Mẹ, chị gái, bạn học và những người dì của tôi – Update Phần 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ, chị gái, bạn học và những người dì của tôi – Update Phần 30

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 02/06/2026

Phần 28

Ngọc Thiện sao bỏ qua cơ hội, mặc kệ tiếng rên e ấp của chị, cọ mãi, hít hương ngực chị…

“Nhột quá… đừng mà… ư~~” Ngọc Yến yếu ớt đẩy đầu em, thấy tay vướng, Ngọc Thiện nắm tay chị đè lên đầu, cúi xuống nách chị, “xì xì xì~”

“Hí hí hí~~ đồ biến thái… thằng khốn… nhột chết… đừng mà, xin em…” Ngọc Yến thẹn, nhột, chỉ biết xin tha…

Không biết sao, Ngọc Thiện mê mẩn dáng vẻ mềm mại của chị, càng thế, nó càng muốn chọc. Nhìn mắt chị, nó nghịch ngợm thè lưỡi, liếm chậm qua nách mịn…

“Ư~~” Ngọc Yến run nhẹ, má đỏ, mắt mê ly: “Thiện… tha chị được không?”

“Xì xì~~ xì xì~~” Ngọc Thiện cố ý liếm to, đổi lấy hai tiếng rên mê hoặc, cười: “Chị nghĩ lỗi chị dễ tha thế à?”

Ngọc Yến chớp mắt đáng thương: “Nhưng chị xin lỗi bao lần rồi…”

“Hừ~” Ngọc Thiện cười lạnh, “Xin lỗi mà xong thì cần công an làm gì?”

“Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì… chịu phạt đi!” Ngọc Thiện lại cúi xuống ngực chị, mắt cháy bỏng nhìn đầu ti hồng…

“Hu~ đừng mà? Chị… hôn em thêm…” Ngọc Yến nũng nịu móc cằm em, nhưng lần này kéo không nổi…

“Ư~~ hự~” Ngọc Thiện thè lưỡi liếm mạnh qua ngực căng, “hu~” Ngọc Yến run rẩy, biết không ngăn được, cắn môi, tránh rên thẹn…

“Xì xì~~~ chụt chụt…” Tiếng liếm vui vẻ xen tiếng xuýt xoa, Ngọc Thiện cố ý tránh đầu ti hồng, đến khi cả hai ngực đầy nước bọt sáng bóng, mới trở lại đầu ti cương…

“Ư… Thiện… đủ rồi mà, em phạt lâu lắm rồi~” Ngọc Yến mềm nhũn, nằm bẹp trên giường…

“Mới nãy chỉ là khai vị, giờ mới phạt thật~” Ngọc Thiện cười đểu, thè lưỡi gần đầu ti hồng…

“Thiện… đừng liếm… hu hu hu~~” Ngọc Yến nhìn lưỡi em đến gần, đầu ti bị lưỡi to cuốn, biến mất trong miệng, “ư~~ Ngọc Thiện… chị ghét em chết mất…” Chị kéo nhẹ tóc em, run rẩy, nhắm mắt…

Ngọc Thiện nhẹ nhàng cuốn lưỡi quanh đầu ti, mút khẽ, sợ mạnh làm chị khó chịu…

“Còn bên kia…” Liếm xong bên trái, Ngọc Thiện lẩm bẩm, “hự~”

“Ư~~” Ngọc Yến mê man, nhắm mắt, tay vô thức nắm tóc em…

Mút đến khi đầu ti cương, Ngọc Thiện hài lòng ngẩng lên, thấy chị bất lực, dục vọng nó càng mạnh…

Ngọc Thiện trượt xuống, hôn qua xương sườn, bụng phẳng, rốn xinh, tới giữa hai chân, móc mép quần lót chị…

“Á~~” Ngọc Yến giật mình, hai chân dài kẹp chặt, giữ đầu em giữa, không động đậy, cong người mắng: “Thiện, em… em đứng dậy!”

Thấy chị còn sức chống, Ngọc Thiện đảo mắt, làm vẻ bất lực, trợn mắt: “Chị kẹp chặt thế, em đứng sao nổi…”

Hơi thở rối của em, hơi nóng qua lớp quần lót mỏng phả lên lồn chị, làm Ngọc Yến đỏ mặt, không nghĩ, vội thả chân…

Thấy quần lót ướt sũng trước mặt, Ngọc Thiện nào muốn đứng, ngẩng nửa chừng, lao đầu vào giữa chân chị…

“Á~~ Ngọc Thiện, đồ khốn, thất hứa, đừng liếm, hu hu~~” Khi Ngọc Yến phản ứng, đã muộn, lưỡi to quấy loạn nơi chưa ai đến…

“Xì xì xì~~”

“Xì xì xì…”

Ngọc Thiện như nghiện, hít điên cuồng mùi giữa chân chị, không biết mùi gì, chỉ thấy mê hoặc, như giải hết phiền muộn. Lưỡi qua quần lót ướt, mò mẫm, đôi khi lệch, liếm bên trong đùi mịn…

“Thiện… đừng thế mà… hu hu…” Ngọc Yến cố cong người, đẩy đầu em…

Ngọc Thiện nâng hai chân trắng như ngọc, lại móc mép quần lót, kéo mạnh xuống…

“Đừng… cởi~” Ngọc Yến nhìn quần lót tuột khỏi người, vứt sang bên, lồn lần đầu lộ trước người khác, mà lại là em trai…

“Đẹp quá~” Ngọc Thiện đè chân chị, lồn chờ đợi hiện ra, không còn che giấu…

Trắng ngần, hồng hào, tinh tế… là từ trong đầu Ngọc Thiện khi nhìn lồn chị…

Lồn trắng không lông, mu mũm mĩm, đáng yêu mà gợi cảm, hai môi lớn mỏng khép chặt, nhưng lần đầu lộ trước người khác, căng thẳng, đôi môi nhỏ hé mở, phun chút nước trong suốt…

“Hu hu~ đừng nhìn~” Lộ lồn trước em, Ngọc Yến chưa trải đời thẹn muốn ngất, dù là em trai mình thích, nhưng lộ liễu thế này chị khó chấp nhận…

“Chị~” Ngọc Thiện nhìn mặt chị thẹn giận, ngơ ngác gọi, rồi cúi đầu, vùi vào lồn ướt át…

“Á~ bẩn mà Thiện~” Ngọc Yến nắm tóc em, tay che miệng, run rẩy, mắt long lanh trắng dã…

“Xì~ xì~”

“Ực~”

Ngọc Thiện thè lưỡi vào sâu trong lồn, lưỡi to tung hoành, như cá trong nước, càn quét mật ngọt, thỉnh thoảng ngẩng lên, tự học ép mạnh hạt nhỏ cương, cắn nhẹ, lồn hồng phun nước trong, không mùi, chỉ thoang thoảng hương cơ thể chị, như rượu lâu năm, Ngọc Thiện nuốt điên cuồng!

“Hu hu~~ Thiện, đừng nữa… á á~ lạ quá… Thiện… hừ ừ~~” Ngọc Yến ngửa đầu, mắt trắng, che miệng rên, cơ thể run lên…

Ngọc Thiện say mê liếm thịt mềm, đến khi dòng nước mạnh phun ra, nó ngớ, thấy phản ứng chị, biết chị lên đỉnh…

Ngọc Thiện thở hổn hển, cởi quần, điều chỉnh tư thế, định đâm vào lồn chị, nhưng trai tân vụng về, tìm mãi không ra, cọ đau háng chị, làm chị tỉnh, hoảng hốt lấy lại chút sức, né, hét: “Thiện không được, đừng, em điên à?”

Dù không điên như khi đối diện người khác, dục vọng bùng nổ làm Ngọc Thiện không tỉnh táo, lẩm bẩm “em muốn, em muốn~~” định ôm chân chị…

Đầu óc bị dục vọng chi phối, Ngọc Thiện không dùng sức mạnh, vài lần không vào được, hai người giằng co, cuối cùng Ngọc Yến bất lực nắm con cặc em…

“Hự~~ sướng quá chị…” Ngọc Thiện rên…

Ngọc Yến mặt đỏ chưa tan, thẹn giận, nhìn con cặc trong tay qua ánh trăng, “Sao thế này? Hù chết người~” Mặt chị tái, không tin nhìn, lòng sợ, nếu vừa không giãy, thì…

Ngọc Thiện nắm tay chị, vuốt vài cái, giục: “Chị~ động đi…”

“Xì~~” Ngọc Yến đỏ mặt, phì nhẹ, thấy em khổ sở, vẫn động tay, mắng: “Đồ hại người…”

“Hự~ chị, chị tuyệt thật…” Ngọc Thiện mê nhìn mặt chị…

Ngọc Yến lại phì, vụng về tăng tốc, tay kia kéo chăn mỏng che thân…

Lâu sau, tay Ngọc Yến mỏi, nhưng con cặc vẫn cứng, chị thẹn, dừng, mắng: “Em… bao giờ mới xong?”

“Em không biết… chắc sắp rồi…” Ngọc Thiện thấy chị dừng, khó chịu nhích hông… Hành động làm Ngọc Yến phì, nhíu mày, nghĩ, thả tay, luồn vào chăn, “sột soạt” xong, mở chăn, lườm em, vỗ giường, thẹn: “Lại nằm cho đàng hoàng!”

“Ồ~ hì hì” Ngọc Thiện không biết ý chị, nhưng ngoan nằm xuống…

“Còn cười~” Ngọc Yến nhìn con cặc đong đưa như cột cờ, đỏ mặt, véo đùi em, “Chị~ làm gì,” Ngọc Thiện xoa đùi, ủy khuất…

“Xì~~ em còn biết chị là chị à…” Gọi chị, Ngọc Yến thấy ngứa ngáy, thẹn xen kích thích…

Ngọc Thiện ngoan, ngậm miệng, Ngọc Yến trợn mắt, lại nắm con cặc…

“Á~” Ngọc Yến thấy đầu cặc lồi gân, giật mình buông, ngỡ ngàng: “Sao, sao thế? Hồi nhỏ đâu vậy?” Rồi cẩn thận nắm lại, nhìn kỹ…

“Chị~ động đi, khó chịu…” Ngọc Thiện nhích hông, cầu xin…

Ngọc Yến giật mình, nhưng không biết cặc thường thế nào, không hỏi, tò mò nhìn…

Hai hòn to như trứng gà thu hút chị, tò mò chạm, “hự~” Ngọc Thiện ngứa, thụt lùi…

Phản ứng em làm Ngọc Yến thú vị, dùng móng cọ hòn dái đen, miệng “chiu chiu chiu~~” đáng yêu…

“Chị~~” Ngọc Thiện ngứa, thụt lùi, mặt khổ nhìn chị…

Ngọc Yến quỳ giữa chân em, hừ kiêu: “Hừ~ vừa nãy em tha chị à~”

“Chị~” Ngọc Thiện kéo chị vào lòng, tay vuốt, mặt vùi vào ngực căng, cọ…

“Ái… hí hí~~ đừng, chị giúp em, hí hí~~” Ngọc Yến thấy ngứa khắp người, cười, uốn éo trên người em…

Ngọc Thiện nắm tay chị cầm con cặc, tay kia khóa môi chị…

“Ư~” Ngọc Yến trợn mắt, lườm, bóp mạnh con cặc, rồi động, cắn nhẹ lưỡi em, mời vào…

“Hự~~ chị, mông chị căng thật…” Ngọc Thiện xoa mông mịn, xuýt xoa…

Ngọc Yến vừa bị xoa mông, vừa giúp em vuốt cặc, lại bị hút nước bọt, lát sau mê man, ngửa ra, thoát miệng em, ghé tai thở: “Tay chị mỏi, em nhanh lên…”

“Sắp, sắp…” Giọng Ngọc Thiện run, tay xoa mông vô tình lùa vào háng chị…

“Hừ ừ~~” Ngọc Yến run, Ngọc Thiện ngạc nhiên giơ tay lên nhìn…

“Hu hu~~ đừng nhìn…” Ngọc Yến thấy ngón tay em lấp lánh, thẹn đỏ, đè tay em…

“Xì xì~” Ngọc Thiện ngửi ngón tay, cho vào miệng, “hu~” Ngọc Yến rên thảm, ngã vào lòng em, tay vuốt cặc vẫn động vô thức…

“Hà~ chị, nước chị nhiều thật…” Ngọc Thiện liếm tai chị, mập mờ, “Ngọt lắm…”

“Hu~ đừng nói…” Ngọc Yến vô lực, dùng miệng chặn em…

“Haha~” Vẻ thẹn bất lực của chị làm Ngọc Thiện đắc ý, con cặc cứng hơn, ghé tai mập mờ: “ Ngọc Yến ngoan, tay chị yếu dần rồi…”

“Hừ hừ~~” Ngọc Yến mặt đỏ, né lời quấy nhiễu…

“Đổi tư thế nhé?” Ngọc Thiện nói bên tai chị, xoay chị quay lưng, nâng một chân ngọc, tiến tới…

“Hự~”

“Á~”

Tiếng rên sướng của Ngọc Thiện và tiếng kêu hoảng của chị vang cùng lúc, “Yên tâm, không vào…” Ngọc Thiện run giọng, nhích mạnh hông…

“Bốp~” tiếng trầm vang!

“Hừ ừ~” Tiếng rên chị làm nó thỏa mãn, tay ôm cổ chị, tay giữ eo thon, nhanh mạnh va chạm chục cái, tiếng “chẹp chẹp” hòa nhịp va chạm vang khắp phòng…

Phim người lớn đầu tiên Ngọc Thiện xem là cọ ngoài, vừa nóng đầu nghĩ tới, không ngờ sướng thế…

“Chụt chụt~ chị~ lồn chị ngập lụt rồi!” Cảm giác ướt dưới háng, Ngọc Thiện đẩy con cặc vài cái…

“Hừ hừ~” Ngọc Yến run rẩy, không nói được, lồn bị con cặc gân guốc cọ như điện giật, co giật, môi nhỏ hé mở cắn thân cặc…

“Hà… chị~ lồn chị như cắn em…” Ngọc Thiện nắm ngực chị, hai ngón kẹp đầu ti dưới váy, xoa…

“Hu~ hu~” Ngọc Thiện trêu, đột nhiên thấy mông đẹp trước háng tự chuyển động vài cái, mông mịn dán bụng lông lá của nó, rồi rút nhanh, như bị lông đâm, lặp lại, dù vụng, đủ làm nó điên…

Lát sau, chủ nhân mông như nhận ra quá chủ động, dừng, thở hổn hển, nhưng dưới trăng, mông bị va đỏ nhẹ cong lên, như chờ nó tiếp tục…

“Sao không động nữa chị ngoan…” Ngọc Thiện móc đầu ti chị, trêu…

“Hừ ừ…”

“Chụt…” Ngọc Thiện cười, nhìn chị nhạy cảm, khô miệng, khàn giọng: “Còn muốn không?” Rút hông, không đợi chị đáp, đẩy mạnh…

“Bốp” tiếng trầm, kèm chị run như điện, rên như khóc, “ư…” Ngọc Yến lắc đầu, “Hà, không muốn?” Ngọc Thiện cười đểu, “bốp—” va mạnh lần nữa…

“Hừ ừ… đừng…” Ngọc Yến miệng nói không, nhưng mông lại cong cao, run nhẹ, như đòi thêm…

4.3 27 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Bóng ma

Bộ này sao giống Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi, vậy ta ??

Lần cuối chỉnh sửa 9 giờ trước bởi Bóng ma
Tiec

Có bán truyện không tác giả

Sinh

Vậy là k ra nữa hả ad

Sinh

Cc tác giả đợi mãi

Sinh

Hết dang tiep để bán thôi hả ad