Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 2

Chương 2: Người bạn từng rất đáng ghét

 

Hồi cấp ba, cô chẳng thích ai trong lớp.

Trong khi những cô bạn cùng tuổi bắt đầu có người yêu, viết thư, nhắn tin đến khuya hoặc dành cả giờ ra chơi để phân tích xem một ánh mắt có ý nghĩa gì, cô chỉ muốn học cho xong rồi về nhà nằm dài đọc truyện ngôn tình.

Trong truyện, cô có thể thích một vị tổng tài lạnh lùng, một nam chính dịu dàng hay một thiếu niên âm thầm bảo vệ nữ chính nhiều năm.

Còn ở ngoài đời, cô thấy đám con trai trong lớp chẳng có gì đáng để rung động.

Đặc biệt là hắn.

Cô để tóc dài, gần như lúc nào cũng buộc thấp sau lưng. Hắn lại có một sở thích hết sức khó hiểu là đi ngang qua bàn cô rồi kéo nhẹ đuôi tóc, lúc thì quấn vài sợi quanh đầu ngón tay, lúc lại giật chiếc dây buộc tóc rồi giả vờ như không biết gì.

Cô quay xuống lườm:

“M có thôi đi không?”

Hắn chống cằm, nhăn răng cười rất vô tội.

“Tóc dài đẹp sờ tí mà căng”

“Để t cắt ngón tay m.”

“Dữ thế thì sau này ai lấy?”

Cô giơ quyển sách lên định đánh, hắn đã kịp né sang bàn bên cạnh.

Trong suy nghĩ của cô hồi ấy, hắn chính là kiểu người suốt ngày tìm cách gây sự để phá hoại cuộc đời học sinh yên bình của cô.

Nhưng trớ trêu ở chỗ, hắn học giỏi toán lắm.

Những bài toán khó mà cả lớp ngại đụng đến thường khiến cả hai tranh luận đến hết giờ ra chơi. Cô viết một cách giải lên giấy, hắn ngồi đối diện tìm lỗi. Hắn đưa ra phương pháp khác, cô lại nhất quyết chứng minh cách của mình ngắn hơn.

Có hôm hai người cãi nhau đến mức đám bạn tưởng sắp đánh nhau.

Nhưng cuối cùng, họ lại cùng ngồi sửa từng dòng phép tính cho đến khi tìm ra đáp án.

Cuối năm lớp mười hai, hắn rủ cô thi vào khối quân đội, chọn ngành An toàn thông tin.

“Ngành này hợp m nè,” hắn nói. “Học được, sau này lại ổn định.”

Cô nhìn chiều cao của mình rồi nhìn hắn.

“Với cái chiều cao mét năm bẻ đôi của t á?”

“Thử mới biết.”

“Biết thừa là không được rồi còn thử chi?”

Hắn vẫn ngồi phân tích cho cô về ngành học, môi trường và tương lai như thể chỉ cần cô đồng ý thì mọi điều kiện còn lại đều không đáng kể.

Cô cuối cùng không đăng ký.

Nhưng cô cũng chẳng chuẩn bị cho mình một đường lui an toàn.

Trong khi đám bạn cùng lớp điền ba, bốn nguyện vọng, lựa chọn thấp nhất cũng phải là Đại học gần nhà – xét học bạ cấp 3 là vào được, cô thì cố chấp ghi đúng một nguyện vọng vào Học viện Ngoại giao.

Sau này, hắn vào học trong quân đội như dự định. Học xong, được phân công công tác ở miền Nam.

Còn cô rẽ theo một hướng hoàn toàn khác – sang Nhật du học.

Hai người thỉnh thoảng vẫn liên lạc, nhưng không đều. Công việc của hắn chịu sự quản lý của đơn vị, thời gian cá nhân chẳng được bao nhiêu. Cuộc sống của cô ở Nhật cũng bị lấp kín bởi việc học, làm thêm và những mối quan hệ mới.

Có lúc họ nói chuyện liên tục vài ngày.

Có lúc vài tháng chẳng hỏi nhau lấy một câu.

Nhưng vì chưa từng có tình cảm đặc biệt, cô cũng không thấy khoảng cách ấy đáng tiếc.

Ít nhất, lúc đó cô vẫn nghĩ như vậy.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất