Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 12
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 12
“Hít—, giáo viên, thoải mái quá.” Trên mặt Hứa Lân thoáng hiện lên một tia vui sướng, cậu run rẩy rên rỉ.
Mạnh Huyên bị tiếng rên của cậu làm cho khuôn mặt xinh đẹp nóng bừng lên, cô xấu hổ và bực bội dùng sức nhéo nhéo cây thịt của cậu trai lớn.
“Hít—, giáo viên, cứ như thế này, nắm vào thật là thoải mái.”
“Hừm ừm—” Mạnh Huyên không ngờ hành động của mình không những không mang lại cảnh cáo cho cậu, mà ngược lại còn tăng thêm khoái cảm cho cậu, trong lòng dâng lên một cơn xấu hổ, lại một tiếng rên khe khẽ, thân thể càng lúc càng vô lực đổ ập vào lòng cậu trai lớn.
Hứa Lân ôm lấy thân thể mềm mại như không xương của giáo viên, mũi áp lên đầu cô hít mạnh hương tóc của cô, tay trái dùng sức vuốt ve bụng nhỏ phẳng lì của cô, tay phải dẫn dắt bàn tay nhỏ của cô vuốt ve cây thịt.
“Giáo viên, bàn tay nhỏ của cô thật là thoải mái.” Hứa Lân ghé sát vào tai giáo viên thì thầm.
“Hừm ừm—” Mạnh Huyên có chút sợ ngứa nên né tránh, nhưng dù sao cả người cô cũng đang trong vòng tay cậu, làm sao có thể tránh được, cô bất lực dừng cái đầu đang lắc lư, mặc cho hơi thở thô nặng nóng bỏng của cậu trai lớn phả vào bên trong vành tai mình, mùi tanh nồng của cây thịt liên tục kích thích khoang mũi, khiến cô hoàn toàn không có sức lực, chỉ có thể khẽ rên trách: “Cậu, cậu đừng quá đáng.”
“Chậc—” Hứa Lân cười khẩy một tiếng, trong mắt lóe lên một tia sáng tà dị, cậu nhẹ nhàng liếm vài cái dái tai trong suốt của giáo viên, khiến cô khẽ run lên rồi mới cười nhẹ: “Giáo viên tốt, em đâu có quá đáng, em vẫn luôn chăm chú nghe giảng mà.”
“Hô—hô—” Những lời nói trêu chọc của Hứa Lân khiến Mạnh Huyên đột nhiên cảm thấy tim đập loạn, cô khẽ thở dốc hai tiếng rồi run rẩy lên tiếng: “Có cậu ôm giáo viên trong lòng như thế này, ừm—, đừng liếm, hừm ừm, là học sinh chăm chú nghe giảng sao?”
Hứa Lân điên cuồng liếm và mút dái tai, vành tai của giáo viên, cho đến khi toàn bộ vành tai cô đều phủ đầy nước dãi trong suốt mới thu lưỡi lại, cậu cười tà mị với giọng khàn khàn: “Em có nghe mà, là giáo viên không giảng thôi.”
Mạnh Huyên nghe những lời vô lại của cậu, quay đầu trừng mắt nhìn Hứa Lân với ánh mắt mơ màng, cứ như thể không quen biết cậu, cô trách móc: “Đáng lẽ biết cậu hư như vậy, tôi nói gì cũng sẽ không giúp cậu kèm học đâu.”
Hứa Lân nghe câu này, sững sờ một chút, trong mắt lóe lên một tia suy tư, cánh tay hơi thả lỏng ra một chút.
Hình như hôm nay mình thật sự hơi quá trớn rồi thì phải?
Mạnh Huyên thấy cậu sững lại, đáy mắt lóe lên một tia vui sướng, cô cố gắng gượng dậy một chút sức lực, nhẹ nhàng vùng vẫy.
Hứa Lân đang suy nghĩ, cảm nhận được sự giãy giụa trong lòng, dục vọng lại lần nữa hiện lên trong mắt, cậu lại ôm chặt giáo viên, cười nói: “Không thể trách hết em được, giáo viên cũng có vấn đề mà.” Hứa Lân không nghĩ thông, đành phải quy công cho giáo viên quá có sức hấp dẫn.
Mạnh Huyên nghe lời cậu, ánh mắt cô chợt ngưng lại, lập tức phủ đầy sương giá, không biết lấy đâu ra sức lực, cô đột ngột giãy giụa, giọng nói lạnh lùng: “Buông tay!”
Hứa Lân lập tức nhận ra lời mình nói quá có hàm ý, vội vàng giải thích: “Không phải, không phải, ý của em không phải như vậy.”
Hứa Lân bị hành động kịch liệt của cô làm cho luống cuống, chỉ có thể ôm chặt lấy cô, miệng không ngừng nói lời xin lỗi, cố gắng trấn an cảm xúc kích động của giáo viên.
Một lúc lâu sau, Mạnh Huyên kiệt sức vẫn không thoát khỏi vòng tay cậu, hai giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, cô hung hăng nhìn chằm chằm Hứa Lân.
Hứa Lân bị cô nhìn đến một lúc cảm thấy chột dạ, cậu né tránh ánh mắt của cô, thấy thật sự không thể tránh được, cuối cùng dứt khoát vô lại ôm chặt lấy cô.
“Buông tay!”
“Không buông!” Hứa Lân biết lời mình nói đã khiến giáo viên hiểu lầm, liền nói tiếp: “Ý của em không phải như vậy, sao em có thể nói với cô như thế được chứ?”
“Hô—hô—” Mạnh Huyên không đáp lại, chỉ thở dốc, căn phòng trở nên tĩnh lặng.
“Là em nói sai lời rồi, nhưng chỉ là cách em diễn đạt có vấn đề thôi, thật sự không phải ý cô muốn đâu ạ.” Hứa Lân không ngừng giải thích.
“Ý em là cô hiểu sai sao?” Mạnh Huyên ánh mắt dịu đi một chút.
Cô giáo cuối cùng cũng lên tiếng, khiến Hứa Lân thở phào nhẹ nhõm.
Cậu vội vàng nói: “Không, không ạ, là do cách em diễn đạt có vấn đề.”
Mạnh Huyên lại dùng sức giãy giụa một cái, không thoát ra được, bực bội hỏi: “Vậy em nói là có ý gì?”
Hứa Lân cân nhắc một lát, rồi nói: “Là vì cô quá có sức hút, nên em không nhịn được, chứ không phải có ý coi thường cô đâu ạ.”
“Phụt—” Sắc mặt Mạnh Huyên dịu đi một chút, nhưng vẫn trách yêu: “Đừng có nói lời hoa mỹ ở chỗ cô này.”
“Thật mà, cô đẹp quá, giống như nữ thần vậy.” Hứa Lân thấy thế liền nũng nịu cọ vào cổ cô.
“Phì—” Mạnh Huyên khẽ nhổ một tiếng, trên mặt lóe lên tia sắc màu vui mừng, miệng vẫn không tha người trách: “Thằng nhóc con biết cái gì.”
“Ai bảo em không biết, hơn nữa, em đâu có nhỏ, hì hì.”
“Phì—Đồ lưu manh nhỏ!”
Mặc dù Hứa Lân không nhìn thấy biểu cảm của cô giáo, nhưng giọng điệu trách yêu của cô vẫn khiến tâm thần cậu mê mẩn, thở dốc lại áp sát vào vành tai cô, nhẹ nhàng nói: “Cô có biết ấn tượng đầu tiên của em về cô là gì không ạ?”
Mạnh Huyên né tránh cái miệng to của cậu, khẽ quát: “Không được làm loạn nữa.” Sau đó lại đỏ mặt thì thầm: “Nếu muốn nói thì cứ nói đi!”
Hứa Lân thở dốc, kiên trì theo sát tai cô giáo, khẽ nói: “Em nhớ lần đầu tiên gặp cô là vào mùa đông, hôm đó cô mặc một bộ vest công sở màu hồng ở thân trên, dưới là chiếc váy ôm màu cùng tông đến đầu gối, tất đen, đúng rồi, còn có giày cao gót nữa, mái tóc buông xõa trên vai bước vào, cả người đẹp đến mức khó tả, khí chất càng tuyệt vời, tất cả bạn học trong lớp đều ngây người nhìn.”
Suy nghĩ của Mạnh Huyên dần dần được kéo về khoảnh khắc đó theo lời cậu, nhớ lại lần đầu tiên mình bước vào lớp, lúc đó trong lớp quả thật là im phăng phắc, đặc biệt là những cậu bé đang ở tuổi thanh xuân, nhìn ánh mắt nóng bỏng của mình, cô đến tận bây giờ vẫn nhớ, trong mắt họ đã lóe lên một tia thần sắc thú vị.
“Em đã ngây người nhìn rồi, không dám tin đây là giáo viên của em, cô đẹp quá, đặc biệt là khí chất trên người, đã khiến em mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo, đến nỗi không nghe vào bài được.”
“Đây là nguyên nhân khiến tiếng Anh của em không tốt sao?”
“Có một phần rất lớn ạ, mỗi lần nhìn thấy cô, đều không nhịn được bị cô thu hút.”
“Phụt—” Mạnh Huyên khẽ nhổ một tiếng có chút ngượng ngùng, sau đó trách yêu: “Đó là do bản thân em tư tưởng bẩn thỉu.”
“Không ạ, em, em lúc đó không hiểu lắm về những thứ này, chỉ là cảm thấy cô quá đẹp, ngực đầy đặn, mông tròn trịa, giọng nói lại hay nữa, em, em còn từng mơ thấy cô nữa.”
“Phụt—, không được nói bừa, cái gì mà đầy…. ” Mạnh Huyên cắn môi dưới, trách yêu một câu, “Chắc chắn không phải là giấc mơ đẹp.”
“Không ạ, là giấc mơ đẹp, thành tích tiếng Anh của em không tốt, thường xuyên bị cô dạy dỗ, trong mơ cô rất dịu dàng với em, giống như bây giờ vậy, rồi trong mơ cô hôn em, sau đó sáng ra em tỉnh dậy thì phát hiện mình đã xuất tinh rồi.”
“Hô—” Trong đáy mắt Mạnh Huyên lóe lên một tia dịu dàng, hơi thở hơi gấp gáp hơn một chút, không nói gì.
Hứa Lân không kìm được mà liếm nhẹ vành tai trong suốt của cô giáo, ngắt quãng nói: “Từ lúc đó, em đã luôn âm thầm quan tâm cô.”
“Ưm—, đừng liếm…” Mạnh Huyên khó nhịn thở dốc, vặn vẹo cổ.
Hai tay Hứa Lân nặng nề vuốt ve lưng giáo viên, giọng điệu bắt đầu trở nên kích động: “Từ lúc đó, tôi đã luôn mơ mộng có thể ôm ngài như thế này, còn mơ mộng có thể hôn ngài, còn muốn sờ ngực ngài nữa. Nhớ lại lúc đó biết được thông tin ngài đã kết hôn, tôi còn không nhịn được mà buồn bã mấy ngày liền.”
“Hô—hô—, đừng nói nữa.” Ánh mắt của Mạnh Huyên đã ngày càng mơ màng.
Hứa Lân dùng sức mút vào vành tai nhỏ của giáo viên, thở hổn hển nói: “Không, tôi phải nói.”
“Ưm—, vậy thì đừng liếm nữa có được không, ngứa quá đi mất…”
“Tôi thường tưởng tượng có thể hôn lên môi ngài, xoa ngực lớn của ngài, và cả cái mông lớn nữa.” Hứa Lân nói xong liền rụt đầu lại, tựa vào trán giáo viên, tay phải mặc kệ tất cả mà leo lên bầu ngực lớn của giáo viên, nhẹ nhàng xoa nắn.
“Hừm ừm—, cái gì mà lớn, ,,, đừng xoa, không được.” Mạnh Huyên dùng tay trái yếu ớt đặt lên tay Hứa Lân mà cầu xin.
“A—, giáo viên, ngực của ngài mềm quá, lớn quá.” Hứa Lân như người hóa điên mà xoa nắn bầu ngực tuyệt vời trong tay.
Mạnh Huyên dùng sức kẹp đôi chân lại, nhẹ nhàng cọ xát một cái, cô cảm thấy nơi hạ thân mình chắc chắn đã ướt đẫm, những dòng nước ấm nóng tuôn ra không ngừng nghỉ.
Sự đoan trang của một người vợ và phẩm giá của một giáo viên lại khiến cô không thể cưỡng lại mà buộc tâm trí mình phải khôi phục lại một chút tỉnh táo, cô nghiêm giọng nói: “Hứa Lân, nếu con còn như thế này, giáo viên, , giáo viên sẽ giận đấy.” Toàn thân Mạnh Huyên mềm nhũn, căn bản không có sức để chống cự, chỉ có thể nhấn mạnh thêm giọng điệu.
Lần này Hứa Lân không rơi vào trạng thái mất kiểm soát, nghe thấy tiếng nói, lại xoa nắn mạnh vài cái rồi mới miễn cưỡng buông tay, rụt đầu lại, lại nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cô, không nhịn được nuốt nước bọt, giọng khàn khàn hỏi: “Vậy con có thể hôn ngài được không?”
Mạnh Huyên xấu hổ đến mức không biết phải giấu ở đâu, trong lòng thầm mắng Hứa Lân, sao lại hỏi như thế chứ, cô dùng sức trợn mắt, nói: “Không được.”
“Ô— ” Hứa Lân khẽ kêu lên một tiếng, vẻ mặt thất vọng lộ ra không giấu được.
“Hừ—, giả vờ đáng thương cũng vô dụng.” Mạnh Huyên khẽ hừ một tiếng, nhưng trong lòng lại cảm thấy kỳ lạ, dường như mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cậu ấy, cô lại không nỡ, do dự một chút rồi nói: “Trước kỳ thi, tôi sẽ làm cho con một bài kiểm tra, nếu, nếu làm tôi hài lòng, thì tôi, tôi sẽ cân nhắc.”
“Thật sao ạ?” Hứa Lân kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Mạnh Huyên vừa tức vừa buồn cười liếc nhìn cậu ấy một cái, nhẹ nhàng gật đầu.
“Vậy thì bao nhiêu mới được tính là hài lòng?”
“Tùy tâm trạng của tôi.”
“À,”
“À cái gì chứ, không muốn thì thôi vậy.”
“Muốn, muốn, hì hì, vậy chúng ta mau bắt đầu thôi.” Hứa Lân vừa nói vừa buông tay ra.
Sau khi tách ra một chút, Mạnh Huyên lại nhìn thấy vẻ dữ dằn của cậu ấy, do dự một lát, cô đỏ mặt hỏi: “Vậy con như thế này có ổn không?”
Màu đỏ thẫm trong mắt Hứa Lân lúc này đã rút đi hơn nửa, vừa định nói là được, nhưng khi nhìn thấy vẻ e thẹn của giáo viên, vật cứng đột nhiên nhảy lên hai cái, thăm dò kéo lấy tay cô. Không phản kháng? Hứa Lân mừng rỡ trong lòng, dẫn tay cô nhẹ nhàng nắm lấy vật cứng, khẽ nói: “Giáo viên, vẫn là rất khó chịu, nhưng nếu ngài nắm như thế này, con nghĩ mình sẽ có thể tự kiểm soát được.”
“Phụt—” Mạnh Huyên khẽ nhổ một tiếng, quay đầu lại, mặc cho cậu ấy nắm tay mình và giữ trên vật cứng.
Hứa Lân thầm reo hò một tiếng, cố gắng ôm lại vòng eo ong của cô.
Mạnh Huyên chỉ nhẹ nhàng giãy giụa một chút, rồi mặc cho cậu ấy ôm.
Bắt đầu ôn tập lại, nhưng hai người ôm chặt lấy nhau như vậy, chẳng mấy chốc, hơi thở lại trở nên nặng nề.
Mạnh Huyên bất đắc dĩ đảo mắt, nói: “Như thế này làm sao mà tập trung được?”
Hứa Lân nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, dùng lực vuốt mạnh một cái, ghé sát vào tai cô, thở dốc nói: “Hay là cô giúp em bắn ra đi?”
“Không được, vậy thì thành cái gì?” Mạnh Huyên trừng mắt nhìn Hứa Lân.
“Nhưng mà em khó chịu quá, không thể tập trung học bài được.” Hứa Lân khẽ nói.
“Như thế này đã quá đáng rồi, đợi đã,”
Hứa Lân vội vàng ngắt lời cô: “Cô ơi, cầu xin cô, giúp em một lần thôi.”
Mạnh Huyên bị giọng điệu cầu xin của cậu làm cho do dự.
Hứa Lân thấy cô do dự, trong lòng mừng rỡ, nhân cơ hội này ôm lấy eo cô nhẹ nhàng lắc lư: “Chỉ một lần thôi, cầu xin cô, a?”
“Ôi chao—, phiền chết đi được, đừng lắc nữa, đầu cô sắp lắc cho choáng rồi.” Mạnh Huyên trừng mắt nhìn Hứa Lân, nhìn biểu cảm mong đợi nhỏ bé trên khuôn mặt cậu, trong lòng không khỏi bật cười, làm ra vẻ ghét bỏ, nói: “Chỉ một lần thôi nhé, không được được voi đòi tiên đâu.”
“Ừm ừm ừm, chỉ một lần thôi.” Hứa Lân gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Hừ—, nhắm mắt lại.”
“Vâng!” Hứa Lân ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Đợi Hứa Lân nhắm mắt lại, Mạnh Huyên tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt tuấn tú của cậu, trên mặt thoáng qua một tia dịu dàng. Cảm nhận cây “cây thịt” to lớn và nóng bỏng trong tay, cô không kìm được mà lén liếc nhìn một cái, mặt lại đỏ lên. Cô quay đầu đi, không dám nhìn nữa, khẽ nắm chặt và vuốt hai cái.
“A—” Hứa Lân không kìm được phát ra một tiếng thở dài.
Mạnh Huyên nghe thấy tiếng rên rỉ của cậu trai lớn, thầm khinh bỉ một tiếng trong lòng, không khỏi so sánh cậu với chồng mình. Cô nhận ra, bất kể là độ cứng, chiều dài hay kích thước, “thứ hư” trước mắt đều vượt trội hơn hẳn chồng mình. Đặc biệt là những khối nhô lên dữ tợn trên đầu dương vật, chỉ cần nhìn một cái đã khiến cô cảm thấy toàn thân vô lực.
“Cô ơi, nhanh lên được không?” Hứa Lân sốt ruột đẩy hông.
“Phì—” Mạnh Huyên lại khẽ nhổ một tiếng, nhưng vẫn nắm chặt vật khổng lồ trong tay, tăng tốc độ vuốt lên.
“Xì—A—” Hứa Lân chống hai tay ra sau ghế.
“Cô ơi, thoải mái quá, nhanh hơn nữa.”
“Hô—Hô—” Mạnh Huyên cũng như đang thi đấu với “thứ hư” trước mắt, nghiến răng bạc không ngừng tăng tốc.
Vài phút sau.
“A—Cô ơi, sắp bắn rồi, bắn rồi, a,,” Hứa Lân đột nhiên run lên, chống hai tay lên ghế, mông rời khỏi chỗ ngồi.
“Khoan đã, Hứa Lân, a—” Mạnh Huyên nhìn thấy động tác của Hứa Lân là biết cậu sắp bắn, cô hoảng loạn buông tay nhìn xung quanh, hy vọng có thể tìm được khăn giấy. Ai ngờ, lời cô còn chưa dứt, những dòng chất lỏng vừa trắng vừa đặc đã bắn ra như đạn, kèm theo mùi tanh nồng nặc. Mạnh Huyên trơ mắt nhìn những tinh dịch đó, bay cực nhanh lên không trung, sau đó rơi trở lại trên ngực và đùi cô.
Bộ quần áo mỏng manh mùa hè căn bản không thể ngăn được hơi nóng bỏng của cậu trai lớn. Cơ thể Mạnh Huyên bị nóng làm cho run lên một cái, cô đột ngột kẹp chặt hai chân, ma sát mạnh mẽ, chỉ cảm thấy khe hở giữa hai chân như bị một tia sét đánh trúng mà co giật không theo quy luật.
“Hừm ừm—” Mạnh Huyên đưa tay trái ra che chặt đôi môi, xấu hổ nhắm chặt đôi mắt đẹp, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp, run rẩy đạt đến một cao trào nhỏ.
Sau khi giải tỏa xong, Hứa Lân mở mắt ra, liền thấy cô giáo đang nhắm chặt đôi mắt đẹp, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, cơ thể vẫn còn run nhẹ từng đợt. Cậu thở dốc một hơi, quan tâm hỏi: “Hô—, cô ơi, cô không sao chứ?”
Mạnh Huyên chậm rãi mở mắt, thấy Hứa Lân đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình với vẻ quan tâm, một cơn xấu hổ ập đến, trong lòng cô khẽ than một tiếng, liền muốn mềm nhũn ngã xuống.
Hứa Lân vội vàng ôm lấy giáo viên, vòng cô vào lòng, gương mặt đầy lo lắng nhìn cô.
Sau khoảng mười giây, Mạnh Huyên nhẹ nhàng mở mắt, sự xấu hổ dâng lên không gì tả xiết. Khi nhìn thấy sự quan tâm trong mắt Hứa Lân, lòng cô lại hơi ấm lên, rồi lại nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu, thầm nghĩ, cậu ấy chắc là không biết mình đã đạt đến… Đến đây, Mạnh Huyên khẽ thả lỏng tâm trí, nhẹ nhàng vùng vẫy.
“Giáo viên, cô thật sự không sao chứ?” Hứa Lân không dám buông cô ra, sợ cô lại ngã xuống.
“Cậu buông tôi ra, tôi không sao rồi.”
“Nhưng trên người cô vẫn còn mềm nhũn mà.”
“Còn không phải đều tại cậu.”
“Tại tôi? Ồ, cô bị mất lực đúng không?” Hứa Lân chợt bừng tỉnh, cho rằng giáo viên là bị mệt.
“Đúng vậy, tôi mệt rồi!” Mạnh Huyên bực bội liếc cậu một cái, “Phụt—, khà khà khà—” Sau đó lại không nhịn được bật ra tiếng cười duyên dáng, cảm thấy cậu trai lớn trước mắt đôi khi thật sự đáng yêu một cách thuần khiết.
“Vậy cô mệt, thì tôi càng nên ôm cô hơn, dù sao thì cô cũng đã giúp tôi,”
“Phì phì phì—, không được nói nữa.” Mạnh Huyên đỏ bừng mặt cắt lời cậu.
“Ồ, vậy thì tôi không nói nữa.”
“Buông tôi ra, tôi muốn đi thay quần áo.” Mạnh Huyên dùng khuỷu tay đẩy Hứa Lân.
Hứa Lân nghe thấy lời cô nói, mắt không tự chủ được mà liếc về phía ngực cô. Chỉ thấy tinh dịch trắng đục lúc này đã hóa lỏng, tạo thành một mảng ẩm ướt lớn. Làn thịt trắng mịn và chiếc áo ngực màu trắng tinh khiết ẩn hiện, Hứa Lân không nhịn được nuốt nước bọt, phát ra tiếng “gục gục” vang dội, cây dương vật dưới háng lại bắt đầu cựa quậy.
“A—!” Mạnh Huyên nghe thấy tiếng cậu nuốt nước bọt, ngẩng đầu trong vòng tay cậu. Chỉ thấy cậu trai lớn đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, không nhịn được phát ra một tiếng kinh hô, liền muốn dùng tay che đi, nhưng trên đó toàn là tinh dịch. Mạnh Huyên đưa tay lên được nửa chừng, lại bất lực hạ xuống, lại lần nữa vùng vẫy, miệng lầm bầm trách: “Tiểu lưu manh, cậu buông ra, tôi muốn đi thay quần áo.”
“Giáo viên, đừng thay nữa mà, thời gian không còn nhiều đâu.” Chẳng hay, giọng nói của Hứa Lân đã trở nên khàn khàn, một tay dùng sức ôm chặt giáo viên.
“Hừm ừm—” Mạnh Huyên bị cánh tay mạnh mẽ của cậu ôm lại một trận mềm nhũn nữa. Cơ thể vốn đã vô cùng nhạy cảm sau khi đạt cao trào, càng trở nên vô lực hơn, chỉ có thể cúi đầu, giọng điệu dịu dàng mang theo một tia cầu xin: “Cậu buông giáo viên ra được không?”
Giọng điệu dịu dàng khiến Hứa Lân cảm thấy một trận thỏa mãn, cậu ghé sát vào tai cô, nói một cách mờ ám: “Cứ như vậy đi giáo viên, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa.”
“Hừm ừm—” Mạnh Huyên nghiêng đầu, cố gắng để vành tai nhạy cảm của mình tránh xa khỏi môi cậu một chút, mang theo một tia ý vị xấu hổ: “Cái đó, cái mùi đó nồng quá, làm giáo viên, mất hết sức lực rồi.”
“Không sao, tôi ôm cô.” Hứa Lân nói xong, tay phải luồn qua hõm chân cô bế cô lên, ngồi lên đùi mình.
“A—!”
“Ya—!”
Một tiếng kêu đau và một tiếng kinh hô gần như vang lên cùng lúc.
“Đau chết tôi rồi.” Hứa Lân vừa đặt cặp mông đầy đặn của Mạnh Huyên lên đùi mình, lại lập tức nâng cô lên.
Mạnh Huyên vốn bị cậu đột ngột bế lên làm cho giật mình, hai tay theo bản năng ôm lấy cổ Hứa Lân, phát ra một tiếng kinh hô. Cô còn chưa kịp cảm thán về sức sống dồi dào và sự rắn chắc cường tráng của cậu trai lớn, lại nghe thấy tiếng đau đớn và động tác của cậu, cô sững lại một chút không kìm được mà hoa chi loạn triền cười thành tiếng: “Khà khà khà—.”
Bộ này hay đấy