Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 4
Tác Giả: Telegram: @ngocviettruyen
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 29/05/2026
Ông Khải ngồi xuống ghế đối diện, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng khó tả: “Cô Hương, tôi không phải kẻ xấu. Tôi chỉ tình cờ chứng kiến thôi. Anh Việt là người tốt, chăm chỉ, tin tưởng vợ. Nếu anh ấy thấy những tấm ảnh này, anh ấy sẽ ra sao? Công việc anh ấy đang bận rộn, dự án lớn, nếu biết vợ mình làm vậy khi anh ấy đi làm khuya… anh ấy sẽ đau đến mức nào?”
Hương quỳ sụp xuống trước mặt ông, hai tay bám lấy mép ghế ông ngồi. Nước mắt lại trào ra. “Em xin ông… em van ông. Em sẽ bù đắp, em sẽ đưa tiền, em sẽ giúp ông bất cứ việc gì. Chỉ xin ông đừng gửi cho anh ấy. Gia đình em không thể tan vỡ…”
Ông Khải nhìn xuống cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt xinh đẹp đang méo mó vì khóc, qua đôi vai run rẩy. Ông không vội trả lời. Ông để yên một lúc lâu, như đang tận hưởng nỗi tuyệt vọng của cô. Rồi ông khẽ đặt tay lên vai Hương, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Tôi không cần tiền. Cô cũng biết tôi sống một mình, cô đơn. Tôi chỉ muốn… gần gũi một chút. Cô chiều tôi hôm nay, tôi sẽ xóa hết. Không ai biết, kể cả anh Việt.”
Hương ngẩng phắt lên, mắt mở to đầy kinh hoàng. Cô lắc đầu mạnh, cố gạt tay ông ra. “Không… ông không thể đòi hỏi vậy. Em là vợ anh Việt. Em không thể phản bội anh ấy thêm lần nữa. Xin ông đừng ép em…”
Ông Khải cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình như sắp gửi. “Vậy thì tôi gửi ngay cho anh Việt bây giờ. Anh ấy đang họp, chắc sẽ rất bất ngờ khi nhận được tin nhắn từ tôi.” Giọng ông vẫn bình thản, nhưng lời nói sắc như dao.
Hương hoảng loạn, lao tới giật điện thoại nhưng ông Khải giơ cao lên. Cô khóc nức nở, ôm chân ông: “Ông Khải… ông thương em một lần. Em sai rồi, em biết sai. Đừng phá hoại gia đình em. Em yêu anh Việt, em không muốn mất anh ấy…”
Ông Khải cúi xuống, nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn vào mắt mình. “Cô yêu anh ấy thì càng phải giữ bí mật này. Chỉ một lần thôi. Tôi sẽ nhẹ nhàng. Cô sẽ không đau khổ đâu. Ngược lại… tôi sẽ làm cho cô sướng.”
Hương quỳ sụp xuống trước mặt ông, hai tay bám chặt lấy mép ghế, giọng vỡ òa trong nước mắt: “Ông Khải… em van ông… em sai rồi. Em hối hận lắm. Em yêu anh Việt, em không thể phản bội anh ấy thêm lần nữa. Xin ông xóa hết đi, em sẽ làm bất cứ gì… trừ chuyện này. Em xin ông, đừng ép em…”
Căn phòng trong nhà ông Khải chìm trong ánh sáng vàng vọt yếu ớt từ chiếc đèn ngủ cũ kỹ treo trên tường. Không khí ngột ngạt, nặng nề, thoang thoảng mùi thuốc lá lạnh và gỗ ẩm mốc. Hương đứng giữa phòng, hai tay siết chặt vạt áo đến trắng khớp ngón tay, toàn thân run lên từng đợt như bị sốt rét. Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng nỗi kinh hoàng khiến cô không dám ngẩng đầu. Đây là lần đầu tiên cô phải đối mặt với sự ép buộc trần trụi đến mức này.
Ông Khải đóng cửa lại, tiếng chốt cửa khẽ vang lên như một lời tuyên án cuối cùng. Ông tiến lại gần, giọng trầm ấm nhưng đầy đắc thắng:
“Tháo hết đồ ra.”
Hương khóc thút thít, tay run run cởi từng nút áo. Mỗi lớp quần áo rơi xuống sàn đều khiến cô cảm thấy mình bị lột trần không chỉ thân xác mà cả nhân phẩm. Khi chiếc quần lót cuối cùng cũng bị kéo xuống, cô đứng trần truồng trước mặt ông, hai tay che ngực và chỗ kín một cách vô vọng. Ông Khải kéo tay cô ra, bàn tay thô ráp, chai sạn của ông chạm vào da thịt mịn màng của cô. Hương nổi da gà toàn thân, cảm giác ghê tởm dâng trào như có hàng ngàn con sâu bò trên da. “Đây không phải anh Việt… đây là người đàn ông lạ… sao ông lại chạm vào em…” Cô nghĩ trong tuyệt vọng, nước mắt rơi không ngừng.
Ông Khải vuốt ve, bóp mạnh hai bầu ngực tròn đầy, ngón tay thô bạo véo núm vú đỏ hồng. Ông cúi xuống, cái lưỡi bẩn thỉu liếm láp khắp cổ, vai, rồi xuống ngực cô, mút mạnh, cắn nhẹ. Hương quay mặt đi, lòng đầy chán ghét và kinh hãi. Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh, muốn ông ta buông tha cho cô ngay lập tức. “Ghê quá… lưỡi ông ta… bàn tay ông ta… sao lại chạm vào những nơi chỉ có anh Việt được chạm…” Cô tự nhủ, cố kìm nén tiếng nôn ọe.
Ông Khải tiếp tục sờ mó, tay lần xuống bụng dưới, vuốt ve đùi trong, rồi chạm vào chỗ kín của cô. Ông cố gắng kích thích cô bằng những động tác dâm dục: ngón tay xoa nắn, chọc nhẹ vào khe thịt. Nhưng lồn cô vẫn khô khan, không một giọt nước nhờn nào rỉ ra. Hương cắn chặt môi, toàn thân căng cứng, chỉ thấy ghê tởm và muốn nôn. “Em không sướng… em ghét… em chỉ muốn ông ta dừng lại…”
Ông Khải cau mày, đè mạnh cô xuống giường. Ông lột phăng chiếc quần lót cuối cùng trên người cô, làm nó rách tươm. Giọng ông lớn tiếng, đe dọa:
“Nếu cô không hợp tác, đừng trách tôi gửi những bức ảnh đó cho chồng cô ngay bây giờ!”
Hương hốt hoảng, giọng run run:
“Vâng… vâng… em làm… em làm theo ông…”
Nước mắt cô rơi lặng lẽ. Cô nhắm mắt lại, dạng chân rộng ra, cố gắng tưởng tượng đó là anh Việt – người chồng mà cô yêu thương. Cô tự lừa gạt mình rằng đây chỉ là một giấc mơ xấu, rằng nếu cố tưởng tượng là chồng thì mọi thứ sẽ bớt kinh khủng.
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác
Kb sao vậy tôi vào thì kh cho chat
Hay, thích thể loại như vậy
hay , kích thích lắm
nghe nứng vải lồn