Bạn thân ? – Update Chương 8

Tác giả Knight
Thể loại

28/07/2026

Chương 2

Cuộc sống của Quốc Khánh sau khi nhận lời đi học thêm dùm Gia Huy bắt đầu thay đổi theo một cách rất nhẹ nhàng nhưng rõ rệt. Mỗi sáng cậu vẫn dậy sớm, ăn vội bát cơm mẹ nấu rồi đạp xe hơn nửa tiếng để tới trường. Buổi học trên lớp vẫn như cũ. Cậu vẫn ngồi cạnh Huy, vẫn chép bài đầy đủ, vẫn trả lời được hầu hết câu hỏi của giáo viên. Nhưng chiều đến thì khác.

Ba ngày trong tuần Khánh phải có mặt đúng giờ tại các lớp học thêm mang tên Huy. Cậu bước vào, điểm danh, ngồi xuống, mở sách ra giả vờ nghe giảng rồi đến lúc tan là đi về. Tiền công được đưa vào sáng thứ hai mỗi tuần. Phong bì vẫn dày như lần đầu. Mỗi lần cầm số tiền ấy Khánh lại nghe thấy tiếng nói trong đầu mình:

“Chỉ là đi học dùm thôi. Không có gì sai cả. Mẹ đang cần tiền.”

Có những buổi tối cậu về nhà thấy mẹ đang ngồi khâu đến khuya. Cậu đưa thêm tiền và nói là được thưởng vì thành tích học tập. Mẹ cười rất tươi. Nụ cười ấy khiến Khánh càng tin rằng mình đang làm đúng.

Nhưng càng ngày cậu càng cảm thấy sợi dây vô hình siết chặt hơn. Gia Huy không bao giờ thúc ép. Hắn chỉ cần nói một câu rất nhẹ:

“Tuần này có thêm hai buổi. Mày tranh thủ giúp tao nhé.”

Và Khánh lại gật đầu. Không phải vì sợ mà vì đã quen. Vì số tiền ấy đang nuôi sống cả nhà. Vì học bổng của cậu nhờ Huy giới thiệu mà được giữ vững. Vì những cuốn sách đắt tiền và tài liệu hiếm cũng do Huy đưa. Khánh dần không còn nhớ mình từng sống như thế nào trước khi gặp Huy.

Trong khi đó cuộc sống của Gia Huy lại là một thế giới hoàn toàn khác.

Tối thứ sáu tuần ấy Huy ngồi trong một căn hộ cao cấp ở quận một. Khắc Duy và Thành Công đang kê bàn tính toán. Trên bàn là vài chiếc điện thoại và một tập hồ sơ mỏng.

Duy ngẩng lên hỏi:

“Tuần này hàng bên tao về đủ chưa?”

Huy gật nhẹ.

“Đủ. Mày bảo thằng giao hàng đưa vào kho cũ ở đường Nguyễn Trãi. Công thì lo khâu phân phối. Đừng để lộ mặt.”

Công cười nhếch mép.

“Mày lúc nào cũng cẩn thận quá. Chuyện nhỏ thế này ai bắt được.”

Huy nhìn nó một lúc rồi nói giọng đều đều:

“Chuyện nhỏ nhưng nếu lộ thì không còn là chuyện nhỏ nữa. Tao không thích rủi ro.”

Duy ghé sát hơn.

“Mày nghĩ sao về thằng Khánh? Nó đi học dùm cho mày đã được hơn một tháng rồi. Có vẻ ngoan.”

Huy tựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố đang sáng rực.

“Nó ngoan vì nó cần tiền. Người đang cần thì dễ bảo. Chỉ cần cho đủ và đúng lúc thì nó sẽ tự nguyện kéo sợi dây vào cổ mình.”

Công hỏi:

“Mày định dùng nó lâu dài?”

Huy chỉ cười nhẹ.

“Lâu dài hay không còn tùy. Hiện tại nó đang có ích. Học giỏi, ít nói, không hỏi nhiều. Loại người như vậy hiếm.”

Ba đứa ngồi bàn bạc thêm một lúc rồi giải tán. Huy ở lại một mình. Hắn lấy điện thoại ra xem tin nhắn. Có vài tin từ những cô gái hẹn gặp tối nay. Hắn trả lời ngắn gọn rồi tắt máy. Trong đầu hắn không hề có chút xáo động nào. Gái gú với hắn chỉ là cách giết thời gian. Thứ khiến hắn thực sự hứng thú là cảm giác kiểm soát.

Tuần tiếp theo Khánh lại đến lớp học thêm. Lần này giáo viên bất ngờ gọi tên Huy để lên bảng làm bài. Khánh đứng hình một giây. Trong đầu cậu loạn lên:

“Nếu mình không lên thì bị phát hiện. Nếu lên thì giáo viên nhận ra mình không phải Huy.”

May sao lúc ấy chuông báo hết giờ vang lên. Giáo viên gật đầu cho cả lớp nghỉ. Khánh thở phào. Tan học cậu lập tức nhắn tin cho Huy.

Huy đang ngồi trong quán cà phê với một cô gái thì điện thoại rung. Hắn mở ra đọc rồi cười rất nhẹ. Cô gái hỏi:

“Có chuyện gì vui à?”

Huy chỉ lắc đầu.

“Không có gì. Bạn tao hỏi bài.”

Hắn trả lời Khánh:

“Không sao. Lần sau nếu bị gọi thì bảo bị ốm. Tao sẽ xin phép trước.”

Khánh đọc tin nhắn xong chỉ biết trả lời:

“Ừ.”

Nhưng trong lòng cậu bắt đầu có chút bất an. Cảm giác như mình đang đi trên một sợi dây mỏng và bên dưới là vực thẳm.

Những ngày sau đó Huy bắt đầu thu xếp thêm nhiều thứ cho Khánh. Một người thầy dạy kèm riêng được giới thiệu. Những bộ đề thi thử từ các trường chuyên được đưa tận tay. Thậm chí có lần Huy bảo người nhà đưa Khánh đi khám sức khỏe tổng quát vì thấy cậu gầy. Khánh nhận tất cả bằng sự biết ơn. Cậu không nhận ra rằng mỗi món quà ấy đều là một mắt xích.

Một buổi chiều sau khi tan lớp học thêm Khánh được Huy rủ đi ăn. Hai người ngồi trong một quán ăn sang trọng mà Khánh chưa từng bước vào. Huy gọi món rồi nói:

“Mày gầy quá. Ăn nhiều vào. Tao không thích bạn bè của tao trông yếu ớt.”

Khánh chỉ gật. Cậu ăn trong im lặng. Huy nhìn cậu một lúc rồi hỏi:

“Nhà mày giờ ổn chứ?”

“Ổn. Nhờ mày nhiều.”

Huy cười.

“Đừng nói nhờ. Giữa mình với nhau không cần tính toán từng chút.”

Nhưng chính câu nói ấy lại khiến Khánh càng nghĩ nhiều. Trong đầu cậu lặp lại:

“Không cần tính toán. Nhưng mình đang nợ mày ngày càng nhiều.”

Đêm hôm đó Khánh về nhà nằm thao thức. Cậu nghĩ về mẹ, về học bổng, về số tiền mỗi tuần, về những buổi học thêm. Rồi cậu nghĩ đến ánh mắt của Huy. Ánh mắt ấy luôn bình thản đến mức đáng sợ. Không vui cũng không buồn. Chỉ như đang quan sát một vật đang dần đi vào quỹ đạo của mình.

Phía bên kia thành phố Gia Huy cũng chưa ngủ. Hắn đang ngồi trong phòng làm việc riêng cùng Duy và Công. Trên bàn là danh sách những món hàng mới. Ảnh, clip, một số loại hàng cấm nhẹ. Tất cả đều được đóng gói cẩn thận và chuẩn bị đưa đi.

Duy hỏi:

“Mày có muốn mở rộng thêm không? Bên anh Hai hỏi có cần thêm người không.”

Huy lắc đầu.

“Chưa cần. Quy mô nhỏ nhưng sạch sẽ còn hơn lớn mà lộ. Từ từ đã.”

Công ghé sát.

“Còn thằng Khánh? Mày định cho nó biết gì không?”

Huy nhìn nó rồi nói rất chậm:

“Không. Nó chỉ cần biết những gì tao cho phép biết. Người càng ít biết thì càng dễ kiểm soát.”

Ba đứa bàn bạc thêm một lúc rồi tan. Huy đứng dậy đi ra ban công. Gió đêm thổi nhẹ. Hắn lit một điếu thuốc và nhìn xuống đường phố đông đúc. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Quốc Khánh đang cúi đầu nhận phong bì tiền. Hình ảnh ấy khiến hắn cảm thấy hài lòng.

“Con tốt này đang đi đúng hướng.”

Trong khi đó ở căn nhà nhỏ ngoại ô Quốc Khánh vẫn đang nằm nhìn trần nhà. Cậu thì thầm một mình:

“Chỉ cần thêm một năm nữa. Học bổng đại học xong là mình có thể trả hết. Mình sẽ không nợ ai nữa.”

Cậu không biết rằng sợi dây đã được siết chặt từ lâu. Và người giữ đầu dây bên kia chưa bao giờ có ý định buông ra.

Những ngày tháng ấy trôi qua một cách êm đềm đến kỳ lạ. Khánh ngày càng học giỏi hơn nhờ thời gian rảnh và tài liệu tốt. Huy vẫn tiếp tục cuộc sống của riêng mình với những cuộc vui và những phi vụ kín đáo. Hai người vẫn ngồi cạnh nhau trong lớp, vẫn nói chuyện như bạn bè bình thường. Không ai trong số họ nhận ra rằng mối quan hệ ấy đang dần biến thành thứ gì đó sâu hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Chỉ đến khi năm học cuối cấp gần kết thúc, khi mà cả hai cùng nhìn về phía cánh cổng đại học phía trước, sợi dây ấy mới bắt đầu lộ rõ hình dạng thật của nó. Nhưng lúc đó thì đã muộn.

1 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất