Bạn thân ? – Update Chương 8

Tác giả Knight
Thể loại

28/07/2026

Chương 1
Trường trung học phổ thông Phương Nam nằm ở khu vực trung tâm thành phố, nơi những con đường luôn sạch bóng và hàng cây xanh được cắt tỉa đều tăm tắp. Đây là ngôi trường chỉ dành cho con nhà giàu có hoặc những học sinh xuất sắc giành được học bổng toàn phần. Quốc Khánh thuộc nhóm thứ hai. Nhà cậu ở ngoại ô, bố mất sớm, mẹ làm công nhân may. Từ nhỏ cậu đã biết rằng chỉ có học giỏi mới thay đổi được số phận.
Buổi chiều hôm ấy trời se lạnh. Tan học đã hơn hai mươi phút nhưng Khánh vẫn còn ngồi lại ở góc sân sau để chép lại bài. Cậu đang mải mê viết thì bóng dáng vài đứa học sinh lớp trên tiến đến. Chúng bao vây cậu lại.
Một thằng cao lớn đá nhẹ vào chân ghế Khánh đang ngồi.
“Ê nghèo, lại ngồi đây chép bài để nịnh thầy à?”
Khánh ngẩng lên, gương mặt bình thản nhưng trong lòng đã thắt lại.
“Tao không có chuyện gì với mày. Để tao yên.”
Thằng đó cười nhếch mép.
“Không có chuyện gì mà sao mặt mày cứ nhìn tao kiểu khó chịu thế? Mày nghĩ mày hơn bọn tao vì được học bổng hả?”
Một đứa khác giật quyển vở trên tay Khánh ném xuống đất. Giấy tờ bay nhẹ theo gió. Khánh cúi xuống nhặt nhưng bị đứa kia đạp lên tay.
“Nhặt cái đéo gì. Để đấy.”
Khánh cố giữ bình tĩnh. Cậu biết nếu đánh nhau sẽ bị trừ điểm hạnh kiểm và mất học bổng. Trong đầu cậu chỉ nghĩ một câu:
“Chịu thôi. Chỉ cần xong hôm nay. Mai lại bình thường.”
Đúng lúc đó một giọng nói vọng tới từ phía sau.
“Mấy đứa này hết việc làm rồi à?”
Cả bọn quay lại. Gia Huy bước tới, tay vẫn còn cầm quyển sách mỏng, vẻ mặt chẳng mấy quan tâm. Áo sơ mi trắng của cậu được xắn gọn lên tới khuỷu tay, mái tóc đen hơi dài chải ngược về sau. Chỉ cần đứng đó thôi đã khiến không khí khác đi.
Thằng đầu đàn gằn giọng.
“Gia Huy? Mày xía vào làm gì?”
Huy nhìn nó một lúc rồi cười nhẹ.
“Tao không xía. Tao chỉ đang hỏi mày có muốn bị ghi tên vào sổ của thầy giám thị lần nữa không thôi. Lần trước mày đánh nhau ở cổng sau còn nhớ chứ?”
Không khí im bặt. Đám học sinh nhìn nhau. Chúng biết Huy không phải dạng vừa. Dù chẳng bao giờ trực tiếp đánh nhau nhưng những đứa từng đụng vào bạn bè của Huy đều lần lượt gặp rắc rối đủ kiểu.
Thằng đầu đàn đành nhún vai.
“Thôi khỏi. Hôm nay tao không rảnh.”
Chúng bỏ đi. Khánh đứng dậy, cúi nhặt từng tờ giấy. Huy đứng nhìn không nói gì một lúc rồi mới lên tiếng.
“Mày bị chúng nó để ý từ bao giờ?”
Khánh trả lời ngắn gọn.
“Từ đầu năm. Không sao đâu.”
Huy nhìn cậu từ đầu tới chân, ánh mắt như đang đo đạc.
“Mày tên gì?”
“Quốc Khánh.”
“Tao Gia Huy. Mai trở đi mày ngồi cạnh tao.”
Khánh ngạc nhiên.
“Tại sao?”
Huy chỉ cười.
“Vì tao thích. Và vì nếu mày ngồi một mình thì sớm muộn cũng lại bị chúng nó tìm tới.”
Hôm sau Khánh bước vào lớp và thấy Huy đã để sẵn chỗ trống bên cạnh. Cậu ngồi xuống. Cả buổi sáng hai người hầu như không nói chuyện. Chỉ đến giờ ra chơi Huy mới xoay ghế lại.
“Mày học giỏi thật. Tao để ý từ hôm qua. Toán lý hóa cái gì cũng giải được.”
Khánh chỉ gật đầu.
“Cảm ơn.”
Huy tựa lưng vào ghế, giọng vẫn nhẹ nhàng.
“Tao thì khác. Tao lười. Nhà tao bắt phải học thêm đủ thứ nhưng tao chả muốn đi. Mày có muốn kiếm thêm tiền không?”
Khánh nhìn Huy, không hiểu.
“Kiếm tiền kiểu gì?”
Huy đưa tay chỉ vào quyển sổ ghi lịch học thêm của mình.
“Mỗi tuần tao bị bắt đi học thêm năm buổi. Mày đi thay tao. Điểm danh xong rồi về. Tiền công tao trả gấp đôi giá bình thường. Thêm nữa tao sẽ bảo người nhà giới thiệu mày với mấy thầy cô quan trọng để giữ học bổng.”
Khánh sững người. Trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh mẹ đang khâu đến khuya, hóa đơn tiền điện, tiền thuê nhà.
“Việc này không đúng. Nếu bị phát hiện cả hai đứa mình đều có chuyện.”
Huy cười, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
“Không ai phát hiện đâu. Mấy lớp học thêm ấy đông nghịt. Giáo viên chỉ điểm danh cho có. Mày chỉ cần xuất hiện đúng giờ. Còn nếu có chuyện gì xảy ra thì mọi trách nhiệm tao chịu.”
Khánh im lặng khá lâu. Cậu nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay còn vết chai do làm thêm.
“Để tao nghĩ đã.”
Huy gật đầu.
“Không sao. Nhưng đừng nghĩ lâu. Cơ hội kiểu này không chờ ai cả.”
Ba hôm sau Khánh tìm gặp Huy ở góc sân trường.
“Tao đồng ý. Nhưng chỉ thử một tháng trước.”
Huy cười, lần này nụ cười có vẻ hài lòng thật sự.
“Tốt. Chiều nay bắt đầu. Tao sẽ nhắn địa chỉ cho mày.”
Buổi chiều hôm ấy Khánh lần đầu bước vào căn nhà lớn trên đường Nguyễn Huệ. Người giúp việc dẫn cậu vào phòng khách. Huy đang ngồi xem điện thoại.
“Mày tới đúng giờ. Tốt. Đây, tiền công tuần đầu.”
Huy đưa cho Khánh một phong bì dày. Khánh mở ra, số tiền bên trong nhiều hơn những gì cậu kiếm được trong nửa tháng làm thêm.
Trong đầu cậu vang lên một tiếng nói nhỏ:
“Chỉ là đi học thêm dùm thôi. Không có gì nghiêm trọng. Mẹ sẽ đỡ vất vả hơn.”
Nhưng sâu hơn nữa lại có một cảm giác khác. Cảm giác như mình vừa ký vào một tờ giấy mà chưa đọc kỹ nội dung.
Huy nhìn Khánh bỏ tiền vào túi rồi nói tiếp.
“Từ nay trở đi nếu thiếu gì cứ nói tao. Sách vở, tiền ăn, thậm chí cả quần áo. Tao không thích bạn bè của tao trông thảm hại.”
Khánh chỉ biết gật đầu.
“Cảm ơn.”
Huy vỗ nhẹ vai cậu.
“Đừng cảm ơn nhiều thế. Giữa mình với nhau không cần khách sáo.”
Tối hôm đó Khánh về nhà. Mẹ đang ngồi trước máy may. Cậu đưa một nửa số tiền cho mẹ và nói là được thưởng vì học giỏi. Mẹ cười rất tươi, mắt rớm nước.
Khánh vào phòng, nằm dài trên giường, mắt nhìn lên trần nhà cũ kỹ. Trong đầu cậu lặp đi lặp lại câu nói của Huy.
“Mọi trách nhiệm tao chịu.”
Cậu thì thầm một mình:
“Mình chỉ cần học thật giỏi. Chỉ cần giữ được học bổng. Không có gì phải sợ.”
Nhưng đêm ấy Khánh không ngủ được ngay. Cậu cứ nghĩ về ánh mắt của Gia Huy lúc đưa tiền. Ánh mắt ấy chẳng giống ánh mắt của một thằng bạn bình thường. Nó giống như ánh mắt của người đang đặt một quân cờ xuống bàn và đã tính sẵn mười nước tiếp theo.
Tuần đầu tiên trôi qua êm đềm. Khánh đi học thêm đúng giờ, điểm danh xong rồi về. Không ai hỏi han gì. Tiền công được đưa đúng hẹn. Học bổng của cậu cũng được gia hạn thêm một năm nhờ lời giới thiệu từ phía gia đình Huy.
Dần dần Khánh bắt đầu quen. Mỗi lần nhìn mẹ bớt vất vả hơn cậu lại bảo mình rằng quyết định này là đúng. Còn Gia Huy thì vẫn vậy. Vẫn cười nhẹ, vẫn nói năng lịch sự, vẫn gọi Khánh là bạn.
Chỉ có điều mỗi khi hai người ngồi cạnh nhau trong lớp, Khánh đôi lúc cảm thấy như mình đang ngồi cạnh một vực thẳm. Vực thẳm ấy nhìn thì êm đềm nhưng bên dưới chẳng biết sâu đến mức nào.
Và cậu chẳng hề biết rằng từ cái ngày nhận phong bì tiền đầu tiên ấy, sợi dây vô hình đã được buộc vào cổ mình. Sợi dây ấy sẽ còn siết chặt hơn nữa trong những năm tháng phía trước.

1 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất