Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 4

Ngày Cập Nhật : 29/05/2026

Những chap đầu miêu tả về cô vợ và ông hàng xóm, cô vợ bị chồng lạnh nhạt vì quá bận trong công việc, 1 lần lầm lỡ cùng người khác và bị ông hàng xóm chụp ảnh.

Chiều hôm ấy, ông Khải phải ra trung tâm thành phố mua ít linh kiện điện. Chiếc quạt máy trong nhà hỏng, ông định tự sửa. Ông đi xe máy cũ kỹ, chạy men theo con đường ven sông. Trời vẫn còn mưa lất phất từ trưa, đường ướt át, vài chiếc xe chạy chậm. Ông dừng lại ở một cây xăng ven đường, hút một điếu thuốc, rồi tiếp tục hành trình. Khi đi ngang qua khu vực gần chợ cũ, ông vô tình nhìn sang một khách sạn nhỏ hai tầng, bảng hiệu neon màu xanh nhạt. Đó là nơi ít người lui tới, chủ yếu dành cho những ai cần chỗ nghỉ tạm.

Ông Khải định đi thẳng, nhưng ánh mắt ông khẽ dừng lại. Dưới mái hiên khách sạn, một người phụ nữ đang vội vã bước ra. Dù đội nón và mặc áo khoác mỏng, ông vẫn nhận ra ngay: đó là cô Hương. Khuôn mặt cô tái nhợt, tóc ướt mưa, bước chân hơi loạng choạng. Bên cạnh cô là một người đàn ông cao ráo, khoảng tuổi anh Việt, tay khẽ chạm vai cô như dỗ dành. Họ đứng sát nhau một lúc dưới mưa, rồi người đàn ông gọi xe ôm, còn cô Hương vội vàng đi bộ về phía ngược lại.

Ông Khải nheo mắt, tim đập mạnh hơn một nhịp. Ông dừng xe ở lề đường cách đó khoảng hai mươi mét, lấy điện thoại ra như thể đang xem tin nhắn. Ông zoom camera, chụp liên tục vài tấm. Hình ảnh rõ ràng: cô Hương với mái tóc rối, khuôn mặt hoảng hốt, và người đàn ông lạ mặt đang nhìn cô đầy trìu mến. Ông chụp thêm một tấm khi họ đứng gần nhau dưới mái hiên, khoảng cách gần đến mức không thể chối cãi.

Nụ cười kín đáo hiện trên môi ông Khải. Ông không cảm thấy bất ngờ hoàn toàn. Những ngày gần đây ông thấy anh Việt về muộn thường xuyên, còn cô Hương hay đứng một mình ở ban công với vẻ mặt buồn bã. “Hóa ra là thế,” ông lẩm bẩm, tay siết chặt điện thoại. Ông không vội vàng, không chạy theo. Ông chỉ ngồi yên trên xe, hút nốt điếu thuốc, quan sát cô Hương khuất dần sau góc phố. Người đàn ông kia cũng gọi xe đi hướng khác.

Ông Khải tiếp tục chạy xe về nhà, nhưng đầu óc ông không ngừng suy nghĩ. Ông dừng lại ở một quán nước ven đường, gọi ly cà phê đen, ngồi ngoài hiên nhìn dòng người. Ông mở lại những bức ảnh vừa chụp. Chúng rõ nét, ánh sáng dù mờ vì mưa vẫn đủ để nhận ra gương mặt Hương. Ông lưu chúng cẩn thận vào một thư mục riêng, đặt mật khẩu. Trong lòng ông không có cảm giác phẫn nộ hay thương xót. Chỉ có một sự tính toán lạnh lùng: đây là cơ hội.

Ông biết rõ tính cách anh Việt – một người đàn ông coi trọng danh dự và gia đình. Nếu những bức ảnh này đến tay anh, mọi thứ sẽ tan vỡ. Nhưng ông Khải không muốn làm vậy ngay. Ông muốn quan sát thêm, muốn xem cô Hương sẽ phản ứng ra sao. Ông nhớ lại ánh mắt e dè của cô mỗi khi ông sang nhà, cách cô im lặng khi ông ở lại nhậu khuya. Giờ đây, ông nắm trong tay thứ có thể thay đổi tất cả.

Khi về đến nhà, trời đã tối. Ông Khải cắm cơm, chiên nốt con cá rô còn lại, ăn một mình trong im lặng. Ông mở ti vi xem bản tin, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang căn nhà bên cạnh. Ánh đèn vàng ấm áp vẫn sáng ở phòng khách nhà anh Việt. Ông thấy bóng dáng Hương đi lại, có lẽ đang dọn dẹp hay chờ chồng. Ông mỉm cười, tự rót cho mình ly rượu ngô nhỏ.

“Cuộc sống thật thú vị,” ông nghĩ. Ông không vội. Ông sẽ giữ bí mật này, chờ thời cơ thích hợp. Có lẽ ông sẽ dùng nó để gần gũi hơn, để thỏa mãn những ham muốn mà ông đã kìm nén bấy lâu. Ông Khải nằm trên ghế dài ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đêm nhiều mây. Những bức ảnh trong điện thoại như một chìa khóa, mở ra cánh cửa ông chưa từng nghĩ đến.

Đêm ấy, Hương ở nhà bên cạnh vẫn đang giày vò trong nỗi day dứt. Còn ông Khải, ông ngủ một giấc ngon lành hơn thường lệ, miệng vẫn còn nụ cười mỏng manh. Ánh mắt bất ngờ hôm nay đã thay đổi mọi thứ, dù cả hai người còn chưa hay biết.

Sáng hôm sau, ông Khải dậy sớm, tưới nước cho vườn rau, thỉnh thoảng liếc sang nhà hàng xóm. Khi anh Việt đi làm, ông thấy Hương đứng ở cổng tiễn chồng, nụ cười gượng gạo. Ông Khải vẫy tay chào từ xa, giọng ấm áp như mọi khi: “Chào Việt, chào cô Hương. Hôm nay trời nắng đẹp.” Hương gật đầu đáp lại, nhưng ông nhận ra ánh mắt cô thoáng né tránh.

Ông Khải quay vào nhà, mở điện thoại xem lại những bức ảnh. Ông zoom to khuôn mặt Hương, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. “Cô Hương à… từ nay chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói với nhau hơn.”

Những ngày cuối tháng Năm, nắng sông oi bức hơn, khiến không khí trong con hẻm như đặc quánh lại. Hương cố gắng giữ nhịp sống bình thường, nhưng mỗi sáng thức dậy cô đều cảm thấy mệt mỏi hơn. Cô vẫn dậy sớm pha cà phê cho anh Việt, vẫn chuẩn bị hộp cơm trưa với món thịt rang cháy cạnh anh thích, vẫn mỉm cười tiễn anh ra cổng. Anh Việt hôn lên trán cô, thì thầm: “Em hôm nay trông hơi mệt, tối anh cố về sớm nhé.” Hương gật đầu, vuốt ve tay chồng một lúc lâu hơn thường lệ, như sợ buông ra sẽ mất anh mãi mãi.

Buổi sáng hôm ấy, sau khi dạy xong lớp học thêm, Hương ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm ly nước mát. Cô đang định ra chợ mua ít cá tươi thì điện thoại rung nhẹ. Một tin nhắn từ số lạ. Cô mở ra, và cả thế giới như sụp đổ ngay lập tức.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên màn hình: chính cô, dưới mưa, đứng sát anh Tuấn trước cửa khách sạn. Khuôn mặt cô tái mét, tóc ướt sũng, tay anh Tuấn chạm nhẹ vai cô. Những bức ảnh tiếp theo rõ hơn, góc chụp từ xa nhưng đủ để nhận ra mọi chi tiết. Hương cảm thấy tay chân lạnh ngắt, điện thoại suýt rơi khỏi tay. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung. “Không… sao lại có ai chụp được?”

Tin nhắn thứ hai hiện lên: “Cô Hương, tôi là Khải hàng xóm. Chúng ta nên nói chuyện. Sang nhà tôi ngay chiều nay, lúc anh Việt đi làm. Đừng để tôi phải gửi những bức ảnh này cho anh ấy.”

Hương ngồi phịch xuống ghế sofa, cơ thể run lên bần bật. Nước mắt trào ra không kìm được. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, hy vọng đó chỉ là ác mộng. Nhưng những bức ảnh vẫn ở đó, lạnh lùng, không thể chối cãi. Cô nhớ lại khoảnh khắc sai lầm hôm mưa, nhớ anh Tuấn, nhớ cơn mưa tầm tã, và giờ đây mọi thứ đang đè nặng lên ngực cô. “Ông Khải… sao ông ấy lại ở đó? Sao ông ấy lại chụp?”

Cô đứng dậy, đi lại trong nhà như người mất hồn. Cô lau nước mắt, cố hít thở sâu, nhưng càng cố càng nghẹn ngào. Cô nghĩ đến anh Việt – người chồng luôn tin tưởng cô tuyệt đối, người chồng đang vất vả vì gia đình. Nếu anh biết… Hương không dám nghĩ tiếp. Cô ngồi xuống bàn ăn, ôm mặt khóc thầm. “Em xin lỗi anh… em không muốn mất anh.”

Điện thoại rung thêm lần nữa. Tin nhắn từ ông Khải: “Tôi không muốn làm to chuyện. Chỉ cần cô sang nói chuyện riêng. 3 giờ chiều nay. Tôi chờ.”

Hương nhìn đồng hồ. Còn hơn hai tiếng nữa. Cô cố gắng bình tĩnh, rửa mặt bằng nước lạnh, trang điểm nhẹ để che đi đôi mắt sưng. Cô không dám gọi cho ai, không dám kể với ai. Cô chỉ ngồi co ro trên ghế, ôm gối, lòng hỗn loạn. Tại sao ông Khải lại làm vậy? Ông ấy tốt bụng với anh Việt, hay giúp đỡ mọi người, sao giờ lại giữ những bức ảnh này? Hương cảm nhận rõ nỗi sợ hãi đang lan tỏa khắp cơ thể.

Đúng ba giờ chiều, khi anh Việt chắc chắn đang bận ở công ty, Hương khóa cửa nhà, bước sang căn nhà cấp bốn bên cạnh. Tay cô lạnh buốt, chân nặng trịch như đeo chì. Ông Khải mở cửa, vẫn với nụ cười thân thiện quen thuộc, nhưng hôm nay nụ cười ấy khiến Hương rùng mình. “Cô Hương vào đi. Tôi pha trà nóng rồi.”

Căn nhà ông Khải gọn gàng nhưng đơn sơ: bộ bàn ghế cũ, vài bức ảnh gia đình treo tường, mùi thuốc lá thoang thoảng. Ông rót trà mời cô, ngồi đối diện. Hương không dám nhìn thẳng vào mắt ông, giọng run run: “Ông… ông xóa những bức ảnh đi. Đó là hiểu lầm. Em xin ông, đừng nói với anh Việt.”

Ông Khải nhấp ngụm trà, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng: “Tôi không muốn làm hại ai cả. Nhưng cô đã sai lầm, và tôi tình cờ chứng kiến. Nếu anh Việt biết, anh ấy sẽ đau khổ lắm. Anh ấy tốt với cô, tin tưởng cô. Cô muốn anh ấy biết vợ mình làm gì trong lúc anh ấy bận rộn vì dự án không?”

Hương khóc, nước mắt rơi lã chã xuống ly trà. Cô quỳ xuống trước mặt ông, giọng van xin: “Ông Khải, em xin ông… em sai rồi. Em hối hận lắm. Em chỉ yếu lòng một lần thôi. Xin ông xóa đi, em sẽ làm bất cứ gì để ông xóa những bức ảnh ấy.”

Ông Khải nhìn cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt xinh đẹp đang ướt đẫm nước mắt của Hương. Ông im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói: “Tôi không muốn gửi cho anh Việt. Nhưng cô phải sang đây nói chuyện với tôi. Chúng ta… có thể tìm cách để tôi giữ im lặng.”

Hương ngẩng lên, lòng đầy sợ hãi. Cô hiểu ý ông, nhưng không dám tin. “Ông muốn gì? Tiền? Em có thể đưa ông một ít tiền tiết kiệm…”

Ông Khải lắc đầu, nụ cười mỏng manh: “Tôi không cần tiền. Cô là người phụ nữ thông minh, cô hiểu mà. Tôi sẽ làm cho cô sướng. Chỉ cần hôm nay, ở đây, cô chiều tôi. Sau đó tôi sẽ xóa hết.”

Hương lắc đầu mạnh, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Cô đứng dậy định chạy về, nhưng ông Khải cầm tay cô lại, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Nếu cô về, tôi sẽ gửi ngay cho anh Việt. Cô muốn anh ấy nhận được những bức ảnh này trong giờ làm việc không? Hay muốn cả xóm biết?”

Hương đứng chết lặng. Cơ thể cô run rẩy, lòng giằng xé dữ dội. Cô nghĩ đến anh Việt, đến cuộc sống họ đã xây dựng, đến tất cả những gì cô đang cố gắng chuộc lỗi. Nỗi sợ mất anh lớn hơn tất cả. Cô khóc nức nở, ngồi xuống ghế, không còn sức lực để chống cự.

Ông Khải đứng dậy, kéo nhẹ tay cô vào phòng trong. Căn phòng đơn sơ với chiếc giường gỗ cũ và rèm cửa kéo kín. Hương vừa bước vào vừa khóc, lòng đầy tuyệt vọng. “Em xin ông… đừng làm vậy.”

Nhưng ông Khải đã đóng cửa lại. Bức ảnh định mệnh đã đưa cô đến khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà mọi thứ trong cuộc đời Hương bắt đầu thay đổi không thể cứu vãn.

Căn phòng trong nhà ông Khải chìm trong ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ. Không khí ngột ngạt, thoang thoảng mùi thuốc lá lạnh và hương gỗ ẩm. Hương đứng giữa phòng, hai tay siết chặt vạt áo, cơ thể run lên từng đợt như bị sốt rét. Nước mắt cô vẫn rơi, nhưng giờ đã cạn dần, chỉ còn lại nỗi sợ hãi trống rỗng. Ông Khải đóng cửa lại, tiếng chốt cửa khẽ vang lên như một tiếng then cài số phận.

Ông kéo ghế gỗ cũ mời cô ngồi. Hương không ngồi, chỉ đứng im, mắt nhìn xuống sàn nhà lát gạch hoa đã cũ. Ông Khải lấy điện thoại ra, mở thư mục ảnh, đưa màn hình về phía cô. Những bức hình hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn: cô và anh Tuấn dưới mưa, khoảng cách gần đến mức không thể chối cãi, khuôn mặt cô hoảng hốt, mái tóc ướt sũng dính vào má. Hương cảm thấy tim mình thắt lại, như có ai bóp nghẹt.

“Ông… xin ông xóa đi,” giọng cô vỡ òa, gần như thì thầm. “Đó chỉ là sai lầm một lần. Em hối hận lắm. Anh Việt không biết gì hết. Ông muốn gì cũng được, em xin ông…”

Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

3.6 26 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Ẩn danh

Kb sao vậy tôi vào thì kh cho chat

Cô giáo hồng

Hay, thích thể loại như vậy

Boooo

hay , kích thích lắm

khánh sờ cu

nghe nứng vải lồn