Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9
Tác Giả: Thích Thụ Thai
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 04/06/2026
Ánh bình minh mỏng manh len lỏi qua kẽ hở của cánh cửa gỗ, tạo thành một vệt sáng vàng vọt rọi xuống nền nhà. Nhân (trong thân xác Tanjiro) chậm rãi ngồi dậy, các khớp xương kêu lên “rắc… rắc…~~” sau một đêm đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy dư âm khoái lạc. Cậu đưa đôi bàn tay quỷ của mình lên nhìn ngắm. Từng thớ thịt, từng sợi gân xanh đỏ bên dưới lớp da trắng trẻo hiện lên rõ mồn một, rung rinh theo mỗi nhịp đập của trái tim “thình thịch… thình thịch…~~”.
Sự tò mò về bản chất của “sinh vật hoàn hảo” lại thôi thúc cậu. Nhân từ từ đưa ngón tay trỏ ra khỏi bóng tối, chạm vào vệt sáng của mặt trời.
“Xì… xèo…~~!”
Một làn khói trắng bốc lên, mùi thịt cháy khét lẹt nồng nặc xộc vào mũi. Cảm giác đau rát thấu tận xương tủy lan truyền đi nhanh chóng. Ngón tay của Tanjiro tan biến thành tro bụi trong chớp mắt. Tuy nhiên, khác với hôm qua, cậu không còn hoảng hốt. Cậu rút tay lại, và với một âm thanh nhầy nhụa “shuỵt… xoẹt…~~”, móng vuốt và các thớ thịt mới lại đâm chồi nảy lộc, tái tạo lại một ngón tay hoàn chỉnh chỉ sau vài giây.
“Vẫn chưa được…~~” – Nhân lẩm bẩm, hơi thở nóng hổi “hàaa… hít…~~”. Cậu nhớ đến Nezuko khi cô bé ở làng thợ rèn trong anime. Làm sao để kháng được ánh mặt trời như Nezuko đây?
Khi nghĩ đến Kie, Nhân bất giác liếc nhìn về phía người mẹ đang ngồi chăm sóc cho Nezuko ở góc nhà. Bà Kie sau một đêm mặn nồng dường như trở nên thắm thiết và mặn mà hơn. Ánh mắt bà thỉnh thoảng liếc nhìn cậu đầy vẻ thẹn thùng, ngực bà phập phồng liên hồi “phùuu… phùuu…~~” làm xáo động bầu không khí yên tĩnh.
…
Màn đêm lại buông xuống, che khuất núi Sagiri trong lớp sương mù đặc quánh. Kie ở lại nhà để trông chừng Nezuko — lúc này vẫn đang chìm vào giấc ngủ sâu để hồi phục.
Urokodaki Sakonji, người đàn ông mang mặt nạ quỷ đỏ, đứng trước hiên nhà, thanh Katana treo bên hông tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Ông nhìn Tanjiro, giọng nói trầm đục nhưng uy lực: “Tanjiro, theo ta lên đỉnh núi. Đã đến lúc bài kiểm tra cuối cùng diễn ra.”
Tanjiro (Nhân) gật đầu dứt khoát “Con sẵn sàng rồi!”
Khi cả hai đứng giữa một khoảng rừng rậm rạp đầy sương mờ và hơi lạnh buốt thấu xương, Urokodaki rút thanh kiếm ra. Ánh thép lạnh lẽo lóe lên một tia sáng xanh nhạt dưới ánh trăng.
“Đây là bài kiểm tra cuối cùng. Nếu cậu bắt được ta — hoặc ít nhất là chạm được vào vạt áo của ta trước khi mặt trời mọc — ta sẽ công nhận cậu xứng đáng trở thành kiếm sĩ diệt quỷ,” Urokodaki nói, hơi thở ông vẫn cực kỳ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Nhân cảm thấy một sự khinh suất trỗi dậy. “Bắt lấy một ông ấy sao? Có vẻ đây là một bài kiểm tra khó rồi” Cậu khẽ siết chặt nắm đấm, đôi chân gồng lên làm cơ đùi căng cứng.
Nhưng chỉ trong tích tắc, khứu giác nhạy bén của Tanjiro đã phát ra tín hiệu báo động cực mạnh. Mùi sắt vụn, mùi gỗ cũ và cả mùi thối rữa từ các hố sâu trộn lẫn trong gió sương. “Có bẫy!”
Urokodaki đột nhiên biến mất trong làn sương như một bóng ma. Tanjiro không suy nghĩ nhiều, cậu gầm lên một tiếng “Gừ…~~” rồi lao tới như một mũi tên xé toạc bóng đêm.
Xoẹt!!!
Khi cậu vừa mới lướt đi được mười mét, hai sợi dây tơ thép mảnh như tơ nhện vốn đã được giấu kỹ giữa các gốc cây đột ngột bật căng ra. Tốc độ quá lớn khiến cậu không kịp đổi hướng.
Pực!
Hai cổ tay của Tanđẫm tuyết trắng dưới chân. Nhân khựng lại, đôi mắt trợn trừng vì đau đớn, âm thanh rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng: “Hức… ư… á…~~”.tay Tanjiro đứt lìa hoàn toàn do ma sát cực mạnh của sợi dây thép. Máu quỷ màu đỏ thẫm phun ra tung tóe “phụtttt…~~”, thấm
Ngay lúc đó, Urokodaki từ trên cao nhảy xuống, vượt qua đầu cậu một cách nhẹ nhàng. Lúc này, những thớ thịt ở hai đầu cổ tay cụt bắt đầu chuyển động nhầy nhụa, các sợi gân thần kinh mọc dài ra như những con giun đang bò và kết nối lại thành bàn tay hoàn chỉnh chỉ trong tích tắc với âm thanh “shịt… sịt… xoẹt…~~”. Tanjiro tiếp tục đuổi theo vạt áo màu sóng nước. Cậu áp sát được vào sau lưng Urokodaki, tay đã đưa ra gần chạm tới vai ông.
Nhưng bỗng nhiên, Urokodaki lách người một cách quỷ quyệt sang bên trái. Tanjiro chưa kịp hãm đà thì chân cậu vấp phải một sợi dây ẩn dưới lớp tuyết.
Rầm!
Đúng lúc đó, một hòn đá to cỡ quả đầu từ phía trên lăng tới nhờ lực kéo của bẫy, đập thẳng vào má trái của Tanjiro. Một tiếng “bốp…~~” vang lên khô khốc, hàm răng của cậu như bị nghiền nát, khuôn mặt lõm hẳn một bên, máu văng ra chảy dọc khóe môi.
Cậu choáng váng ngã quỵ. Nhưng khả năng hồi phục đáng sợ lại vận hành. Tiếng xương vỡ tự nối lại nghe “rắc… rắc…~~”, thớ thịt ở gò má căng lên rồi phẳng phiu như chưa từng bị thương.
Nhịp thở của Tanjiro dồn dập, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ như muốn nổ tung. Cậu nhận ra nếu cứ lao đầu vào như một con thú đói, cậu sẽ mãi mãi chỉ là kẻ chạy theo bóng ma của Urokodaki. Nhân nhắm mắt lại, ép mình phải bình tĩnh. Dòng máu quỷ trong huyết quản đang sôi sùng sục bỗng dịu xuống, nhưng thay vào đó là sự nhạy bén đến kinh người của các giác quan.
Mùi của Urokodaki — mùi nước lạnh, mùi lá thông và mùi gỗ khô — bắt đầu tách biệt rõ ràng khỏi mùi hôi thối của những chiếc bẫy. Nhân khẽ nhếch môi, đôi mắt quỷ hồng rực của cậu co rụt lại, định vị được mục tiêu.
Cậu bắt đầu chuyển động. Lần này, không phải là những cú lao dại dột, mà là những bước chạy lướt nhẹ như gió “vút… vút…~~”. Một sợi dây bẫy bật căng trước mặt, Tanjiro không còn vấp phải, cậu xoay người trên không trung né nó một cách dễ dàng.
Xoẹt!
Một mũi tên gỗ phóng ra từ bụi rậm. Nhờ khứu giác, cậu cảm nhận được tiếng gió “vèo…~~” trước cả khi nó xuất hiện. Tanjiro nghiêng người, mũi tên đi sát qua lồng ngực nóng rực của cậu, chỉ để lại một vệt đỏ nhỏ hồng rồi mờ dần nhờ khả năng hồi phục “xèo xèo…~~”.
Cậu nhìn thấy bóng dáng Urokodaki phía trước. “Kế hoạch bắt đầu!” – Nhân thầm nhủ.
Tanjiro dồn toàn lực vào đôi chân quỷ, tạo ra một sự nổ lực ảo ảnh, giả vờ lao trực diện vào một cái bẫy gỗ khổng lồ. Đúng như dự đoán, Urokodaki lách người để tránh đường đi của cậu và tìm một góc chết để biến mất lần nữa. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Tanjiro đạp mạnh chân vào thân cây thông bên cạnh, thay đổi quỹ đạo đột ngột. Cậu dùng đôi móng vuốt quỷ găm chặt vào vỏ cây để tạo lực đẩy, lao đi với tốc độ xé gió từ phía mạn sườn.
Vút!!!
Urokodaki hơi khựng lại. Một sự ngạc nhiên thoáng qua dưới chiếc mặt nạ Thiên Cẩu. Tanjiro dang rộng đôi tay, tà áo tung bay mãnh liệt. Đôi bàn tay nóng hổi với những gân máu quỷ cuồn cuộn chộp mạnh lấy vạt áo màu sóng nước.
“BẮT ĐƯỢC RỒI!!!”
Tanjiro gào lên, âm thanh đầy hưng phấn. Hai người dừng lại giữa khu rừng khi mặt đất bắt đầu nhuốm màu vàng cam của bình minh. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua lớp sương mù như những thanh gươm tử thần nhắm thẳng vào da thịt quỷ.
“Hộc… hộc… chết tiệt… trời sáng rồi!” – Sắc mặt Nhân biến đổi. Cậu cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng từ chân trời đang tiến gần.
Không kịp một giây nghỉ ngơi, Tanjiro buông Urokodaki ra. Cậu vận dụng toàn bộ giới hạn của thân xác quỷ, cơ đùi căng cứng đến mức rách cả thớ thịt để tạo lực phóng. “Vút… pập… bộp…~~” – Tiếng chân cậu giậm mạnh trên nền đất vang rền.
Cậu lao xuống núi như một vệt đen tử thần. Những tia nắng đã bắt đầu liếm nhẹ lên phần gáy và gót chân. Cảm giác nóng cháy da thịt, mùi “khét…~~” lại bắt đầu bốc lên khiến cậu rên rỉ: “Hừ… hít… hàaa… mau lên…~~”.
Trong giây phút cuối cùng, khi ánh mặt trời rực rỡ chuẩn bị thiêu cháy toàn bộ cơ thể, Tanjiro lao thẳng qua cánh cửa nhà gỗ của Urokodaki.
Rầm!
Cậu ngã vật xuống sàn nhà trong bóng tối. Lưng cậu đã cháy sém một mảng lớn, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng lấp lánh trên sàn gỗ. Kie và Nezuko (lúc này đã tỉnh và nhìn theo) lao tới. Kie vội vàng ôm lấy con trai, hơi ấm và mùi hương dâm mị của bà khiến các tế bào quỷ của Tanjiro rung rinh, đẩy nhanh quá trình hồi phục mảng da thịt vừa cháy thành tro.
“Tanjiro! Con có sao không?” – Kie kêu lên
Nhân không nói nổi lời nào, cậu chỉ nằm đó, hưởng thụ cảm giác cơ thể quỷ đang tự sửa chữa trong sự thỏa mãn cực độ.
Phía bên ngoài hiên nhà, Urokodaki Sakonji từ từ bước tới. Ông đứng trước cửa, nhìn bóng lưng rộng của Tanjiro đang khuất trong bóng tối. Trong thâm tâm ông hiện lên hình ảnh bức thư của Tomioka Giyuu: “Tên nhóc này mang máu quỷ nhưng trái tim là con người….”
Urokodaki khoanh tay, hơi thở của ông đã mang một sự nể phục âm thầm.
“…Kamado Tanjiro…” – Ông thì thầm một cách nhẹ nhàng mà chắc chắn dưới lớp mặt nạ đỏ. “Từ giây phút này, ta chính thức công nhận con là học trò của ta
Rồi sau đó ông lại nhớ đến bức thư Giyuu gửi vài ngày trước.
Còn tiếp….
Hóng mõi ngày
Cách liên lạc đi ad ơi
Có tele mình để ở truyện khác đó
có link ở mấy truyện kia á
Có bán truyện k tác giả
Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))
Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày
Khi nào ra tiếp vậy ad
Mỗi ngày 1 chap nhá
Mỗi ngày 1 chap nha bn