìn con trai. Dường như con gái có điểm yếu nào đó nắm được ở con trai, nhìn một lúc không phát hiện ra manh mối gì, bà lắc đầu rồi tiếp tục ăn.
“Ôi chao, rau mồng tơi đặt hơi xa, con gắp không tới.” Hứa Lân làm bộ miệng *chóp chép* một cách khoa trương, nháy mắt với chị gái.
Hứa Kha nhìn mớ rau mồng tơi cách cậu khoảng 20 phân, cố gắng nặn ra một nụ cười, gắp một miếng rau bỏ vào bát cậu, cười khan: “Khụ khụ, này, ăn nhiều vào.”
Hứa Lân dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lên mu bàn chân của chị, đưa rau vào miệng, lẩm bẩm: “Ưm—, vị thật trơn, không phải, thật tốt.” Vô tình nói ra, tim Hứa Lân *thịch* một cái, quả nhiên, ánh mắt của chị gái trở nên lạnh lẽo bất thường.
“À, chị, chị cũng ăn nhiều vào đi, sắp thi đại học rồi, khụ khụ.” Nhận ra tình hình đã nghiêm trọng, Hứa Lân vội vàng gắp một miếng thịt bỏ vào bát chị, nhẹ nhàng vỗ vào mu chân chị để nới lỏng đầu gối.
Mẹ ăn xong, vừa đặt đũa xuống, thấy tình hình, bà liếc mắt nhìn con trai. Tuy không biết tại sao tình huống lại đảo ngược lần nữa, nhưng bà có thể khẳng định là cậu lại tự chuốc lấy rắc rối rồi. Bà vừa bực vừa buồn cười trách: “Mau ăn đi, ăn xong mang vào, mẹ phải rửa bát rồi.”
Mẹ nói xong định đứng dậy, Hứa Lân thấy ánh mắt đối diện quá đáng sợ, vội vàng nhét miếng cơm cuối cùng vào miệng, đứng dậy dọn bát đũa, lẩm bẩm: “Mẹ, à, giúp mẹ.”
Mẹ lắc đầu không để ý đến cậu, khoan thai bước về phía nhà bếp. Hứa Lân thì đi theo bước chân của mẹ, chỉ cảm thấy một luồng hàn quang không ngừng bắn về phía mình từ phía sau.
“Mẹ, để con rửa ạ!” Hứa Lân đứng bên cạnh xoa nắm đấm, hăm hở muốn thử.
“Chậc, con à? Thôi đi, không giúp còn được, lần trước mẹ để con rửa một lần, cứ như là chưa rửa, cuối cùng mẹ vẫn phải rửa lại lần nữa.”
“Đây chẳng phải tốt hơn lần trước sao? Mẹ tin con đi.”
“Thôi được rồi, đừng cãi với mẹ nữa. Chọc chị con giận thì tự ra ngoài xin lỗi đi, cầu xin mẹ cũng vô dụng thôi.”
“Mẹ nói thế, chẳng phải con thấy mẹ làm việc vất vả, nên muốn giúp mẹ gánh vác một chút sao?”
“Thôi được rồi, biết con hiếu thuận, nhưng những chuyện này không cần con làm đâu. Bây giờ con cứ chuyên tâm học hành cho tốt là được rồi, sau này đợi mẹ già rồi con hiếu kính mẹ cũng chưa muộn.”
“Mẹ sẽ không bao giờ già đi, trong mắt con, mẹ mãi mãi là mười tám tuổi.”
Mẹ như thể chợt nghĩ đến điều gì, bà nhìn con trai với vẻ mặt nghiêm túc: “Miệng lưỡi ngọt ngào thế này, mẹ cảnh cáo con, cấp ba không được yêu đương, ít nhất phải đợi đến đại học.”
Hứa Lân vỗ ngực *ầm ầm*, nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, trừ khi gặp được người phụ nữ xuất sắc như mẹ, nếu không con tuyệt đối sẽ không động lòng.”
“Đi đi, đừng ở đây nói lời dễ nghe nữa, nghĩ xem làm sao để dỗ chị con đi.”
Hứa Lân nhìn khuôn mặt nghiêng hoàn hảo của mẹ, những cử chỉ điêu luyện khiến người ta đau lòng, cậu ngây người ra với vẻ si mê, sau đó một tia xót xa thoáng qua. Từ nhỏ cậu chưa từng có khái niệm về một người cha. Những đứa trẻ khác tan học đôi khi được bố đón, đôi khi là mẹ đón, đôi khi là ông bà đón.
Còn cậu thì luôn chỉ có một mình mẹ. Bất kể là gió thổi hay mưa rơi, bóng dáng tỏa ra ánh sáng của tình mẫu tử ấy luôn xuất hiện ở cổng trường đầu tiên. Cậu nhớ mình đã hỏi mẹ một lần nữa: “Mẹ ơi, tại sao con không có bố và ông bà đón con tan học? Các bạn nhỏ khác đều có?”
Ấn tượng của Hứa Lân về thời điểm đó đã rất mơ hồ, chỉ nhớ mẹ thoáng hiện lên một biểu cảm mà cậu không hiểu, sau đó nhẹ nhàng vỗ đầu cậu và nói: “Bố đi một nơi rất xa, rất xa, đợi con lớn lên là bố sẽ về, nên con phải mau lớn lên được không?”
“Ừm.” Cậu còn nhớ lúc đó bản thân nhỏ bé ngây thơ cho rằng mình lớn lên là sẽ gặp được bố, cho đến khi cậu hiểu chuyện, hồi tưởng lại lời nói hôm đó, mới nhận ra, nơi rất xa rất xa thường đại diện cho việc sẽ không bao giờ trở về được…
Vì vậy, hai anh em nhà họ cũng trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ nhà người khác, ngày thường có cãi vã thì có cãi vã, nhưng chưa bao giờ khiến người mẹ ruột tức giận.
“Ra ngoài đi, mẹ còn phải dọn dẹp nhà bếp nữa.” Hứa Lân từ trong hồi ức mơ màng trở về, nhẹ giọng nói: “Mẹ, để con giúp mẹ ạ.”
“Đã bảo là không cần, con ở đây đối với mẹ chẳng khác nào một vật cản đường.” Mẹ đẩy con trai đi ra ngoài.
“Mẹ ơi, tổn thương tự tôn rồi, con không sống nổi.”
“Con sống được hay không tối nay, phải hỏi chị con mới biết.”
Đúng vậy, Hứa Lân đột nhiên phản ứng lại rằng bên ngoài còn có một con hổ cái nữa, nghĩ đến đây cậu càng không muốn ra ngoài, bám vào khung cửa, giãy giụa nói: “Mẹ tin con, con có thể làm được ạ.”
“Đi đi, làm bài tập đi.”
“Không có bài tập, con làm xong ở trường rồi ạ.”
“Không có thì đi ôn bài đi.”
“Mẹ, mẹ, con biết ý nghĩa tên của mẹ rồi ạ.” Hứa Lân đột nhiên nhớ đến câu hỏi mà hôm nay cậu cố ý hỏi giáo viên.
“Hửm? Nói nghe xem nào, ý nghĩa gì?” Mẹ buông tay đẩy con trai, hỏi với vẻ hơi dò xét.
“Hì hì, hôm nay con đặc biệt hỏi giáo viên lịch sử của chúng ta, thầy ấy rất hiểu về Tân Cương.” Hứa Lân đầy vẻ đắc ý, “Mẹ tên là Aliya, dịch ra là Cao Quý! Đúng không ạ?”
Aliya cười gật đầu, ra hiệu cho con trai biết cậu đã trả lời đúng.
“Cao Quý, rất hợp với khí chất của mẹ ạ. Hơn nữa công việc Công tố viên của mẹ lại khiến mẹ thêm một chút trang trọng và uy nghiêm, cao quý. Trang trọng, uy nghiêm, những tên tội phạm đó khi bị xét xử nhìn thấy mẹ có phải sẽ sợ đến mức không nói nên lời không ạ?”
“Đi, con đang khen mẹ hay là chê mẹ vậy? Mẹ có đáng sợ đến thế sao?” Aliya giả vờ giận dỗi trừng mắt nhìn con trai.
“Không ạ, lần đó con đến đơn vị của mẹ, con thấy khí chất của mẹ thực sự quá mạnh mẽ, trong phạm vi 3 mét, không ai dám lại gần.”
“Phụt—” “Đi đi đi, con nói càng ngày càng quá đáng, làm gì có chuyện khoa trương như con nói.”
“Thảo nào dì Tần nói phụ nữ khác nhiều nhất cũng chỉ là hoa hồng có gai, còn mẹ tuyệt đối là hoa sen trắng trên núi tuyết, cao quý lạnh lùng.”
“Không biết lớn nhỏ, có phải muốn bị đánh không, ra ngoài đi.”
“Mẹ, cho con ở lại thêm một lát nữa ạ.” Đây là câu cuối cùng Hứa Lân kêu lên khi bị đuổi ra ngoài.
Nhìn cánh cửa nhà bếp đóng chặt, Hứa Lân không cam lòng gõ nhẹ, không nhận được hồi đáp, cậu có chút buông xuôi, quay đầu lại nói: “Muốn giết muốn mổ cứ tùy ý, đến đây đi.”
Ơ—, người đâu?
Đại từ đại bi chuẩn bị tha cho mình sao? Không đúng mà?
Hứa Lân không yên tâm quan sát xung quanh, sợ chị gái sẽ nhảy ra từ góc khuất nào đó.
Cẩn thận đi qua phòng khách không lớn lắm, nhanh chóng chạy vào trong cửa, tựa vào sau cánh cửa vừa định thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nhớ ra vẫn chưa khóa trái, không yên tâm lại khóa trái một lần nữa.
“Hô—, hì hì hì,” Hứa Lân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tựa vào sau cánh cửa cười ngốc một lúc, trong đầu lại hồi tưởng đến đôi chân nhỏ mềm mại trơn tuột của chị gái, không kìm được đặt tay dưới mũi ngửi một cái một cách biến thái, tự lẩm bẩm: “Cũng thơm phết!”
Đột nhiên, Hứa Lân cảm thấy một luồng sát khí như thể có thực chất bao trùm lấy mình, và luồng sát khí này lại vô cùng quen thuộc. Cậu cứng đờ người quay đầu lại, chỉ thấy chị gái nắm chặt hai tay đến mức trắng bệch, sắc mặt vừa giận dữ lại mang theo một tia kỳ quái, đôi mắt to tròn như Kǎzīlán kia đầy sát khí.
“Ha, ha, chị, sao chị lại ở đây vậy?” Hứa Lân cười khan hai tiếng, sống lưng lạnh toát, đưa tay mò mẫm về phía tay nắm cửa.
“Nếu không có chị ở đây, chị còn không biết em vốn là một tên biến thái!” Hứa Kha nói với vẻ khinh bỉ.
Hứa Lân nghĩ đến hành động lén lút của mình vừa rồi đã bị chị gái nhìn thấy hết, cảm thấy vô cùng xấu hổ, theo thói quen đưa tay sờ mũi, lắp bắp nói: “Chị, cái, cái gì, biến, biến thái ạ.”
“Em còn ngửi!” Hứa Kha nhìn em trai lại đặt tay lên mũi, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, cứ ngỡ cậu lại đang ngửi mùi chân của mình.
“Không, không có, em không phải—” Hứa Lân buông tay xuống như bị điện giật. Vốn dĩ khi căng thẳng hoặc xấu hổ thì thói quen là sờ mũi, lúc này lại biến thành một hành động lén lút, bàn tay đặt xuống có vẻ hơi không biết đặt thế nào.
“Còn nói không phải, vừa nãy chị đã thấy hết rồi, kẻ cuồng dâm, đại biến thái!” Hứa Kha lớn tiếng nói với vẻ ghét bỏ.
“Chị, chị nói nhỏ thôi, em, em sai rồi, được không ạ?” Âm lượng ngày càng lớn của chị khiến Hứa Lân sợ chết khiếp, sợ bị Mẹ nghe thấy.
“Hừ—, dám làm mà không dám nhận à? Kẻ cuồng dâm.”
“Chị nói nhỏ thôi, Mẹ nghe thấy sẽ nghĩ em, , , khi em cầu xin chị.”
“Ha, em còn sợ người ta biết à? Kẻ cuồng dâm!”
Cứ gọi một tiếng kẻ cuồng dâm là Hứa Lân lập tức tức giận, mặt đỏ tai hồng tranh cãi: “Sao em lại là kẻ cuồng dâm chứ, em đã cuồng dâm chị rồi mà?”
“Em, em, em quả thực là vô sỉ, chị sẽ đi mách Mẹ!” Hứa Kha không ngờ cậu còn dám cãi lại mình như vậy, tức giận đến mức muốn bước ra ngoài.
“Chị, chị, không được đi.” Hứa Lân lập tức hoảng hốt, đưa tay chặn chị lại.
“Chị sẽ đi.”
“Em sẽ không để chị đi.”
“Tránh ra!”
“Không cho!”
Hai anh em nhìn nhau chằm chằm, căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người.
Hứa Lân lén nhìn chị gái một cái, nhận ra chị dường như cũng chỉ là vẻ ngoài hung hăng mà bên trong lại yếu ớt. Nếu chị nói đi mách Mẹ, thì phải nói thế nào? Nói rằng mình đã lén lút làm nhục chị? Mẹ có tin không? Nếu tin rồi thì nên làm thế nào? Trong lòng cậu lập tức lóe lên mấy ý nghĩ.
Mặc kệ đi, Hứa Lân quyết định nhượng bộ trước: “Chị, có lẽ chị đã hiểu lầm em rồi, chúng ta trò chuyện tử tế một chút được không ạ?”
“Em với một tên cuồng dâm thì chẳng có gì để nói cả.”
Hứa Lân nhìn chị gái với khuôn mặt nghiêm nghị và đôi môi mím chặt, nhưng bước chân vẫn không hề dịch chuyển, đưa tay kéo tay chị, khẽ nói: “Không phải người ta nói giao lưu là cách tốt nhất để giải quyết hiểu lầm sao?”
Hứa Kha ghét bỏ hất tay cậu ra, lùi lại một bước, đảo mắt, nói: “Em đã bị bắt quả tang rồi, còn gì mà để giao lưu nữa?”
“Nói như vậy, sao cứ như là sắp đưa em vào tù ở lại hai năm vậy.” Hứa Lân kiên trì bước lên một bước, kéo tay chị lại và lắc nhẹ.
“Đừng chạm vào chị, muốn nói thì cứ nói đi.” Vẻ mặt ghét bỏ trên gương mặt Hứa Kha không hề ngắt quãng.
“Thế chẳng phải lúc trước chị đã không nghe em nói kỹ sao?”
“Hừ— ” Hứa Kha hừ một tiếng rồi quay đầu lại.
“Chị, chị ngồi đi, lại đây, ngồi đi, chân đứng mỏi rồi đúng không ạ?” Hứa Lân nói với vẻ khiêm nhường như một tên chó liếm.
“Hán gian!”
“Vâng, em là Hán gian, chị ngồi trước đi ạ.”
“Chó chạy!”
“Vâng, em là chó chạy, chị nói thế nào cũng được ạ.”
“Khặc—khặc—khặc” Hứa Kha không kìm được bật ra tiếng cười duyên dáng, sau đó lại nhận ra lúc này mình đáng lẽ phải ở trạng thái tức giận, vội vàng phanh xe lại, nhưng cái thứ cảm xúc này, một khi đã phá vỡ, muốn khôi phục lại trạng thái ban đầu thì lại có chút khó khăn.
Hứa Kha liếc mắt nhìn cậu ta, dịu dàng mắng: “Nói đi, chó con!”
“Quá đáng rồi, sao lại thành chó con nữa vậy?” Hứa Lân kéo kéo khuôn mặt.
“Ưm—?” Hứa Kha kéo dài giọng ừ một tiếng.
“Khà, khà, chị ơi chị ngồi vững nhé, hãy nghe chó con này từ từ kể.”
“Phụt—, khặc—khặc—khặc” “Sau này ra ngoài đừng nói với người khác là em là em trai của chị, mất mặt lắm.”
“Thế thì không được, có một chị gái cực phẩm như chị thì không khoe với người khác chẳng phải là ngu ngốc sao?”
“Hừ, đừng nịnh bợ nữa, muốn nói thì nói, không nói thì chị đi đây.”
“Nói gì chứ, ừm, đúng rồi, vừa nãy mũi của em hơi ngứa một chút, sau đó sờ mũi, trên tay em ấy, em quên rửa tay rồi, lúc nãy bưng đồ ăn còn dính chút nước sốt, có chút mùi, em ngửi thấy mùi khá ổn, nên mới nói là khá thơm, chỉ là tình huống như vậy thôi!”
Hứa Kha kinh ngạc nhìn cậu ta đang nói nhảm ở chỗ nào, một lúc sau, Hứa Kha lấy lại tinh thần, không khỏi tán thán gật đầu nói: “Được.”
“Đúng không? Em đã nói mà, chị em em là người biết thông cảm và lý trí.” Hứa Lân làm ra vẻ ngoan ngoãn nhìn chị gái.
“Chị nói cái da mặt của cậu là được, đủ dày rồi, làm gián điệp thì chắc chắn là dư sức.”
“Khà khà, không sao rồi chứ? Không sao thì đi ngủ đi, muộn lắm rồi, sắp thi đại học rồi, áp lực học tập của chị nặng, đừng để bị trì hoãn.”
“Khà, rất hiếu thảo.”
“Nhất định phải thế, chị cả như mẹ mà.” Hứa Lân vẻ mặt thuận theo, thầm nghĩ khó khăn lắm mới lừa qua được, để chị ấy chiếm chút lợi lộc bằng miệng thì cứ chiếm thôi.
“Không tệ, vậy thì dưới bàn ăn giải thích thế nào? Sao chị nghe hình như có người nào đó nói là rất trơn tuột vậy?”
Hứa Lân đầu óc điên cuồng xoay chuyển, vừa tổ chức ngôn ngữ trong đầu, vừa nói: “Ờ, ờ, em không phải nói là ngon sao? Chị nghe nhầm rồi chứ? Đồ ăn làm gì có từ ‘rất trơn tuột’ để miêu tả, không tồn tại.”
“Thật sao? Không phải là rất trơn tuột sao?”
“Không trơn, ờ, không phải, ý của em là, dù sao thì chắc chắn không phải là nói rất trơn tuột!”
“Được rồi, vậy chị đi đây.” Hứa Kha nói rồi đứng dậy, đi về phía cửa phòng.
Hứa Lân lau mồ hôi giả trên trán, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Kha đi đến cửa, như không cố ý quay đầu lại hỏi một câu: “Chân của chị thật sự không trơn sao?”
“Ai nói, trơn chứ.” Hứa Lân nói xong đầu óc như bị treo máy một chút, còn chưa kịp phản ứng, thì thấy chị gái đã lao tới.
“Chị ơi, không phải, em, cái đó, chị, nghe em, giải thích.” Hứa Lân bị chị gái đè lên giường, toàn bộ đầu chìm vào trong gối, nói một cách ngắt quãng.
“Nói cậu cái đồ chết tiệt, chị là chị của cậu mà, cậu lại dám—, tên cuồng sắc, đại biến thái.” Hứa Kha nghiến răng vỗ một cái lên đầu cậu ta.
“Mẹ kiếp, sĩ khả sát bất khả nhục, đánh đầu em? Chị có bản lĩnh thì đánh thêm một cái nữa đi!”
“Mẹ kiếp? Hô, hô, tức chết chị rồi, cho cậu mẹ kiếp.” Hứa Kha tức đến mức bảy lỗ sinh khói, liên tiếp giáng xuống một loạt đấm kết hợp.
“Không phải, ôi chao, em, cái chỗ em nói mẹ kiếp, không phải mẹ kiếp, là em mẹ kiếp, không đúng, đau quá, em nói không rõ nữa rồi.”
“Còn dám nói.”
“Chị mà đánh nữa em sẽ phản kháng đó!”
“Hô, hô, cậu còn dám phản kháng, tức chết chị rồi.”
Hứa Lân tuy bị một trận đòn tạt đầu tạt mặt, đánh đến mức không quá đau, nhưng cứ bị trùm trong gối mãi, quả thực cũng khó chịu lắm. Cố nén một hơi, anh âm thầm dùng sức, đột nhiên nhấc mông lên.
“Á—” Hứa Kha kêu lên một tiếng kinh ngạc, cả người bị hất ngã trên giường. Cô còn chưa kịp phản ứng, đã thấy em trai đột ngột đè lên người mình.
“Cút ra đi—” Hứa Kha dùng sức giãy giụa.
“Hừ hừ, hổ không ra oai, mày tưởng tao là con mèo HELLO gì chứ?”
“Đó gọi là HELLO KITTY, cái đồ chó nhà quê mày.”
“Tao biết, không cần mày nói, tao đã nói là con mèo HELLO gì đó rồi, mày cắn tao hả?”
“Khà khà khà, mèo Hello, ha ha ha” Hứa Kha cười đến mức hoa lá rung động, bàn tay vốn đang quấn lấy em trai cũng vô lực buông thõng xuống.
“Chít—” Hứa Lân phát ra một tiếng kêu kinh hãi không giống con người, chỉ thấy bàn tay mình sau khi mất đi sự nâng đỡ của chị gái, trực tiếp che phủ lên bộ ngực mềm mại, đầy đặn của cô. Hứa Lân ngơ ngác nhìn bàn tay mình, sau đó lại nhìn chị gái.
“Mềm chạm được không?” Hứa Kha ngừng cười duyên, đôi mắt to trở nên vô cùng sâu thẳm, nhìn em trai như mặt hồ cổ, nhẹ nhàng hỏi.
Hứa Lân ngốc nghếch gật đầu, mất hết khả năng suy nghĩ.
“Tại sao không bóp thử nhỉ? Xem độ đàn hồi có tốt không.”
Hứa Lân theo bản năng bóp thử, chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình chìm vào sự bao bọc mềm mại, nhưng ngay lập tức lại bị độ đàn hồi kinh người bật trở lại.
“Ưm, , thế nào?” Hứa Kha nghiến răng phát ra một tiếng rên rỉ duyên dáng, hỏi.
Hứa Lân từ trạng thái ngơ ngác tỉnh lại, cuối cùng cũng phản ứng kịp, hoảng hốt buông tay, lắp bắp nói: “Chị, chị, em, em cái đó, không phải cố ý.”
Hứa Kha phát ra một tiếng cười duyên hỏi: “Khà khà khà, không phải cố ý? Vậy sao em còn đè lên người chị?”
Chị gái càng như vậy, Hứa Lân càng hoảng loạn. Đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão, từ nhỏ đến lớn không biết đã trải qua bao nhiêu lần, biết rằng chị gái lúc này càng bình tĩnh thì lát nữa càng cuồng bạo.
Hứa Lân vừa từ trên người chị gái xuống, vừa cẩn thận nói: “Chị, em thật sự không cố ý, hehe, chị tin em đi.”
Hứa Kha ngồi dậy kéo chiếc áo phông hơi rối của mình, như tự nói với bản thân khẽ giọng: “Hehe, tin em, ,,”
“Chị là chị của em mà, cái đồ khốn nạn này của em, ,,”
Hứa Lân ôm đầu cuộn tròn trên giường, mặc cho chị gái tung quyền tung cước, chỉ khẽ kêu trong miệng: “Chị, chị chỉ có một đứa em trai ruột như em thôi, đánh chết rồi thì mất luôn.”
“Đánh chết? Ý kiến hay đấy, tránh cho trời đất này, chị vẫn là một tên cuồng sắc.”
“Em không phải, , Ái da, nhẹ thôi, , đừng đánh đầu, ,,”
Cả người Hứa Kha ngồi vắt ngang trên người em trai, lúc thì véo, lúc thì đấm, lúc thì tát, mãi một lúc lâu mới thở dốc dừng lại động tác.
“Hô— hô— hô”
Hứa Lân cảm thấy chị gái dừng động tác, hai tay buông khỏi gáy, lén quay đầu lại, chỉ thấy chị gái đang ngồi xổm trên người mình, thở dốc cực nhanh, hai đôi chân dài dang rộng, một chiếc quần lót cotton nhỏ thêu hoa hồng không hề giữ lại gì mà trưng ra trước mặt mình.
Hứa Lân ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt, đột nhiên, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm chảy ra từ mũi, theo bản năng đưa tay lên lau đi.
Hứa Kha nhìn em trai quay đầu lại, không lâu sau máu tươi chảy ra từ mũi, lập tức hoảng hốt, cho rằng mình ra tay quá nặng, run giọng nói: “Chó con, em sao vậy, em, em đừng dọa chị chứ.”
Hứa Kha nói xong không nghe thấy câu trả lời của em trai, lại thấy ánh mắt cậu ấy ngây ngốc, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ bị mình đánh ngốc rồi sao? Nghĩ đến đây, nước mắt suýt nữa đã rơi xuống.
Bộ này hay đấy