Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 14: Nỗi niềm Ngọc Anh

Cuối cùng Thành hỏi Ngọc Anh giờ phải làm sao với ba? Ngọc Anh giọng hơi ngập ngừng nói với anh, giờ sắp tan làm rồi, về nhà rồi nói, lại còn dặn dò anh mấy lần, bảo anh đừng lo lắng, ba bao nhiêu năm nay đều chịu đựng được rồi, sẽ không sao đâu! Giờ còn một tiếng nữa là tan làm, anh không yên tâm liền gọi điện thoại cho ba, hỏi ông bây giờ thế nào, ba nói vẫn như cũ, nhưng ông lại bảo anh đừng lo, lát nữa biết đâu sẽ mềm xuống, dù sao cũng quen chịu đựng rồi. Anh nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm, cũng không còn lo lắng như trước nữa.

Đợi đến giờ tan làm, anh lái xe đến cơ quan Ngọc Anh đón cô về. Trên xe anh lại liên tục hỏi Ngọc Anh lời của vị giáo sư già có đáng tin không? Ngọc Anh nghe xong vô cùng tức giận, vị giáo sư già đó là chuyên gia đông y rất có tiếng tăm, nói nếu anh không tin giáo sư thì cũng tức là không tin các nhà khoa học rồi, cũng không tin cô là tiến sĩ nữa, giờ là xã hội khoa học, phải tin vào khoa học. Anh nói với cô cũng là vì anh quá lo lắng, nhất thời nói sai lời, xin cô tha thứ. Ngọc Anh lúc này mới cười lên, lại còn bí ẩn nói với anh: “Lời của giáo sư già có tin hay không, lát nữa về nhà anh sẽ biết!” Lời này làm anh tò mò vô cùng, anh đương nhiên muốn biết ngay lập tức, bảo Ngọc Anh mau nói cho anh biết, nhưng Ngọc Anh nói vốn định nói cho anh biết, nhưng giờ không nói cho anh biết là để trừng phạt việc anh nghi ngờ giáo sư, anh cũng đành chịu thua.

Anh lại hỏi làm sao giải quyết tình trạng hiện giờ của ba? “Chỉ có thể tìm cách để ba giải tỏa ra thôi chứ sao!” Ngọc Anh hơi đỏ mặt nói với anh.

“Em à, giờ có cách nào không?” Anh vội hỏi cô.

“Tìm cách chứ sao!” Ngọc Anh lại thuận miệng nói một câu.

“Em à, có cách mà nghĩ ra được, anh sớm đã nghĩ ra rồi. Đúng rồi, em à, em suy nghĩ thế nào rồi?” Anh nói rồi đột nhiên nhớ ra hỏi cô. Ngọc Anh nghe xong chỉ hơi đỏ mặt, chứ không trả lời anh. Anh cũng không hỏi thêm nữa.

Về đến nhà, anh vội muốn vào phòng ba, Ngọc Anh kéo anh lại nói: “Mình cùng vào đi!” Anh vô cùng kinh ngạc hỏi cô: “Em à, tình trạng của ba bây giờ em đâu phải không biết, lỡ gặp người khác giới không kiểm soát được thì làm sao?” Ngọc Anh cười cười nói: “Anh, anh cứ yên tâm đi, giáo sư già nói rồi, ý chí của ba rất kiên định, nếu ba không có ý chí kiên định như vậy, sớm đã bị người ta tố cáo tội hiếp dâm bắt vào tù rồi!” Anh nghe xong nghĩ cũng phải, liền yên tâm để Ngọc Anh cùng mình vào phòng ba.

Chỉ thấy ba nằm trên giường, phần dưới cơ thể đắp ngang một cái chăn, khuôn mặt đen sạm đầy nếp nhăn lộ vẻ đau đớn, trên trán còn có chút mồ hôi. Anh thấy vậy mắt đỏ hoe, suýt nữa lại rơi lệ. Ngọc Anh thấy vậy tâm trạng cũng vô cùng sa sút.

“Ba, ba bây giờ cảm thấy thế nào rồi ạ?” Anh đến bên giường, ngồi xuống chiếc ghế đẩu tròn đó, đưa tay nắm lấy bàn tay đầy nếp nhăn và chai sạn của ba, vô cùng quan tâm hỏi ông. Ngọc Anh vẫn đứng trước giường không nói gì, nhíu chặt mày vẻ mặt rất nghiêm túc, không biết đang suy nghĩ gì?
“Thành, Ngọc Anh, tụi con đến rồi. Xin lỗi nha, ba bây giờ như thế này cũng không thể nấu cơm tối cho tụi con được, lát nữa tụi con tự làm gì đó ăn tạm đi, đợi ba khỏe lại rồi, mai lại nấu cơm cho tụi con ăn!” Ba anh không trả lời thẳng câu hỏi của anh, mà lại nói ra những lời quan tâm họ như vậy. Anh nghe xong nước mắt liền tuôn rơi, nắm chặt bàn tay đầy chai sạn của ba, vô cùng xúc động gọi một tiếng: “Ba…” Ngọc Anh nghe xong nước mắt cũng không kìm được tuôn ra, vừa quay người đi, vừa đưa một tay lên che mũi và miệng, nước mắt trong khóe mắt không ngừng chảy ra, cũng làm cô hạ một quyết tâm mà cô vốn không thể hạ được!

“Thành, ba không sao, nhịn một chút là được rồi!” Ba anh cũng nắm chặt tay anh, nói rồi lại nhìn về phía Ngọc Anh đang quay lưng về phía giường, thấy cô đang che miệng, cơ thể khẽ run lên, liền nói với cô: “Ngọc Anh, con cũng đừng buồn, ba thật sự không sao đâu. Con mau vào bếp đi, ba sáng nay mua đồ ăn về hết rồi, con nấu tạm vài món đi, tụi con tan làm về chắc đói lắm rồi! Mau đi đi!” Ngọc Anh nghe xong càng thêm đau lòng, nước mắt từ khóe mắt không ngừng tuôn rơi, phát ra tiếng khóc nấc khe khẽ, nghẹn ngào nói: “Ba, ba đừng nói nữa!” Anh nghe lời ba nói, cũng càng thêm đau lòng, giờ đã nước mắt lưng tròng, vô cùng tha thiết gọi một tiếng nói: “Ba… tụi con không đói, ba cứ giữ gìn sức khỏe cho tốt, tụi con đã vui rồi!”
“Thằng nhỏ ngốc này, sức khỏe ba tốt lắm, lát nữa là khỏe lại thôi!” Ba anh có lẽ bị cái của nợ kia hành hạ vô cùng khó chịu, khuôn mặt đầy đau đớn cố gắng nặn ra một nụ cười nói với anh.

“Ba, tụi con nhất định sẽ tìm cách cho ba!” Anh vừa khóc vừa an ủi ba.

Lúc này Ngọc Anh lấy từ trong túi xách đeo trên vai ra mấy tờ khăn giấy, lau nước mắt trên mặt, rồi quay người lại, lấy điện thoại ra tìm một tấm ảnh trong album, rồi đến bên giường, đưa điện thoại đến trước mặt ba hỏi ông: “Ba, ba có nhận ra loại cây cỏ trong ảnh này không ạ?” Lời Ngọc Anh vừa dứt, ba còn chưa kịp xem, anh đã vội vào xem, chỉ thấy ảnh trên điện thoại Ngọc Anh là lá xanh của một loại cây cỏ. Lúc này ba anh nhìn kỹ, liền nói giọng thản nhiên: “Biết chứ, trên núi sau nhà ba ở quê toàn loại cây này!” Ngọc Anh nghe xong hít một hơi lạnh, cố nén tâm trạng kích động lại hỏi: “Ba, vậy ba có ăn loại cây này không ạ?”
“Có chứ, ba thấy lá cây này xanh xanh non non, liền thường xuyên hái về xào ăn, ngon lắm đó!” Ba anh nói với Ngọc Anh. Ngọc Anh nghe xong toàn thân không nhịn được run lên một cái, giáo sư già nói không sai chút nào, ba chính là do ăn loại cây cỏ lạ này lâu ngày mới khiến ông trở nên như vậy.

“Em à, đây là cỏ gì vậy?” Anh thấy Ngọc Anh cầm ảnh loại cỏ này cho ba xem, tò mò hỏi cô. Ngọc Anh vội kéo anh ra ngoài cửa, rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng ba lại, liền nói với anh: “Anh, ảnh trên điện thoại em chính là loại cây cỏ lạ mà giáo sư già nói đó, thật ra chính là một loại thực vật. Tấm ảnh này là giáo sư già gửi cho em, bảo em đưa cho ba xem, nếu ba nhận ra, lại còn thường xuyên ăn loại cây này, vậy thì lời giáo sư già nói không sai rồi. Giờ thì rõ ràng rồi, ba không những nhận ra loại cây này, lại còn thường xuyên dùng làm rau xào ăn, nên phản ứng trên người ba chính là do ăn loại cây này lâu ngày gây ra!” Anh nghe xong vô cùng khâm phục vị giáo sư già, trên xe lúc tan làm anh vậy mà còn nghi ngờ ông, giờ nghĩ lại vô cùng xấu hổ.

“Em à, vị giáo sư già đó thật lợi hại, nói không sai chút nào, xem ra ba chính là do ăn loại cây này lâu ngày gây ra rồi. Vậy giáo sư già có nói cho em biết cách chữa khỏi cho ba không?”
“Ông ấy nói chính là để ba giải tỏa ra là được rồi!” Lúc này Ngọc Anh đỏ mặt nói với anh.

“Em à, chẳng lẽ em suy nghĩ xong rồi?” Anh thấy Ngọc Anh mặt đỏ hồng, nói chuyện cũng có vẻ nhẹ nhõm, liền hỏi cô.

“Anh, nói thật cho anh biết nhé, em vốn dĩ chưa hạ quyết tâm này đâu. Vừa rồi ở trong phòng nghe ba nói xong, em rất cảm động, khiến em liền hạ quyết tâm! Dùng tay giúp ba thử xem sao?” Ngọc Anh đỏ mặt vô cùng e thẹn lí nhí nói với anh.

“Em à, em tốt quá, thật sự cảm ơn em nhiều lắm!” Anh thấy Ngọc Anh cuối cùng cũng đồng ý rồi, lập tức vừa vui mừng vừa xúc động ôm lấy thân hình cao ráo thanh mảnh của Ngọc Anh nói với cô.

“Á, anh, anh đừng sến súa như vậy mà, đây là ở cửa phòng ba đó? Mau buông em ra đi!” Ngọc Anh bị anh làm cho mặt đỏ bừng lên.

“Em à, cảm ơn em nhiều lắm!” Anh vội buông Ngọc Anh ra, vô cùng xúc động nói với Ngọc Anh.

“Anh, ba đối với mình tốt như vậy, quan tâm mình như vậy, nấu cơm cho mình ăn, lại còn làm hết mọi việc nhà, những việc vốn dĩ là em phải làm, ba đều làm giúp em rồi, em trong lòng cũng vô cùng cảm ơn ba. Giờ ba ăn nhầm phải cây cỏ lạ, giờ trở nên khó chịu như vậy, em nếu còn không giúp ba một tay nữa, em thật sự sẽ không đành lòng!” Ngọc Anh nói ra lời thật lòng của mình với anh.

“Em à…” Anh nghe xong lại muốn ôm Ngọc Anh vào lòng, Ngọc Anh lại tránh ra.

“Anh, ba khó chịu như vậy nằm trong phòng, anh còn có tâm trạng ôm ôm ấp ấp hả?” Ngọc Anh e thẹn liếc anh một cái nói.

“Em à, anh là quá xúc động rồi, nếu em thật sự có thể làm cho ba ra được, anh sau này sẽ làm trâu làm ngựa cho em!” Anh lúc này cũng vô cùng nghiêm túc nói với Ngọc Anh.

“Anh, ba anh cũng là ba em, làm trâu làm ngựa gì chứ, đó đều là em nói đùa với anh thôi.” Ngọc Anh lại e thẹn liếc anh một cái nói.

“Em à, vậy em chuẩn bị khi nào giúp ba?” Câu này anh sớm đã muốn hỏi cô rồi, nhưng mỗi lần đến miệng lại nuốt xuống, luôn ngại ngùng không dám hỏi ra, giờ cuối cùng cũng lấy hết can đảm hỏi ra. Vì nghĩ đến vẻ mặt đầy đau khổ của ba trong phòng vừa rồi, anh lòng như dao cắt, nghĩ đến sớm giúp ba làm ra, ba sẽ sớm không còn đau khổ như vậy nữa.

“Anh, em nghĩ bây giờ vào luôn…” Ngọc Anh sao lại không muốn sớm giúp ba làm ra, để ba sớm không còn đau khổ như vậy nữa. Vừa rồi trong phòng cũng tận mắt nhìn thấy vẻ mặt đầy đau khổ của ba, nên liền cắn môi dưới, cố nén sự e thẹn trong lòng, lí nhí nói với anh.

“Vậy có cần anh vào cùng em không?” Anh cố nén tâm trạng kích động, quan tâm hỏi Ngọc Anh. Ngọc Anh nghe xong liền liếc anh một cái, rồi nói giọng không vui: “Anh vào làm gì? Vậy anh giúp ba làm ra luôn đi?”
“Vậy anh ở ngoài cửa đợi em!” Anh cũng là sợ Ngọc Anh một mình vào giúp ba sẽ sợ hãi, nên mới tốt bụng muốn vào cùng cô để cô thêm can đảm. Nhưng anh trong lòng thật sự một trăm phần trăm không muốn vào, nhìn vợ giúp ba làm cái đó, anh thật sự sẽ chịu không nổi. Nên nghe Ngọc Anh nói như vậy, lòng thật sự rất vui mừng.

“Anh, vậy em vào đây?” Lúc này mặt Ngọc Anh đã vô cùng đỏ rồi, giọng nói cũng lí nhí đến nỗi chỉ mình anh mới nghe thấy.

“Ừm, vào đi, anh ở ngay ngoài cửa, lỡ có chuyện gì, em gọi anh là được!” Anh cố gắng giữ tâm trạng bình tĩnh nói với Ngọc Anh. Nhưng trong lòng lại đã không bình tĩnh, lại còn vô cùng không bình tĩnh.

Ngọc Anh mặt đầy e thẹn, cắn môi dưới, lòng quyết tâm, liền đẩy cửa phòng ba bước vào. Theo tiếng cửa phòng bị Ngọc Anh đóng lại, tim anh cũng theo đó rung lên một cái. Lúc này anh mới dựa người vào tường một cách yếu ớt, lòng vô cùng phức tạp. Một mặt là Ngọc Anh có thể giúp ba làm ra để ba được giải thoát, lòng vô cùng vui mừng. Một mặt là Ngọc Anh là vợ anh, vậy mà lại giúp một người đàn ông khác tự xử, làm anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Mặc dù anh có chút tâm lý thích vợ ngoại tình, nhưng thật sự đến bước này, nỗi đau như dao cắt trong lòng thật sự không thể chịu đựng nổi. Tức giận, đau khổ, ghen tuông, đủ loại tâm trạng phức tạp đảo lộn trong lòng, tim như đang rỉ máu.

Nhưng mặt khác của trái tim lại cảm thấy vô cùng kích thích và hưng phấn, nghĩ đến cảnh Ngọc Anh bây giờ có lẽ đang dùng bàn tay trắng nõn mềm mại thon thả của mình nắm lấy cây dương vật to lớn đang cương cứng của ba mà tuốt lên tuốt xuống, anh đau khổ xen lẫn một chút hưng phấn. Bao nhiêu tâm trạng phức tạp đảo lộn trong lòng, anh là người có máu có thịt, đâu phải loài máu lạnh, nên khiến anh không thể chịu đựng nổi nữa hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống sàn gạch hành lang. Lòng lại lo lắng không biết ba có thể bắn ra được không, lại nghĩ đến cảnh Ngọc Anh nắm lấy cây dương vật to lớn của ba giúp ông tự xử, lòng ghen tuông không khỏi dâng lên, tim như đang rỉ máu, nhưng lại cảm thấy vô cùng kích thích và hưng phấn.

Đột nhiên, cảm thấy phía dưới truyền đến một cơn căng tức, mới biết dương vật của mình không biết từ lúc nào đã cương lên, lại còn vô cùng cương cứng. Anh cảm thấy xấu hổ, cảm thấy bản thân không thể tha thứ cho chính mình. Vợ đang giúp người đàn ông khác tự xử, ba đang trong cơn đau khổ, không biết có thể bắn ra được không, chuyện này liên quan đến vận mệnh của ba. Mà anh lại còn cảm thấy kích thích, cảm thấy hưng phấn, dương vật trong đũng quần còn cương lên, anh có phải là người không? Nhưng anh lại nghĩ nếu mình không kích thích không hưng phấn, thì chính là lòng đau như dao cắt rồi, nhưng lại có cách nào chứ? Ngọc Anh là đang giúp ba giải trừ đau khổ, ba cũng là do ăn nhầm phải cây cỏ lạ gây ra, họ đều không phải cố ý. Anh nghĩ đến đây, vậy mà lại nghĩ thông suốt rồi. Đúng vậy, họ đều không phải cố ý, Ngọc Anh đang cứu người cha già đã sinh thành nuôi dưỡng anh, sao anh có thể ghen tuông chứ? Anh còn phải vô cùng cảm ơn Ngọc Anh mới phải.

Con người chỉ cần nghĩ thông suốt một chuyện, cả người sẽ trở nên nhẹ nhõm vui vẻ, anh bây giờ chính là đã nghĩ thông suốt chuyện này. Vội vàng đứng dậy khỏi mặt đất, tránh để lát nữa Ngọc Anh từ phòng ba ra nhìn thấy anh ngồi bệt dưới đất, sẽ gây áp lực cho cô! Anh nghĩ thông suốt chuyện này xong, trong lòng chỉ còn lại lo lắng không biết ba có thể bắn ra được không, và cảm giác kích thích và hưng phấn. Ngược lại mà nói, sự kích thích và hưng phấn này cũng là một loại hưởng thụ, làm cho tinh thần mình phấn chấn gấp bội. Đối với cuộc sống sau này tràn đầy hy vọng.

Cũng không biết đã qua bao lâu, đột nhiên nghe thấy cửa phòng ba được mở ra, Ngọc Anh mặt đỏ bừng đi ra, trên mặt còn có vẻ e thẹn.

“Em à, cực cho em rồi!” Anh vừa rồi cũng đã nghĩ rất nhiều, Ngọc Anh vì cứu ba anh, đã phải chịu đựng tủi nhục, cũng thật sự làm khó cô rồi. Đợi cô ra ngoài, điều đầu tiên anh phải làm là quan tâm cô trước, nếu cô ra ngoài, mà anh lại quan tâm đến ba trước, thì chắc chắn sẽ làm tổn thương trái tim Ngọc Anh. Nên Ngọc Anh vừa ra, anh liền vô cùng quan tâm hỏi cô. Ngọc Anh không nói gì, chỉ nhanh chóng đi về phòng ngủ chính của họ, rồi nghe thấy tiếng “Rầm” một tiếng, cửa bị đóng lại.

Tim anh cũng theo tiếng đóng cửa rung lên một cái, lập tức đứng giữa hai cửa phòng tiến thoái lưỡng nan. Rốt cuộc nên vào phòng ngủ chính của mình an ủi Ngọc Anh trước, hay là vào phòng ba xem tình hình của ông thế nào trước? Cả hai chuyện này đều rất quan trọng, một bên là vợ, một bên là ba. Cuối cùng, anh vẫn quyết định vào phòng ngủ chính của mình an ủi Ngọc Anh trước, cô bây giờ tâm trạng chắc chắn rất tồi tệ, một người con dâu giúp ba chồng mình tự xử, tâm trạng cô lúc này cũng vô cùng phức tạp.

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ chính bước vào, chỉ thấy Ngọc Anh nằm nghiêng trên giường, lưng quay về phía cửa phòng. Anh tiện tay đóng cửa lại, nhẹ nhàng đến bên giường, phát hiện cơ thể Ngọc Anh đang khẽ run lên, mới biết cô đang lén khóc. Anh biết nỗi tủi thân trong lòng Ngọc Anh, liền ngồi xuống mép giường, vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ lên người cô, vừa dịu dàng nói: “Em à, đừng buồn nữa…” Ngọc Anh nghe thấy tiếng anh, đột nhiên quay người lại, ngồi dậy lao vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, khóc nấc lên thành tiếng.

Anh hai tay cũng ôm chặt lấy lưng cô, biết cô lúc này vô cùng tủi thân, cứ để cô khóc cho thỏa, giải tỏa hết nỗi tủi thân trong lòng, nên không nói thêm gì nữa, chỉ dùng hai tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô an ủi. Ngọc Anh nép vào lòng anh khóc rất thương tâm, anh vô cùng hiểu tâm trạng cô lúc này. Mặc dù đồng ý giúp ba tự xử, cô cũng là vì cứu ba, giúp ba không còn chịu đựng nỗi đau khổ đó nữa, nên mới giúp ba tự xử. Nhưng là phụ nữ, đợi cô tự xử xong, mới cảm thấy sự e thẹn, sự tủi thân của mình. Khóc đối với phụ nữ chính là một cách làm nũng, một cách giải tỏa. Đợi cô giải tỏa hết sự e thẹn, nỗi tủi thân trong lòng rồi sẽ không sao nữa! Nên anh lúc này một lời cũng không nói, chỉ đợi, đợi cô giải tỏa hết sự e thẹn và tủi thân trong lòng ra rồi, sẽ an ủi cô thật tốt!

Cuối cùng, Ngọc Anh dần dần ngừng khóc, mới ngẩng khuôn mặt tinh tế đầy nước mắt lên hỏi anh: “Anh, sau này anh còn yêu em nữa không?”
“Yêu, yêu em hơn cả trước đây!” Anh vừa nói vừa dùng tay dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô.

“Anh, anh nói thật hả? Anh sẽ không ghét bỏ em là người phụ nữ hư hỏng chứ?” Ngọc Anh lại hỏi anh.

“Em à, sao lại vậy được chứ? Em là người phụ nữ tốt nhất trên đời này rồi! Anh có đốt đèn lồng ban đêm cũng không tìm được người phụ nữ tốt như em đâu, he he!” Anh nói rồi cười lên, muốn làm cho không khí tốt hơn một chút.

“Khì khì” Ngọc Anh nghe xong đột nhiên bật cười: “Anh, anh không được lừa em đâu đó, nhất định phải yêu em như trước đây, biết chưa?”
“Em à, anh sẽ yêu em hơn cả trước đây!” Anh đều lựa những lời hay ý đẹp nhất để nói, vì Ngọc Anh lúc này là lúc yếu đuối nhất.

“Anh, em cũng sẽ yêu anh hơn!” Ngọc Anh giọng đầy e thẹn nói. Anh nghe xong lại ôm chặt lấy thân hình cô vào lòng: “Em à, anh yêu em, yêu em cả đời, không, kiếp sau cũng yêu em!”
“Anh, em chỉ cần anh kiếp này yêu em là đủ mãn nguyện rồi!” Ngọc Anh nói trong lòng anh.

“Em à, anh mãi mãi yêu em!” Anh ôm chặt lấy thân hình Ngọc Anh, vô cùng tha thiết nói với cô. Ngọc Anh cũng ôm chặt hai tay vào cổ anh, vẻ mặt lộ rõ sự mãn nguyện và hạnh phúc…

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad