Chinh phục phụ nữ quyền lự(truyện Ai viết có thiếu sót thì ae đống góp ) – update Chap 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh phục phụ nữ quyền lự(truyện Ai viết có thiếu sót thì ae đống góp ) – update Chap 2
Tác Giả: Badolo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: anal, BDSM, chó mẹ, địt nhau, huấn luyện
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chap 2
Khoảng khắc tĩnh lặng sau cuộc gọi chỉ kéo dài vài giây. Hoàng nhìn xuống bà Thảo đang nằm dưới chân, cơ thể vẫn run nhẹ, lưng lấm tấm những giọt trắng của anh dưới ánh đèn lồng mờ ảo. Một cảm giác tức tối, nóng bỏng bùng lên trong ngực. Năm mươi triệu. Trong một tiếng. Mẹ mình. Nhưng ngay sau đó, bản tính tính toán lạnh lùng đã chiếm lĩnh. Anh không có tiền. Nhưng anh có một tài sản mới, đang nằm ngay trước mặt, thở dốc và hoàn toàn phục tùng.
“Đứng dậy,” giọng Hoàng vang lên, không còn âm sắc khàn đặc vì khoái cảm nữa, mà là một sự cứng rắn, mệnh lệnh.
Bà Thảo giật mình, lóng ngóng ngồi dậy, vội vàng kéo phần váy lụa đã nhàu nát che đi thân hình. Đôi mắt bà vẫn còn đẫm lệ, nhưng đã lóe lên sự nhận thức về tình thế. “Có… có chuyện gì vậy?”
Hoàng không trả lời ngay. Anh cúi xuống, dùng ngón tay quệt một đường tinh dịch còn ấm trên lưng bà, rồi đưa ra trước mặt bà. “Liếm sạch.”
Một thử thách. Một lời nhắc nhở về vị thế. Bà Thảo do dự một giây, rồi cúi đầu, đôi môi mở ra đón lấy ngón tay ấy, chiếc lưỡi mềm mại cuốn quanh, liếm sạch sẽ. Hành động phục tùng này, lúc này đây, lại khiến Hoàng thấy phấn chấn khác thường. Bà ta vẫn còn trong trạng thái dễ bảo. Tốt.
“Chị có xe không?” Hoàng hỏi, rút ngón tay ra.
“Có. Ở gara dưới tầng hầm.”
“Lái xe đưa em đến một chỗ. Ngay bây giờ.” Anh với tay nhặt chiếc áo khoác lên, khoác vào. Cảm giác da tiếp xúc với không khí lạnh khiến anh rùng mình. “Và mang theo thẻ tín dụng, hoặc tiền mặt. Càng nhiều càng tốt.”
Ánh mắt bà Thảo trở nên tinh anh hơn, dù khuôn mặt vẫn đỏ ửng. “Tiền? Chuyện gì đã xảy ra? Đó là mẹ em à?”
“Không phải việc của chị,” Hoàng quắc mắt, giọng đanh lại. “Chị chỉ cần làm theo lệnh. Nhớ vòng cổ trên người chị chứ? Hay chị muốn bài học thứ hai bắt đầu ngay tại đây?”
Sự đe dọa ấy có hiệu lực tức thì. Bà Thảo rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng hưng phấn mới chạy dọc sống lưng. Sự chuyển giao quyền lực này, từ chỗ riêng tư sang một tình huống khẩn cấp thực tế, lại càng kích thích bà. Bà gật đầu, đứng dậy, hơi loạng choạng vì chân còn yếu. “Được rồi. Đi theo tôi.”
Họ bước vào biệt thự qua cửa sau. Không gian bên trong tối, chỉ có đèn led âm tường tỏa ánh sáng vàng nhạt. Mùi gỗ sạch sẽ, pha lẫn mùi nước hoa đắt tiền của bà Thảo. Hoàng đi sát sau, mắt không rời dáng đi uyển chuyển của bà. Bộ lụa đen rách toạc ở phía sau, để lộ một phần mông tròn, căng đầy vẫn còn ánh lên vệt ẩm. Một con mồi thực sự.
Trong thang máy xuống gara, không gian chật hẹp càng làm rõ mùi cơ thể họ hòa lẫn – mùi mồ hôi, mùi tình dục, mùi nước hoa. Bà Thảo đứng im, mắt nhìn xuống sàn, nhưng Hoàng thấy được sự căng thẳng ở vai bà. Anh bước tới sát, hơi thở phả vào gáy bà. “Chị đang nghĩ gì vậy?”
Bà Thảo khẽ giật mình. “Tôi… không.”
“Nói đi.” Một câu lệnh đơn giản.
“Tôi nghĩ… em thực sự không giống bất kỳ ai tôi từng gặp.” Giọng bà nhỏ dần. “Và… tình huống này… thật kỳ lạ.”
Hoàng mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. Anh đưa tay lên, không chạm vào da, mà chỉ lướt nhẹ trên đường viền chiếc vòng da quanh cổ bà. “Mọi thứ từ giờ sẽ kỳ lạ theo cách của em. Chị đã đồng ý rồi.”
Ting. Thang máy mở ra. Một gara ngầm rộng thênh thang với vài chiếc xe hạng sang. Bà Thảo dẫn anh đến chiếc Mercedes SUV màu đen. “Lên xe đi.”
Hoàng không lên ghế phụ. Anh mở cửa sau, bước vào, ngồi xuống ghế da mềm mại. “Chị lái xe. Và cởi áo ra.”
Bà Thảo đang cài dây an toàn, tay khựng lại. “Ở đây? Trên xe?”
“Chị cứ nghĩ đây là phần mở rộng của buổi huấn luyện,” giọng Hoàng bình thản, như thể đang nói về thời tiết. “Em cần đảm bảo chị vẫn tập trung vào vị trí của mình. Cởi áo ra, hoặc em sẽ giúp chị.”
Tay bà Thảo run run, nhưng vẫn làm theo. Bộ áo lụa đen tuột khỏi người, để lộ bộ ngực căng tròn, đầy đặn với hai đầu nhũ hoa đang chống cứng vì lạnh và… hưng phấn. Bà vội khoanh tay che trước ngực, mặt quay đi.
“Hai tay đặt lên vô lăng,” Hoàng ra lệnh. “Và bắt đầu lái. Địa chỉ: quán Karaoke Sóng Đêm, quận 4.”
Động cơ khẽ nổ. Xe lăn bánh ra khỏi biệt thự. Bên trong khoang xe tối, ánh đèn đường lướt qua tạo nên những vệt sáng tạm thời chiếu lên làn da trắng ngần của bà Thảo. Hoàng ngồi phía sau, cảm giác quyền lực càng lúc càng lớn. Anh nhìn đồng hồ: còn bốn mươi lăm phút.
“Em định làm gì với số tiền đó?” Bà Thảo hỏi, giọng cố tỏ ra bình tĩnh nhưng không giấu được sự tò mò.
“Giải quyết một món nợ,” Hoàng đáp ngắn gọn. Mắt anh không rời khỏi cổ bà, nơi chiếc vòng da nổi bật. “Và chị sẽ là người trả. Coi như là học phí cho bài học vừa rồi.”
“Học phí?” Bà Thảo khẽ cười, một tiếng cười chua chát nhưng có phần thích thú. “Đắt đỏ đấy.”
“Sự tự do thực sự nào cũng có giá,” Hoàng nói. Anh chồm người về phía trước, từ ghế sau, hai tay vòng qua ghế lái, không chạm vào bà, nhưng hơi thở của anh phả vào tai bà. “Và em biết chị có thể trả được. Chị mệt mỏi với sự tự do giả tạo của mình rồi. Đúng không?”
Một tiếng thở dài từ sâu trong lồng ngực bà Thảo thoát ra. “Em… em đọc vị người khác như đọc sách vậy.”
“Chỉ những cuốn sách thú vị,” Hoàng thì thầm. Rồi anh đưa tay ra, chậm rãi, từ từ chạm vào bờ vai trần của bà. Da thịt mềm mại, mát lạnh dưới đầu ngón tay. Bà Thảo khẽ rùng mình, nhưng không né tránh. Xe vẫn lao vun vút trên đường vắng đêm khuya.
Hoàng di chuyển tay, lướt dọc theo cột sống, xuống đến thắt lưng. Mỗi cử động chậm rãi, như một nghệ sĩ đang khảo sát tác phẩm. Anh cảm nhận được sự căng thẳng từ từ tan biến trong cơ thể bà, thay vào đó là một sự chờ đợi run rẩy. Bà ta đang mong ngóng điều gì đó. Một mệnh lệnh. Một sự vi phạm.
“Chị có thể vừa lái xe vừa tiếp tục bài học,” Hoàng nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự cám dỗ tăm tối. “Em sẽ kiểm soát mọi thứ. Chị chỉ cần… tiếp nhận.”
Tay anh rời khỏi lưng, với xuống dưới ghế, điều chỉnh để ghế lái hạ thấp xuống một chút, ngả ra sau. Bà Thảo nằm theo tư thế đó, hai tay vẫn nắm chặt vô lăng, bộ ngực căng đầy hướng lên trần xe. “Giữ tay ở đó,” Hoàng ra lệnh. “Và đừng quên quan sát đường.”
Rồi anh, từ ghế sau, cúi người xuống. Mái tóc anh chạm vào bụng bà. Hơi thở nóng hổi phả lên vùng bụng dưới, nơi chiếc quần lót rách nát vẫn còn. Bà Thảo thở gấp, ngực phập phồng. “Hoàng… chúng ta đang trên đường…”
“Và chị đang học cách vâng lời trong mọi hoàn cảnh,” Hoàng cắt ngang. Anh dùng tay xé nốt phần quần lót còn vướng víu, vứt sang một bên. Giờ thì bà hoàn toàn trần trụi từ thắt lưng trở xuống, dưới ánh đèn đường lướt qua từng hồi.
Anh không dùng tay. Anh cúi đầu, miệng anh tìm đến vùng da nhạy cảm nhất. Hít một hơi. Mùi cô bé vừa trải qua cơn cực khoái vẫn còn nồng nặc, pha lẫn mùi cỏ từ khu vườn. Một mùi vị nguyên thủy, đầy quyến rũ. Lưỡi anh thè ra, nhẹ nhàng liếm một đường dài từ dưới lên trên, dừng lại ở điểm mấu chốt.
“Ưm!” Bà Thảo kêu lên một tiếng, tay siết chặt vô lăng, thân hình cong lên. Xe chệch làn một chút, tiếng còi xin đường vang lên từ phía sau.
“Tập trung,” Hoàng nhắc, giọng trầm đặc, miệng vẫn không rời khỏi chỗ ấy. Lưỡi anh bắt đầu di chuyển, không vội vàng, mà với một nhịp điệu đều đặn, xoay tròn, áp lực vừa phải. Tích tắc. Tích tắc. Thời gian trôi qua trên đồng hồ, nhưng trong khoang xe, thời gian như ngưng đọng lại trong từng khoái cảm.
Âm thanh duy nhất là tiếng động cơ, tiếng gió lùa, và tiếng thở hổn hển, nghẹn ngào của bà Thảo. Bà cố kìm nén, nhưng mỗi lần đầu lưỡi Hoàng chạm đúng vào điểm nhạy cảm, một tiếng rên nho nhỏ lại bật ra. Nước từ trong cô bé bà tiết ra nhiều hơn, ướt đẫm cả cằm, cả môi Hoàng. Vị chua nhẹ, mặn mặn. Anh uống lấy thứ nước ấy, như một lễ nghi.
Tay trái của Hoàng với lên, tìm đến bầu ngực bên trái của bà đang chờ đợi. Anh bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ vào đầu núm. Một cơn co thắt dữ dội truyền từ ngực xuống tận bụng dưới của bà Thảo. Bà rên lên, “Chậm… chậm lại…”
“Ai cho phép chị ra lệnh?” Hoàng hỏi, ngừng động tác của lưỡi, chỉ thổi nhẹ một luồng hơi ấm lên chỗ ướt át.
“Xin lỗi… xin lỗi chủ nhân…” bà ta lắp bắp, gần như khóc.
“Tốt.” Và anh trừng phạt bà bằng cách dùng răng cửa cắn nhẹ vào phần thịt mềm mại của môi bé. Không đau, chỉ đủ để gây giật mình và kích thích tột độ. Bà Thảo hét lên một tiếng ngắn, và cơn cực khoái đầu tiên trong xe ập đến. Cơ thể bà giật giật, hai chân duỗi thẳng, đạp mạnh vào sàn xe. Xe lại chao nhẹ. Hoàng vẫn giữ miệng mình tại đó, cảm nhận từng đợt co bóp cuồng nhiệt, nuốt lấy tất cả.
Khi cơn run rẩy qua đi, bà Thảo gần như kiệt sức, tay buông lỏng trên vô lăng. Hoàng ngồi thẳng dậy, dùng tay áo lau mép. Anh nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển: còn hai mươi phút.
“Chị làm tốt lắm,” anh nói, giọng đã dịu đi một chút, như một phần thưởng bằng lời nói. “Giờ thì lái xe nhanh lên. Chúng ta sắp tới rồi.”
Bà Thảo gật đầu, yếu ớt. Bà cố gắng ngồi thẳng, kéo phần áo đã cởi lên che phủ thân trên, nhưng Hoàng lắc đầu. “Để vậy đi. Cho gió mát.”
Họ rẽ vào một con hẻm tối ở quận 4. Biển hiệu chữ neon xanh đỏ “Karaoke Sóng Đêm” nhấp nháy lờ mờ. Xe dừng trước cửa. Hoàng bước xuống, sau đó mở cửa ghế lái. “Lấy ví và theo em.”
Bà Thảo, với bộ ngực trần và chiếc váy rách te tua phía sau, do dự một lúc khi nhìn thấy ánh đèn từ quán bar. Nhưng ánh mắt của Hoàng từ phía trên nhìn xuống, lạnh lùng và đầy mệnh lệnh, đã thúc giục bà. Bà cắn môi, bước ra, lấy chiếc ví da nhỏ từ túi đựng đồ. Đôi chân trần chạm đất lạnh. Thật điên rồ. Thật tồi tệ. Và thật… phấn khích.
Hoàng nắm lấy chiếc vòng da trên cổ bà, không kéo, chỉ để khẳng định quyền kiểm soát. “Đi thẳng, ngẩng cao đầu. Chị là của em, nhớ chưa? Không có gì phải xấu hổ.”
Họ bước vào. Không khí ngột ngạt, mùi bia rượu, thuốc lá rẻ tiền và mồ hôi xông lên mũi. Vài người khách nhìn họ với ánh mắt sửng sốt, tò mò. Một người đàn ông mặc áo phông đen, tay có hình xăm rồng, bước tới chặn đường. “Tìm ai?”
“Tôi đến để trả tiền cho bà Lan,” Hoàng nói, giọng bình thản, tay vẫn nắm vòng cổ.
Người đàn ông nhìn từ Hoàng sang bà Thảo, dừng lại ở bộ ngực trần và chiếc vòng da, mắt nheo lại. “Vào phòng trong cùng.”
Căn phòng nhỏ ngập khói thuốc. Lan đang ngồi co ro trên ghế, mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe. Khi thấy Hoàng bước vào, bà đứng bật dậy, nhưng ngay lập tức hoảng hốt khi thấy cảnh tượng phía sau. “Con… con trai… đây là…”
“Năm mươi triệu,” Hoàng cắt ngang, quay sang bà Thảo. “Đưa thẻ cho họ.”
Bà Thảo rút thẻ tín dụng hạng platinum, đưa cho người đàn ông tay xăm. Hắn ta cười khẩy, đưa cho một tên khác đi quẹt thẻ. Cả phòng im lặng, chỉ có tiếng máy quẹt thẻ rè rè. Lan nhìn Hoàng, rồi nhìn bà Thảo với vẻ không thể tin nổi. Bà Thảo thì cố gắng giữ tư thế đứng thẳng, ngực phồng lên xẹp xuống, nhưng đôi mắt lại không dám nhìn ai.
Tiếng máy in hóa đơn vang lên. Giao dịch thành công. Người đàn ông tay xăm gật đầu. “Xong rồi. Lần sau nhớ trả đúng hẹn.”
Hoàng không nói gì. Anh kéo chiếc vòng cổ, dắt bà Thảo quay ra, đồng thời ra hiệu cho mẹ đi theo. Lan vội vã bám theo họ, miệng lẩm bẩm những câu hỏi mà không ai trả lời.
Ra đến bãi đỗ xe, không khí mát lạnh của đêm khuya như một cú tát vào mặt. Hoàng mở cửa sau, đẩy nhẹ bà Thảo vào. “Mẹ lên trước với con.” Anh quay sang Lan, giọng cứng rắn: “Lên xe đi. Không hỏi gì cả.”
Lan, vừa sợ hãi vừa bối rối, leo lên ghế trước. Hoàng lên sau, ngồi cạnh bà Thảo. Cửa đóng lại, cách âm phần nào sự ồn ào bên ngoài.
“Về nhà chị,” Hoàng nói với bà Thảo. “Chúng ta còn nợ nhau một bài học hoàn chỉnh.”
Xe lại lăn bánh. Sự im lặng trong xe lúc này nặng nề khủng khiếp. Lan ngồi thẳng người, không dám ngoái lại nhìn, nhưng qua gương chiếu hậu, bà thấy được hình ảnh con trai mình ngồi sát vào người phụ nữ lạ, một tay vẫn đặt trên vòng cổ da của bà ta.
Hoàng quay sang bà Thảo, khuôn mặt trong bóng tối chỉ còn thấy đôi mắt sắc lạnh. “Chị đã thể hiện rất tốt. Nhưng vừa rồi, chị đã suýt mất kiểm soát chiếc xe. Đó là một sai lầm.”
Bà Thảo cúi đầu. “Tôi… tôi xin lỗi.”
“Xin lỗi là chưa đủ. Phải có trừng phạt.” Tay Hoàng từ từ di chuyển từ vòng cổ xuống, xuống bờ vai, rồi luồn vào trong khoang xe, tìm đến một ngăn kéo nhỏ. Anh lấy ra một chiếc roi da nhỏ, loại dùng cho mục đích mà cả hai đều hiểu. “Chị sẽ nhận mười roi. Ngay bây giờ, trên xe.”
“Nhưng… mẹ em đang ở đây…” bà Thảo thì thào, mặt đỏ bừng lên vì hổ thẹn, nhưng đồng tử lại giãn ra vì hưng phấn.
“Càng tốt,” Hoàng nói, giọng không chút dao động. “Chị cần học cách vâng lời bất kể hoàn cảnh. Nằm sấp xuống, đặt mông lên đùi em.”
Lan ở phía trước, tim như ngừng đập. Bà nghe thấy từng lời, nhưng không dám tin vào tai mình. “Hoàng… con…”
“Mẹ im lặng,” giọng Hoàng lạnh như băng, khiến Lan phải câm nín ngay lập tức.
Bà Thảo run rẩy, nhưng vẫn làm theo. Bà nằm sấp trên ghế da, phần mông tròn, đỏ ửng vì những vết tay và cả những giọt trắng khô, nâng lên cao, đặt lên đùi Hoàng. Tư thế này khiến mọi thứ phô bày hoàn toàn trước mặt Lan qua gương chiếu hậu.
Hoàng nâng chiếc roi da lên. Phật! Một tiếng vang khô, chắc nịch.
“Một!” Hoàng đếm.
Vệt đỏ đầu tiên hiện lên trên da thịt trắng ngần. Bà Thảo rên lên một tiếng, thân hình giật nảy.
Phật!
“Hai!”
Lần này tiếng rên to hơn, pha lẫn nức nở. Nhưng bà ta không chống cự. Ngược lại, bà ta ấn mông sâu hơn vào đùi Hoàng. Cảm giác đau nhói hòa lẫn với cảm giác được kiểm soát, được sở hữu, tạo nên một cơn sóng khoái cảm kỳ lạ.
Phật! Phật! Phật!
Hoàng không vội. Mỗi nhát roi cách nhau vài giây, đủ để cơn đau và cảm giác thấm sâu. Anh quan sát kỹ làn da chuyển từ trắng sang hồng, rồi đỏ ửng. Mùi da, mùi cơ thể, mùi sợ hãi và kích thích trộn lẫn trong khoang xe. Lan phía trước, nước mắt lặng lẽ chảy dài, nhưng bà không dám quay lại. Bà thấy qua gương, đôi mắt của người phụ nữ kia… không phải là đau khổ. Mà là một sự đắm chìm, một sự giải thoát.
“Tám! Chín! Mười!”
Nhát roi cuối cùng vang lên. Bà Thảo khóc nức nở, nhưng hai tay lại bám chặt vào ghế xe. Mông bà đỏ rực, nóng ran. Hoàng đặt roi da xuống, bàn tay mở ra, nhẹ nhàng xoa lên vùng da vừa bị trừng phạt. Cử chỉ dịu dàng này, sau sự hà khắc, lại khiến bà Thảo rùng mình dữ dội hơn, và một dòng nước ấm ướt lại tuôn ra, chảy xuống đùi Hoàng.
“Tốt lắm,” Hoàng thì thầm, tay vẫn xoa đều. “Chị đã nhận hình phạt xứng đáng. Giờ là phần thưởng.”
Anh đẩy nhẹ bà Thảo nằm ngửa ra. Bà nằm đó, ngực trần phập phồng, mắt nhắm nghiền, nước mắt vẫn lăn trên má. Hoàng mở khóa quần mình lần nữa. Cậu bé vẫn cương cứng, thậm chí còn to hơn vì toàn bộ kịch tính vừa rồi. Anh không cần dẫn dắt. Bà Thảo, như một phản xạ, như một nhu cầu bản năng, trườn người xuống, miệng há ra, đón lấy nó vào sâu trong cổ họng.
“Ưmm…” Hoàng ngửa đầu ra sau, cảm giác ấm, sâu và sự nuốt mút cuồng nhiệt, tuyệt vời hơn lần trước gấp bội. Tay anh nắm chặt lấy tóc bà, dẫn dắt theo nhịp độ của mình. Thịch. Thịch. Tiếng thụt sâu, tiếng nghẹn ngào.
Lan không thể chịu đựng được nữa. Bà nhắm tịt mắt lại, hai tay bịt chặt tai, nhưng cơ thể vẫn run lên vì sốc và… một cảm giác lạ lẫm mà bà không dám thừa nhận.
Trên ghế sau, Hoàng cảm thấy cơn cực khoái đang ùa đến. “Đứng dậy,” anh gằn giọng. “Quay lưng lại.”
Bà Thảo, miệng còn sáng bóng nước bọt, vội vã làm theo. Bà quỳ trên ghế, chống hai tay lên thành xe, phần mông đỏ ửng, ướt đẫm hướng về phía Hoàng. Anh đứng trong khoang xe hẹp, một tay nắm vòng cổ, tay kia đưa cậu bé của mình vào thẳng cái hang ẩm ướt, nóng bỏng đang mở ra đón chờ.
“Rướn mông lên!” Anh ra lệnh, và đâm thật mạnh một cú.
“Aaa!” Bà Thảo gào lên, cả người đổ về phía trước. Không cần điều chỉnh gì thêm. Hoàng bắt đầu một nhịp điệu nhanh, mạnh, dồn dập. Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Tiếng thịt đập vào thịt vang lên đều đặn, át cả tiếng động cơ. Xe chao nhẹ theo mỗi cú đẩy.
“Chị là ai?” Hoàng hỏi, hơi thở dồn dập.
“Con… con chó của chủ nhân… ồ… của Hoàng…”
“Lớn tiếng lên!”
“Con là chó của Hoàng! Là đồ chơi của Hoàng! Aaaa… đừng… đừng ngừng…”
Hoàng thấy cơ bụng căng cứng. Cảm giác từ chỗ ấy của bà Thảo siết chặt lấy anh, những cơn co thắt liên hồi báo hiệu bà cũng đang trên đỉnh. Mùi tình dục nồng nặc tràn ngập. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo anh. Anh nhìn về phía trước, bắt gặp ánh mắt của mẹ trong gương chiếu hậu – đôi mắt mở to, ngơ ngác, nhưng… không hề né tránh.
Sự kiện đó, ánh mắt ấy, như một cú hích cuối cùng. Hoàng gầm lên, đẩy thật sâu, và phóng toàn bộ tinh lực còn lại vào sâu trong cơ thể bà Thảo. Cùng lúc đó, bà ta cũng rú lên, cơ thể run lên bần bật, nước từ trong tuôn ra xối xả, trộn lẫn với chất lỏng nóng hổi của Hoàng.
Họ đổ vật xuống ghế, thở hổn hển. Bà Thảo nằm bất động, mông vẫn hướng lên trời, chất lỏng trắng đục chảy ra từ giữa hai chân. Hoàng ngồi dựa vào cửa xe, mệt nhoài, nhưng trí óc đã bắt đầu tính toán lại. Món nợ đã xong. Bà ta hoàn toàn thuộc về mình. Và… mẹ.
Anh nhìn về phía trước. Lan vẫn ngồi đó, hai tay bưng mặt, vai run lên.
Tác giả dùng con AI nào viết vậy
Ai thì nhiều như miniapp hay nhiều cái khác nhưng phải nói nó hiểu bạn phải lên kịch bản và nhiều cái khac
Ae có gì thiếu sot đóng gop truyện
Được 3x chương rồi