Lão sếp già , chị trưởng phòng và thằng nhân viên – Update Chương 28
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão sếp già , chị trưởng phòng và thằng nhân viên – Update Chương 28
Tác Giả: Mr Phập
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: đụ manh, gai dam, huấn luyện, Khẩu Dâm, Lén Lút
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Tiếp 20
Tôi bế cơ thể mềm nhũn của chị vào phòng tắm, đặt chị ngồi tựa lưng vào thành bồn sứ trắng buốt. Chị Minh lúc này như một đóa hoa bị vùi dập trong bão tố, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không, toàn thân vẫn còn run rẩy nhẹ sau cơn dư chấn của 9 lần bị chiếm đoạt thô bạo.
Tôi vặn vòi nước ấm, nhẹ nhàng dùng vòi sen xả đi những vết tích nhơ nhớp còn sót lại trên làn da trắng ngần của chị. Nhìn những vết lằn đỏ của thắt lưng trên lưng chị, những vết bầm tím nơi đùi trong do những gã đàn ông kia ghì siết, lòng tôi đau thắt lại. Tôi dùng khăn mềm, thấm sữa tắm dịu nhẹ, chậm rãi lau đi những giọt dịch nhầy dâm đãng của lũ thú vật kia đang vương vãi nơi kẽ mông và vùng tam giác mật đang sưng đỏ của chị.
Nhưng rồi, một cảm giác tội lỗi và đầy bản năng bắt đầu trỗi dậy.
Khi những ngón tay tôi chạm vào những vùng nhạy cảm nhất để vệ sinh cho chị, hơi ấm từ nước và mùi hương cơ thể đàn bà nồng nàn sau cuộc truy hoan bất giác khiến tôi… nứng. Con cặc của tôi bắt đầu cương cứng, thúc mạnh vào lớp vải quần. Tôi cảm thấy bản thân mình thật khốn nạn khi lại có phản ứng sinh lý ngay lúc người phụ nữ mình yêu thương đang tan nát nhất.
Chị Minh dường như cảm nhận được sự biến đổi của tôi. Chị khẽ ngước mắt lên, nhìn xuống phía dưới hạ bộ đang dựng đứng của tôi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. Thay vì ghê tởm hay sợ hãi, ánh mắt chị bỗng dịu đi, một nụ cười chua chát nhưng đầy sự dung túng hiện trên khóe môi bầm tím.
“Em… em cũng muốn chị sao?” Chị thào phào, giọng khàn đặc. “Đừng tự trách mình… đàn ông các em đều như thế mà. Nhưng ít nhất, em là người duy nhất chị muốn được chạm vào lúc này.”
Chị nắm lấy bàn tay tôi, đặt lên bầu ngực vẫn còn in dấu tay của lão H. “Nếu em muốn… thì … làm đi … hãy dùng chị để xả đi. Chị muốn được một người thực sự yêu thương mình ‘lấp đầy’ để xóa đi ký ức về lũ thú vật kia. Hãy coi như đây là cách em giúp chị gột rửa tâm hồn… được không?”
Lời nói của chị như một mồi lửa đốt cháy mọi sự kìm nén cuối cùng trong tôi. Tôi biết mình có lỗi, nhưng khát khao được vỗ về, được “chiếm lại” chị từ tay bọn khốn kia đã lấn át tất cả.
Tôi nhẹ nhàng bế chị ra khỏi bồn tắm, thân hình chị lúc này nhẹ bẫng và yếu ớt như một cánh hoa tàn. Tôi dùng chiếc khăn bông to nhất, mềm nhất để thấm khô từng giọt nước trên làn da trắng ngần nhưng đầy thương tích của chị. Đặt chị nằm xuống lớp ga giường mới sạch sẽ mà tôi vừa vội vàng thay lại, tôi từ tốn xoa bóp những vùng cơ đang co quắp vì sợ hãi.
Tôi không muốn vồ vập. Tôi sợ bất cứ một cử động mạnh bạo nào lúc này cũng sẽ khiến chị nhớ lại chín chiếc bao cao su la liệt dưới sàn và những cú thúc vô hồn của lũ thú vật kia.
Nhưng chị Minh lại là người chủ động kéo tôi xuống. Chị ôm chặt lấy cổ tôi, hơi thở đứt quãng:
“Em… hãy làm đi. Đừng nhìn chị bằng ánh mắt thương hại đó. Hãy giúp chị quên đi cảm giác nhơ nhớp này bằng chính cơ thể của em…”
Tôi từ từ tiến vào chị, chậm rãi và nâng niu hết mức có thể. Cảm giác lúc này thật lạ lùng. Bên trong chị vẫn còn nóng hổi và nhạy cảm sau trận “càn quét” kinh hoàng đêm qua, nhưng tôi cố gắng kìm nén bản năng để chỉ mang lại sự vỗ về. Tôi cúi xuống hôn lên những vết bầm trên vai chị, hôn lên khóe môi còn sưng tấy.
từ từ tiến vào chị với một sự cẩn trọng tột cùng, như thể chị là một món đồ sứ quý giá đã đầy vết nứt, chỉ cần một lực mạnh cũng có thể khiến chị tan vỡ hoàn toàn. Tôi không nhấp hông mạnh bạo, tôi chỉ chậm rãi lấp đầy, để chị cảm nhận được rằng đây là sự yêu thương, không phải là sự chiếm đoạt thô bạo của lũ thú vật kia.
Khi tôi đang chậm rãi, nâng niu tiến vào chị, tôi cảm nhận được cơ thể chị không hề thả lỏng. Mỗi nhịp đẩy nhẹ nhàng của tôi lại đi kèm với một tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng chị. Rồi, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài, thấm ướt cả đôi gò má tái nhợt và tràn xuống gối. Chị không đẩy tôi ra, nhưng sự chịu đựng cam chịu đó còn khiến tôi đau đớn hơn cả việc bị từ chối.
Tôi lập tức dừng lại, rút ra khỏi người chị, Tôi không thể tiếp tục khi biết mình đang vô tình khơi lại nỗi đau bị giày xéo của chị. Tôi vội vàng kéo chăn che kín cơ thể trần trụi của cả hai, rồi dang rộng vòng tay, ôm chặt chị vào lòng, để đầu chị tựa hẳn lên lồng ngực mình.
Chỉ chờ có thế, mọi sự kìm nén của người đàn bà thép bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ. Chị Minh vỡ òa, tiếng khóc không còn là những tiếng nấc nhỏ mà là những tiếng gào thét trong câm lặng, tức tưởi và đau đớn như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa bão tố. Chị khóc vì sự nhục nhã khi nhớ lại cảnh mình bị 3 gã đàn ông dày vò với 9 chiếc bao cao su vứt la liệt. Chị khóc vì sự khốn nạn của lão H – kẻ đã bán đứng danh dự của chị. Và có lẽ, chị khóc vì ngay cả khi tâm hồn chị tan nát nhất, chị vẫn cảm thấy mình “tội lỗi” khi đang tìm thấy chút an ủi xác thịt trong lòng tôi.
“Em ơi… chị bẩn lắm… chị không xứng đáng với em và Lan nữa…” Chị nghẹn ngào thốt lên giữa những tiếng nấc.
Tiếng khóc của chị xé toạc sự tĩnh lặng của phòng khách sạn. Bao nhiêu sự kiêu hãnh, quyền lực của chị giờ đây tan biến, chỉ còn lại một người phụ nữ tan nát đang cố bám víu lấy chút hơi ấm cuối cùng. Tôi cứ thế ôm chị, mặc cho nước mắt chị thấm ướt ngực mình, lòng thầm thề sẽ khiến lão H phải trả giá cho từng tiếng nấc này của chị.
Tôi siết chặt chị vào lòng, làn da trần trụi của hai đứa gắn kết không một kẽ hở. Trong sự tĩnh lặng đau đớn của căn phòng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của chị hòa cùng nhịp tim đập dồn dập của tôi. Dù lòng đầy xót xa, nhưng bản năng đàn ông trong tôi vẫn trỗi dậy; con cặc vẫn cứng ngắc, nóng hổi ép sát vào vùng bụng dưới phẳng lì của chị.
Chị Minh khẽ rùng mình khi cảm nhận được sự cứng rắn ấy. Chị ngước đôi mắt đỏ mọng, nhòe lệ nhìn tôi, giọng nói khản đặc và run rẩy:
“Em… em có chê chị không? Chị vừa… lũ thú vật đó… cả đống bao cao su dưới kia… chị bẩn thỉu lắm rồi phải không em?”
“Không bao giờ!” Tôi gằn giọng, nhìn thẳng vào mắt chị với sự kiên định nhất mà mình có. “Chị vẫn là người phụ nữ em trân trọng. Đừng bao giờ nói mình bẩn, bẩn là lũ khốn kia.”
Chị nhìn tôi hồi lâu , rồi như tìm thấy một sự cứu rỗi cuối cùng, chị chủ động rướn người hôn môi tôi – một nụ hôn đắng chát vị nước mắt nhưng đầy sự khát khao. Rồi chị từ từ trườn xuống, mái tóc rối bời phủ lên đùi tôi. Chị quỳ giữa hai chân tôi, đôi tay run rẩy nâng lấy con cặc đang gân guốc, rồi chị há miệng, ngậm trọn lấy đầu khấc vào trong.
Chị mút mát một cách chậm rãi, dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm láp xung quanh như muốn dùng chính sự ấm áp này để xua đi cái lạnh lẽo của đêm qua. Hành động ấy của chị không phải là dâm dục đơn thuần, mà là một sự hiến dâng, một lời cầu khẩn tôi hãy “chiếm lại” chị từ bóng tối.
Sau vài phút, tôi đỡ chị nằm ngửa ra giường. Lần này, tôi tiến vào chị với một sự nâng niu tuyệt đối. Tôi tách đôi chân chị ra một cách nhẹ nhàng, từ từ hạ hông để con cặc mình trượt vào cái lồn đang sưng tấy vì bị hành hạ.
“Ưm… em…” Chị khẽ rên lên, nhưng không phải đau đớn mà là sự nhẹ nhõm.
Tôi bắt đầu những nhịp nhấp từ tốn. Tôi không thúc mạnh, không làm những cú va chạm bạch bạch thô bạo. Thay vào đó, tôi đẩy sâu, xoay nhẹ hông để đầu khấc mơn trớn mọi ngóc ngách bên trong chị. Mỗi lần rút ra, tôi lại cúi xuống hôn lên bầu ngực còn hằn dấu tay tím tái, dùng hơi ấm của mình để “đè” lên những vết tích nhơ nhớp cũ.
Chúng tôi cứ thế quyện vào nhau trong một nhịp điệu trầm buồn nhưng sâu nặng. Tôi cảm nhận được dòng dâm thủy của chị hòa lẫn với nước mắt còn sót lại trên ga giường. Chị ôm chặt lưng tôi, đôi chân quấn lấy hông tôi, mỗi cú thúc nhẹ nhàng của tôi như một liều thuốc xoa dịu, dần dần đưa chị thoát khỏi cơn ác mộng để tìm về với thực tại có tôi ở bên.
Cuối cùng, sau khi dòng tinh túy của tôi tuôn trào trong sự vỗ về, chị Minh dường như đã hoàn toàn kiệt sức. Chị không còn sức để khóc hay nói thêm điều gì, đôi mắt khép hờ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ sâu do quá tải về thể xác lẫn tinh thần.
Tôi nằm nghiêng cạnh chị, một tay vẫn để chị gối đầu, tay kia vuốt nhẹ làn da đã bắt đầu hạ nhiệt. Nhìn những vết bầm trên người chị, nhìn những chiếc bao cao su nhầy nhụa dưới sàn phản chiếu ánh nắng qua khe cửa, trong đầu tôi là một mớ suy nghĩ hỗn độn. Sự căm hận lão H lên đến đỉnh điểm…
Đến chiều , Ánh nắng chiều tà gay gắt xuyên qua khe rèm, hắt lên mặt sàn – nơi 9 chiếc bao cao su đã khô khốc, nằm trơ trọi như những chứng tích nhục nhã. Chị Minh khẽ cựa mình rồi choàng tỉnh.
Đôi mắt chị sưng mọng, lờ đờ nhìn quanh căn phòng tan hoang. Khi ánh mắt chạm phải đống quần áo rách nát và những chiếc bao dưới sàn, chị rùng mình, một tiếng nấc khô khốc nghẹn lại trong cổ họng. Chị quay sang nhìn tôi, ánh mắt không còn sự yếu đuối như lúc sáng mà thay bằng một sự trống rỗng đến lạnh người.
“Mấy giờ rồi em?” – Chị thào phào, giọng khản đặc như người vừa bước về từ cõi chết.
Tôi ngồi dậy, kéo chị vào lòng, nhưng lần này chị không khóc nữa. Chị đẩy nhẹ tôi ra, đứng dậy một cách run rẩy, mặc kệ cơ thể trần truồng đầy vết bầm tím. Chị tiến thẳng đến chỗ 9 chiếc bao cao su, nhìn chúng một hồi lâu rồi cười nhạt – một nụ cười chứa đựng sự căm thù tột độ.
“Chín lần… Chị sẽ bắt lão H phải trả giá gấp trăm lần con số này.”
Chị quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm: ” Mình Về thôi…. ”
Trên chuyến xe taxi lao đi trong bóng tối, chị Minh ngồi sát bên tôi, hơi ấm từ cơ thể chị vẫn còn đó nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi. Chị không còn là nạn nhân yếu đuối của buổi sáng nữa, chị lấy ra chiếc laptop , cắm chiếc USB vào , ánh mắt sắc lạnh nhìn tôi:
“Lão H nghĩ lão đã thắng khi dâng chị cho lũ thú vật đó, nhưng lão không ngờ chị đã nắm giữ được ‘gót chân Achilles’ của lão. Toàn bộ bằng chứng hối lộ và những bản hợp đồng khống nằm trong này. Lão sẽ phải quỳ xuống cầu xin chị.”
Tôi siết chặt tay chị, cảm giác căm hận lão H vẫn âm ỉ: “Vậy kế hoạch của chị là gì? Em không thể để lão nhởn nhơ sau những gì lão đã làm với chị.”
Chị Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy bí hiểm: “Lão sẽ gọi điện cho em sớm thôi. Lão muốn dùng em để tiếp tục nhục mạ chị, hoặc ép em phải im lặng. Em hãy cứ vờ như vẫn còn sợ hãi, hãy đóng vai một kẻ nhu nhược để lão chủ quan. Chị muốn lão phải tự mình bước vào cái bẫy mà chị đã giăng .”
Đúng như dự đoán, điện thoại của tôi rung lên. Màn hình hiện lên cái tên “Lão H”.
Tôi nhìn chị Minh, chị khẽ gật đầu. Tôi bắt máy, cố giữ giọng run rẩy: “Alô… ? Tôi… đang ở cùng chị Minh…”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười hô hố, khàn đặc của lão: “Thế nào? Thấy cảnh tượng ở phòng khách sạn sướng mắt chứ? Đừng có mà mách lẻo gì nhé, nếu không thì đoạn video của chú mày với con Minh tối hôm nọ sẽ nằm trên bàn của hội đồng quản trị đấy , và ở trường của vợ chú mày đấy. Ngày mai, đưa nó đến văn phòng , chúng ta cần ‘bàn bạc’ thêm về tương lai của chú mày.”
Lão cúp máy, để lại một khoảng lặng đầy sát khí. Chị Minh siết chặt tay tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm: ” ngày mai, chúng ta sẽ cho lão thấy cái giá của sự khốn nạn.”
hay lắm
Còn k bạn có full chưa tui mua