Lão sếp già , chị trưởng phòng và thằng nhân viên – Update Chương 28

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão sếp già , chị trưởng phòng và thằng nhân viên – Update Chương 28

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Ngoại truyện – 1
Câu chuyện bắt đầu từ những ngày tháng 2 chị em kề vai sát cánh trong cái phòng Chăm sóc khách hàng đầy áp lực ấy. Chị Minh, ở cái tuổi 36, mang một vẻ đẹp không rực rỡ như những cô gái đôi mươi, nhưng lại có cái chiều sâu của một trái cây đã chín mọng. Chồng chị, tôi không quá rõ về anh , chỉ biết anh ấy là thuỷ thủ tàu quốc tế , đi biền biệt, chuyến ngắn thì 6 tháng , có chuyến đi cả năm trời mới về . Những đêm cô đơn trong căn nhà rộng lớn đã vô tình tôi luyện cho chị một vẻ ngoài cứng cỏi, nhưng sâu bên trong là một tâm hồn đang khát khao được vỗ về.

Tôi nhớ những buổi chiều muộn, khi cả văn phòng đã về hết, chỉ còn tôi và chị cùng rà soát lại đống hồ sơ khách hàng. Ánh đèn neon hắt xuống, tôi bắt gặp ánh mắt chị thỉnh thoảng nhìn xa xăm, đượm buồn. Rồi những buổi tiệc tùng tiếp khách, chị luôn là tâm điểm của những gã đàn ông hám của lạ. Không ít lần, tôi phải đóng vai “vệ sĩ”, khéo léo gạt đi những bàn tay đang cố tình chạm vào eo chị hay những lời mời mọc đầy ẩn ý.

Chuyến công tác định mệnh

Lần đó, chúng tôi tiếp đối tác để ký một hợp đồng lớn. Sau tăng 1 ăn uống linh đình, phía đối tác kéo chúng tôi vào một quán bar náo nhiệt cho tăng 2. Trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo, đối tác bắt đầu lộ rõ bản chất. Chúng liên tục chuốc rượu chị, miệng không ngừng nói những lời dâm tục, thậm chí còn có gã cố tình tì sát vào người chị khi nhảy, chị biết điều đó, nhưng vẫn chấp nhận để mọi thứ êm đẹp
Lão sếp bên kia – một gã trung niên mặt đỏ gay vì rượu – không ngừng ép chị uống:

“Kìa chị Minh, hợp đồng lớn thế này mà không cạn ly này là không nể anh em tôi rồi!”

Lão vừa nói vừa cố tình quàng tay qua vai chị, bàn tay thô kệch bắt đầu lân la xuống phía dưới, định chạm vào vùng eo thon thả của chị. Chị Minh lúc này đã say mèm, đầu óc quay cuồng, chị chỉ biết cười gượng gạo rồi cố né tránh một cách yếu ớt. Một gã khác ngồi bên cạnh còn bỉ ổi hơn, hắn giả vờ rót rượu để cố ý chạm vào đùi chị, mắt hắn nhìn chằm chằm vào vạt váy công sở đang bị kéo cao.

Tôi ngồi cạnh, chứng kiến toàn bộ sự khiếm nhã ấy, máu trong người sôi lên sùng sục. Tôi biết, nếu mình không cứng rắn, đêm nay chị sẽ không thể thoát khỏi hang cọp này.

“Anh để tôi uống thay chị Minh ly này. Chị ấy mệt rồi, tửu lượng phụ nữ có hạn, mong các anh thông cảm,” tôi nói, giọng lạnh lùng nhưng vẫn giữ chừng mực, rồi đỡ lấy ly rượu trên tay lão sếp kia, nốc cạn một hơi.

“Ấy, chú em là nhân viên, để sếp chú thể hiện chút chứ!” Gã đối tác cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ thách thức, tay hắn lại định vươn tới cầm lấy tay chị Minh.

Ngay lập tức, tôi đứng dậy, một tay vòng qua eo chị Minh, kéo xốc chị đứng dậy và giữ chặt chị sát vào lòng mình. Hành động này không chỉ là để dìu chị, mà còn là một lời khẳng định quyền sở hữu và bảo vệ tuyệt đối.

“Chị Minh say quá rồi, tôi phải đưa chị ấy về khách sạn nghỉ ngơi để mai còn chuẩn bị bắt đầu công việc cho hợp đồng vừa ký kết . Các anh cứ tiếp tục, hóa đơn đêm nay tôi đã thanh toán xong rồi. Xin phép!”

Mấy gã đối tác sượng mặt, định tiến lên ngăn cản: “Kìa, đang vui…”

. Tôi không nói thêm một lời, cứ thế dìu chị Minh ra cửa. Chị đi không vững, toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa vào người tôi. Hơi ấm từ cơ thể chị, mùi nước hoa lẫn với mùi rượu vang cứ thế xộc vào mũi tôi dọc đường ra bãi đỗ xe.

Mấy gã kia vẫn đứng nhìn theo, miệng lẩm bẩm chửi thề vì “vồ hụt” miếng mồi ngon. Tôi đưa chị lên xe, đóng sập cửa lại, ngăn cách hoàn toàn cái thế giới bẩn thỉu ấy. Trong xe chỉ còn tôi và chị, và cái không khí đặc quánh sự kìm nén sắp sửa bùng nổ…

Tôi lái xe rời khỏi khu phố nhộn nhịp, nhưng khi đi ngang qua một đoạn đường vắng, bóng tối và sự tĩnh lặng khiến nhịp tim tôi đập dồn dập. Tôi tấp xe vào lề, tắt máy. Trong xe chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp của tôi và nhịp thở đều đặn, nồng nặc mùi men của chị.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt hắt vào, chị nằm đó, bộ đồ công sở đã xộc xệch. Chiếc áo sơ mi trắng bung hai cúc đầu, để lộ xương quai xanh quyến rũ và lấp ló viền ren đen của áo ngực. Chân váy bút chì co lên quá đùi, phô ra đôi chân dài trắng nõn. Con cặc tôi lúc này đã cứng ngắc, đau nhức vì bị kìm hãm bấy lâu.

Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào làn da mềm mại trên cổ chị, rồi từ từ trượt xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Cảm giác ấm nóng lan tỏa khiến tôi run rẩy. Tôi cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi mọng nước, đắng chát vị rượu nhưng ngọt ngào vị đàn bà.

Đúng lúc đó, chị Minh bất ngờ mở mắt

Không gian trong xe đặc quánh sự căng thẳng. Chị Minh mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm xoáy thẳng vào tôi. Sự nghiêm nghị của một người sếp trỗi dậy, chị không hét lên mà chỉ gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh lùng như dao cứa:
“Cậu nghĩ tôi say đến mức không biết cậu đang làm gì à? Cậu coi thường tôi… hay cậu nghĩ tôi dễ dãi như mấy loại đàn bà cậu vẫn gặp ngoài kia?”
Tôi khựng lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay tôi vẫn đặt trên đùi chị, tay kia vẫn đỡ sau gáy chị sau nụ hôn vừa rồi. Khoảng cách gần đến mức tôi thấy rõ sự rung động trong con ngươi của chị.
“Em… em xin lỗi… em thực sự…” Tôi lí nhí, cổ họng khô khốc. Tôi biết mình đang đánh cược cả sự nghiệp, cả lòng tự trọng của chị. Chỉ cần một cái tát, một cuộc điện thoại, tôi sẽ mất tất cả.
Nhưng chị không tát. Chị cũng không đẩy tay tôi ra.
Chị im lặng. Một sự im lặng đáng sợ kéo dài tưởng như vô tận. Nhưng trong cái tĩnh lặng ấy, tôi cảm nhận được nhịp thở của chị bắt đầu đứt quãng, gấp gáp hơn. Lồng ngực chị phập phồng sau lớp áo sơ mi mỏng, và làn da dưới lòng bàn tay tôi đang nóng rực lên. Sự phản kháng trong lời nói của chị hoàn toàn trái ngược với phản ứng của cơ thể. Chị đang run lên, không phải vì giận, mà vì một sự khao khát bị kìm nén quá lâu đang chực chờ bùng nổ.
Lúc này hoặc không bao giờ. Tôi đánh liều, bỏ qua nỗi sợ hãi, kéo đầu chị lại gần hơn và đặt lên môi chị một nụ hôn thứ hai – lần này sâu hơn, chiếm đoạt hơn.
Ban đầu, chị chống cự mãnh liệt, hai tay đẩy vào vai tôi, đầu hơi né tránh. Nhưng rồi, sức kháng cự ấy yếu dần, yếu dần… Đôi môi chị từ từ mím chặt rồi bất chợt hé mở, cho phép lưỡi tôi lách vào bên trong. Tôi mơn trớn từng kẽ răng, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của chị, khám phá khoang miệng nồng nàn mùi rượu vang. Chị khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, đôi tay đang đẩy vai tôi bỗng chốc trở nên yếu ớt, rồi dần dần chuyển sang bấu chặt lấy cánh tay tôi như tìm một điểm tựa.
Tôi rời môi chị, hôn dọc xuống chiếc cổ cao thanh tú, nơi mùi hương nước hoa hòa quyện cùng mùi da thịt đặc trưng của người phụ nữ 36 tuổi khiến tôi phát điên. Xuống thấp hơn nữa, nơi những chiếc cúc áo đầu đã bung ra, tôi áp mặt vào vùng da trắng ngần ở khe ngực chị, hít hà sự nồng nàn ấy.
Trong khi đó, bàn tay bên dưới của tôi không còn đứng yên. Tôi mơn trớn bắp đùi săn chắc, rồi từ từ, từng chút một, tôi lách những ngón tay vào sâu trong má đùi trong, dịch dần lên sát bẹn. Chị Minh run rẩy, đôi chân khẽ khép lại như một phản xạ tự nhiên nhưng rồi lại buông lỏng, để mặc cho sự thô bạo đầy tình tứ của tôi xâm chiếm.
“Đừng… em… đừng làm thế…” Chị thào phào, nhưng đôi tay chị lại siết chặt lấy tóc tôi, ghì đầu tôi sát vào ngực mình hơn.

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Master penis

hay lắm

Thanh hang

Còn k bạn có full chưa tui mua