Chương 1: Mười ngày mùa hạ
Tháng Tám năm 2024, mùa hè ở Nhật nóng đến mức chỉ cần bước ra khỏi cửa vài phút, lưng áo đã thấm mồ hôi.
Cô đứng trước cửa hàng tiện lợi gần ga, tay cầm cốc cà phê đá đã tan gần hết. Ánh nắng buổi chiều dội xuống mặt đường, hắt lên thứ ánh sáng trắng nhức mắt. Tiếng tàu điện vọng lại từ xa, đều đặn và lạnh lùng, như thể thành phố này chưa từng dừng lại vì sự ra đi của bất kỳ ai.
Cô cũng từng nghĩ mình sẽ như thế.
Chia tay rồi thì thôi.
Một mối quan hệ kết thúc cũng giống như một chuyến tàu rời ga. Người ở lại có thể tiếc, có thể nhìn theo, nhưng cuối cùng vẫn phải quay lưng bước tiếp.
Một tháng trước, cô là người nói lời chia tay.
Không có người thứ ba.
Không ai phản bội ai.
Cũng chẳng có một trận cãi vã đủ lớn để khiến mọi thứ kết thúc ngay lập tức.
Mối quan hệ ấy chỉ mòn đi từng chút một, trong những việc nhỏ đến mức ban đầu cô còn nghĩ mình không nên để tâm.
Mỗi cuối tuần, người hỏi đi đâu luôn là anh.
“Em muốn ăn gì?”
“Em chọn quán đi.”
“Cuối tuần mình làm gì?”
“Em đặt chỗ nhé.”
Thoạt đầu, cô nghĩ anh chiều mình.
Anh muốn cô được chọn những gì cô thích.
Nhưng lâu dần, cô nhận ra anh không phải đang nhường quyền quyết định cho cô.
Anh chỉ đang giao toàn bộ phần suy nghĩ cho cô.
Đi đâu, ăn gì, mua gì, sắp xếp thời gian thế nào, cô đều phải quyết định.
Ngay cả khi đi du lịch, người tìm vé là cô, người đặt khách sạn là cô, người xem bản đồ cũng là cô. Anh chỉ cần xuất hiện đúng giờ rồi đi theo lịch trình cô đã chuẩn bị sẵn.
Nếu cô hỏi ý kiến, anh thường đáp:
“Anh sao cũng được.”
Bốn chữ nghe rất dễ chịu.
Nhưng khi nghe quá nhiều, nó lại giống như:
“Em tự lo đi.”
Cô bắt đầu thấy mệt.
Không phải vì cô không làm được.
Cô đã quen tự lập từ khi sang Nhật. Cô có thể học, đi làm thêm, tự đóng tiền nhà, tự xử lý giấy tờ, tự đi bệnh viện và tự lo mọi chuyện trong cuộc sống.
Chính vì đã luôn phải tự lo, nên khi yêu, cô từng nghĩ mình sẽ có một người để dựa vào đôi lúc.
Không cần điều gì lớn lao.
Chỉ là một buổi tối anh chủ động chọn quán.
Một chuyến đi anh tự lên kế hoạch.
Một bữa ăn anh vui vẻ nói rằng hôm nay anh mời.
Hoặc đơn giản là một lần cô không cần nghĩ xem tiếp theo phải làm gì.
Nhưng điều đó gần như chưa từng xảy ra.
Cuộc sống chung của họ dần trở thành một bảng tính.
Tiền nhà chia đôi.
Tiền điện chia đôi.
Tiền nước chia đôi.
Tiền ga, tiền mạng, tiền đồ dùng cũng chia rõ từng khoản.
Cô không phản đối chuyện công bằng.
Nhưng cô bắt đầu thấy giữa họ không còn cảm giác của hai người yêu nhau, mà giống hai người thuê chung một căn hộ và cuối tháng cùng ngồi đối chiếu hóa đơn.
Vậy là họ chia tay trong hòa bình.
Sau đó, vì vẫn sống trong cùng một thành phố, đôi lúc anh bắt gặp cô ngoài đường. Có lần cô khoác tay một người đàn ông cao lớn, đẹp trai. Lần khác, cô ngồi uống trà sữa cùng mấy bạn nữ trong lớp, vừa nói vừa cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Anh không chịu được.
Cuối cùng, anh chuyển sang một thành phố gần đó, đủ xa để không còn phải lo sẽ tình cờ gặp cô tại nhà ga, siêu thị hay trên một con đường quen thuộc.
Còn cô cũng không hẳn buồn, nhưng chẳng hề thấy nhẹ nhõm.
Cô không biết quyết định của mình đúng hay sai. Càng không biết vài năm sau nhìn lại, cô sẽ cảm thấy may mắn vì đã rời đi hay tiếc nuối vì đã không chờ thêm một chút.
Đúng lúc đó, kỳ nghỉ hè năm hai đại học bắt đầu.
Cô đặt vé về Việt Nam mười ngày.
Cô tự nói mình chỉ muốn đổi không khí, gặp lại bạn bè, ăn những món đã nhớ suốt thời gian ở Nhật và tạm thời rời khỏi thành phố chứa quá nhiều dấu vết của cuộc tình vừa kết thúc.
Trong danh sách những người cô liên lạc lại có anh.
Một người bạn cùng lớp cấp ba.
Cũng là người mà năm đó cô từng thấy vô cùng phiền phức.