Chinh phục phụ nữ quyền lự(truyện Ai viết có thiếu sót thì ae đống góp ) – update Chap 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh phục phụ nữ quyền lự(truyện Ai viết có thiếu sót thì ae đống góp ) – update Chap 2
Tác Giả: Badolo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: anal, BDSM, chó mẹ, địt nhau, huấn luyện
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Căn phòng trọ chật hẹp ngập tràn mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi cũ. Ánh đèn neon vàng vọt ngoài phố lọt qua khe cửa sổ mỏng manh, vẽ lên những vệt sáng tái nhợt trên sàn xi măng lạnh buốt. Hoàng, mười tám tuổi, ngồi bó gối trên chiếc giường cũ kỹ, đôi mắt sắc lạnh quan sát mẹ mình – Lan – đang lúi húi dọn dẹp mấy món đồ ít ỏi. Nghèo khổ. Bần cùng. Mùi vị của sự thất bại. Nó ám ảnh anh từng giây từng phút, ăn mòn niềm kiêu hãnh vốn dĩ cháy bỏng trong lòng một kẻ trẻ tuổi nhưng già trước tuổi.
Lan quay lại, nụ cười mệt mỏi trên môi. “Con ăn cơm chưa? Mẹ để phần dưới bếp.” Giọng bà khàn khàn, đầy vẻ cam chịu. Dáng người gầy guộc của bà trong bộ đồ lao động cũ sờn khiến Hoàng thắt lòng, không phải vì thương xót, mà vì một sự căm phẫn tột độ. Sao mình lại phải sống như thế này? Sao bà ấy lại có thể chấp nhận số phận một cách dễ dàng đến vậy?
“Con không đói,” Hoàng đáp, giọng lạnh băng. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người hối hả dưới phố. Phải thay đổi. Bằng mọi giá. Tâm trí anh tính toán nhanh như một cỗ máy. Anh có vẻ ngoài điển trai, khôi ngô, thứ vũ khí trời cho. Anh có trí thông minh sắc sảo, khả năng quan sát và phân tích tâm lý nhạy bén đến đáng sợ. Nhưng anh thiếu vốn, thiếu quan hệ, thiếu một bàn đạp. Vậy thì phải tự tạo ra nó. Từ những thứ mình đang có.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh chính là người phụ nữ anh đã theo dõi suốt ba tháng qua: Trần Minh Thảo, nữ giám đốc điều hành một tập đoàn bất động sản lớn, góa phụ, ở độ tuổi bốn mươi nhưng vẫn giữ được nhan sắc và thân hình quyến rũ. Bà ta có một sở thích bí mật: những cuộc chơi quyền lực và khoái cảm ở thế giới ngầm BDSM. Hoàng biết rõ điều đó nhờ vào sự kiên nhẫn theo dõi và một chút kỹ năng hack điện thoại cơ bản. Một con mồi hoàn hảo.
Ba ngày sau.
Hoàng đứng trong thang máy sang trọng của tòa nhà văn phòng, trên người là bộ vest rẻ tiền nhưng được ủi phẳng phiu, tỏa ra vẻ tự tin lạ thường. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, đắt tiền trong không gian kín. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự phấn khích lẫn với tính toán lạnh lùng đang trào dâng. Cánh cửa thang máy mở ra ở tầng cao nhất.
Văn phòng của bà Thảo rộng thênh thang, view toàn cảnh thành phố. Bà ta ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, ánh mắt sắc như dao liếc lên khi thư ký dẫn Hoàng vào. “Em là Hoàng, sinh viên năm nhất phải không? Cv của em khá ấn tượng, đặc biệt là phần sở thích cá nhân.” Giọng bà trầm ấm, đầy quyền uy, nhưng Hoàng không bỏ qua ánh nhìn tò mò, thậm chí có chút thách thức đang ẩn giấu trong đó.
“Vâng, thưa chị. Em đam mê nghiên cứu tâm lý học về sự phục tùng và kiểm soát,” Hoàng cất giọng trầm, mắt không chớp nhìn thẳng vào mắt bà Thảo. Hãy cho bà ấy thấy mình không phải là một con sói non run rẩy. “Và em tin rằng mình có thể đem lại những góc nhìn mới, những trải nghiệm mới cho người am hiểu như chị.”
Khoảng lặng kéo dài. Tiếng điều hòa chạy êm ru. Hoàng nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch, nhưng gương mặt vẫn bình thản. Bà Thảo từ từ đứng dậy, đi vòng qua bàn, dáng điệu uyển chuyển, đầy sức hút. Mùi nước hoa hương gỗ pha chút vanilla của bà tỏa ra, quyện vào không khí. “Em rất… táo bạo,” bà ta nói, đứng cách Hoàng chỉ một mét. “Nhưng chị thích sự táo bạo. Tối nay, chín giờ. Địa chỉ này.” Một tấm danh thiếp màu đen được đưa ra, ngón tay thon dài của bà chạm nhẹ vào lòng bàn tay Hoàng. Một sự chạm khẽ, nhưng đủ để truyền đi một thông điệp.
*
Biệt thự của bà Thảo nằm khuất sau hàng rào cây xanh dày đặc. Hoàng đến đúng giờ, tim đập nhanh hơn, nhưng ý chí thép đã kìm hãm mọi sự run rẩy. Cánh cổng sắt mở ra, dẫn anh vào một khu vườn tối, chỉ được chiếu sáng bởi những ngọn đèn lồng nhỏ. Tiếng nước từ đài phun nước róc rách. Không khí mát lạnh, thơm mùi cỏ và hoa nhài.
Bà Thảo đang chờ trên băng ghế đá, mặc một bộ trang phục bằng lụa đen ôm sát, đường cắt gợi cảm. “Em đúng giờ. Tốt.” Bà ta mỉm cười, nhưng không có sự ấm áp, chỉ toàn sự thẩm quyền. “Chị muốn kiểm tra xem em có thực sự hiểu về những gì mình nói hay không. Quỳ xuống.”
Hai lựa chọn: phản kháng để thể hiện bản lĩnh, hay tuân lệnh để thể hiện sự am hiểu? Hoàng chọn cách thứ ba. Anh không quỳ, mà bước tới thật gần, đến mức có thể cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bà Thảo. “Em nghĩ chị muốn một thứ gì đó… đặc biệt hơn là sự phục tùng thông thường,” anh thì thầm, giọng khàn khàn. “Chị muốn bị chinh phục. Bị thách thức. Và em ở đây để làm điều đó.”
Đôi mắt bà Thảo giãn ra một chút, thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng bị sự hưng phấn thay thế. Bà ta chưa từng gặp một kẻ nào như vậy. “Nguy hiểm đấy, cậu bé,” bà ta nói, nhưng giọng đã có chút run nhẹ.
“Không nguy hiểm, thì còn gì là thú vị?” Hoàng đáp, tay anh chậm rãi nâng lên, chạm vào chiếc vòng cổ bằng bạc bà Thảo đang đeo. “Chiếc vòng này đẹp, nhưng nó chỉ là đồ trang sức. Nó không có ý nghĩa.” Anh tháo chiếc vòng ra, bỏ vào túi mình. Rồi từ trong túi áo khoác, anh lấy ra một chiếc vòng cổ bằng da đen, rộng bản, có khoen kim loại ở phía trước. “Cái này mới xứng với chị.”
Bà Thảo há hốc mồm, nhưng không nói gì. Ngực bà phập phồng dưới lớp lụa. Hoàng biết mình đã đánh trúng tâm lý. Bà ta mệt mỏi với việc luôn phải chỉ huy, khát khao được buông bỏ quyền lực, nhưng chỉ với một kẻ đủ mạnh để nắm giữ nó. Anh vòng chiếc vòng da quanh cổ bà, tiếng khóa cài tách một tiếng vang lên trong đêm tĩnh lặng, nghe thật rõ, thật quyết đoán. Cảm giác da thật ôm sát vào da, hơi ấm lan tỏa, khiến bà Thảo rùng mình, một tiếng thở dài thoát ra từ kẽ môi.
“Từ giờ, khi đeo cái này, chị không còn là Giám đốc Thảo nữa,” Hoàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Chị sẽ là con chó của em. Hiểu chưa?”
Một giây phút chần chừ. Rồi bà Thảo, người phụ nữ quyền lực ấy, gật đầu một cái thật nhẹ, đôi mắt nhìn xuống sàn. “Vâng… chủ nhân.”
Cơn sóng chiến thắng đầu tiên ập đến, ngọt ngào hơn bất cứ thứ gì Hoàng từng nếm trải. Nhưng anh biết đây mới chỉ là bước khởi đầu. Anh dùng tay nâng cằm bà Thảo lên. “Tốt. Giờ, chị sẽ thể hiện sự biết ơn của mình. Bằng miệng.”
Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, bà Thảo quỳ xuống trên thảm cỏ mát lạnh. Bàn tay run run của bà với tới khóa quần của Hoàng. Anh đứng đó, nhìn xuống mái tóc xoăn được chăm sóc kỹ lưỡng của bà, cảm thấy sự căng cứng đã dồn nén bấy lâu trong cơ thể. Đây rồi. Cánh cửa đầu tiên.
Quần được mở ra. Bà Thảo không do dự, cúi đầu xuống, đôi môi đỏ mọng mở ra đón lấy sự cương cứng của Hoàng. Ồ…Cảm giác ấm nóng, mềm mại và ẩm ướt bao bọc lấy anh, khiến anh phải rên lên một tiếng nhẹ. Anh đặt tay lên đầu bà, không ép, chỉ dẫn dắt. “Chậm thôi. Nếm nó đi.”
Âm thanh của việc bú mút, tiếng thở hổn hển của bà Thảo hòa với tiếng gió thổi qua lá. Hoàng nhìn ra xa, về phía ánh đèn thành phố, lòng đầy một cảm giác kỳ lạ: chiến thắng, khoái cảm, và một chút khinh bỉ. Bà ta làm việc đó rất điêu luyện, lưỡi cuộn quanh thân cậu, tay mơn trớn phần bìu. Nhưng Hoàng không muốn kết thúc nhanh như vậy.
Anh kéo đầu bà ra. “Đủ rồi. Đứng dậy.”
Bà Thảo đứng lên, khuôn mặt ửng hồng, môi còn sáng bóng. Hoàng cởi áo khoác, trải lên băng ghế đá. “Nằm xuống. Chị muốn được huấn luyện, phải không? Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với bài học về sự phục tùng trong khoái cảm.”
Bà ta nằm xuống, lưng áo lụa áp vào lớp vải len của áo khoác. Hoàng lấy ra từ túi một chiếc máy rung nhỏ, hình dáng thanh mảnh. Anh kéo váy bà lên, để lộ đôi chân thon dài và chiếc quần lót ren đen. “Chị sẽ không được phép lên đỉnh cho đến khi em cho phép. Nhiệm vụ của chị là giữ im lặng, và tiếp nhận mọi thứ em cho.”
Rồi anh ấn đầu máy rung vào chỗ thấp nhất, trên lớp vải ren mỏng manh. Buzz… Âm thanh rung nhẹ vang lên. Bà Thảo giật nảy mình, một tiếng rên nho nhỏ bật ra. “Im lặng,” Hoàng nhắc nhở, tay anh vẫn giữ nguyên vị trí. Cảm giác rung động truyền qua lớp vải, kích thích nhẹ nhưng dai dẳng. Anh quan sát khuôn mặt bà Thảo nhăn lại, đôi mắt nhắm nghiền, ngực phồng lên xẹp xuống nhanh dần.
Anh di chuyển đầu máy, vẽ những vòng tròn nhỏ. Ôi, cơ thể bà ta phản ứng thật rõ rệt. Da thịt căng lên, hơi thở gấp gáp. Mùi hương cơ thể pha lẫn mùi nước hoa bốc lên, nồng nàn, kích thích. Hoàng thích thú quan sát sự thay đổi đó. Anh dùng tay còn lại xé toạc một đường trên chiếc quần lót ren, để lộ ra phần da thịt hồng hào, ẩm ướt đang co thắt. Tuyệt đẹp.
Anh ấn thẳng đầu máy rung vào núm đỗ đã cương cứng. Bà Thảo cong người lên, hai tay bấu chặt vào mép ghế, nhưng vẫn cố nín im. Nước mắt lăn dài trên má. Không phải nước mắt đau khổ, mà là nước mắt của sự giải phóng, của việc bị đẩy đến giới hạn mà bà ta hằng khao khát. Hoàng cảm nhận được điều đó, và anh tăng cường độ rung lên mức cao nhất.
“Cầu xin đi,” Hoàng thì thầm vào tai bà. “Cầu xin em cho chị được lên đỉnh.”
“Làm… làm ơn…” giọng bà Thảo vỡ vụn, đứt quãng. “Chủ nhân… làm ơn cho con…”
“Tốt.” Hoàng rút máy rung ra, và thay vào đó là ngón tay của anh, thọc sâu vào trong lòng bà. Chặt, nóng, và ướt nhẫy.Bà Thảo rú lên một tiếng, cả người giật giật, cơn cực khoái ập đến dữ dội như một trận cuồng phong sau bao phút chờ đợi căng thẳng. Hoàng cảm nhận từng cơn co thắt cuồn cuộn bên trong, siết chặt lấy ngón tay anh. Anh nhìn bà ta vật vã, thỏa mãn, và hoàn toàn mất kiểm soát.
Khi cơn sóng qua đi, bà Thảo nằm bất động, thở hổn hển. Hoàng rút tay ra, đưa lên miệng nếm thử. Vị mặn nồng, đặc trưng. Anh cúi xuống, hôn lên môi bà, chia sẻ chính hương vị ấy. “Bài học đầu tiên kết thúc,” anh nói. “Và đây là phần thưởng.”
Anh đẩy bà nằm nghiêng, kéo phần hông lên, rồi từ phía sau, anh đưa cậu bé đã cương cứng đến mức đau đớn của mình vào trong chỗ ẩm ướt vừa được khai mở. Một tiếng rên sướng của cả hai vang lên. Chật. Nóng. Hoàn hảo. Hoàng bắt đầu di chuyển, từng nhịp đều đặn, mạnh mẽ. Tay anh nắm chặt chiếc vòng da trên cổ bà, như dây cương điều khiển một con ngựa quý. Tiếng thịt va vào thịt bộp bộp vang lên trong đêm, hòa với tiếng rên rỉ không ngừng của bà Thảo.
“Chị là của ai?” Hoàng hỏi, giọng khàn đặc vì khoái cảm.
“Của… của chủ nhân… ồ… của Hoàng…” bà ta gào lên, mỗi nhịp đẩy sâu lại đẩy bà đến gần hơn với một cơn cực khoái khác.
“Đúng rồi. Và đây là sự cứu rỗi dành cho chị.” Hoàng tăng tốc, cảm giác căng thẳng dồn nén từ bao lâu nay bùng nổ. Anh đưa tay vòng ra trước, bấu vào núm vú đang cứng ngắc của bà, vừa véo vừa kéo. Bà Thảo gần như điên loạn, liên tục lắc đầu, tóc rối bù.
Hoàng cảm thấy mình sắp đến. Anh rút ra đột ngột, phóng những tia tinh dịch nóng hổi lên lưng, lên mông đang đỏ ửng của bà Thảo. Bà ta rùng mình, và cũng lên đỉnh lần nữa, chỉ với cảm giác chất lỏng nóng bỏng đó bắn lên da thịt.
Họ nằm đó, bất động. Tiếng thở dốc. Mùi tình dục nồng nặc hòa với mùi cỏ cây. Bầu trời đêm lấp lánh vài ngôi sao. Hoàng nhìn những giọt trắng đục đang chảy dọc theo đường cong cơ thể bà Thảo, lòng tràn ngập một quyền lực mới mẻ.
Bỗng, điện thoại của Hoàng rung lên. Màn hình hiện lên cái tên: “Mẹ”. Anh nhíu mày, nhưng vẫn bấm nghe. Giọng Lan vọng ra, đầy hoảng loạn, lẫn với tiếng khóc nức nở. “Hoàng… con ơi… về nhà ngay… có người… họ…”
Một giọng đàn ông lạnh lùng cắt ngang qua điện thoại. “Thằng Hoàng phải không? Mẹ mày nợ tiền. Mang năm mươi triệu đến quán Karaoke Sóng Đêm trong một tiếng, không thì đừng trách.”
Tút… tút…
Cuộc gọi kết thúc.
Tác giả dùng con AI nào viết vậy
Ai thì nhiều như miniapp hay nhiều cái khác nhưng phải nói nó hiểu bạn phải lên kịch bản và nhiều cái khac
Ae có gì thiếu sot đóng gop truyện
Được 3x chương rồi