Mẹ, chị gái, bạn học và những người dì của tôi – Update Phần 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ, chị gái, bạn học và những người dì của tôi – Update Phần 30

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 02/06/2026

Phần 27

Ngọc Anh đang ngồi sofa xem TV, nghe tiếng cửa, đứng dậy cười hỏi: “Về rồi à? Vui không?”

Ngọc Thiện gượng cười, gật đầu: “Cũng được, đông quá, nên tụi con về sớm…” Nó không kể chuyện vừa xảy ra, không muốn mẹ lo…

“Vậy đi ngủ sớm đi, mẹ cũng buồn ngủ rồi…” Người đẹp che miệng ngáp nhẹ…

“Mẹ đi ngủ đi, sáng mai còn đưa con…” Ngọc Yến cũng gượng cười nói…

Ngọc Anh gật, về phòng…

Mẹ vừa đi, mặt Ngọc Thiện sầm lại, vào phòng lấy đồ, đi tắm…

Nước lạnh dội đầu, Ngọc Thiện lắc mạnh, mắt híp lóe sắc lạnh. Tối nay nó ngộ ra, không phải mình không bắt nạt người, người ta sẽ không đụng mình. Thế giới này đầy chuyện tương tự, mạnh được yếu thua, chỉ khi mạnh lên mới bảo vệ được người mình muốn…

Tắm xong, ra khỏi phòng tắm, Ngọc Thiện không để ý chị đang ngồi sofa nhìn mình chằm chằm, đi thẳng về phòng, đóng cửa…

“Tuấn Kỳ!” Trong phòng tối, Ngọc Thiện nằm ngửa, tay gối sau đầu, mắt chỉ có lửa giận, xen chút sợ hãi. Khi chị biến mất, nó nghĩ đến vô số khả năng, mỗi cái đều không chịu nổi… Lâu sau, nó bình tĩnh, bắt đầu nghĩ cách trả thù, không nuốt nổi cục tức này…

“Cạch” tiếng cửa khẽ vang, kéo Ngọc Thiện khỏi suy nghĩ. Nó híp mắt nhìn, dưới ánh trăng, một bóng người rón rén bước vào, khép cửa, dáng lén lút làm nó cong môi cười bất lực và buồn cười. Thực ra nó hết giận từ lúc tìm được chị, ôm chị vào lòng, chỉ thấy may mắn không mất chị, đâu còn tâm trí giận? Giả bộ khó chịu chỉ để dạy chị, bướng bỉnh cũng phải đúng lúc, không thì ai biết chị còn gây ra chuyện gì…

Hương thơm ập tới, mùi cơ thể chị hòa với sữa tắm, Ngọc Thiện vội nhắm mắt, im lặng chờ xem chị làm gì…

Ngọc Yến đẩy nhẹ vai em, giọng ngọt: “Này, đừng giả ngủ…”

Ngọc Thiện nhắm chặt mắt, không nói…

“Này, đồ nhỏ nhen…”

“Người ta xin lỗi rồi, sao nhỏ nhen thế?”

Ngọc Thiện không động, tiếp tục nhắm mắt. Phòng im lặng, đột nhiên nó cảm giác nệm lún, “kẽo” một tiếng, thân thể mềm mại nép vào lòng, tay nhỏ đặt trên ngực nó, thân hình cong cong cựa, như tìm tư thế thoải mái. Ngọc Thiện không kìm được run lên…

Ngọc Yến vùi đầu vào cổ em, cọ nhẹ, hừ: “Hừ… biết ngay em không ngủ…”

Ngọc Thiện hé mắt, không ngượng vì bị phát hiện, chỉ lạnh giọng: “Chị làm gì?”

Ngọc Yến ngẩng phắt đầu, nhìn mắt em, cười: “Chịu nói chuyện với chị rồi?” Ngọc Thiện lườm, nhắm mắt lại…

Mắt to của Ngọc Yến đảo, mặt đỏ, vắt chân qua eo em, nằm hẳn lên, trán chạm trán, cười: “Hí, đồ nhỏ nhen! Còn giận à?” Ngọc Thiện bất lực mở mắt, nhìn chị cười tươi, muốn giận cũng không nổi, nhưng để chị nhớ bài học, nó cố giữ mặt lạnh…

“Đừng giận nữa mà…” Ngọc Yến thấy vẻ em, biết em hết giận gần hết, thừa thắng, đỏ mặt hôn môi em, thẹn: “Vậy được chưa?” Ngọc Thiện trong lòng cười thầm, nhưng cố giữ mặt lạnh, vô cảm: “Chị nghĩ sao?”

“Đừng được voi đòi tiên, chị… á…” Chưa nói xong, Ngọc Thiện ôm eo chị, kéo sát ngực, mũi chạm nhau, nhìn chằm mắt chị…

Ngọc Yến né ánh mắt công kích của em, nhưng gần thế, trừ khi nhắm mắt, không thể tránh ánh nhìn như muốn ăn tươi. Hơi thở nóng của em phả vào mũi, mặt chị dần đỏ, thở gấp, thẹn giọng: “Thì… chỉ được thêm tí nữa…” Nói xong nhắm mắt, chủ động hôn…

Bốn môi dính chặt, Ngọc Thiện kìm không thè lưỡi, tối nay khó khăn bắt được điểm yếu chị, không moi lợi ích, sao xứng với màn kịch lâu nay…

Hôn chủ động đã là hết can đảm của Ngọc Yến, không thấy em đáp, chị thấy thất bại, mở mắt, chạm ánh mắt thong thả của em. Tâm ý từ nhỏ khiến chị hiểu ngay ý em, cảm giác cánh tay mạnh mẽ ôm eo, biết em không dễ buông tha…

Thẹn thùng, Ngọc Yến lại nhớ cảnh từ lúc về, tua lại cả trăm lần trong đầu: em ôm chị, đối mặt bao người, nói: “Chỉ cần các người động tới chị ấy một sợi tóc, tôi thề, tôi sẽ phát điên…”

Xúc động, vui sướng, hạnh phúc, xen sợ hãi, đủ cảm xúc luân phiên trong mắt chị, cuối cùng thành yêu thương, “Coi như thưởng cho em…” Nghĩ vậy, chị nhắm mắt, thẹn thùng thè lưỡi nhỏ…

Khi lưỡi chị chạm môi Ngọc Thiện, nó cong môi cười đểu, mở cửa đón vị khách nhút nhát, hai lưỡi chạm nhau, như phản ứng hóa học, quấn chặt, khó tách…

Ngọc Thiện cuốn lưỡi chị, lúc trêu, lúc quấn, mỗi khi lưỡi nhỏ muốn rút, nó hút chặt, đến khi chị bỏ ý định, lặp lại. Chị em hôn không biết bao lâu, từ nhẹ nhàng đến say mê, rồi từ cuồng nhiệt về dịu dàng…

“Hừ ừ…” Ngọc Yến thấy lưỡi tê, hừ nhẹ, bóp vai em. Ngọc Thiện mở mắt, lưu luyến hút lưỡi chị vài cái, mới thả…

“Hà… hà…” Ngọc Yến mặt đỏ, nép tai em, thở gấp, tiếng rên gợi cảm vang bên tai, hơi thở nóng phả vào vành tai, Ngọc Thiện như có lửa cháy trong lòng, quay đầu hôn loạn lên mặt chị, tay vuốt lưng, rồi bóp mông tròn, mê mẩn xoa…

Ngọc Yến chưa kịp thở, lại bị tấn công, cơ thể chưa trải đời mềm nhũn, hé miệng rên: “Hừ ừ… thằng khốn… em…”

Tiếng rên mềm mại của chị làm Ngọc Thiện bùng dục vọng, lật người đè chị, miệng không tha chỗ nào, hôn trán, mày, mắt, mũi, mặt, môi, tai, vành tai, rồi trượt xuống cổ trắng ngần, từ hôn thành liếm…

“A ừ… Thiện… đừng thế… nhột…” Ngọc Yến vô lực nắm đầu em, rên khẽ, nhưng lưỡi ướt không buông, liếm cổ chị sáng bóng mới dừng…

“Yến…” Ngọc Thiện ngẩng lên, đầy dục vọng nhìn mặt chị, lại khóa môi hồng, “ư ừ…”

“Chụt chụt chụt…” Hôn cuồng dã, Ngọc Thiện cướp nước bọt chị, nhưng không giải khát, càng uống càng khát, miệng khô ran…

Nóng bỏng, Ngọc Thiện ngồi dậy, cởi phăng áo, nhìn chị nằm trên giường, mắt mê ly, thở gấp, thân ngọc phơi bày. Nó nóng lòng, kéo váy ngủ chị lên, dưới ánh trăng, quần lót bạch thêu hoa hiện ra, dưới hoa như có miệng nhỏ hé mở, phun nước thấm hoa, càng rực rỡ…

Hình ảnh khiến mắt Ngọc Thiện lóe đỏ, kéo mạnh váy qua cơ thể trắng ngần, gập dưới nách. Đôi ngực hoàn hảo không che chắn, rung vài cái, làm nó chóng mặt, mới dừng, như hai bát úp trên ngực, hai đầu ti hồng như ngọc lấp lánh dưới trăng…

“Á… Thiện, đừng nhìn, ư…” Ngọc Yến phản ứng, ngực đã lộ trước mắt em, vội che, nhưng tay nhỏ bị em nắm, đè lên đầu…

“Chị…” Ngọc Thiện khô họng, không nói nổi, cúi xuống gần ngực chị…

“Thiện… đừng… đừng… ư…” Khi hơi thở nóng phả lên đầu ti, Ngọc Yến thẹn nhắm mắt, mặt đỏ như máu…

Ngọc Thiện thả tay chị, mỗi tay nắm một ngực, “hự…” Da ngực mịn, căng đầy làm nó hít mạnh, “ư ừ… Thiện, không được, thả ra được không…” Ngọc Yến đặt tay lên đầu em…

“Ực…” Ngọc Thiện nuốt nước bọt, thè lưỡi gần đầu ti hồng, “Thiện, đừng, đừng, hu hu… không được… ư…” Khi lưỡi nóng gần chạm, lướt qua quầng hồng, Ngọc Yến rên, run mạnh, hai chân dài kẹp chặt, quần lót bạch ướt hơn…

“Chụt…” Dục vọng Ngọc Thiện cháy, phản ứng chị làm nó lóe thích thú, thè lưỡi lại gần đầu ti, “Thiện, đừng, chị xin, chị sợ nhột… hu hu… tha chị được không?” Ngọc Yến thẹn muốn khóc, tay đẩy đầu em, miệng xin…

Ngọc Thiện cười gian, lưỡi gần chạm đầu ti thì dừng. Ngọc Yến nhắm mắt, vài giây không thấy ngứa điên cuồng, nghi ngờ mở mắt, thấy lưỡi em gần sát đầu ti, tim chị run, đầu ti cảm nhận hơi nóng từ miệng em. Chị cẩn thận móc cằm em, kéo lên mặt, làm dáng ngoan, thẹn: “Muốn hôn…”

“Chụt…” Ngọc Thiện cười, không vạch trần, chu môi, ra hiệu chị chủ động. Bất lực, Ngọc Yến ôm cổ em, kéo xuống môi. Ngọc Thiện đè lên chị, ngực dán chặt, môi chạm, “hừ ừ…” Ngọc Yến rên mê hoặc, cảm giác da mềm như chạm sắt nóng, đặc biệt đầu ti như bị điện giật, ngứa ran…

Khi Ngọc Thiện đè ngực căng chị, cũng rên khẽ từ cổ họng…

“Chụt… chụt chụt…”

“Ực…”

Hai lưỡi quấn nóng bỏng, khó tách…

Mười phút sau, chị em tách lưỡi, thở rối, nhìn nhau. Ngọc Thiện cắn nhẹ môi dưới chị, không để ý tiếng mắng, giọng mũi hỏi câu từ lúc về đến giờ: “Chị có… bị thằng khốn đó lợi dụng không?”

Ngọc Yến ngớ, rồi như hiểu, cười: “Em ghen vì cái này đúng không? Sợ chị bị nó lợi dụng?”

“Ừ…” Dù không muốn thừa nhận, Ngọc Thiện không thoải mái vì điều này. Dù chị có bị lợi dụng hay không, nó vẫn yêu chị, nhưng bản năng chiếm hữu làm nó không qua được, muốn biết chị có thiệt thòi không…

“Hí hí hí…” Ngọc Yến nhìn mặt em táo bón, cười: “Cười gì?” Nó bực: “Nói mau…”

“Có thì sao? Không thì sao?” Ngọc Yến nghiêng đầu hỏi…

“Có, tay nào nó đụng chị, em chặt tay đó…” Nhắc Tuấn Kỳ, mắt Ngọc Thiện lạnh ngắt, “Không, em cũng không tha nó…”

“Chị… nếu bị nó mang đi, em sẽ sao…”

“Em giết cả nhà nó…”

Phòng im lặng, Ngọc Yến ôm chặt em, khẽ: “Em hứa, đừng tìm nó, chị sợ em có chuyện…” Ngọc Thiện không đáp, vì biết dù hứa, chị hiểu nó, sẽ không tin…

“Haizz… Chị biết em không nuốt nổi cục tức này…” Ngọc Yến thở dài, “Chị viết địa chỉ nhà nó, trên bàn chị, em… nhớ đội mũ trùm, cẩn thận, và… chị… hơi ghét cái mặt nó…”

“Đập thành đầu heo!” Chị em nhìn nhau, “Haha…”

“Thật không bị nó lợi dụng?” Ngọc Thiện không yên, hỏi…

Ngọc Yến mặt tối, u oán: “Sao? Chị bị lợi dụng thì em định sao?”

“Em chỉ thấy khó chịu…” Ngọc Thiện mặt khổ, chu môi…

Hai người nhìn nhau, không khí trầm xuống…

“Phì…” Đột nhiên Ngọc Yến cười, “Hí hí hí… chết cười, mặt em khổ xấu quá…” Cười xong, chị chậm rãi kể chuyện ra ngoài…

Hóa ra, Ngọc Yến vốn nghi Tuấn Kỳ, chỉ nhấp môi ly rượu hắn đưa, nhưng chắc hắn biết chị phòng bị, nên bỏ liều nặng. Chị sớm thấy bất thường, tìm em, nhưng đèn tối, loạn, không thấy em, cơ thể càng yếu, bị cô gái đi cùng Tuấn Kỳ kéo ra khỏi phòng…

Còn chút sức, Ngọc Yến giật tay, chạy vào toilet, trốn trong buồng, định khóa, nhưng cô gái đuổi theo. Lúc đó chị mất sức, chỉ nhìn mình bị cô ta đưa tới Tuấn Kỳ. May mắn, chỗ đông, camera khắp nơi, Tuấn Kỳ không dám làm gì quá, sợ để lại bằng chứng, dặn cô gái đưa chị đi mở phòng, hắn lén theo sau…

Tâm trạng Ngọc Thiện như tàu lượn, thấy vẻ chị, tưởng chị bị lợi dụng, lòng chùng xuống, nhưng nghe giải thích, tâm trạng như tàu đến ga, dừng lại, cả người nhẹ nhõm…

“Tốt, dám lừa em…” Tâm trạng tốt, Ngọc Thiện cúi đầu cọ cổ chị…

“Hí hí hí… ai bảo em ngu, dễ lừa… hí hí…” Ngọc Yến vừa né vừa cười…

“Em giận rồi…” Ngọc Thiện nói, trườn xuống ngực chị, như cọ bừa, nhưng cố ý chăm sóc hai đầu ti hồng, dùng mặt, mũi, môi cọ nhẹ…

“Hừ ừ~~ Thiện khốn, không được… ái…” Ngọc Yến khó chịu, uốn éo như rắn, rên khẽ…

4.3 27 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Bóng ma

Bộ này sao giống Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi, vậy ta ??

Lần cuối chỉnh sửa 9 giờ trước bởi Bóng ma
Tiec

Có bán truyện không tác giả

Sinh

Vậy là k ra nữa hả ad

Sinh

Cc tác giả đợi mãi

Sinh

Hết dang tiep để bán thôi hả ad